(Đã dịch) Cầu Đạo - Chương 234: Kiếp nạn
Mọi người sững sờ, khó tin nhìn về phía lão giả. Vẻ ngoài ung dung tự tại, phong thái tiên nhân, tràn đầy cốt cách cao nhân lúc nãy đâu rồi? Sao vừa quay mặt đã chẳng khác nào một tên đạo sĩ lừa đảo ven đường thế này?
Lão giả đón nhận ánh mắt của mọi người, mặt hơi đỏ lên, có chút thẹn quá hóa giận mà nói: “Sao vậy? Không muốn sao? Ta cũng cần kiếm tài nguyên tu luy���n chứ? Đâu rảnh rỗi mà ngồi vạ vật ngoài đường nhìn mấy đứa tiểu bối các ngươi được?” Nói đoạn, hắn làm ra vẻ ưu thương: “Chưa kể, làm công việc này nguy hiểm trùng trùng, chẳng kém gì các tổ đội ra ngoài săn giết hung thú. Chỉ cần hơi bất cẩn nhìn phải thứ không nên nhìn, chạm vào vật phẩm thuộc lĩnh vực cấm kỵ, gặp phải phản phệ, chịu trọng thương là chuyện thường tình. Nặng hơn một chút có thể hao tổn căn cơ, thậm chí mất mạng như chơi.”
Ánh mắt lão giả một lần nữa quét qua mọi người. Đến lượt bọn Trần Nguyên thì hắn vội vàng né tránh, rồi làm ra vẻ cao thượng, dõng dạc nói tiếp: “Chúng ta làm nghề này đâu có dễ dàng. Ta biết, có rất nhiều đồng nghiệp lặng lẽ ngã xuống vì chạm phải cấm kỵ. Thế nhưng, ta vẫn luôn kiên trì. Ta tự nhủ với lòng mình rằng phải tiếp tục; một là vì yêu nghề, hai là vì thiên hạ thương sinh. Ta… đang soi đường cho chúng sinh đấy.”
Mọi người trố mắt ngạc nhiên nhìn lão giả đang thao thao bất tuyệt. Lời lão giả nói không phải không có lý, thế nhưng, nghe vào cứ cảm thấy có g�� đó sai sai. Hơn nữa, sao lại có cảm giác lão giả càng nói càng giống lừa đảo thế này?
Lão giả nhìn đám đông ngây ngẩn, không khỏi ho nhẹ: “Khụ… Sao vậy? Cuối cùng các ngươi có chịu đưa linh thạch ra không? Chỉ là một viên Tam phẩm Linh thạch thôi, không hề đắt đỏ mà lại có thể biết vận mệnh. Ta xưa nay làm ăn uy tín, không lừa già gạt trẻ bao giờ.”
“Tiểu thư, người đừng để bị lừa. Lão già này rõ ràng là một tên lừa đảo.” Dì Phương cúi đầu, ghé sát vào tai Phương Thải Hà thì thầm nói. Thế nhưng, ở đây đều là người có tu vi, dù nói nhỏ đến mấy, ai nấy cũng nghe rõ mồn một. Dì Phương thừa biết điều đó, hành động này của nàng chẳng khác nào cố tình nói cho lão giả nghe.
Phương Thải Hà đắn đo một lát, nhìn Dì Phương, rồi lại nhìn Tô Thần, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người lão giả. Mặc cho lý trí mách bảo dì Phương không sai, thế nhưng lòng hiếu kỳ, sự tò mò cùng một dự cảm huyền ảo từ sâu thẳm tâm trí không ngừng thúc giục nàng lấy ra linh thạch. Phương Thải Hà khẽ cắn môi, lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một viên Tam phẩm Linh thạch to bằng nắm đấm, trong suốt sáng ngời, linh khí bức người. Đặt linh thạch vào bát, nàng nhỏ nhẹ, lễ phép nói: “Làm phiền tiền bối vất vả.”
Lão giả liếc nhìn linh thạch, ước chừng không sai rồi nói: “Tiểu cô nương đã thành tâm như vậy, ta đây xin thành tâm xem cho cô nương một quẻ.” Đồng thời, hắn hành động cực nhanh, lại vô cùng yên lặng, thu viên Tam phẩm linh thạch kia vào túi.
Nói đoạn, hắn lấy ra một mai rùa, bên trong có ba đồng xu cổ, đặt trước mặt Phương Thải Hà rồi nói: “Tiểu cô nương, con cầm lấy mai rùa, xóc đồng xu bên trong, lòng mặc niệm điều muốn xem. Nhớ, phải thành tâm thành ý, lòng không tạp niệm.”
“Vâng ạ.” Phương Thải Hà nhẹ giọng đáp lại rồi cẩn thận làm theo.
“Hừ.” Dì Phương bên cạnh chỉ khẽ hừ một tiếng, lườm lão giả một cái nhưng không nói gì thêm. Nếu ý tiểu thư đã quyết, nàng không thể, cũng không có quyền xen vào. Kỳ thực, dì Phương không phải tiếc một viên Tam phẩm linh thạch. Với thân phận tiểu thư, đừng nói một viên Tam phẩm Linh thạch, cho dù là một viên Tứ phẩm Linh thạch, nàng cũng có thể tiện tay lấy ra. Nàng chỉ không muốn tiểu thư bị một tên tu sĩ không rõ lai lịch lừa dối xoay vòng như vậy.
Lúc này, Dì Phương mới chú ý đến bọn Trần Nguyên vẫn còn đứng đó. Cũng như với Tô Thần, quan hệ đôi bên nhạt như nước ốc. Thế nhưng, xuất phát từ lịch thiệp và tôn trọng tu vi đối phương, nàng vẫn chào hỏi: “Gặp qua ba vị đạo hữu.”
“Gặp qua Phương đạo hữu.” Trần Nguyên ôn hòa đáp lời.
Dì Phương liếc nhìn tiểu thư vẫn đang làm theo lời lão giả, có chút xấu hổ, đáp: “Tiểu thư nhà ta… còn thiếu khá nhiều kinh nghiệm. Để các vị chê cười.”
Trần Nguyên lắc đầu: “Phương đạo hữu không nên nói thế. Tu sĩ trưởng thành cần có thời gian và trải nghiệm. Hơn nữa, làm sao chúng ta biết, lần xem mệnh này không phải là cơ duyên của Phương tiểu thư?”
Trần Nguyên không có ý định thẳng thừng chỉ ra rằng vị lão giả này là một đại năng chân chính Cửu phẩm đỉnh phong, người mà một chưởng có thể đánh nát cả tỷ cái Minh Nguyệt giới thành tro bụi.
Còn Dì Phương thì cho rằng, đối phương lịch thiệp, không muốn để tiểu thư của mình xấu mặt nên mới nói tránh đi như vậy. Trong lòng nàng, hảo cảm dành cho bọn Trần Nguyên cũng tăng lên một chút. Nàng khẽ gật đầu, hạ thấp thái độ: “Là thiếp thân tầm nhìn nông cạn.”
Thực tế, Dì Phương không phải là người xấu xa, lòng dạ đen tối hay hung ác gì. Nếu có khuyết điểm, ấy chỉ là tính cách nàng có chút cực đoan và nóng nảy mà thôi. Không chỉ vậy, nàng lại quá trung thành với Phương gia, với tiểu thư Phương Thải Hà. Chính vì vậy, khi thấy Tô Thần cứ quấn lấy tiểu thư không rời, nàng mới nảy sinh nhiều ý nghĩ cực đoan đến thế.
Lúc này, Phương Thải Hà – người đang là chủ đề của cuộc trò chuyện giữa Trần Nguyên và Dì Phương – đang chăm chú nhìn không rời ba đồng tiền xu cổ vẫn xoay tròn không ngừng bên trong chiếc mai rùa cũ kỹ, mục nát, bé bằng hai bàn tay. Tiếng leng keng vui tai của những đồng xu khi va đập vào bề mặt khô quắt, đúc từ xương của loài bò sát này, nghe thật vui tai. Phương Thải Hà phải gieo tổng cộng tám lần đồng xu, và đây đã là lần thứ năm. Ở một bên, lão giả nâng bút, vạch vạch ghi ghi những chấm tròn, đường thẳng tương ứng với kết quả vị tiểu thư xinh đẹp trước mặt gieo xuống.
Thời gian trôi rất nhanh, tám lần gieo đồng xu chẳng mấy chốc đã kết thúc. Lão giả nhìn vào kết quả, hai hàng lông mày hơi nhíu lại, vẻ mặt như đang trầm tư.
“Tiền bối, sao rồi ạ? K��t quả của vãn bối thế nào?” Phương Thải Hà có chút sốt ruột.
Lúc này, lão giả ngẩng đầu lên, nhìn nàng, ôn hòa hỏi: “Khi nãy tiểu cô nương đang tâm niệm chuyện gì?”
Phương Thải Hà nhìn quanh một lượt, hết nhìn Dì Phương, lại đảo mắt qua bọn Trần Nguyên, cuối cùng dừng lại trên người Tô Thần một lát, hai gò má có chút ửng hồng. Nàng cúi đầu, xoay mặt về phía lão giả, không dám nói thành lời mà thấp giọng truyền âm: “Vãn bối muốn… xem tình duyên?”
“Ồ?” Lão giả ngạc nhiên, rồi truyền âm trở lại: “Thế tiểu cô nương khi nãy chưa hề nghĩ đến kiếp nạn của bản thân sao?”
“À.” Lần này đến lượt Phương Thải Hà kinh ngạc, lại có chút ngượng ngùng. Ban đầu, nàng thật sự muốn hỏi về kiếp nạn mà vị tiền bối kia đã nói. Tuy nhiên, sau đó nàng lại không hiểu sao nghĩ đến Tô Thần. Trong tâm trí nàng, chuyện này dường như quan trọng hơn. Có lẽ, suy nghĩ non nớt của một thiếu nữ khiến nàng cảm thấy rằng, chỉ cần có hắn ở bên cạnh, hết thảy mọi kiếp nạn đều chẳng đáng nhắc tới.
Sau khi chuẩn bị tốt tâm lý, n��ng trấn tĩnh lại bản thân, nghiêm túc trả lời lão giả: "Vãn bối đã quyết định. Xin tiền bối xem giúp vãn bối."
Lúc này, lão giả lại cười cười, đáp: "Kỳ thực, tiểu cô nương không cần phải xoắn xuýt như vậy. Hai chuyện này vốn dĩ liên quan chặt chẽ tới nhau, không thể tách rời.”
“À, liên quan tới nhau.” Phương Thải Hà có chút bất ngờ. Ánh mắt nàng đăm chiêu như đang suy nghĩ điều gì. Thế nhưng rất nhanh, nàng dường như đã nghĩ thông suốt điều gì đó, biểu cảm trở nên không còn bất ngờ, tựa như chuyện vốn dĩ phải là như vậy.
“Tiểu cô nương đã nghĩ thông suốt rồi sao?” Lão giả cười hỏi.
“Vẫn mong tiền bối chỉ giáo thêm ạ.” Phương Thải Hà khiêm tốn nói.
“Vậy thì ta nói đây.” Lão giả truyền âm trả lời, giọng nói ôn tồn: “Tiểu cô nương là người có phúc duyên thâm hậu, đường tình duyên đầy đặn, trong cuộc đời sẽ không thiếu những nam tử ưu tú, tuổi trẻ tuấn kiệt theo đuổi. Mỗi người trong số họ đều là một phương thiên kiêu, tài giỏi hiếm có, đúng là nhân trung long phượng. Thế nhưng, cũng bởi vì có quá nhiều kẻ theo đuổi, việc lựa chọn sẽ là một chuyện khó khăn đối với tiểu cô nương.”
“Khó khăn ư?” Phương Thải Hà nghi hoặc. Nàng vốn cho rằng, dù đứng trước bất luận nam tử nào, người được nàng lựa chọn làm bạn đời cũng chỉ có một. Sao lại khó khăn được?
Lão giả giải thích: “Chuyện tương lai, ai mà nói trước được. Hơn nữa, kiếp nạn của tiểu cô nương sẽ gắn liền với chính lựa chọn này. Có thể, đạo đồ, người thân, gia tộc của tiểu cô nương cũng sẽ vì lựa chọn này mà chịu ảnh hưởng nghiêm trọng. Còn về phần nhân duyên viên mãn? Có đạt được viên mãn hay không, vậy thì phải xem chính tâm của tiểu cô nương có biết thỏa mãn hay không.”
Phương Thải Hà chấn kinh, mắt tràn đầy vẻ khó tin. Liên quan cả đến thân nhân, gia tộc sao? Nàng còn ôm hy vọng mọi chuyện có thể giải quyết êm đẹp, nhưng nào ngờ sự tình lại nghiêm trọng hơn nhiều so với những gì nàng tưởng tượng. Phương Thải Hà có chút lo lắng, hỏi: “Tiền bối có thể chỉ rõ hơn cho vãn bối không ạ?”
Lão giả đơn giản nói: “Thiên c�� bất khả lộ, nếu không sẽ gặp phải tai họa kinh khủng. Nhân quả này, dù là ta cũng không gánh nổi. Thế nhưng, có mấy lời, ta cần nhắc nhở tiểu cô nương. Thứ nhất, khi cần dứt khoát thì nên dứt khoát, chớ do dự không quyết kẻo đến lúc hối hận cũng không kịp. Thứ hai, có điều tiểu cô nương cho là phù hợp lúc này, trong tương lai chưa hẳn đã thế; có những điều hiện tại tiểu cô nương cảm thấy chán ghét, có thể tương lai lại thay đổi ý nghĩ.”
Phương Thải Hà nghe những lời này, trong lòng càng thêm mờ mịt, không biết nên hiểu ra sao. Lão giả thấy nàng có vẻ mặt như vậy, lại nói thêm: “Tiểu cô nương không cần vội vã hiểu những điều này. Khi thời điểm đến, tiểu cô nương sẽ tự khắc biết ý nghĩa của chúng.”
Tiếp đó, lão giả lại an ủi thêm Phương Thải Hà vài câu. Trong suốt quá trình, cả hai người vẫn duy trì hình thức truyền âm để giao lưu. Lão giả có năng lực đặc thù để che chắn không cho người ngoài nghe lén, cho nên ngay cả Dì Phương và Tô Thần đều không biết bọn họ trao đổi những gì. Ba người Trần Nguyên càng không có hứng thú nghe lén. Bọn họ chỉ thấy biểu cảm của Phương Thải Hà biến đổi liên tục.
Lúc này, cả Dì Phương và Tô Thần đều tiến lên quan tâm, hỏi thăm: “Tiểu thư/Thải Hà, con/cô không sao chứ?”
Dì Phương hơi lườm Tô Thần một cái, sau đó lại nhìn lão giả, sắc mặt không tốt, chất vấn: “Ngươi đã nói gì với tiểu thư nhà ta?”
Lão giả bất đắc dĩ nhún vai: “Xem mệnh thôi mà. Tiểu cô nương hỏi ta gì thì ta đáp nấy. Sao vậy, tiểu nha đầu, ngươi cũng muốn xem sao?”
“Ngươi…” Dì Phương giận dữ trừng mắt, bờ môi run run. Nữ tử nào mà chẳng thích được người ta coi là trẻ tuổi. Điều này không sai. Thế nhưng bị một lão giả, tu vi xấp xỉ mình lại gọi mình là tiểu nha đầu, Dì Phương cảm thấy bản thân bị xúc phạm. Huống hồ, vẻ ngoài của nàng còn duy trì tương đối lớn tuổi chứ.
“Thôi được rồi, Dì Phương.” Phương Thải Hà ngăn cản nàng: “Ta chỉ hỏi tiền bối mấy điều vụn vặt thôi mà.” Nói đoạn, nàng xoay người, hướng về phía lão giả, chắp tay nói: “Đa tạ tiền bối đã chỉ điểm, vãn bối đã rõ.” Dù biểu lộ của nàng cung kính, thế nhưng trong lòng nàng vẫn còn so đo tính toán. Nói nàng tin tưởng một trăm phần trăm lời lão giả? Vậy thì không thể nào. Cùng lắm, nàng chỉ coi đó như tham khảo mà thôi.
Lão giả phất tay, thờ ơ đáp: “Không có gì. Tiểu cô nương là khách hàng của ta. Ta chỉ làm đúng bổn phận của mình thôi.”
Ở một bên khác, thấy Phương Thải Hà không có việc gì, Tô Thần không khỏi tò mò nói: “Lúc trước tiền bối có nói, vãn bối trên người có họa. Điều này phải chăng là sự thật sao?”
Lão giả lúc này vẫn chưa vội trả lời, yên lặng lấy ra chiếc bát cổ kính khi nãy, đặt lên bàn. Điều khác biệt là, viên Tam phẩm linh thạch mà Phương Thải Hà đặt vào khi nãy, không biết đã biến mất từ lúc nào. Tô Thần có chút bất đắc dĩ. Hắn do dự một lát, cuối cùng vẫn cắn răng, lấy ra một viên Tam phẩm linh thạch, đặt vào trong. Dừng lại một lát, hắn thử hỏi: “Vãn bối có cần gieo đồng xu không?”
“Cái này thì không cần.” Lão giả cười, nhiệt tình đáp. Cùng lúc đó, lão giả yên lặng không một tiếng động thu lấy viên Tam phẩm linh thạch. Tất cả mọi người nhìn mãi thành quen, chẳng ai buồn phản ứng.
“Riêng với tiểu hữu, không cần thiết phải gieo đồng xu, cũng không cần viết chữ, gieo quẻ,... làm những cái tục vật này.” Lão giả giải thích một cách chuyên nghiệp: “Vận mệnh của mỗi người thể hiện trên gương mặt mỗi người. Ấn đường chỉ là một trong số đó mà thôi. Theo ta thấy, tiểu hữu là người có đại khí vận gia thân.”
Nghe đến đây, Tô Thần bất giác gật đầu. Hắn cũng nhận ra, bản thân có khí vận không tầm thường, thường xuyên có thể bắt gặp cơ duyên ở những nơi người ta không ngờ tới, vấn đề rắc rối đôi khi được giải quyết mà chính hắn cũng không ngờ. Nếu không phải có khí vận, hắn có lẽ vẫn còn là một tên đệ tử tạp dịch tầm thường của Vũ Hóa tông, kém xa thân phận hiện nay đến hai cấp độ. Bởi vậy, hắn vô hình trung gia tăng niềm tin vào lời nói của lão giả thêm mấy phần.
Ở một bên, Trần Nguyên cũng thầm kinh ngạc. Kiểm tra bằng Khởi Nguyên nhãn, quả nhiên, đối phương mang danh hiệu quen thuộc: Đại Khí Vận giả.
Ấy vậy mà, lời tiếp theo của lão giả lại khiến Tô Thần sửng sốt: “Thế nhưng, trên người tiểu hữu có đại họa, thậm chí có thể đe dọa đến đạo đồ sau này, nguy hiểm đến tính mạng.”
Tô Thần sửng sốt một chút. Ánh mắt hắn trở nên hồ nghi, dò xét lão giả trước mặt. Loại lời này, những lão đạo sĩ lừa đảo rất thích dùng để đe dọa người khác, có như vậy mới càng dễ ép được nhiều linh thạch hơn. Tô Thần cũng xem như có kinh nghiệm trải đời, tự nhiên không lạ gì các chiêu trò này.
Lão giả thấy Tô Thần hoài nghi, biểu lộ không mấy bất ngờ. Hắn cười: “Sao nào, không tin à? Vậy ta có thể nói cho tiểu hữu biết, tiểu hữu ngay bây giờ đang có một tiểu kiếp nạn, hơn nữa tiểu kiếp nạn này còn liên quan đến tiểu cô nương đây.” Vừa nói, lão giả vừa đưa tay chỉ về phía Phương Thải Hà.
“Vãn bối ư?” Phương Thải Hà tự chỉ tay vào mặt mình, có chút không hiểu chuyện gì. Những người khác cũng vậy, vẻ mặt mờ mịt tương tự.
Đúng lúc này, từ nơi xa bỗng vang lên tiếng của một nam tử trẻ tuổi, một giọng nói hội tụ đầy đủ các yếu tố kiêu căng, ngang ngược, càn rỡ, và hoàn khố:
“Này, đây không phải là Thải Hà yêu mến đó sao? Thật là trùng hợp. Không ngờ chúng ta lại gặp nhau ở Càn Nguyên thành này. Đây có lẽ là ông trời tác hợp cho duyên phận của hai ta chăng.”
Trong một thoáng, tất cả mọi người liền hiểu ra vì sao kiếp nạn này lại đến.
Bản dịch này là tài sản của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.