Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Cầu Đạo - Chương 214: Diệt Thế Thần Lôi

Ba tên áo đen nhìn thấy khí thế khủng bố tựa chúa tể thiên địa, uy lực bao trùm vạn vật, trấn áp mọi thứ từ Trần Nguyên, thì nội tâm lần đầu tiên sinh ra sợ hãi. Mặc cho sự thật rằng, trải qua mấy trăm năm huấn luyện khắc nghiệt đến cực độ, cả thể chất và tâm lý bị rèn giũa đến tận cùng, khiến những kẻ này có thể thản nhiên đối mặt với tra tấn hung tàn nhất, với cách thức tử vong đau đớn nhất hay cả những sự vật, tạo tác báng bổ, đáng kinh tởm nhất; thế nhưng, giờ khắc này, đối mặt với sự khủng khiếp của Trần Nguyên, bọn hắn vẫn không khỏi run sợ. Bọn hắn sợ hãi, không phải vì đối phương là con quái vật bất bại, cũng không phải vì đối phương là kẻ cùng hung cực ác.

Tất cả chỉ có một lý do.

Mạnh.

Trần Nguyên quá mạnh. Bởi vì sự tồn tại của Tỵ Thiên Ngọc, bọn hắn không nhìn ra được tu vi của Trần Nguyên, thế nhưng, cỗ khí tức khủng bố trực chỉ linh hồn, như thể có thể hủy diệt bọn chúng bất cứ lúc nào, liên tục tỏa ra khiến bọn hắn phải run rẩy. Đây là nỗi sợ bản năng nhất của sinh vật sống, là sự kính sợ nguyên thủy nhất của bất kỳ sinh linh nào trước tồn tại mạnh hơn nó, giống như một con thỏ theo bản năng sợ hãi trước một con hổ vậy. Và quan trọng hơn, Trần Nguyên không chỉ tản mát ra cỗ khí tức khủng bố đến cực hạn, mà còn là một loại khí thế, hay nói đúng hơn là khí chất, áp đảo thiên địa, siêu việt vạn vật sinh linh. Đây là loại khí chất mà hắn kế thừa từ bản tôn.

Trần Nguyên vươn tay ra, lực lượng vô cùng vô tận như cả một đại dương mênh mông không giới hạn cuốn tới, khóa chặt ba tên áo đen. Chúng muốn chống trả, muốn kháng cự, muốn chống lại lực lượng khủng bố tựa trời xanh của Trần Nguyên.

Vô dụng.

Sức mạnh khổng lồ đến cực hạn khiến chúng không thể cử động dù chỉ một ngón tay. Linh lực trong cơ thể bị áp chặt, tựa như bùn nhão đặc quánh, nặng nề, không thể vận chuyển nổi thông qua kinh mạch, khiến toàn thân ba tên áo đen kinh hoảng tột độ.

Vào khoảnh khắc này, ba tên áo đen nhận ra, bọn chúng đứng trước kẻ này, nhỏ bé như phàm nhân run rẩy trước thần linh. Một tia cơ hội chống lại cũng không có.

“Vĩnh biệt.” Trần Nguyên nhẹ giọng nói, âm thanh của hắn bình thản, chẳng có chút cảm xúc thương tiếc hay do dự nào.

Ngay lập tức, lực lượng lôi đình bên trong cơ thể Trần Nguyên tuôn trào ra ngoài. Từng đường sấm sét bá đạo, màu tím đậm, to lớn và khủng bố như những ác long, điên cuồng và dữ dằn, gào thét không ngừng trong không khí, phá nát không gian ầm ��m. Đó là một tia lực lượng của Diệt Thế Thần Lôi, đến từ nơi thâm sâu nhất của sự hủy diệt.

Những đường lôi đình khủng bố và kinh khủng đến cực hạn đó, thông qua lực lượng mênh mông như đại dương của Trần Nguyên làm chất dẫn, trực tiếp công phạt ba kẻ áo đen.

ẦM… ẦM … ẦM…

Cảnh tượng diệt thế hiện ra trước mắt. Thiên địa băng diệt. Mặt đất nổ tung. Bầu trời vỡ nát. Không gian sụp đổ. Thời gian vỡ vụn. Các quy tắc chi phối sự vận hành của thế giới rốt cuộc không chịu nổi sức hủy diệt cùng cực mà tan vỡ.

Chứng kiến cảnh tượng này, ngay cả Trần Nguyên cũng không khỏi kinh ngạc. Sức mạnh kinh khủng như vậy, lại chỉ là một tia Diệt Thế Thần Lôi hiển lộ ra mà thôi. Nếu toàn bộ được triển khai, sức mạnh này sẽ kinh khủng đến mức nào?

Thế nhưng, hắn không khỏi suy nghĩ, nếu Diệt Thế Thần Lôi mang theo sức mạnh khủng bố đến ngoài sức tưởng tượng như thế, vì sao Thiên Thủy Chân Thánh không mượn nhờ lực lượng của nó để trấn áp ý chí của Tà Thần?

Có thể là do vị trí của hắn là bên trong m��t bí cảnh, một thế giới không hoàn chỉnh do Thất phẩm Chân nhân tạo nên, cho nên các quy tắc ràng buộc, cấu trúc không gian và thời gian mới yếu ớt đến vậy. Bởi vậy, uy năng của Diệt Thế Thần Lôi mới hiển lộ ra vẻ huy hoàng đến đáng sợ. Ngược lại, nếu ở trong Thủy giới của Bạch Ngọc Thánh Liên, không, thậm chí chỉ ở Trung Thiên thế giới, Diệt Thế Thần Lôi cũng khó lòng tạo ra hiệu ứng rực rỡ đến vậy. Còn việc liệu nó có thể đối kháng với ý chí Tà Thần hay không, thì vẫn là một câu hỏi bỏ ngỏ.

Cũng có thể, Thiên Thủy Chân Thánh chưa hoàn toàn thấu triệt bản nguyên Diệt Thế Thần Lôi như lời nàng vẫn nói, cho nên nàng không dám sử dụng? Nên biết, ngay cả lực lượng của Bạch Ngọc Thánh Liên cũng chỉ đủ để kìm hãm ý chí Tà Thần mà thôi; nếu Diệt Thế Thần Lôi có khả năng ảnh hưởng tới Tà Thần, thì nó cũng có năng lực phá hoại đối với Thủy giới, đối với Bạch Ngọc Thánh Liên. Dưới tình huống chưa nắm chắc, lại không bị dồn vào đường cùng, Thiên Thủy Chân Thánh có lẽ không dám đánh cược mà mang Diệt Thế Thần Lôi ra sử dụng.

Một khi sử dụng, nếu tiêu diệt ý chí Tà Thần thì tốt; nhưng nếu không diệt sát được kẻ địch mà trái lại phá hoại Bạch Ngọc Thánh Liên, vậy thì nguy rồi, những nỗ lực trấn áp ý chí Tà Thần suốt vô số kỷ nguyên sẽ đổ sông đổ biển.

Trần Nguyên khẽ lắc đầu. Tất cả chỉ là suy đoán của hắn. Thực hư ra sao, hắn không rõ lắm. Dù sao, hắn không phải Chân Thánh, không đứng ở độ cao như đối phương, rất khó để phỏng đoán suy nghĩ của Thiên Thủy Chân Thánh. Ai có thể dám chắc rằng không còn ẩn tình gì đằng sau? Hắn chỉ biết chắc rằng, trong tình huống trước mắt, người thu được lợi lớn nhất không ai bằng hắn. Diệt Thế Thần Lôi bản nguyên quả là một thứ tốt... rất tốt... cực kỳ tốt. Một khi hắn hoàn toàn cảm ngộ được bảo vật này, đoán chừng đạo hạnh của bản tôn sẽ tăng trưởng một đoạn dài.

Trần Nguyên gạt bỏ những suy nghĩ lan man. Hắn nhìn qua vị trí mà ba tên áo đen còn đứng vài hơi thở trước. Chẳng còn gì sót lại. Trong phạm vi một trăm dặm, đất đai, sông núi, rừng rậm đều bị đánh nát tan tành. Mặt đất chỉ còn trơ lại những hố sâu lởm chởm, những vết nứt lớn, những mảng đất cháy đen do lôi đình, cùng những miệng dung nham nóng bỏng. Tất cả như những vết sẹo xấu xí, nguệch ngoạc, minh chứng cho sự khốc liệt và sức hủy diệt kinh người của Diệt Thế Thần Lôi.

Trần Nguyên không hề tỏ vẻ thư thái. Hắn nhíu chặt lông mày.

Địch nhân đã chết, điều đó hắn chắc chắn. Thế nhưng, chúng chết không phải do hắn giết, mà là tự kết liễu đời mình. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh.

Thực tế, tại thời điểm lực lượng khủng bố của Trần Nguyên bắt đầu lan tỏa, bao phủ lên ba kẻ áo đen, hành lang tinh thần đã được hắn mở ra. Hắn muốn mượn lực lượng tinh thần khủng bố của bản tôn để cưỡng ép sưu hồn, đọc trí nhớ ba kẻ áo đen. Ba kẻ này, không thể nghi ngờ, đến vì hắn. Hắn muốn biết lý do là vì sao, là ai hay thứ gì đã phái chúng đến. Đáng tiếc, linh hồn của bọn chúng đã bị phong ấn mọi tin tức liên quan đến kẻ đứng sau chúng. Khi Trần Nguyên chuẩn bị dùng lực lượng tinh thần khủng bố, cưỡng ép phá vỡ phong ấn, một loại thủ tục thần bí nào đó đã được kích hoạt. Cả ba kẻ áo đen liền mượn lực lượng thần bí kia để tự tiêu tán linh hồn, xóa đi mọi ký ức.

Chúng không để lại dù chỉ một sợi tàn hồn hay một tia ý thức.

Diệt Thế Thần Lôi sau đó chỉ hủy diệt bộ xác không hồn của chúng mà thôi. Cùng với thân xác của chúng, pháp khí, nhẫn trữ vật và tất cả đan dược, linh thạch, phù văn chúng mang theo bên mình cũng bị hủy diệt.

Đối với điều này, Trần Nguyên có chút tiếc nuối. Cảnh giới của hắn càng cao, nhu cầu về tài nguyên càng lớn. Mặc dù bây giờ hắn không thiếu linh thạch, nhưng không đảm bảo sau này hắn sẽ không thiếu. Nếu mỗi lần cần tài nguyên đều phải dùng Linh Thủy để đổi, thì quá đỗi phiền phức. Hơn nữa, đồ nhiều thì sẽ không quý. Nếu hắn tung ra một lượng lớn Linh Thủy ra thị trường, điều đó sẽ mang lại nhiều bất lợi cho hắn.

“Muốn trách thì chỉ trách Diệt Thế Thần Lôi quá mạnh đi.” Trần Nguyên thầm nghĩ, không biết nên vui hay nên buồn.

Bởi vì chủ nhân đã chết, pháp khí cũng bị hủy diệt, cho nên kết giới vây khốn Trần Nguyên cũng tự động sụp đổ. Trong quá trình chiến đấu, dựa vào quan sát các pháp thuật, chiêu thức tác động lên kết giới, hắn phán đoán rằng kết giới này chí ít cũng ngăn cản được công kích của tu sĩ Tứ phẩm tầng sáu, tức là những kẻ tầm cỡ như Đại Thái Thượng trưởng lão của Minh Hằng Thiên tông, người đã ngã xuống ở Thần Hà sơn. Vậy còn Tứ phẩm hậu kỳ thì sao? Trần Nguyên không biết, hắn chưa từng dùng nhiều sức mạnh để công kích trực diện kết giới.

Lúc này, Trần Nguyên thoáng nhìn lại chiến trường. Trong phạm vi hơn một nghìn dặm, vùng đất bên trong kết giới đã bị tàn phá đến mức kinh khủng không tưởng tượng nổi. Dường như toàn bộ mặt đất, bầu trời, sông hồ đều đã bị cày xới vài lần. Chợt suy nghĩ, Trần Nguyên thi triển vài pháp thuật đơn giản. Hắn không cần biến hiện trường trở lại cảnh núi non sông nước đẹp đẽ như cũ, hắn chỉ cần xóa đi dấu vết của các pháp thuật, chiêu thức đã được sử dụng tại đây mà thôi. Chỉ cần người đến sau không nhận ra chiêu thức đặc trưng của h��n là đủ.

Hoàn thành tất cả những điều này, Trần Nguyên phi hành thẳng về phía Trấn Tà giếng. Bởi vì có kết giới tồn tại, không một ai bên ngoài nhận ra những đợt sóng hủy diệt khủng khiếp, những dao động linh lực mạnh mẽ và những trận sóng xung kích hủy thiên diệt địa đã từng diễn ra bên trong. Ngay cả Lữ Như Yên, cách đó chỉ hai nghìn dặm, vẫn nhắm hờ hai mắt, yên bình bên cạnh Bạch Ngọc Thanh Liên, chậm rãi hoàn thành những phần việc cuối cùng. Nàng hoàn toàn không hay biết rằng, chỉ cách nàng không xa, từng có một trận chiến kinh khủng, đánh đến băng thiên liệt địa.

Thiên Lan nhìn hắn trở lại, lạnh nhạt gật đầu, rồi lạnh nhạt nói: “Ngươi đi có chút mất thời gian.”

Trần Nguyên không biết, lớp kết giới mỏng manh mà ba tên áo đen bày ra liệu có ngăn được ánh mắt của nàng. Có lẽ, nàng từ đầu đến cuối đều có thể chứng kiến tất cả. Trần Nguyên hờ hững đáp: “Ta luyện tay một chút.”

Nói xong, Trần Nguyên một lần nữa nhìn về Lữ Như Yên, ánh mắt trở nên cưng chiều: “Mấy canh giờ qua, nàng ấy không gặp phải chuyện ngoài ý muốn nào chứ?”

Thiên Lan lắc đầu: “Không có gì. Đến khi nàng tỉnh lại, đoán chừng còn cần ba đến năm ngày nữa. Cho đến thời gian đó, ta và ngươi chỉ cần chờ tại đây là được.”

Trần Nguyên khẽ gật đầu. Hắn đưa cho nàng bản sao cuốn Thủy Nhu Kinh, một cuốn Tứ phẩm kinh thư đổi được t��� Hi Lam tiên tử. Đây là lời cảm ơn của hắn với Thiên Lan vì đã trông coi Lữ Như Yên mấy canh giờ qua. Giữa hắn và nàng luôn luôn là sự sòng phẳng trong trao đổi. Chỉ có thẳng thắn và rộng lượng, mối quan hệ trao đổi lợi ích này mới có thể bền vững lâu dài.

Mà Thiên Lan cũng không khách khí, trực tiếp cầm lấy. Sau đó nàng đến một bên ngồi xuống, bắt đầu nghiên cứu Thủy Nhu Kinh.

Trần Nguyên thì để Nguyệt Nhi ra ngoài, trợ giúp họ hộ pháp. Thời gian mấy tháng qua, Nguyệt Nhi vẫn luôn ở trong trạng thái cộng minh với Trần Nguyên, âm thầm luyện hóa Tiên Đào, nâng cao pháp lực của cả hai. Đào Tiên hầu như đã được luyện hóa hoàn toàn, cảnh giới của Nguyệt Nhi cũng đã chạm đến Tứ giai đỉnh phong, còn kém một bước mới đạt tới Ngũ giai. Tất nhiên, nhìn thì chỉ là một bước, nhưng lại vô cùng khó khăn, không dễ dàng gì để bước qua. Đoán chừng, Nguyệt Nhi phải mất ít nhất ba, năm năm, thậm chí có thể đến mười năm hoặc lâu hơn để hoàn thành bước này. Thời gian cụ thể còn phụ thuộc vào sự tiến bộ của Trần Nguyên, và việc hắn có thể mang đến cho nàng bao nhiêu trợ giúp. Ngược lại, vì cả hai thể nội tương thông, Nguyệt Nhi đột phá hiển nhiên cũng khiến tu vi của Trần Nguyên tăng mạnh một bậc lớn.

Tuy nhiên, hắn không vội. Tốc độ tăng trưởng tu vi hiện tại của Trần Nguyên đã quá nhanh rồi, nhanh đến mức khiến người ta không dám tin đây là sự thật. Hắn không cần thiết phải gấp gáp một hai năm này.

Thay vào đó, Trần Nguyên ngồi xếp bằng, bắt đầu nghiên cứu bản nguyên Diệt Thế Thần Lôi đã dung nhập vào cơ thể hắn. Lần này, hắn đã ý thức được sự khủng khiếp của Diệt Thế Thần Lôi. Hắn cũng rõ ràng rằng việc hiểu thấu đáo và ngộ ra quy tắc vận hành của Diệt Thế Thần Lôi sẽ cực kỳ có lợi cho bản tôn, thậm chí có thể thúc đẩy đạo hạnh bản tôn tăng trưởng một đoạn dài. Đây mới là điều chính yếu cần quan tâm.

-------------------------------------

Thái Linh nội viện, Thần Luyện phong, trong động phủ của Trần Nguyên, cùng lúc đó.

Bản tôn của Trần Nguyên cảm nhận sức mạnh khủng bố vô biên vô tận trong cơ thể sau khi đột phá, gương mặt toát lên vẻ hài lòng tột độ. Mấy tháng qua, trông như hắn chỉ hấp thụ toàn bộ đạo vận, quy tắc của Bạch Ngọc Thánh Liên dưới sự trợ giúp của Thiên Thủy Chân Thánh để tiến thêm một cảnh giới nhỏ, nhưng chỉ những người ở cấp bậc tu vi như hắn mới biết, việc tăng lên một tiểu cảnh giới cần bao nhiêu nỗ lực, kiên trì và thời gian. Chưa nói chi xa, Băng Ngọc Chân quân, một đời thiên chi kiều nữ của nội viện, phải gần hai ngàn tuổi mới có thể thành tựu Lục phẩm Chân quân. Nếu nàng muốn trở thành Thất phẩm Tổn giả, trong tình huống bình thường, không đạt đến năm ngàn tuổi là điều không thể. Bởi vậy mới thấy, việc Trần Nguyên có thể đạt được thành tựu như vậy chỉ trong mấy tháng là một bước tiến khủng khiếp đến nhường nào.

“Một chuyến cùng Lữ Như Yên ra ngoài mà đạt được tạo hóa như vậy…” Trần Nguyên khẽ cảm thán: “Thế còn chín phân thân khác thì sao…”

Đã tám tháng kể từ khi hắn phái các phân thân đến chín vực của Minh Nguyệt giới tìm kiếm cơ duyên. Từ đó đến nay, hắn chưa từng theo dõi hành trình hay can thiệp vào hành động của các phân thân. Ngoại lệ duy nhất chỉ là một lần kiểm tra thể chất cho Lục Thanh Dao mà thôi.

Lần này, thu hoạch cơ duyên to lớn từ Bạch Ngọc Thánh Liên và Thiên Thủy Chân Thánh đã khơi dậy hứng thú của hắn, thúc đẩy hắn kiểm tra xem các phân thân kia tiến triển đến đâu. Biết đâu, hắn lại nhận được một đợt kinh hỉ?

Ấy vậy mà, vừa thử mở ra hành lang tinh thần kết nối với các phân thân, Trần Nguyên đã phải thốt lên: “A… Vậy mà còn có chuyện như vậy?”

Bản biên tập này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện trở nên sống động.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free