Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Cầu Đạo - Chương 253: Tô Thần vs Huyết Ma lão quỷ

Lúc này, sắc mặt Huyết Ma lão quỷ biến sắc, trở nên âm trầm đáng sợ. Đôi mắt hắn sắc bén vô cùng, tựa như hai lưỡi kiếm, gắt gao khóa chặt hai thiếu niên, thiếu nữ trẻ tuổi. Nếu như hắn cũng học được Kim Cương Nộ Mục như Trần Nguyên, có lẽ, thân thể Tô Thần và Hiểu Mộng đã bị bắn thủng thành cái sàng từ khi nào không hay.

“Hừ. Dù ta có trọng thương, thực lực giảm mạnh thì cũng không phải hai tên oắt con các ngươi có thể nhảy nhót trước mặt.” Huyết Ma lão quỷ giận dữ nói.

Đối với hắn, đường đường là một tôn Tam phẩm Đại tu sĩ, lại để lộ khí thế không thể nghi ngờ của mình, chẳng những không dọa lui được hai tên tiểu bối tu vi Nhị phẩm tầng năm, ngược lại còn để đối phương nhìn ra lai lịch và xem thấu thực lực của hắn, đây là một chuyện rất khó chấp nhận. Mặc dù thực lực của hắn không còn được một phần ngàn so với thời kỳ toàn thịnh, nhưng chí ít hắn vẫn có thể đối đầu ngang sức với một tu sĩ Nhị phẩm tầng bảy. Đối phương chỉ là hai cái nhãi ranh tu vi vừa vặn Nhị phẩm tầng năm, bọn chúng lấy ở đâu ra cái lá gan đó?

Nghĩ đến đây, Huyết Ma lão quái lại càng tức giận. Ánh mắt hắn nhìn về phía Tô Thần càng thêm băng lãnh. Sát ý mờ mịt bao phủ phạm vi mấy trăm trượng xung quanh đình các giữa hồ. Nhiệt độ đột ngột hạ xuống, sương trắng lờ mờ giăng khắp nơi, nổi bật dưới ánh trăng mờ ảo, hiện lên vẻ huyền bí mà kỳ dị.

“Tiểu tử sâu kiến. Chết đi. Huy��t Nham Chưởng!”

Bàn tay gầy nhom, hom hem, trơ xương và nhăn nheo như một cành cây già cỗi của Huyết Ma lão quái vung lên. Linh lực trong cơ thể hắn tuôn trào dữ dội như dòng sông lớn, thế không thể cản. Giữa không trung, một bàn tay đỏ rực, dài và cao gần trăm trượng, nặng nề, nóng bỏng, tựa như hình thành từ nham thạch, cháy hừng hực, chiếu sáng cả phương viên hai mươi dặm Thanh Liễu Hồ. Đột nhiên, cỗ uy áp kinh khủng quét ngang, lật tung nóc đình các, đánh bay nó đi xa hơn hai dặm sang một bên hồ khác.

“Tô công tử, cẩn thận!” Hiểu Mộng tiên tử lo lắng thốt lên.

Đồng thời, trong tay nàng không biết từ lúc nào xuất hiện một tấm phù phòng ngự Nhị giai trung đẳng, Kim Cương Phù. Linh lực cấp tốc rót vào, phù văn huyền diệu trên tấm phù không ngừng phát sáng, lực lượng bên trong nhanh chóng bành trướng.

Thế mà, không đợi Hiểu Mộng kịp vung Kim Cương Phù ra, Tô Thần một tay kéo nàng về phía sau lưng hắn. Một tay còn lại, hắn cầm một thanh trường kiếm, thân dài bốn thước ba tấc, bề ngang rộng chừng ba ngón tay, lưỡi kiếm sắc bén sáng quắc, ph���n chiếu ánh sáng lạnh buốt dưới ánh trăng sáng tỏ.

Hàn Nguyệt Kiếm.

Một thanh kiếm pháp khí Tam giai Thượng đẳng chân chính, mang theo hai thuộc tính băng và âm, có giá trị khó có thể đo đếm nổi đối với một tu sĩ Nhị phẩm tầng năm như Tô Thần. Chỉ là, Hàn Nguyệt Kiếm trên thân chịu tổn thương, phẩm giai chỉ còn là Nhị giai Thượng đẳng. Dù là như thế thì Hàn Nguyệt Kiếm đối với Tô Thần vẫn là bảo vật vô giá. Thanh kiếm có thể giúp hắn phát huy ra kiếm khí sắc bén kinh người, mang theo uy lực vượt xa tu vi hiện thời của hắn. Điểm trừ duy nhất chỉ là phẩm giai của thanh kiếm có hơi cao so với hắn, mỗi lần phát động công kích đều tiêu hao của hắn một lượng linh lực không nhỏ.

Tuy nhiên, ở thời điểm này, Tô Thần nào có thể suy nghĩ nhiều như vậy. Huyết Ma lão quái vung ra một chưởng, thực lực đã tương đương với Nhị phẩm tầng sáu hậu kỳ, uy lực phải tương đương với năm mươi ngàn sợi Chân khí bạo phát. Lực lượng này so với hắn phải mạnh hơn nhiều lắm. Không một chút do dự, Tô Thần cũng chém ra tuyệt chiêu của mình.

“Khuyết Nguyệt Kiếm!”

Linh lực trong cơ thể tuôn trào như dòng lũ, chảy xuôi theo kinh mạch, ồ ạt rót vào Hàn Nguyệt Kiếm trước khi bạo phát thành một đường kiếm khí khổng lồ kéo dài trăm trượng, có hình trăng lưỡi liềm, tỏa ra ánh sáng bạc, soi rọi cả Thanh Liễu Hồ tựa như vầng mặt trăng thứ hai.

Kiếm khí và bàn tay đỏ rực va chạm vào nhau, bạo phát vụ nổ khủng khiếp. Sóng xung kích quét ngang bán kính mấy dặm, nhấc lên những con sóng lớn gần mười trượng. Mặt nước ngay phía dưới vụ nổ, chịu áp lực kinh khủng từ trên không, bị đánh lõm xuống thành một mặt lòng chảo, rộng đến trăm trượng trong chốc lát. Ngay cả Tô Thần, Hiểu Mộng tiên tử và Huyết Ma lão quái cũng bị dư chấn hất văng về phía sau một đoạn thật xa.

Hiểu Mộng thật vất vả mới triệu hồi ra được một chiếc thuyền phi hành pháp khí. Nàng rót linh lực, ổn định vị trí, đứng lơ lửng ở độ cao chừng ba trượng trên mặt nước. Lúc này, nàng mới có thời gian rảnh để nhìn lại chiến trường. Cái đình giữa hồ, nơi mà trước đó không lâu nàng và Tô Thần còn tâm sự vui vẻ thì giờ đã bị sóng xung kích oanh tạc, đánh vỡ nát. Thế chỗ cho nó là những dòng nước cuồn cuộn, xoáy sâu do sự biến đổi địa hình đột ngột. Phía trên cao mười trượng, Tô Thần và Huyết Ma lão quái đứng đối mặt với nhau, khoảng cách giữa hai bên trên dưới một trăm trượng, bầu không khí vô cùng ngột ngạt.

“Tô Thần vậy mà có thể đạp không mà đứng. Hắn đang sử dụng bí pháp gì sao?” Hiểu Mộng nói nhỏ, ánh mắt chăm chú nhìn bóng lưng người thanh niên trẻ tuổi. Dưới chân hắn không biết từ lúc nào xuất hiện một phiến lá lớn, dài chừng một trượng, màu xanh lục, rất nhạt, gần như trong suốt. Phiến lá lớn này nâng đỡ hắn, đặt hắn ở độ cao song song với Huyết Ma lão quái, kẻ đang ngự trên phi kiếm, ánh mắt băng lãnh nhìn hắn chằm chằm.

Ở thế giới này, có một quy tắc bất thành văn: chỉ khi đạt tới cảnh giới Tam phẩm mới có thể ngự kiếm phi hành, chỉ khi đạt tới Tứ phẩm Thượng nhân mới có thể đạp không mà đứng. Ngược lại, đối với một phương tiểu thế giới bên ngoài hệ thống Ba Ngàn Thế Giới, tu vi chỉ cần đ���t đến Nhất phẩm hậu kỳ, tương đương với Trúc Cơ trong hệ thống tu Linh, liền có thể làm được điều này. Thế nhưng, Minh Nguyệt Giới hay bất kỳ thế giới nào trong vô số tiểu thế giới trực thuộc hệ thống Ba Ngàn Thế Giới, tu sĩ Nhất phẩm, Nhị phẩm không thể làm được. Nguyên do là bởi vì các phương tiểu thế giới này không độc lập mà chịu sự ràng buộc từ một hệ thống Ba Ngàn Thế Giới đồng nhất, liên kết chặt chẽ. Nói cách khác, áp chế lên các tu sĩ không phải là pháp tắc từ một phương tiểu thế giới mà là Ba Ngàn Đại Thiên Thế Giới chỉnh thể. Bởi vậy, ngự kiếm, đạp không hay phá vỡ không gian,... đòi hỏi tu vi của các tu sĩ cao hơn nhiều so với một phương thế giới thông thường.

Không thể ngự kiếm, đối với Nhị phẩm tu sĩ khi đối kháng Tam phẩm Đại tu sĩ, tạo ra thiệt thòi rất lớn, mà thiệt thòi lớn nhất chính là về sự linh hoạt và tốc độ.

Tất nhiên, điều đó không phải nói là tu sĩ Nhị phẩm không thể bay. Hiểu Mộng có thể thôi động phi hành pháp khí, bay lơ lửng giữa không trung trong thời gian dài. Bất quá, điều khiển phi hành pháp khí đòi hỏi sự tập trung tinh thần tương đối lớn, lớn hơn quá nhiều so với Ngự kiếm phi hành – một trạng thái tự nhiên như người ta đi bộ. Nếu duy trì tình trạng phân tâm như vậy khi đấu pháp, bại trận chỉ là điều sớm hay muộn mà thôi.

“Chiến!” Tô Thần nghiêm nghị quát lớn.

Cùng lúc, khí th�� trên người hắn bạo phát tựa như một trận cuồng phong quét ngang tất thảy, ép cho mặt hồ nhấc lên sóng lớn. Ba mươi ngàn sợi Chân khí đồng loạt phô diễn sức mạnh kinh thiên địa, khiến quỷ thần cũng phải khóc than. Bất quá, mọi chuyện chưa dừng lại ở đó. Tô Thần biết, hắn dù mạnh, mạnh hơn nhiều lắm so với cùng cảnh giới. Dẫu vậy, đối phương là tu sĩ thế hệ trước, tuyệt đối không phải là hắn bây giờ có thể cứng đối cứng mà chống lại. Thế là, hắn lấy ra từ trong nhẫn trữ vật một viên đan dược màu đen, to bằng hạt nhãn, có mùi hơi hơi khét.

Bạo Linh Đan.

Nhị giai đỉnh tiêm đan dược, có tác dụng tăng cường sức mạnh của tu sĩ Nhị phẩm trong chốc lát lên năm phần mười mà không để lại di chứng. Không chút do dự, Tô Thần nuốt xuống viên Bạo Linh Đan Nhị giai. Ba mươi ngàn sợi Chân khí của hắn cấp tốc vận chuyển, khí thế trên người lại một lần nữa cất cao, đạt tới tình trạng bốn mươi lăm ngàn sợi Chân khí.

Ở nơi xa, Hiểu Mộng nhìn thấy khí thế kinh khủng của Tô Thần, trong miệng khẽ lẩm bẩm: “Khí tức thật kinh khủng. Ta cũng là Nhị phẩm tầng năm, thế nhưng khí tức của ta so với hắn chỉ bằng hai, ba phần mười.”

Cùng lúc, Huyết Ma lão quái chứng kiến khí thế của Tô Thần, ánh mắt trở nên nghiêm túc hơn rất nhiều. Trước đó, kẻ này chém ra một kiếm đã đủ khiến hắn kinh ngạc. Hiện giờ, khí thế của đối phương không ngừng cất cao, khiến hắn cảm thấy nguy hiểm thực sự.

“Hừ. Nhãi ranh. Chết đi!”

Huyết Ma lão quái gầm lên. Linh lực trong cơ thể hắn bùng nổ. Sau lưng hắn, ba thanh pháp khí trường kiếm sáng rực, kích thước không ngừng nở lớn, rồi hóa thành ba chùm sáng, phóng về phía Tô Thần với tốc độ nhanh gấp hàng chục lần một viên đạn.

“Đến hay lắm!” Tô Thần hét lên. Hai tay cấp tốc kết ấn. Linh khí trong thiên địa điên cuồng bị kéo về phía hắn, hình thành một vòng xoáy linh khí khổng lồ. Trong nháy mắt, phía trước hắn đã xuất hiện một đầu Băng Phượng, cực kỳ tinh tế, từng sợi lông vũ lóng lánh dưới ánh trăng như thật, sải cánh dài tới trăm trượng, chiếc cổ thon dài, ngạo nghễ vươn cao mấy chục trượng, đôi mắt có thần nhìn chằm chằm về phía ba thanh trường kiếm đang đánh tới.

Tô Thần và Huyết Ma lão quái chiến thành một đoàn.

Cuộc chiến này kéo dài trọn vẹn hai khắc đồng hồ (nửa giờ đồng hồ) mới kết thúc. Trong trận chiến này, hai người đánh đến băng thiên liệt địa, càn khôn đảo ngược. Mỗi một đòn, mỗi một chiêu thức hai kẻ này tung ra đều mang theo sức mạnh tương đương với hàng trăm đầu đạn tên lửa hành trình bùng nổ cùng một lúc. Và chỉ trong mỗi một hơi thở, hai kẻ giao thủ, ít thì mười, hai mươi chiêu, nhiều thì đến hàng trăm chiêu. Mặt nước Thanh Liễu Hồ hết bị đóng băng đến tận đáy thì lại bị đun sôi sùng sục. Sóng xung kích không ngừng quét ngang mấy chục dặm Thanh Liễu Hồ, nhấc lên sóng to gió lớn. Thậm chí, cả mặt đáy hồ, sâu mấy chục trượng cũng bị càn quét qua một lần. Sinh vật thủy sinh, nếu như không nhập phẩm, bị tàn sát không còn một mống. May mắn là, xung quanh Thanh Liễu Hồ có kết giới mạnh mẽ ngăn chặn dư chấn cùng tất thảy động tĩnh. Nếu không, một khi trận chiến này của hai người bỏ mặc lan rộng, có lẽ, khu vực đất đai rộng mấy trăm dặm đều bị hai kẻ này càn quét một lần.

Hiểu Mộng tiên tử tu vi không yếu. Dẫu vậy, nàng vẫn phải né tránh sang một bên, gần biên giới kết giới. Đồng thời, nàng phải liên tục điều động linh lực, duy trì mấy tầng phòng ngự mới ngăn cản được từng đợt sóng hủy diệt khủng khiếp từ trận chiến tàn khốc gần đó lan tới. Đã có không ít lần, pháp khí phi hành của nàng chao đảo, kém chút nữa khiến Hiểu Mộng ngã nhào xuống mặt hồ.

Sau cùng, Tô Thần và Huyết Ma lão quỷ bất phân thắng bại. Tô Thần sở hữu nhiều chiêu thức mạnh mẽ, thủ đoạn tầng tầng lớp lớp, pháp thuật, đạo pháp tinh diệu. Thế nhưng, Huyết Ma lão quỷ thắng ở kinh nghiệm chiến đấu; hắn mặc dù bị thương, nội tình của một Tam phẩm tu sĩ vẫn còn đó, và quan trọng nhất là hắn có nhiều thủ đoạn quỷ dị để bảo mệnh. Tô Thần mặc dù có sư phụ chỉ điểm tại chỗ, nhưng cuối cùng, nàng vẫn chỉ là một sợi tàn hồn, không giúp được nhiều.

Cả Tô Thần và Huyết Ma lão quỷ không làm gì được nhau. Tô Thần bởi vì phục dụng Bạo Linh Đan, khi đan dược hết tác dụng, linh lực tiêu hao quá độ dẫn tới tình trạng tạm thời suy yếu. Mà Huyết Ma lão quỷ bản thân mang trọng thương, chiến đấu kịch liệt thời gian dài khiến hắn dần không áp chế nổi thương thế trong cơ thể. Nếu như còn kéo dài, chỉ e hắn sẽ chịu độc phát thân vong. Cả hai bởi vậy mà ăn ý cùng thu tay lại, tạm thời ngưng chiến.

“Hừ. Xem như bọn nhãi ranh các ngươi hôm nay mệnh lớn. Ngày hôm nay, ta tạm thời tha mạng cho các ngươi. Bất quá, nhân quả này đã kết. Ngày sau, ta nhất định sẽ đòi lại!” Huyết Ma lão quỷ quăng xuống một câu ngoan thoại, sau đó hai tay hắn bấm pháp quyết, thân ảnh hóa thành một đạo huyết hồng, xuyên qua lỗ hổng trên kết giới mở ra trước đó không lâu, biến mất nơi chân trời.

Tô Thần không đuổi theo. Hắn không còn đủ thể lực và linh lực để duy trì. Hiểu Mộng càng không muốn đuổi theo. Nàng đi theo chẳng khác nào tự đưa mình vào miệng sói.

Hiểu Mộng điều khiển phi hành pháp khí, bay đến bên cạnh Tô Thần, ôn nhu mà ân cần hỏi thăm: “Tô công tử, công tử không sao ch���?”

Tô Thần sắc mặt trắng bệch, toàn thân khí tức hỗn loạn. Trên người hắn nhìn không ra chỗ nào bị thương, thế nhưng, tiêu hao thực sự rất lớn. Có lẽ, cần một chút đan dược và mấy ngày tĩnh dưỡng mới có thể hoàn toàn hồi phục.

“Tô mỗ không sao. Chẳng qua là tiêu hao có hơi lớn, dẫn đến cơ thể có chút hư nhược mà thôi. Nghỉ ngơi vài ngày liền khỏe lại. Hiểu Mộng cô nương không cần lo lắng.”

Hiểu Mộng tiên tử nghe vậy, đôi mắt hơi mông lung, dáng vẻ điềm đạm, biểu cảm đau lòng nói: “Thật sự xin lỗi Tô công tử. Tất thảy việc này đều là do Hiểu Mộng. Nếu như không phải Hiểu Mộng, Tô công tử cũng không đến nỗi bị Huyết Ma lão quái nhắm vào như vậy.”

Tô Thần khoát tay áo, hào sảng nói: “Hiểu Mộng cô nương nói cái gì vậy? Chuyện này không thể trách Hiểu Mộng cô nương. Muốn nói thì cũng chỉ là tên tà tu vô sỉ dạng Huyết Ma lão quái này. Hắn là kẻ mà ai ai cũng có nghĩa vụ tru diệt!”

“Dù nói thế nào đi nữa, Hiểu Mộng vẫn muốn tạ ơn Tô công tử đã cứu mạng. Nếu như không có Tô công tử, Hiểu Mộng hôm nay có lẽ đã… ô ô.” Nói đến đây, Hiểu Mộng nước mắt lã chã trực rơi, dáng vẻ đáng thương đến cực điểm. Tô Thần phải khắc chế lắm mới ngăn cảm xúc dâng trào muốn ôm nàng vào lòng mà vỗ về, an ủi.

“Hiện giờ còn chưa phải lúc.” Hắn không ngừng tự nhắc nhở bản thân. Mối quan hệ của hai người còn chưa tiến triển tới mức đó. Nếu như hắn hành động lỗ mãng, ngược lại sẽ khiến nàng sinh ra chướng ngại tâm lý đối với hắn.

Qua một lúc, Hiểu Mộng mới bình phục tâm tình. Nàng từ trong nhẫn trữ vật lấy ra một chiếc bình nhỏ, đưa cho Tô Thần, nói: “Tô công tử, đây là Phục Linh Đan, Nhị giai đỉnh tiêm đan dược, có tác dụng hồi phục linh lực, xoa dịu thương thế. Trong tay Hiểu Mộng không có bảo vật gì trân quý hơn, chỉ có bình đan dược này, mong công tử cầm lấy.”

“Cái này…” Tô Thần do dự: “Bình đan dược này, Hiểu Mộng cô nương vẫn nên giữ lại thì hơn, có thể bảo trụ tính mạng lúc nguy cấp. Đan dược chữa thương, tại hạ có, không cần làm phiền cô nương.”

“Không được.” Hiểu Mộng ngắt lời: “Dù nói thế nào đi nữa, Tô công tử cứu mạng Hiểu Mộng là sự thật. Hiểu Mộng không biết lấy gì báo đáp. Chí ít, mong công tử nhận lấy bình đan dược này. Nếu không, Hiểu Mộng trong lòng không yên.”

Sau một hồi đưa đẩy, rốt cuộc, Tô Thần cuối cùng vẫn nhận lấy bình Phục Linh Đan từ trong tay Hiểu Mộng. Dừng lại một lúc, hắn nhìn cảnh tượng Thanh Liễu Hồ bị tàn phá nặng nề, nói: “Huyết Ma lão quái đã bỏ chạy, kết giới không có người duy trì đã bắt đầu tan ra. Chúng ta vẫn nên nhanh chóng rời khỏi nơi này. Một khi khí tức hỗn loạn ở nơi này tràn ra, gây sự chú ý của Tứ phẩm Thượng nhân, chúng ta liền sẽ bị cuốn vào rắc rối không cần thiết.”

Kỳ thực, cho dù chuyện này bị Tứ phẩm Thượng nhân phát giác, đối với bọn họ cũng không gây ra bao nhiêu tác động lớn. Huyết Ma lão quái mới là kẻ đầu sỏ gây ra chuyện này, hai người bọn hắn chỉ là người bị hại mà thôi. Thế nhưng, Tô Thần mang trên mình nhiều bí mật không muốn người khác biết đến. Hắn không muốn và cũng không được phép để Tứ phẩm Thượng nhân tra xét trên người mình. Nếu không, hậu quả cực kỳ nghiêm trọng.

“Tô công tử nói có lý.” Hiểu Mộng tiên t��� khẽ gật đầu.

“Đã như vậy, Hiểu Mộng cô nương bảo trọng. Tại hạ đi trước, chúng ta sau này gặp lại.”

“Sau này gặp lại.” Hiểu Mộng tiên tử khẽ thi lễ với Tô Thần, người đang vội vã triệu hồi pháp khí phi hành, rồi hướng về một bên bờ hồ cấp tốc bay đi.

Vốn dĩ, Tô Thần còn muốn thể hiện phong thái quân tử, đưa Hiểu Mộng về tận Thanh Tiên Lâu. Bất quá, sự tình diễn biến đến nước này, hắn không thể làm gì hơn ngoài bỏ mặc Hiểu Mộng tại đó, bản thân phải tìm cách rời khỏi hiện trường nhanh nhất có thể. Nhìn tốc độ kết giới tan rã mà xem, qua không bao lâu nữa, Tứ phẩm Thượng nhân trấn thủ Càn Nguyên Thành sẽ lập tức đuổi đến. Hắn không nhanh cũng không được.

Không mất bao lâu, Tô Thần đã an toàn rời khỏi Thanh Liễu Hồ gần trăm dặm. Lúc này, trong đầu hắn vang lên giọng nói nhu hòa, dễ nghe của nữ tử: “Thần nhi, chậm đã.”

“Sao vậy, thưa sư tôn?” Tô Thần thả chậm tốc độ, nghi hoặc hỏi.

“Có điều không thích hợp.”

“Sư tôn, điều gì không thích hợp?” Tô Thần bắt đầu đề cao cảnh giác. Linh lực trong cơ thể hắn dâng lên. Phù văn, đan dược đột ngột xuất hiện trong tay hắn. Ánh mắt hắn không ngừng đảo quanh bốn phía. Hắn cho rằng có kẻ thù muốn phục kích mình.

Ai ngờ, câu nói tiếp theo của sư tôn hắn làm hắn giật mình:

“Là Hiểu Mộng. Nữ tử kia không thích hợp.” Mọi bản quyền đối với tác phẩm này đều thuộc về truyen.free, chốn tụ hội của những linh hồn đam mê văn chương.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free