(Đã dịch) Cầu Đạo - Chương 203: Trần Thanh Nhi
Uyển Nhi nghe vậy, khẽ giật mình, ánh mắt khó tin nhìn thiếu nữ váy xanh: “Tiểu… tiểu thư, người… người muốn hạ giới sao? Cha mẹ người, hai vị tiền bối, có biết chuyện này không?”
Hạ giới không phải chuyện nhỏ. Mỗi lần hạ giới đều cần chuẩn bị trận pháp truyền tống, tiêu hao tài nguyên cực kỳ lớn. Dù Trần gia hùng mạnh, nội tình thâm hậu đến mấy, sự tiêu hao đó đối v��i họ cũng không đáng kể. Thế nhưng, hạ giới còn tiềm ẩn nhiều hiểm nguy. Đến một thế giới xa lạ, không thế lực thân quen, không bằng hữu, không người tương trợ, các nàng sẽ bỡ ngỡ với mọi sự vật, sự việc, khiến nguy hiểm càng thêm chồng chất.
Dù sao đi nữa, các đệ tử ở thượng giới đều sẽ không tùy tiện hạ giới, ngay cả đệ tử của Thánh địa, Cổ lão thế gia hay Tiên triều cũng vậy. Mỗi lần hạ giới, đều phải thông qua tầng tầng thủ tục kiểm duyệt của các bậc tiền bối trong thế lực.
Nào ngờ, thiếu nữ áo xanh lườm Uyển Nhi một cái rồi thản nhiên nói: “Chút chuyện nhỏ nhặt này, đâu cần phải làm phiền cha mẹ ta. Bọn họ không cần biết. Ta năm nay đã hai mươi tuổi, tu vi cũng vừa vặn đạt tới Tam phẩm, đủ sức gánh vác mọi việc. Những chuyện đơn giản thế này, tự ta lo được.” Dứt lời, nàng dường như không yên tâm, lại nhìn Uyển Nhi một chút, nghiêm túc nói: “Uyển Nhi tỷ tỷ, ngươi tuyệt đối không được nói chuyện này cho bất cứ ai, kể cả cha mẹ hay ông bà ta.”
Uyển Nhi vừa nghe tiểu thư nói xong, cả người ngây ngẩn. Ngay sau đó, nàng lập tức chìm trong hoảng hốt, kinh ngạc, lo lắng cùng hoang mang. Nàng không dám chắc, lắp bắp nói: “Tiểu… tiểu… thư… ngài… ngài đây là định trốn ra ngoài sao?”
Uyển Nhi hốt hoảng như vậy cũng phải thôi. Trần gia và rất nhiều thế lực lớn khác tại Đại thế giới đều có quy củ: đệ tử trẻ tuổi, nếu chưa đạt tới một trăm tuổi thì không thể tự tiện rời khỏi phạm vi lãnh địa. Đây là luật, cũng là quy tắc, không phải nhằm hạn chế mà là để bảo vệ an toàn cho họ. Đại Thế giới rộng lớn vô biên là vậy, kéo theo sự mênh mông ấy là vô số chủng tộc, vô số sinh linh, cùng những tồn tại hùng mạnh song song tồn tại. Thực lực của đệ tử trẻ tuổi không cao, kiến thức không nhiều, kinh nghiệm xử lý tình huống không có, tùy tiện xông xáo bên ngoài chẳng khác nào chịu chết? Đâu phải ai cũng có đại khí vận gia thân. Dưới một trăm tuổi mà muốn ra ngoài? Có thể, nhưng chỉ khi đệ tử đó được đồng tộc hay sư huynh đệ đồng môn cấp bậc cao, tu vi đủ mạnh dẫn đi, hoặc được sư phụ hay các tu sĩ bối phận tương đương chấp thuận.
Huống chi, tiểu thư của nàng đâu chỉ đơn thuần là trốn khỏi lãnh địa Trần gia. Mà nàng còn muốn hạ giới. Minh Nguyệt giới không phải là hạ giới trực tiếp lệ thuộc Hồng Thiên Đại thế giới, tính bất ổn, rủi ro và nguy hiểm cao không lường được. Chuyện này, còn nghiêm trọng hơn nhiều so với việc tự tiện rời khỏi tổ địa.
Thiếu nữ váy xanh nghe vậy, khẽ nhăn mày, bĩu môi với Uyển Nhi nói: “Uyển Nhi tỷ, ngươi xem, ngươi nói nghe khó chịu quá. Ta đâu có trốn đi. Ta đây là nghiêm túc làm nhiệm vụ, là nghiêm túc vì gia tộc mà tìm về thân nhân huyết mạch. Công việc cao cả như thế, sao có thể nói là trốn đi được chứ?”
Uyển Nhi bất đắc dĩ nhìn tiểu thư của nàng, nói: “Thế nhưng, tiểu thư. Người đi ra ngoài, không sợ các vị tiền bối bắt về sao? Đừng nói là đi ra ngoài, chỉ cần tiểu thư biến mất khỏi cung điện một khoảnh khắc, các vị tiền bối sẽ lập tức biết được.”
Thiếu nữ váy xanh chỉ cười hì hì. Sau đó, hai tay nàng nhẹ nhàng bấm pháp quyết. Một làn khói mờ xuất hiện giữa đình rồi nhanh chóng tan đi. Ở vị trí đó, hiện ra một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần, từ dung mạo, khí tức, trang phục đến dáng vẻ... tất cả đều giống hệt thiếu nữ váy xanh lúc trước như đúc. Uyển Nhi kinh ngạc trợn tròn mắt. Ngay cả nữ tử mặc giáp trụ nãy giờ vẫn yên lặng đứng một bên cũng lộ vẻ ngoài ý muốn.
“Tiểu thư, đây là…” Uyển Nhi kinh hô lên.
Thật quá giống. Đứng trước mặt nàng bây giờ dường như có đến hai vị tiểu thư. Đây không phải chỉ là vẻ bề ngoài, khí tức hay trang phục, mà là cảm nhận về sự tồn tại, tựa như trên thế gian cùng một lúc xuất hiện hai thiếu nữ váy xanh, song song tồn tại.
Lúc này, thiếu nữ áo xanh mới đắc chí, cười tươi nói: “Thế nào? Có lợi hại không?” Cho đến khi nhìn thấy biểu lộ của Uyển Nhi, đã kinh ngạc lại thêm ngỡ ngàng, chấn kinh, nàng mới hài lòng giải thích: “Pháp thuật này là Ảo Linh phân thân thuật, có thể tạo ra phân thân mang ngoại hình, khí tức, tu vi, thậm chí là mô phỏng linh hồn giống hệt như bản thể. Điểm yếu là phân thân này không thể tu luyện, thời gian tồn tại cũng không quá dài.” Dừng lại một chút, nàng nói tiếp: “Cho nên, tốc độ của chúng ta phải thật nhanh. Trước khi phân thân này tan biến, chúng ta phải rời khỏi phạm vi Trần gia.”
Uyển Nhi nhìn hai vị tiểu thư, thở dài nói: “Thế nhưng, tiểu thư đã nghĩ đến chưa, chỉ cần khí tức của người rời khỏi phạm vi Tổ địa, các vị tiền bối vẫn sẽ biết được.”
“Để đề phòng điều này, ta đã có chuẩn bị.” Thiếu nữ váy xanh nhanh nhẹn lấy ra từ trong nhẫn trữ vật một chiếc áo choàng có mũ trùm đầu rất lớn, mặt ngoài đen kịt. Khi Uyển Nhi dùng thần thức thăm dò thử thì ngạc nhiên phát hiện ra, thần thức của nàng không thể xuyên thấu chiếc áo này. Hơn thế nữa, từ chiếc áo này còn tản mát ra một luồng lực lượng tinh thần, buộc nàng vô thức xem nhẹ chiếc áo.
Uyển Nhi kinh ngạc: “Đây là…”
Thiếu nữ áo xanh cười hì hì, thần bí nói: “Bảo vật. Ta phải hao hết công sức mới từ trong kho bảo vật trộm được. Ngươi tuyệt đối không được để lộ ra ngoài.”
Uyển Nhi kinh hãi đến ngớ người. Trộm… Trộm được sao? Đây chẳng phải là trọng tội sao? Đừng nói là nàng, cho dù là đệ tử dòng chính như tiểu thư của nàng mà bị phát hiện tội này, nhất định phải chịu trừng phạt nặng. Còn nàng thì càng không dám nghĩ tới. Hai mí mắt nàng, trong vô thức, đã khẽ run rẩy không biết bao nhiêu lần.
Qua thật lâu, nàng mới miễn cưỡng kìm nén tâm tình xúc động xuống. Nàng vẫn chưa muốn từ bỏ, quyết tiếp tục khuyên can tiểu thư. Tự tiện trốn khỏi gia tộc đã là tội, tự tiện hạ giới còn là trọng tội lớn hơn nhiều. Nàng nói tiếp: “Thế nhưng, tiểu thư, người đã nghĩ đến trận pháp, kết giới thủ hộ tổ địa Trần gia chưa? Chúng ta chỉ là mấy tu sĩ Tam phẩm, làm sao có thể trốn ra ngoài?”
Thiếu nữ váy xanh không có chút nào hoang mang, lấy ra viên hạt châu lớn bằng nửa nắm đấm người lớn, màu trắng ngà như sữa, trên thân tản mát ra quang mang nhè nhẹ, dịu dàng, xen lẫn vào đó là đạo vận huyền diệu khó lường, cực kỳ thâm thúy, cũng cực kỳ cao thâm.
Uyển Nhi vừa nhìn thấy viên hạt châu, hai đồng tử không khỏi co rụt lại. Nàng còn chưa kịp nói gì, thiếu nữ váy xanh đã nói: “Cửu phẩm Phá Giới Châu, có thể lặng yên không một tiếng động xuyên qua bất kỳ kết giới, trận pháp nào dưới Cửu phẩm. Có thứ này, chúng ta có thể nhanh chóng rời khỏi Trần gia mà không bị cha mẹ phát hiện.”
Tất nhiên, đối với một kẻ xa lạ, chỉ bằng một viên Cửu phẩm Phá Giới Châu mà nghĩ xâm nhập hay từ trong lãnh địa Trần gia thoát ra an toàn thì chẳng khác nào mơ giữa ban ngày. Thế nhưng, thiếu nữ váy xanh thì khác, nàng vốn là đệ tử dòng chính Trần gia, với dòng máu Trần gia chảy trong huyết quản, nàng có thể tránh được rất nhiều cửa ải khó khăn. Cửu phẩm Phá Giới Châu chỉ là vừa vặn giúp nàng vượt qua những nơi không thể tránh mà thôi.
Mà Uyển Nhi ở một bên thì thực sự đã nhìn ra, tiểu thư của nàng không phải làm chuyện hấp tấp. Chỉ e rằng, nàng đã lên kế hoạch một thời gian không ngắn cho lần “phạm tội” này. Uyển Nhi rất bất đắc dĩ nói: “Vậy còn người hộ đạo?”
“Yên tâm.” Thiếu nữ váy xanh vỗ ngực nói chắc nịch: “Tôn lão đã đồng ý bảo hộ chúng ta. Với tu vi Thất phẩm Tôn giả của Tôn lão, ở một tiểu thế giới như Minh Nguyệt giới, hắn chắc chắn sẽ bảo hộ chúng ta chu toàn.”
Uyển Nhi thở dài, cùng lúc trong lòng lại có chút đồng cảm cho Tôn lão. Có ai lại muốn mạo hiểm, cùng tiểu thư tòng phạm tội như vậy chứ? Bọn họ lại không phải đệ tử dòng chính Trần gia, nếu thật sự bị trừng phạt, nhất định sẽ rất nặng.
Đoán chừng, Tôn lão hẳn là bị tiểu thư uy hiếp, dụ dỗ, bị dồn đến đường cùng, không còn cách nào khác mới miễn cưỡng đồng ý với nàng.
Uyển Nhi vẫn còn tiếp tục cố gắng khuyên can tiểu thư nàng thêm một hồi lâu, thế nhưng, tất cả đều vô ích. Tính tình tiểu thư xưa nay bướng bỉnh, ý định một khi đã quyết sẽ rất khó thay đổi. Ngay cả nàng cũng vô cùng khó xử. Bất đắc dĩ, nàng đành phải hướng về nữ tử mặc giáp vẫn luôn canh chừng ở bên cạnh. Nàng truyền âm nói: “Ngươi không thay ta khuyên giải tiểu thư một phen sao? Nếu tiểu thư thật sự hạ giới, cả ta và ngươi đều gánh không nổi trách nhiệm đâu.”
Người kia chỉ lạnh nhạt đáp lại nàng một câu: “Tiểu thư đã quyết định, xưa nay ta và ngươi liệu có thể can thiệp được sao?”
Ý của nàng rất rõ ràng: thiếu nữ váy xanh một khi đã đưa ra quyết định, nàng sẽ nghe theo vô điều kiện, bất luận điều ấy có vô lý đến đâu. Đây là nghĩa vụ của một Kỵ sĩ, cũng là đức tin và triết lý tu luyện của nàng.
Thiếu nữ váy xanh cũng nhận ra động tác của hai người, n��ng không khỏi quay sang Uyển Nhi nói, giọng điệu cực kỳ chân thành: “Uyển Nhi tỷ tỷ, ngươi cũng đừng vì ta mà khuyên giải nữa, chuyện này ta đã quyết, nhất định sẽ không thay đổi.”
“Thế nhưng, tiểu thư…” Lời Uyển Nhi còn chưa dứt, nàng đã bị thiếu nữ áo xanh phất tay ngăn lại.
Biểu cảm của nàng giờ đây đã trở nên nặng nề, ánh mắt hàm chứa tâm sự: “Uyển Nhi tỷ, ngươi có biết không? Ta từ nhỏ lớn lên mà số lần thấy mẹ ta cười đếm trên đầu ngón tay còn không đủ. Ta thường xuyên thấy mẹ ta ngồi lẳng lặng một mình, ánh mắt buồn rầu, đăm chiêu nhìn về nơi phương xa. Cha ta nói, mẹ ta nhớ huynh ấy, mẹ cảm thấy có lỗi với huynh ấy; trong lòng mẹ luôn dằn vặt, áy náy đối với người huynh thất lạc hơn hai mươi năm. Trong hơn hai mươi năm, mẹ ta chưa từng tu luyện lần nào, tu vi không hề tinh tiến chút nào, thậm chí có dấu hiệu thụt lùi.”
Nói đến đây, ánh mắt nàng trở nên kiên định: “Cho nên, bất luận thế nào, dù cơ hội chỉ là một tia mỏng manh nhất, ta cũng phải tìm về cho bằng được người huynh đệ chưa từng gặp mặt của ta.”
Trong khoảnh khắc này, lời nói của nàng thể hiện sự kiên định không gì sánh được, ý chí không chút lay chuyển, quyết tâm chưa bao giờ lớn đến thế. Nữ tử mặc giáp đứng ở một bên quan sát điều này, hai mắt không khỏi tỏa sáng: lòng dạ như vậy, quyết tâm như vậy, đây chính là điều kiện tối thiểu của một Kỵ sĩ thực thụ.
Mà Uyển Nhi thì trầm mặc. Nàng yên lặng thật lâu không nói một lời nào. Ánh mắt nàng đảo quanh hồ nước, ngắm nhìn những con cá bảy màu lộng lẫy, sặc sỡ tự do bơi lội. Cuối cùng, nàng hít sâu một hơi, nói với thiếu nữ áo xanh: “Được. Nếu tiểu thư đã hạ quyết tâm muốn hạ giới, vậy Uyển Nhi sẽ bồi tiếp tiểu thư.”
Thiếu nữ váy xanh nở nụ cười xinh đẹp: “Ta biết mà, Uyển Nhi tỷ tỷ đối với ta tốt nhất.”
“Tốt. Tốt. Tốt.” Uyển Nhi lắc đầu xua tay: “Tiểu thư cũng không cần nói như vậy, khiến Uyển Nhi ngại quá.” Sau đó, nàng dường như chú ý tới điều gì, không khỏi hỏi: “Tiểu thư cũng không nên đắc chí quá sớm. Tiểu thư đã có kế hoạch hành động tại Minh Nguyệt giới rồi sao? Tiểu thư hẳn là biết, Minh Nguyệt giới, dù chỉ là một tiểu thế giới, thế nhưng độ rộng lớn của nó tuyệt đối không thể coi thường. Đừng nói chúng ta chỉ là mấy tu sĩ Tam phẩm, cho dù là Tôn lão, với tu vi Thất phẩm, để tìm ra một người giữa thiên địa mênh mông như vậy trong thời gian ngắn là điều không thể nào.”
Uyển Nhi nói vấn đề rất thực tế. Minh Nguyệt giới không phải là hạ giới thuộc Hồng Thiên Đại thế giới, Trần gia càng không có thế lực phụ thuộc trực tiếp nơi đó. Bởi lẽ, Minh Nguyệt giới quá nhỏ bé so với một thế lực khổng lồ như Trần gia.
Đã không có thế lực phụ thuộc, điều này cũng đồng nghĩa với việc các nàng hạ giới sẽ không nhận được bất kỳ trợ giúp nào. Trong môi trường xa lạ, không người quen, không quen thuộc tình hình, tự thân vận động đi tìm một người là chuyện không hề dễ dàng.
Thiếu nữ áo xanh lúc này nghiêm túc gật đầu: “Chuyện này ta đã suy nghĩ qua. Ta sẽ mang theo không ít linh thạch cùng bảo vật. Từ đó để Tôn lão ra mặt, mượn nhờ lực lượng tu sĩ bản địa thay thế chúng ta tìm kiếm.”
Uyển Nhi khẽ gật đầu. Cách này đích thực không tệ, mượn nhờ lực lượng của tu sĩ, sẽ tiết kiệm cho các nàng rất nhiều thời gian. Chỉ cần linh thạch, tài nguyên đầy đủ, người ta sẽ cam tâm tình nguyện bán mạng. Mà Trần gia xưa nay chính là không thiếu linh thạch nhất. Uyển Nhi suy nghĩ trong chốc lát, hơi do dự mới nói: “Tiểu thư, nếu như ta nhớ không lầm, Nam Cung gia chúng ta tại Minh Nguyệt giới cũng đỡ đầu một phương thế lực. Thế nhưng, ta rất lâu rồi không nghe cha mẹ nhắc qua thế lực này. Cụ thể lớn nhỏ thế nào, sức ảnh hưởng ra sao, ta thật sự không rõ. Bất quá, nếu tiểu thư không chê, vậy xin tiểu thư cứ sử dụng họ để tìm kiếm. Dù sao, so với chúng ta, những người từ bên ngoài mới đến, hoàn cảnh đầu đuôi không rõ ràng, có những tu sĩ bản địa có kiến thức và quan hệ, hành động sẽ tiện lợi hơn nhiều.”
Thiếu nữ váy xanh khẽ gật đầu: “Như vậy cũng tốt, ta sẽ nghe theo Uyển Nhi tỷ.”
Ba ngày sau đó, thiếu nữ váy xanh đúng hẹn mang theo Nam Cung Uyển Nhi, vị nữ tử mặc giáp trụ cùng Tôn lão lặng lẽ rời khỏi địa phận Trần gia.
Cùng lúc, trên một đỉnh núi cao ngất, linh khí kết thành mây mù lượn lờ, che phủ lưng chừng núi, xung quanh vô số Tiên cầm, Linh Thú cao giai vờn quanh. Hai người đàn ông, một già một trẻ, một trước một sau, đứng chắp tay nhìn về phía bốn bóng người đang dần biến mất nơi chân trời.
Sau một hồi lâu, người đàn ông trẻ tuổi đứng phía sau, mới không nhịn được hỏi: “Cha, người cứ như vậy để cho Thanh Nhi tự tiện rời khỏi Tổ địa? Rời khỏi Tổ địa thì thôi đi, giờ nó còn dám tự mình mang người hạ giới? Cha không ngăn Thanh Nhi lại sao?”
Người đàn ông lớn tuổi hơn một chút cười ha hả: “Tính tình Thanh Nhi đứa cháu gái này của ta, ngươi còn không biết sao? Từ xưa đến nay, tính cách của nó vô cùng bướng bỉnh. Nếu ngươi ngăn cản Thanh Nhi, ai mà biết được nó sẽ gây loạn chuyện gì trong Tổ địa. Đã vậy, chi bằng thỏa mãn con bé một lần, cũng coi như cho Thanh Nhi có cơ hội sớm được nhìn ngắm thế giới bên ngoài.”
“Thế nhưng mà…”
Người đàn ông lớn tuổi phất tay: “Yên tâm, an toàn của Thanh Nhi, ta đảm bảo. Ta đã phái người âm thầm bảo vệ con bé từ phía sau, chắc chắn sẽ không có chuyện gì.”
Người đàn ông trẻ tuổi không mấy ngoài ý muốn. Cha hắn đã yên tâm để cho Thanh Nhi rời hạ giới như vậy, hẳn là đã chuẩn bị chu toàn mọi phương diện. Đường đường là gia chủ Trần gia, cha hắn xưa nay làm việc cẩn trọng, ngay cả hắn cũng không thể so sánh được.
Lúc này, người cha già bỗng đổi giọng nghiêm túc, nhìn về phía con trai mình: “Chuyện của đứa bé Trần Nguyên kia thế nào rồi? Người truyền tin bên đó nói sao?”
“Đối phương đã cung cấp cho chúng ta thông tin chi tiết về người được gọi là Trần Nguyên. Tuổi tác cùng một số chi tiết tương đối trùng khớp với Trần Nguyên của nhà ta. Con và Thái Tố dự định trong thời gian sớm nhất sẽ hạ giới, xác nhận xem đó có phải là đứa con trai thất lạc của con và Thái Tố không.”
“Nên làm như vậy.” Người cha già nói: “Mang huyết thống của Trần gia, dù chỉ là một tia hy vọng cũng không thể từ bỏ. Chúng ta đã thiếu đứa bé đó quá nhiều, bây giờ có một chút manh mối, chuyện này nên tiến hành càng nhanh càng tốt.”
“Vâng, thưa cha.”
Lúc này, người cha già dường như nhớ ra chuyện gì, bổ sung: “Còn một vấn đề nữa. Tình báo ta nhận được cấp tốc truyền về: những kẻ cung cấp tin tức này cho chúng ta rất có thể liên quan đến Thần Luyện Tiên triều. Ngươi cũng biết, Thần Luyện Tiên triều hiện tại rối ren đến mức nào rồi. Rất có khả năng, đối phương sẽ mượn cơ hội lần này để lôi kéo chúng ta. Mặc dù Trần gia chúng ta không e ngại Thần Luyện Tiên triều, thế nhưng, nếu để bị cuốn vào vũng nước đục đó, lợi bất cập hại. Con và Thái Tố đi chuyến này, phải xử lý cho khéo.”
“Vâng, thưa cha.” Nam tử trẻ tuổi cung kính đáp lại.
Tầm mắt của hai người một lần nữa buông về phía chân trời, phương hướng trùng hợp với nơi mà bốn người Trần Thanh Nhi biến mất không lâu trước đó. Ánh mắt cả hai lấp lóe, trong đầu không ngừng suy nghĩ, tính toán bao điều.
Độc quyền chuyển ngữ tại truyen.free, xin quý vị độc giả vui lòng tôn trọng bản quyền.