Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Cầu Đạo - Chương 225: Hàn gia lão tổ

Trên lôi đài, lúc này, Hàn Ngạo Kỳ chưa bao giờ cảm thấy áp lực lớn đến vậy, cũng chưa bao giờ cảm thấy ức chế đến nhường này. Giao đấu cùng Trần Nguyên, nàng đến giờ mới thấu hiểu cảm giác bị áp chế trong cùng cảnh giới. Không, phải nói là…

Hoàn toàn bị nghiền ép.

Sáu năm trước, tại cuộc tranh tài của Bách Linh Học Phủ, trong tình huống không mở phong ấn, nàng chỉ thua duy nhất một người: Khương Liên Tuyết. Hơn nữa, lần đó là một trận chiến ác liệt, nàng kém vị thiên chi kiêu nữ chói mắt nhất Bách Linh Hoàng Triều trên bảng Thập Kiệt chỉ một chút, một phần nhỏ mà thôi. Nàng có tự tin rằng, vào thời điểm đó, nếu vẫn không mở phong ấn mà giao đấu lại, kết quả thắng thua khó đoán.

Mấy năm sau đó, nàng vẫn luôn chinh chiến nơi chiến trường phương Bắc để rèn luyện bản thân, đồng thời tìm cơ hội nâng cao Bá Chiến Linh Thể thêm một bước. Quả nhiên, vận may của nàng đến lớn. Ba năm trước, nàng thu hoạch được một tạo hóa lớn: không chỉ tu vi tinh tiến một bước dài, trực tiếp bước vào Tứ phẩm tầng ba, Bá Chiến Linh Thể đạt được tiến bộ khó tin, mà linh lực trong cơ thể cũng được cô đọng đến mức đáng sợ.

Hàn Ngạo Kỳ từng nghĩ rằng, với thực lực hiện tại của mình, trong thế hệ trẻ tuổi đã không còn đối thủ, có thể bắt đầu khiêu chiến các tu sĩ thế hệ trước. Nàng nào ngờ, gặp ngay đối thủ đầu tiên đã khiến nàng "kinh ngạc" đến vậy. Nàng rõ ràng biết rằng, nếu không kịp thời mở phong ấn mà lão tổ Hàn gia đã hạ xuống khi nàng còn bé để rèn luyện nàng, nàng e rằng đã bị đánh bại ngay trong năm chiêu đầu tiên.

Thế nhưng, điều càng khiến Hàn Ngạo Kỳ kinh hãi hơn là, cho dù đã mở phong ấn thực lực, bất kể là lực lượng, tốc độ, hay phản xạ, mọi yếu tố của nàng đều mạnh hơn gấp mười lần so với trước, nàng vẫn hoàn toàn bị đối thủ này nghiền ép, không có chút cơ hội phản kháng, không một chiêu thức nào có thể tung ra để phản kích. Và việc Hàn Ngạo Kỳ có thể chống đỡ đến bây giờ, hoàn toàn là nhờ vào bản năng chiến đấu cực kỳ mạnh mẽ cùng vô số kinh nghiệm sinh tử với kẻ địch phương Bắc.

Chỉ có trực tiếp đối đầu với tên quái vật này, người ta mới hiểu hắn kinh khủng đến mức nào. Điều càng khiến nàng kinh ngạc là vẻ mặt bình thản, thong dong của hắn, như thể mọi chuyện chỉ là một trò đùa. Khí tức bình ổn, hơi thở đều đặn, gương mặt hồng hào, trên trán chưa từng xuất hiện lấy một giọt mồ hôi, là minh chứng rõ ràng nhất cho thấy đối thủ của nàng vẫn còn giữ sức. Vừa nghĩ đến đây, lòng Hàn Ngạo Kỳ hơi trùng xuống. Kẻ này… quá mạnh. Mạnh đến không hợp lẽ thường.

Đến thời điểm này, Trần Nguyên và Hàn Ngạo Kỳ đã duy trì thế trận giao đấu tốc độ cực cao trong hơn một trăm hơi thở. Trung bình mỗi một hơi thở, cả hai tung ra không dưới một vạn đòn công kích vào đối phương, mỗi đòn đánh đều tương đương với một Tứ phẩm tầng năm tung hết toàn lực. Hơn một trăm hơi thở, mỗi người bọn họ đã tung ra hơn một triệu công kích. Nếu không nhờ trận pháp áp chế, kết giới ngăn chặn sóng xung kích và bản thân đá Bạch Ngọc Tứ giai cứng rắn vô cùng, e rằng khu vực rộng mấy chục vạn dặm đã bị dư chấn từ cuộc chiến của hai người san bằng một lần.

Để duy trì giao chiến tầm gần cường độ cao như vậy, thể lực, linh lực và tinh thần lực tiêu hao cực kỳ khủng khiếp. Điều này chẳng khác nào một vận động viên hiện đại bị buộc phải chạy marathon với tốc độ của một cuộc đua nước rút 100 mét. Nó hoàn toàn vắt kiệt từng giọt năng lượng cuối cùng của một vận động viên.

Tình trạng của Hàn Ngạo Kỳ tuy không đến mức khoa trương như vậy, thế nhưng, nhìn từ gương mặt trắng bệch, khí tức bất ổn, hơi thở hỗn loạn của nàng, tình hình của nàng cũng chẳng khả quan chút nào.

“Hắn muốn vắt kiệt ta đến chết sao?” Hàn Ngạo Kỳ thầm nghĩ trong lòng.

Nàng muốn thoát ra khỏi thế bị động này. Tuy nhiên, nàng khó lòng thực hiện được. Tốc độ của đối phương áp đảo nàng, nguồn linh lực của đối phương dồi dào hơn nhiều so với nàng. Đáng sợ nhất là, thể chất của tên này là quái vật trong số quái vật, mạnh hơn nàng tưởng tượng rất nhiều. Đến bây giờ, hai tay nàng vẫn còn tê rần sau mỗi đường kiếm hắn bổ xuống, mang theo luồng man lực khủng bố không thể chống đỡ nổi; ngay cả trường thương trong tay nàng vẫn còn run bần bật sau những cú va chạm tựa như có thể chém đôi cả một dãy sơn mạch. Hắn áp sát nàng không rời, khiến nàng không thể thoát thân.

"Không thể tiếp tục kéo dài. Ta cần phải nghĩ cách thoát khỏi thế cục này." Hàn Ngạo Kỳ âm thầm hạ quyết tâm.

Trong một khoảnh khắc, nàng buông lỏng tinh thần, động tác lỡ một nhịp, để lộ sơ hở bên sườn trái. Đối thủ của nàng quả nhiên không bỏ qua cơ hội đó, mạnh mẽ tấn công vào chỗ sơ hở. Hàn Ngạo Kỳ liều mình dùng cán thương đỡ lấy mũi kiếm sắc bén đến kinh người.

Lúc này, vì thế công của nàng bị phá vỡ, Hàn Ngạo Kỳ lại để lộ thêm một sơ hở khác. Chín luồng hạo nhiên kiếm khí đột nhiên xuất hiện giữa hư không, nhắm vào chín vị trí khác nhau trên cơ thể nàng mà tấn công. Nàng không còn cách nào khác ngoài liều mình xoay người, vận dụng mọi thủ đoạn để đánh tan từng đợt hạo nhiên kiếm khí không ngừng ập tới. Giờ phút này, động tác của Hàn Ngạo Kỳ trở nên luống cuống, không còn vẻ thành thục, nhanh gọn, hiệu quả và dứt khoát như trước. Nàng lúc này càng giống như vá chỗ này, hở chỗ kia, sơ hở cứ liên tiếp xuất hiện.

"Là lúc này." Cơ hồ cùng một thời điểm, cả Trần Nguyên và Hàn Ngạo Kỳ đều nghĩ đến một điều.

Mọi nỗ lực phòng ngự của Hàn Ngạo Kỳ bị đánh tan, thủ đoạn của nàng cũng đã tung ra gần hết. Khoảng trống trước ngực nàng bị đánh mở toang, không còn chút phòng ngự nào, tựa như rộng mở mời gọi kẻ địch.

Nắm tay của Trần Nguyên nắm chặt lại, luồng linh lực khổng lồ như một cơn đại hồng thủy không thể ngăn cản, hội tụ lại trước nắm đấm của hắn.

Minh Không Quyền.

Một quyền tung ra, mang theo sức mạnh có thể đánh nát không gian, ẩn chứa luồng lực lượng có thể ép sập trời đất, một khi bùng nổ sẽ phá nát tất cả. Cú đấm này là đòn kết liễu hoàn hảo cho trận giao đấu này.

Quyền thế của Trần Nguyên mang uy lực không thể cản, nhắm thẳng vào trước ngực Hàn Ngạo Kỳ mà tấn công. Mấy vạn học sinh đang theo dõi trận đấu, phần lớn vì tu vi không đủ mà không thể theo kịp tốc độ của hai người. Trong khi đó, các Tứ phẩm Thượng nhân, với khả năng nhìn rõ mọi chuyện, không khỏi nín thở dõi theo cảnh tượng này. Kể cả những thiên kiêu danh tiếng thuộc Thập Kiệt cũng đều lộ vẻ nghiêm túc. Dù luôn thanh lãnh, thong dong tự tại, siêu phàm thoát tục, không vương bụi trần như Khương Liên Tuyết giờ phút này cũng lộ vẻ mặt vô cùng ngưng trọng.

Một đòn này, bọn họ không đỡ nổi.

Thế nhưng, vào khoảnh khắc mà nắm đấm của Trần Nguyên còn cách Hàn Ngạo Kỳ chưa đầy hai thước, khi luồng năng lượng khủng bố, tương đương với hàng vạn quả bom nhiệt hạch lớn nhất mà Nga từng thử nghiệm ở vùng cực Bắc, chuẩn bị bạo phát, trước người Hàn Ngạo Kỳ đột nhiên xuất hiện ánh sáng chói lọi. Theo một tiếng "Ong" vang lên, chấn động khiến những học sinh tu vi thấp đang quan chiến đầu óc choáng váng. Một chiếc la bàn hình bát quái, rộng chừng một thước, bề mặt vàng kim sáng lấp lánh, chặn lại trước ngực Hàn Ngạo Kỳ, mạnh mẽ đón đỡ nắm đấm của Trần Nguyên.

Hoàng Kim La Bàn, một Tứ giai đỉnh cấp pháp khí phòng ngự, đủ mạnh để trực diện đón đỡ một đòn công kích từ nửa bước Ngũ phẩm Chân nhân.

Trần Nguyên thi triển Minh Không Quyền, uy lực chỉ dừng lại ở Tứ phẩm tầng bảy đỉnh cấp, đương nhiên không đủ sức công phá phòng ngự này. Thế nhưng, dư chấn từ đòn công kích cỡ này vẫn đủ khiến đối thủ của hắn phải chịu thiệt.

Hàn Ngạo Kỳ khẽ kêu lên một tiếng, miệng phun ra một ngụm máu, cả người chịu chấn động phản kích, bị đánh bay gần một ngàn trượng, mãi đến mép lôi đài mới miễn cưỡng dừng lại. Sắc mặt nàng giờ đây trắng bệch, toàn thân khí huyết sôi trào, từng tế bào run lên vì chấn động, khắp cơ thể uể oải đi mấy phần vì kiệt sức, khí thế hỗn loạn khôn cùng. Tinh thần nàng, do bị cưỡng ép duy trì hoạt động hiệu suất quá cao, sinh ra mệt mỏi, sức tập trung giảm mạnh.

Cây trường thương trên tay cũng không còn vững chắc như trước.

Hoàng Kim La Bàn là một Tứ giai đỉnh cấp pháp khí phòng ngự. Nàng dùng linh lực Tứ phẩm tầng sáu để thi triển, hiển nhiên cực kỳ miễn cưỡng. Hơn nữa, công kích của đối phương quá mạnh, phản chấn khiến nàng phải chịu thiệt hại lớn.

“Suýt chút nữa, ta đánh gãy luôn cả liên kết tinh thần với Hoàng Kim La Bàn.” Hàn Ngạo Kỳ kiêng dè nhìn đối thủ, ánh mắt nàng hiếm khi nghiêm túc đến vậy: “Quyền của hắn có gì đó là lạ, không chỉ là công kích phá hoại thông thường, dường như không gian đều bị hắn đánh vỡ, tất cả mọi vật tiếp xúc, bao gồm cả tinh thần và linh lực đều bị hắn đánh sụp đổ.”

Đây là điều mà nàng kiêng kỵ nhất. Đánh vỡ không gian, làm sụp đổ tinh thần lực cùng tan rã linh lực chỉ trong một quyền, đây tuyệt đối không phải cảnh giới mà một Tứ phẩm Thượng nhân có thể chạm tới.

“May mắn, hắn còn chưa thật sự đánh ra uy năng chân chính của môn quyền pháp này.” Hàn Ngạo Kỳ vừa nghĩ vừa kinh sợ không thôi.

Trên thực tế, không phải Trần Nguyên không chạm tới áo nghĩa chân chính của Minh Không Quyền. Chỉ là bộ phân thân này tu vi hạn chế, khiến hắn không thể thi triển uy năng thực sự của quyền pháp. Nếu như bản tôn hắn hiện diện tại đây, thì tình huống sẽ khác hoàn toàn. Tuy nhiên, đây không phải là vấn đề chính. Để đánh bại Hàn Ngạo Kỳ, chừng này đã quá đủ.

Trong khi đó, Hàn Ngạo Kỳ một bên âm thầm vận chuyển công pháp, hấp thu linh khí xoa dịu khí huyết sôi trào trong cơ thể và làm dịu thương thế. Vết thương nàng chỉ do chịu chấn động quá mạnh, không đến nỗi nghiêm trọng, chỉ cần tốn chút công sức là có thể áp chế. Điều khiến nàng bất ngờ và kinh ngạc là đối phương lại không nắm lấy cơ hội truy kích nàng? Nếu hắn làm vậy, nàng chưa chắc đã có thể thoải mái điều hòa vết thương, thậm chí còn có thể càng đánh càng thương nặng. Trong trường hợp sinh tử quyết đấu chân thật, một sai lầm nhỏ như vậy rất có thể dẫn đến cục diện thay đổi hoàn toàn.

“Là hắn cho rằng đã nắm chắc sẽ đánh bại ta sao?” Hàn Ngạo Kỳ nghĩ đến, trong lòng âm thầm khinh bỉ: “Hắn coi thường ai chứ?”

“Ngươi rất mạnh.” Sau chừng hai hơi thở bình ổn khí tức, Hàn Ngạo Kỳ ngạo nghễ mở miệng: “Ta công nhận, ngươi là người mạnh nhất trong số những người cùng thế hệ mà ta từng gặp.”

Trần Nguyên bình tĩnh nhìn đối phương. Hắn chờ xem đối phương còn có chiêu bài nào chưa tung. Quả nhiên, Hàn Ngạo Kỳ dõng dạc tuyên bố:

“Với trạng thái hiện tại của ta, ta không có dù chỉ một phần trăm cơ hội đánh bại ngươi.”

“Ồ? Ngươi vẫn còn át chủ bài sao?” Trần Nguyên hỏi.

Hàn Ngạo Kỳ kiêu hãnh gật đầu thừa nhận: “Tiếp theo, ta sẽ dốc toàn bộ lực lượng để đối phó ngươi.”

Vừa dứt lời, trong cơ thể nàng dâng lên một luồng khí thế kinh khủng không gì sánh bằng, tuôn trào cuồn cuộn, sôi sùng sục, chỉ chực chờ bùng phát ra bên ngoài, phô diễn cho thiên địa thấy sự khủng bố của nó. Cả người Hàn Ngạo Kỳ giờ đây không khác nào một nồi hơi nước bị đun nóng đến giới hạn chịu đựng. Không khí quanh nàng vặn vẹo bởi luồng lực lượng khổng lồ đang rò rỉ theo mỗi hơi thở. Không gian quanh nàng trở nên bất ổn định bởi áp lực khủng bố gia tăng theo mỗi nhịp tim đập. Khí thế trên người Hàn Ngạo Kỳ, lần thứ hai, lại dâng lên với tốc độ điên cuồng.

Bên ngoài lôi đài, do kết giới ngăn cách, không ai có thể cảm nhận được luồng khí tức kinh người đang mạnh dần lên của Hàn Ngạo Kỳ. Đa số học sinh đang quan chiến không hiểu hành động của nàng, khó hiểu vì sao nàng lại đứng bất động lâu đến vậy. Chỉ có các Tứ phẩm Thượng nhân, với ánh mắt tinh tường hơn, mới nhìn ra rằng Hàn Ngạo Kỳ lại một lần nữa nâng sức mạnh lên một cấp độ hoàn toàn mới. Chỉ là, họ không thể nhìn ra chính xác lần này nàng đã chạm tới tình trạng cấp bậc nào.

Khoảnh khắc này, không ai cảm nhận khí thế hùng hậu, mênh mông như đại dương của Hàn Ngạo Kỳ rõ ràng hơn Trần Nguyên. Hắn kinh ngạc vì khí tức của nàng lại một lần nữa tăng lên gấp mười. Ban đầu, khí thế của nàng đã sánh ngang với một Tứ phẩm tầng sáu cấp cao, thì giờ đây, nó đã bước vào cấp độ của Tứ phẩm tầng tám sơ đoạn.

"Nàng tiếp tục gỡ bỏ một tầng phong ấn?" Trần Nguyên suy nghĩ chốc lát rồi lắc đầu phủ nhận: "Không phải, khí tức này không ổn định như trước. Đây không phải là lực lượng nguyên bản nàng sở hữu."

Nếu nói, lần đầu tiên khí thế gia tăng, khí tức của Hàn Ngạo Kỳ vững vàng như thái sơn, trầm ổn không gì sánh bằng; thì lúc này đây, khí tức của nàng phù phiếm, lỏng lẻo như một quả bóng bị thổi căng quá mức.

"Là bí pháp tăng cường thực lực." Trần Nguyên đưa ra kết luận.

Đồng thời, hắn cũng âm thầm nới lỏng sự áp chế trên cơ thể, để linh lực khủng bố trong cơ thể lại một lần nữa dâng lên, xông thẳng đến tận chín tầng trời, cân bằng và đối xứng với khí thế mà Hàn Ngạo Kỳ tỏa ra.

Toàn bộ cảnh tượng này thu vào mắt Hàn Ngạo Kỳ khiến nàng chấn động không thôi, đôi mắt đẹp hiện lên nét kinh ngạc không thể che giấu:

“Thì ra, ngươi còn mạnh đến mức này.” Hàn Ngạo Kỳ nói ra trong sự kinh ngạc.

Nàng sử dụng bí pháp tăng cường thực lực gấp mười lần, thời gian không thể duy trì được lâu. Ngược lại, với vẻ bình thản của đối phương, khí thế ổn định mười phần, hắn rõ ràng không sử dụng bất kỳ thủ đoạn nào để tạm thời tăng cường lực lượng. Nói cách khác, đây mới là thực lực vốn có của hắn, thậm chí, có thể còn chưa phải toàn bộ thực lực của hắn.

Từ điểm này, Hàn Ngạo Kỳ nàng thua xa đối phương rồi. Bất quá, đôi mắt nàng chưa một lần lộ ra sự e ngại. Chỉ có chiến ý mỗi lúc một rực rỡ, một mãnh liệt hơn.

“Ta sẽ không thua.” Hàn Ngạo Kỳ khẽ quát lên, khí thế toàn thân triệt để bùng nổ.

Luồng lực lượng khổng lồ của một Tứ phẩm hậu kỳ chân chính cấp tốc hội tụ, khiến cả lôi đài rộng mấy ngàn trượng rung động dữ dội trước cỗ sức mạnh hủy thiên diệt địa. Cây trường thương, một Tứ giai Thượng phẩm pháp khí, giờ đây phát sáng những phù văn cổ xưa, phức tạp và huyền diệu. Chỉ đến lúc này, nó mới thực sự thể hiện uy năng vốn có của một thanh Tứ giai Thượng phẩm công kích pháp khí.

Trần Nguyên cũng âm thầm điều động linh lực trong cơ thể. Trường kiếm trong tay run rẩy trước luồng lực lượng đang không ngừng rót vào, sắp vượt quá giới hạn chịu đựng của nó. Kiếm khí tung hoành khắp không gian mấy trăm trượng, xé nát mọi thứ. Lực lượng lôi đình lan tràn, ầm ầm vang vọng âm thanh của sự hủy diệt và tàn phá.

Thế nhưng, một âm thanh già nua, cổ kính, tang thương nhưng ẩn chứa uy nghiêm không thể phủ nhận đột nhiên vang vọng từ trên chín tầng trời:

“Dừng lại tại đây đi thôi.”

Trần Nguyên khẽ giật mình, nhìn lên trên đầu. Hắn không nhìn thấy gì, nhưng bên tai dường như vẫn còn văng vẳng âm thanh ấy. Dù âm thanh ấy không gây ra bất cứ thương tổn thực chất nào, hắn vẫn có thể nhận ra, chủ nhân của nó có tu vi cao thâm đến nhường nào, luồng lực lượng đối phương tỏa ra kinh khủng ra sao, tựa như uy áp từ trời xanh giáng xuống.

Đối diện với hắn, khí thế kinh khủng trên người Hàn Ngạo Kỳ không biết từ lúc nào đã bị cưỡng ép áp chế trở lại, khôi phục trạng thái trước khi nàng sử dụng bí pháp. Đồng thời, luồng lực lượng khổng lồ mà nàng ngưng tụ trước đó cũng đã bị đánh tan tự lúc nào không hay. Mà nàng, nguyên bản chiến ý bừng bừng, gi��� đây nàng chỉ có thể ủ rũ buông thõng hai vai.

Lúc này, phía trước Hàn Ngạo Kỳ đột nhiên xuất hiện một cái bóng mờ, tựa như trong suốt khiến người ta có thể lờ mờ nhìn xuyên qua. Đó là một lão giả, chiều cao trung bình, lưng còng, râu và tóc đã trắng xóa, lớp da nâu sẫm, có nhiều đồi mồi và nhăn nheo tựa như vỏ cây xù xì. Và dù rằng lão giả gầy gò, chân tay nhỏ bé, tựa như chỉ một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi bay lão xuống mồ, thế nhưng, khí thế tỏa ra trên người lão giả này tuyệt đối hùng mạnh vô cùng, thậm chí còn mạnh hơn rất nhiều Ngũ phẩm Chân nhân khác.

Nên biết, đây chỉ là một cái bóng mà thôi.

Mà Hàn Ngạo Kỳ thì trừng lớn đôi mắt nhìn về phía cái bóng lão giả, sau một lúc lâu mới cất tiếng, âm thanh có chút ủy khuất, lại có chút không cam lòng:

“Lão tổ.”

Độc giả có thể tìm đọc toàn bộ tác phẩm này trên truyen.free, nơi bản quyền được bảo vệ chặt chẽ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free