(Đã dịch) Cầu Đạo - Chương 22: Dị tượng thu hoạch
Trần Nguyên đáp xuống mặt đất. Sườn núi bằng phẳng, cỏ cây tươi tốt không biết từ lúc nào đã bị tàn phá tan hoang. Lữ Như Yên và Hà Tiểu Thu vội vã chạy lại phía hắn, cuống quýt hỏi han:
“Trần công tử, ngươi không có sao chứ?”
“Không có việc gì.” Hắn lắc đầu, lại nói thêm: “Tên ma tu kia đã bị đuổi đi.”
Hà Tiểu Thu vỗ vỗ bộ ngực phẳng lì, thở phào nói:
“Thật may quá, dọa chết bản cô nương. Tên ma tu kia thật đáng sợ.”
Lữ Như Yên thì lại quan tâm hơn đến hắn:
“Trần công tử không có việc gì thì tốt rồi. Nếu không, Như Yên sẽ vô cùng áy náy.”
“Lữ cô nương, rốt cuộc thì có chuyện gì xảy ra? Tại sao ma tu lại tấn công chúng ta?” Lúc này, Trần Nguyên mới hỏi rõ ngọn ngành.
Nghe vậy, Lữ Như Yên bèn thành thật kể lại chuyện Diệp Trường Tuyết truyền âm cho nàng. Đồng thời, nàng cũng nhấn mạnh tình hình hiện tại vô cùng nguy hiểm và việc một nhóm thiên kiêu đã bị sát hại.
Tuy nhiên, nàng không hề nói đến việc sư thúc căn dặn nàng thức tỉnh hắn, càng không nói đến mình cố tranh thủ thời gian để hắn và sư muội tĩnh tu.
Hà Tiểu Thu nghe xong, vẻ sợ hãi hiện rõ trên gương mặt, cả người co rúm, bám chặt lấy tay áo sư tỷ không buông.
Trần Nguyên nghe xong thì trầm ngâm một lát. Hắn từ đó biết đại khái tình huống hiện tại. Tuy nhiên, độ chính xác và tính toàn vẹn của thông tin vẫn còn là một dấu hỏi lớn. Chỉ bấy nhiêu thì chưa thể đưa ra bất cứ kết luận nào chắc chắn được.
Đặc biệt là hắn còn nghi hoặc tên ma tu lúc trước không hề có sát ý đối với bọn hắn. Điều này khiến hắn không ngừng băn khoăn.
Tất nhiên, nghi hoặc này hắn không nói cho Lữ Như Yên và Hà Tiểu Thu. Nói ra chỉ vô ích, lại khiến các nàng lo lắng không cần thiết.
Từ lời của Lữ Như Yên, hắn đã đoán ra việc nàng âm thầm cảnh giác ma tu suốt mười ngày này nhằm giúp hắn cùng Hà Tiểu Thu an tâm tu luyện.
Hắn không phải kẻ ngốc. Khi phát giác nguy hiểm, hợp lý mà nói, hắn, kẻ mạnh nhất, nên là người nhận biết đầu tiên. Rất có thể Diệp Trường Tuyết muốn để Lữ Như Yên thức tỉnh trước nhất.
Trần Nguyên im lặng nhìn nàng chốc lát. Hắn không vạch trần điều này. Phần ân tình của nàng, hắn nhớ kỹ.
“Kế tiếp, chúng ta nên làm gì đây, sư tỷ?” Hà Tiểu Thu lo lắng hỏi.
Ở đây, nàng thực lực yếu nhất, tu vi thấp nhất, tuổi cũng nhỏ nhất, cho nên, trong lòng không khỏi sinh ra áp lực vô hình.
“Trần công tử, kế tiếp chúng ta nên làm thế nào?” Lữ Như Yên không trả lời mà hỏi Trần Nguyên.
Hắn suy tư chốc lát, nói:
“Lữ cô nương, liệu có cách nào liên lạc Diệp tiền bối?”
Lữ Như Yên lắc đầu: “Như Y��n đã thử, nhưng vô dụng. Sư thúc không trả lời.”
Trần Nguyên gật đầu ra vẻ đã hiểu. Như vậy, chắc hẳn bên kia xảy ra chuyện. Lúc này, hắn mới nói: “Đã như vậy, chúng ta trước hãy gia cố trận pháp phòng thủ, trong mấy ngày còn lại, chúng ta cứ ở lại nơi này, chờ Diệp tiền bối cùng tiền bối của Kính Nguyệt hồ tới tiếp ứng. Hiện tại bên ngoài bị ma tu làm loạn, chúng ta xông ra chỉ sợ khiến cho cục diện rối rắm hơn mà thôi. Ngược lại khi ở lại đây, các tiền bối cũng có thể nhanh chóng xác định vị trí của chúng ta.”
Lữ Như Yên thấy hắn nói có lý liền không do dự làm theo.
Hai canh giờ tiếp theo, Trần Nguyên hỗ trợ Lữ Như Yên tu bổ lại trận pháp. Quá trình này giúp hắn hiểu thêm không ít kiến thức cơ bản của trận pháp chi đạo. Cũng coi như là có thu hoạch.
Hà Tiểu Thu chán nản ngồi một bên. Nàng tu vi không cao, chân tay lóng ngóng, không giúp được gì nhiều, dứt khoát để nàng ngồi chơi.
Cô nàng này tính khí trẻ con vẫn chưa dứt. Không lâu trước đây còn sợ hãi, một mực không dám buông tay sư tỷ, hiện giờ đã vô tư như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Nàng ngồi trên tảng đá lớn, ánh mắt hướng về hai bóng lưng đứng cạnh nhau phía xa, không khỏi khẽ thì thầm: “Sư tỷ đối với người này… không được, lưu ảnh thạch của ta đâu?”
---
Những ngày sau đó, ba người Trần Nguyên không còn dám tu luyện nữa. Bọn họ luôn luôn trong trạng thái cảnh giác, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng chiến đấu.
Cơ duyên thì quý, nhưng mạng còn quan trọng hơn.
Nói đi thì cũng phải nói lại, cả ba người cũng không tiếc nuối về điều này. Bọn họ đều đã đạt được thu hoạch ngoài ý muốn.
Trần Nguyên vốn hy vọng tu luyện đến Đệ Nhất trọng đỉnh phong, hắn thế mà trực tiếp đột phá đến Đệ Nhị trọng, hơn nữa, đạo hạnh đã là Đệ Nhị trọng trung kỳ, đang dần tiến đến hậu kỳ.
Lữ Như Yên chỉ mong muốn lợi dụng một tháng này, để đạt được thành quả bằng nửa năm khổ tu, giúp tu vi tiếp cận gần hơn tầng chín. Vậy mà nàng mất chưa đầy nửa tháng, hoàn thành mục tiêu, không, còn vượt xa.
Ba con linh thú đều tăng vọt một tiểu cảnh giới tu vi. Vào ngày thứ hai mươi ba, Bạch Hồ Tiểu Vũ yên lặng không một tiếng động bước vào Đệ Lục trọng. Chỉ có một mình Trần Nguyên phát giác.
Còn Hà Tiểu Thu thì nàng dường như không quá quan tâm tu vi tiến triển bao nhiêu.
Những ngày này, ba người bọn họ tiếp tục bị ma tu tấn công: một lần vào ngày thứ hai mươi sáu, một lần vào ngày thứ hai mươi chín. Thực lực của cả hai tên ma tu không yếu, nhưng cũng không quá mạnh.
Đều là Tam phẩm tầng năm. Bọn chúng chưa kịp tác quái thì đã bị Bạo Lôi kiếm pháp của Trần Nguyên đánh lui.
Trận pháp phòng thủ rất mạnh, cả ba người đều có thời gian chuẩn bị ứng phó ma tu.
Rốt cuộc, ngày thứ ba mươi cũng đến. Vào ngày này, đại địa lần nữa rung chuyển. Trên bầu trời, ánh sáng huyền diệu bảy màu dần mất đi sự rực rỡ. Phạm vi chiếu rọi cũng cấp tốc thu hẹp, tựa như một cuốn phim tua ngược lại lúc nó xuất hiện vậy. Cuối cùng là một tiếng vọng lớn trầm thấp từ trên chín tầng trời, tựa như đạo âm ngâm vang truyền vào trong não hải mà chỉ có tu sĩ mới nghe được, ánh sáng bảy màu huyền diệu triệt để biến mất.
Đến lúc này, tất cả mọi người đều biết: dị tượng Thần hà sơn triệt để kết thúc.
Thế nhưng, nhóm ba người Trần Nguyên không hề buông lỏng. Bọn họ biết, ma tu vẫn còn lởn vởn ngoài kia. Chưa có tiền bối tiếp ứng, không một ai dám tự ý hành động.
Thế rồi, Lữ Như Yên hơi cau mày, lấy ra một miếng ngọc bội xanh lam, bé bằng nửa bàn tay từ túi trữ vật. Khi thấy miếng ngọc bội run lên nhè nhẹ, phát ra ánh sáng lam nhạt, hai hàng lông mày thanh tú của nàng mới giãn ra một chút.
“Sư tỷ, có chuyện gì vậy?” Hà Tiểu Thu hiếu kỳ.
“Là đại sư huynh liên lạc chúng ta.” Nàng nhẹ nhàng đáp, bàn tay thon, trắng như ngọc vận chuyển linh lực rót vào ngọc bội.
Từ phía bên kia, giọng nói nam nhân có chút lo lắng vang lên:
“Sư muội, các ngươi không có sao chứ?”
Lữ Như Yên đáp:
“Nhờ có Trần công tử, tất cả chúng ta đều bình an.”
Tần Xuyên không hỏi thăm chi tiết, hắn nói:
“Sư muội, ngươi giữ miếng ngọc kích hoạt. Ta sẽ tìm tới các ngươi.”
“Tốt. Sư huynh hành động cẩn thận.”
Một canh giờ qua đi, Tần Xuyên rốt cuộc cũng đuổi đến nơi. Hắn đứng bên ngoài trận pháp, âm thầm tặc lưỡi nhìn vào tầng tầng lớp lớp phòng thủ sâm nghiêm.
“Chẳng trách sư muội các nàng nói không sao cả. Trận pháp thủ hộ dày đặc như vậy, lại do Trần huynh đệ với tu vi Tam phẩm chủ trì thôi động, cho dù Tam phẩm tu sĩ thông thường cũng không tài nào xâm phạm được.”
Chẳng trách hắn lại nghĩ vậy, Trần Nguyên tu vi mới chỉ Tam phẩm tầng một, trong hàng Tam phẩm cũng là yếu nhất, đối đầu trực diện với Tam phẩm ma tu khó lòng chiến thắng.
Còn nhị sư muội của hắn, trận pháp chi đạo đã sánh ngang với Tam phẩm tu sĩ, tinh diệu, huyền ảo khó lường.
Càng quan trọng hơn. Hắn đứng ở bên ngoài… thế mà vào không được. Tần Xuyên không thể làm gì hơn là ra hiệu cho sư muội buông xuống trận pháp.
Có sư muội quá xuất chúng, hắn sống thật chẳng dễ dàng gì. Có đôi khi, Tần Xuyên không khỏi nghĩ, phải chi nhị sư muội học hỏi một chút tính ham chơi của tiểu sư muội, như vậy người làm sư huynh như hắn sẽ đỡ vất vả hơn nhiều.
Vừa gặp nhau, Tần Xuyên lập tức hỏi han:
“Trần huynh, bên các ngươi rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?”
Lữ Như Yên lúc này đứng ra giảng giải. Nàng chỉ tóm tắt lại quá trình nhận cảnh báo từ Diệp Trường Tuyết, phát hiện ma tu tấn công và việc Trần Nguyên xuất sắc đẩy lui ba đợt công kích như thế nào. Nàng thao thao bất tuyệt kể mà dường như toàn bộ công lao đều là của hắn, đến mức cả hắn nghe mà cũng không có ý muốn nhận hết. Trong giọng nói của nàng không giấu nổi sự cao hứng, vui vẻ như thể chính nàng tự tay đẩy lui kẻ địch.
Trần Nguyên không nói cho hai nàng Lữ Như Yên về tu vi của kẻ địch. Tần Xuyên vì thế cũng không biết đến, cho nên, hắn không chút ngạc nhiên, chỉ nghĩ rằng Trần Nguyên tình cờ gặp phải đối thủ ngang cấp.
Đến lượt Tần Xuyên giảng giải, trên mặt hắn lập tức lộ ra phẫn nộ. Hắn cắn răng nghiến lợi:
“Cẩu thí lũ ma tu. Ta cảm ngộ được, tu vi liền tăng vọt một mạch. Ước chừng được nửa tháng thì đã chạm đến tầng bảy đỉnh phong, chuẩn bị đột phá tầng tám. Vậy mà lúc này gặp phải ma tu tập kích. Bị thương thì không có, thế nhưng sau đó bị quấy nhiễu, ta không cách nào tiếp tục tập trung tu luyện.”
“Nói cách khác, sư huynh, ngươi vẫn chưa đột phá sao?” Lữ Như Yên kinh ngạc nhìn qua vị sư huynh. Trong ấn tượng của nàng, s�� huynh đã bước vào tầng thứ bảy hơn một năm, đột phá hẳn là chuyện trong tầm tay. Hơn nữa, hắn tiến vào khu vực bên trong, ảnh hưởng của dị tượng hẳn là mạnh hơn bên ngoài này, điều kiện tu luyện cũng là tốt hơn. Theo lý mà nói, không đến năm ba ngày là có thể đột phá.
Vậy mà sư huynh dùng trọn vẹn một tháng vẫn không đạt được bước này?
Lữ Như Yên nghi hoặc không thôi.
Nàng còn chưa ý thức được bên người mình mang theo một cỗ máy gian lận.
“Chà… tiểu sư muội, ngươi lại có thể đột phá sao?” Tần Xuyên lúc này chú ý đến Hà Tiểu Thu, không kìm được mà lớn tiếng hô. Hắn tại tận trong nội vực tân tân khổ khổ mà chưa thể đột phá, đối phương tại ngoại vực lại dễ dàng hoàn thành như vậy.
Hà Tiểu Thu vẻ mặt đương nhiên đáp:
“Không phải là điều bình thường sao? Nhị sư tỷ cũng đã đột phá mà.”
---
Đây là một sản phẩm trí tuệ từ truyen.free, xin hãy trân trọng bản quyền.