(Đã dịch) Cầu Đạo - Chương 265: Vọng Thiên Lâu
Sau cùng, Trần Nguyên không thực sự ra tay giết Kim bà bà và Vũ Ninh Hạ. Hắn không phải loại người ưa thích sát phạt bừa bãi. Huống hồ, ngay từ đầu, giữa họ nào có thù sâu như biển. Cùng lắm, Trần Nguyên chỉ không vui vì Vũ Ninh Hạ đã chọc Lữ Như Yên mất hứng, cùng với thái độ kiêu căng ngạo mạn, coi trời bằng vung của nàng khiến hắn chướng mắt. Bởi vậy, hắn quyết định chèn ép và dọa dẫm các nàng một chút là đủ rồi. Khi thấy Kim bà bà bị lực lượng vô hình của Nguyệt Nhi chèn ép đến không thở nổi, sắc mặt tái mét, hai đầu gối quỳ rạp trên đất không thốt nên lời; còn Vũ Ninh Hạ thì co rúm lại trong một góc gian hàng, toàn thân run lẩy bẩy, sợ hãi đến tột cùng như một con thỏ nhỏ đứng trước bầy sói hung hăng, đói khát, Trần Nguyên đã thấy hài lòng. Hắn tung một chưởng, đánh cả hai bay ra khỏi cửa hàng, chật vật lăn tròn vài vòng trên đất, xem như đã kết thúc mọi chuyện.
Vừa thoát khỏi cỗ lực lượng kinh khủng và thần bí kia, Kim bà bà vội vã mang Vũ Ninh Hạ rời khỏi nơi này, trong ánh mắt kinh hoảng và nội tâm không cách nào bình phục. Dù đã tu đạo hơn một nghìn năm, nhưng khi cảnh giới không đủ, nàng không thể bình thản đối mặt với tồn tại đáng sợ nằm ngoài sự hiểu biết của mình, thứ có thể tước đoạt đi sinh mạng nàng bất cứ lúc nào. Ý nghĩ duy nhất hiện lên trong đầu nàng lúc này là: Chạy. Chạy đi càng xa càng tốt, rời khỏi nơi này, vì không có gì quý giá hơn sinh mạng.
Còn về ý nghĩ báo thù? Nàng hoàn toàn không tài nào dấy lên nổi. Đây không phải là loại nhân vật mà nàng có thể động chạm tới. Cho dù đứng sau nàng là một Vũ gia hùng mạnh, nàng cũng không dám làm lớn chuyện này thêm nữa. Chung quy, mâu thuẫn phát sinh từ một việc nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ. Kim bà bà không muốn vô duyên vô cớ khiến Vũ gia phải đối mặt thêm một kẻ địch hùng mạnh, bí ẩn nào nữa. Nếu không, trước khi Vũ gia có thể làm gì đối phương, có lẽ nàng sẽ là người đầu tiên bị đem ra trừng phạt.
Ánh mắt dõi theo hướng hai nữ tử biến mất giữa dòng người đông nghịt, Trần Nguyên lúc này mới nhận ra: hóa ra, cảm giác trả đũa không hề khiến người ta sảng khoái đến vậy. Ngược lại, nó chỉ làm cho tâm tình con người càng thêm buồn bực, nặng nề. Một buổi sáng dạo chơi vốn dĩ nên vui vẻ, cao hứng, nay lại hoàn toàn bị phá hỏng bởi sự xuất hiện của một nữ tử xa lạ.
Nữ chủ cửa hàng đồ trang sức vẫn chưa hoàn hồn sau sự việc vừa xảy ra. Nàng vẫn đứng sau chiếc bàn, hai tay bám chặt lấy mép bàn gỗ, vô tình khiến từng sợi gỗ vụn vỡ nát dưới lực nắm của một Nhị phẩm sơ kỳ tu sĩ lúc nào không hay. Nàng miễn cưỡng đ���ng vững, nhưng ánh mắt nhìn về phía đám người Trần Nguyên đã tràn ngập kinh hoảng, tựa như vừa chứng kiến loài hung thú đáng sợ nhất thế gian.
“Thế này thì còn mua bán gì nữa chứ.” Trần Nguyên buồn bực thầm nghĩ. Hắn cũng thấy thật bất đắc dĩ.
Quả nhiên, Lữ Như Yên chủ động phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng lúng túng: “Chủ cửa hàng, về phần chiếc vòng tay kia…”
Lời nàng còn chưa dứt, nữ chủ cửa hàng đã giật mình run lên, ánh mắt hoảng loạn và sợ hãi. Nàng lắp bắp đáp lời: “Các… các vị… tiền… tiền bối. Chiếc… chiếc vòng tay này thuộc… thuộc về các vị. Không… không cần tốn một viên linh thạch nào.”
Nhìn hàng núi linh thạch trước mắt, nữ chủ cửa hàng làm sao còn dám nảy sinh lòng ham muốn. Thế nhưng, so với lòng tham linh thạch, chút tỉnh táo còn sót lại đã kịp thời nhắc nhở nàng rằng mạng sống mới là quan trọng nhất. Nàng làm sao dám vì chút linh thạch này mà đắc tội với những kẻ đáng sợ kia chứ. Thôi thì, nàng đành coi như ngày hôm nay mình đen đủi vậy.
Lữ Như Yên không trả lời ngay mà ánh mắt liếc về phía Trần Nguyên, tựa như muốn nói: “Đó, công tử xem, đây là chuyện tốt mà công tử làm ra đấy.”
Trần Nguyên khẽ nhún vai. Hắn phất tay một cái, thu hồi toàn bộ mười vạn linh thạch đã lấy ra trước đó. Nghĩ lại, hắn thấy việc đột nhiên sở hữu tới mười vạn linh thạch chưa chắc đã là chuyện tốt đối với một nữ chủ cửa hàng chỉ có tu vi Nhị phẩm sơ kỳ, đặc biệt là khi sự tình náo động vừa rồi có chút lớn. Chỉ e là bên ngoài đã có kẻ để mắt tới rồi.
Trần Nguyên đi tới bên chiếc bàn, cầm lên chiếc vòng tay tinh xảo chế tác từ Tam giai cổ ngọc. Hắn hướng chiếc vòng tay xanh lam, trong suốt, tuyệt đẹp này về phía Lữ Như Yên, ý hỏi nàng có còn muốn hay không. Lữ Như Yên khẽ lắc đầu. Chuyện vừa xảy ra đã phá hỏng tâm trạng của nàng. Trong toàn bộ quá trình này, nữ chủ cửa hàng hoàn toàn không có ý định ngăn cản. Trong mắt nàng, chiếc vòng tay đã không còn thuộc về cửa hàng nữa.
Thời điểm Trần Nguyên định đặt chiếc vòng tay trở lại hộp gấm, ánh mắt của hắn bỗng lóe lên. Bên trong chiếc vòng tay có một thứ gì đó. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Trần Nguyên. Trước đó, Lữ Như Yên chỉ là ngẫu nhiên ưa thích và chọn chiếc vòng tay này, nên Trần Nguyên chưa hề để ý kỹ nó. Bây giờ nhìn thật cẩn thận từ khoảng cách gần, hắn mới nhận ra, bên trong chất ngọc dường như có một vật gì đó, chỉ bé như hạt gạo nếp, ẩn mình một cách hoàn hảo bên trong chất ngọc xanh lam, trong suốt. Nếu không phải có ánh mắt tinh tường của một Tứ phẩm Thượng nhân, lại may mắn quan sát ở khoảng cách chưa đầy một sải tay, có lẽ Trần Nguyên đã không thể nhìn ra được.
Trần Nguyên điều động linh lực. Cỗ năng lượng khổng lồ xuyên thấu qua các đầu ngón tay rót vào nội bộ chiếc vòng. Lại thêm sức mạnh vật lý kinh khủng đến từ nhục thể cường hãn, không gì sánh bằng của một Tứ phẩm Thượng nhân đã rèn đúc cơ thể đến cực hạn. Khi hai cỗ sức mạnh song song cùng tác động, chiếc vòng tay dễ dàng vỡ nát, tan thành bột mịn. Chủ cửa hàng nhìn thấy cảnh này, vừa giật mình lại vừa tiếc nuối. Một chiếc vòng tay đẹp đẽ như vậy lại cứ thế bị phá hủy. Lữ Như Yên kịp phản ứng lại, hoài nghi hỏi: “Trần công tử, công tử làm gì vậy?”
Trần Nguyên không trực tiếp đáp mà đưa vật thể kỳ lạ, bé bằng hạt gạo nếp, toàn thân trong suốt, màu xanh lam hơi đậm, bề mặt óng ánh, đặt trước mặt nàng.
“Đây là gì?” Lữ Như Yên hiếu kỳ nhìn.
“Thâm Hải Chân Nguyên tinh.” Thiên Lan, người vẫn giữ yên lặng nãy giờ, đột nhiên lên tiếng: “Một dạng kết tinh của Chân Nguyên dưới đáy biển sâu, hình thành do áp suất nước cực lớn và hàn khí cực lạnh trong điều kiện thiếu ánh sáng mặt trời. Nói đúng hơn thì nó cũng tương tự như linh thạch, đều là kết tinh của lượng lớn linh khí; chỉ là, xét về mật độ và hàm lượng, Thâm Hải Chân Nguyên tinh còn vượt trội hơn. Đối với tu sĩ tu luyện Băng thuộc tính, Thủy thuộc tính hoặc Âm thuộc tính, nó được xem là bảo vật. Giá trị thông thường rơi vào khoảng mười lăm đến hai mươi nghìn linh thạch. Đáng tiếc, viên Thâm Hải Chân Nguyên tinh này quá bé, phẩm giai cũng không quá cao, chất lượng kém hơn nhiều so với một viên Thâm Hải Chân Nguyên tinh thông thường được khai thác. Đối với tu sĩ cấp bậc như chúng ta, nó vô dụng, giá trị có lẽ chỉ từ ba đến năm ngàn linh thạch.”
“Ồ.” Trần Nguyên có phần kinh ngạc. Thông tin từ Khởi Nguyên nhãn của hắn cũng gần tương tự như những gì Thiên Lan nói. Điểm khác biệt là về giá trị trên thị trường. Điều hắn biết thêm là, viên Thâm Hải Chân Nguyên tinh này chỉ thích hợp cho tu sĩ Nhị phẩm trung, hậu kỳ sử dụng.
Đúng lúc này, Thiên Lan truyền âm cho Trần Nguyên và Lữ Như Yên: “Hãy để ý Vũ Ninh Hạ một chút, nàng có thủ đoạn đặc thù để thăm dò những nơi có cơ duyên.”
Nghe vậy, Lữ Như Yên khẽ giật mình, chăm chú suy nghĩ, nhớ lại việc nàng và Vũ Ninh Hạ xích mích mấy ngày trước, nàng dường như đã suy đoán ra điều gì đó.
Sau đó, Trần Nguyên để lại cho vị nữ chủ cửa hàng trang sức năm nghìn viên linh thạch rồi mang theo Thâm Hải Chân Nguyên tinh rời đi. Tâm trạng dạo phố đã mất đi, ba người họ dừng lại tại một quán trà trang nhã nằm cạnh quảng trường trung tâm, chỉ để nói chuyện phiếm và ngắm nhìn sự phồn hoa, đông đúc của tòa thành mới mở. Nếu phải so sánh, độ giàu có của tòa thành này đã không kém bất kỳ thành trì nào trong phạm vi mười mấy Vương triều xung quanh Đại Càn, Đại Nguyên. Tiểu thế giới này đơn giản là quá mức rộng lớn và giàu có. Nó khiến hàng trăm vạn tu sĩ đổ xô về đây, điên cuồng khai thác, ngày đêm bới móc từng ngọn cây, cọng cỏ mà vẫn chẳng thăm dò hết nổi một phần ngàn toàn bộ tiểu thế giới. Nếu không phải sự giàu có và sung túc tài nguyên của nó chỉ nhắm vào tu sĩ Nhất phẩm, Nhị phẩm và Tam phẩm, có lẽ cả Thanh Châu đã sôi sùng sục, không ít thế lực đỉnh cấp sẵn sàng ra tay đánh nhau chỉ để tranh giành quyền khống chế nơi này.
Hiện tại thì khác, thay vì trở thành mục tiêu tranh giành sống chết giữa các phe phái, tiểu thế giới này trở thành địa điểm lý tưởng để lịch luyện và khai thác cho các đệ tử trẻ tuổi từ các phương thế lực. Trong đó, Thanh Châu Thái Linh học viện, Đại Càn Vương triều, Đại Nguyên Vương triều là các thế lực cầm đầu, điều tiết quyền khai thác nơi này. Từ trên cao nhìn xuống, Trần Nguyên có thể nhận ra không ít trang phục, huy hiệu đặc thù đến từ các thế lực lớn bên ngoài hai Vương triều Đại Càn, Đại Nguyên. Hắn không nhận ra đại đa số những thế lực này, vẫn là nhờ Lữ Như Yên với kiến thức rộng rãi đã nói cho hắn biết. Thậm chí, Trần Nguyên còn nhìn thấy đâu đây như có học viên của Thái Linh Nội viện tới tìm kiếm cơ duyên, mà không phải chỉ một, hai lần. Chỉ là đối phương là người xa lạ, hắn không nhận ra.
Dừng lại một canh giờ, ba người Trần Nguyên mới quyết định rời bước tới Vọng Thiên Lâu.
Vọng Thiên Lâu nằm ở vị trí đắc địa, phía nam, cách quảng trường trung tâm không đến mười dặm. Mặt tiền của nó rất rộng, đặt ngay bên cạnh con phố chính nối liền hai cổng Bắc Nam của Càn Nguyên thành, đón hàng vạn tu sĩ nườm nượp qua lại mỗi ngày. Ở một vị trí như vậy, Vọng Thiên Lâu có muốn không làm ăn khấm khá cũng khó. Mặt khác, nó cũng là dấu hiệu cho thấy thế lực chống lưng cho Vọng Thiên Lâu không phải dễ trêu chọc.
Diện tích mặt sàn của Vọng Thiên Lâu cực rộng, bề ngang lên tới hơn một trăm trượng, chiều sâu còn lớn gấp ba lần. Bên trong không gian nội bộ có cả một rừng linh trúc nhỏ, nuôi không ít Linh thú, Linh điểu Nhất, Nhị giai. Cách đó không xa là một con suối nhân tạo, chỉ rộng chừng nửa trượng, uốn lượn quanh rừng trúc, đổ vào một mặt hồ rộng chừng hơn năm trượng, bên trong thả đầy Linh ngư đủ màu sắc sặc sỡ, không ngừng bơi lội, liên tục phun ra nuốt vào linh khí. Thậm chí, tại trung tâm tòa nhà còn bố trí một lôi đài cỡ trung, rộng đến gần ba mươi trượng, dành cho các thiên kiêu trẻ tuổi nóng tính, sẵn sàng luận bàn. Biên giới lôi đài còn bố trí kết giới mạnh mẽ, được duy trì liên tục bởi dòng linh khí hùng hậu bên dưới địa mạch. Dù là Đại tu sĩ Tam phẩm sơ kỳ muốn đánh vỡ kết giới cũng phải hao tốn một phen sức lực mới miễn cưỡng đạt được mục đích.
Vọng Thiên Lâu có cả thảy năm tầng. Tầng một, tầng hai được sử dụng để phục vụ khách hàng thông thường, vốn là đại đa số khách hàng của Vọng Thiên Lâu. Toàn bộ tầng ba được hợp nhất thành một không gian cực kỳ rộng lớn, mở rộng về bốn phía, xung quanh có bày biện những dãy bàn dài, phía trên trang hoàng vô số bảo vật quý giá, tranh chữ, bức họa nổi tiếng. Đây là nơi dành cho những buổi hội họp lớn, những cuộc gặp gỡ sang trọng và đông đúc. Tầng ba cũng là nơi buổi thiên kiêu thịnh hội của Càn Nguyên thành lần này được tổ chức.
Khi Trần Nguyên đưa Lữ Như Yên và Thiên Lan tới nơi thì tầng ba đã đầy ắp người. Có không dưới một trăm vị thiên kiêu trẻ tuổi đã đến trước họ, tề tựu tại đây, chia thành từng nhóm giao lưu, vui vẻ nói cười trong tiếng nhạc êm ái đến từ một nhóm nhạc sư tinh tế được bố trí phía sau tấm màn che đặt tại một góc. Trần Nguyên hơi liếc nhìn qua, những người có mặt ở đây đều rất trẻ. Họ thật sự rất trẻ, ngay cả khi xét theo khái niệm tuổi tác của thế giới này. Không một ai niên kỷ vượt quá năm mươi, thậm chí, trẻ nhất còn có mấy thiếu niên, thiếu nữ, tuổi tác chỉ mới mười lăm, mười sáu, tu vi vừa vặn Nhị phẩm sơ kỳ mà thôi. Cũng phải. Trần Nguyên thầm nghĩ. Hắn nghe nói, buổi thiên kiêu thịnh hội này được tổ chức nhằm mục đích chính là thảo luận chuyến thăm dò bí cảnh sẽ diễn ra mười hai ngày sau đó. Bí cảnh cấm tu sĩ trên năm mươi tuổi đặt chân vào, nên tự nhiên nơi này không có phần cho các tu sĩ lớn tuổi.
Quan sát một cách cẩn thận, Trần Nguyên phát hiện ra một sự thật tương đối thú vị: Những thiên kiêu trẻ tuổi có mặt ở đây bị phân hóa thành ba nhóm riêng biệt, tương đối dễ nhận ra ngay từ bên ngoài. Trong đó có hai nhóm mà các thiên kiêu không hề che giấu chút địch ý nào dành cho đối phương. Ánh mắt sắc bén, cử chỉ quyết liệt, lời lẽ châm chọc khiêu khích, mọi dấu hiệu đều như muốn nói rằng, cả hai phe tựa như có ân oán khó mà giải quyết. Từ ngôn từ của họ, người ta không khó để đoán ra, cầm đầu hai phe này là các thế lực đến từ Đại Càn Vương triều và Đại Nguyên Vương triều. Cả hai là hai Vương triều có chung biên giới, xưa nay vốn có ma sát, giờ đây lại cùng chia sẻ tiểu thế giới này, giữa họ có chút oán hận cũng là điều dễ hiểu.
Ngược lại, nhóm người thứ ba, phe trung lập, thì có bầu không khí hòa hoãn, vui vẻ hơn nhiều. Họ duy trì thái độ mềm mỏng với cả hai phe còn lại, đảm bảo cục diện ổn định ở thế cân bằng. Phe trung lập ẩn ẩn có dấu hiệu lấy Thái Linh học viện cầm đầu, trong đó nổi bật nhất chính là ba vị thân truyền đệ tử của Vũ Tuyết Lạc đạo sư mà Trần Nguyên đã gặp mấy ngày trước. Họ dường như phát giác ra sự hiện diện của Trần Nguyên. Hai trong số ba người khẽ gật đầu, mỉm cười với hắn bày tỏ thiện ý. Trong khi đó, Sở Thiến Thiến, đệ tử thân truyền của Vũ Tuyết Lạc lại khẽ hừ nhẹ một tiếng, quay đầu đi làm như không thấy. Trần Nguyên có thể nhận ra, đối phương đối với hắn ôm một loại địch ý nhàn nhạt nào đó, rất nhạt thôi, không phải kiểu liều sống liều chết mà tựa như một sự cạnh tranh nào đó.
Không chỉ có ba vị đệ tử thân truyền của Thái Linh học viện, Trần Nguyên còn nhận ra từ trong nhóm người trung lập không ít gương mặt quen thuộc. Ngay cả Hiểu Mộng tiên tử của Thanh Tiên lâu cũng nằm trong số đó. Dù ở bất cứ đâu, nàng luôn là tâm điểm chú ý của mọi người, được không ít thiên kiêu, nhân vật tuổi trẻ tài tuấn vây quanh. Biểu cảm của nàng bình tĩnh và thong dong. Nàng ung dung đối đáp với nhóm thiên kiêu, thận trọng từ chối từng người tiếp cận mà không hề lộ ra một chút nào quá phận, thất lễ.
Chỉ là, khi ánh mắt của Hiểu Mộng chạm tới Trần Nguyên trong khoảnh khắc này, hai con ngươi của nàng co rụt lại. Cả thân thể nàng khẽ run lên nhè nhẹ. Gương mặt nàng biến sắc đến trắng bệch, nhịp tim không tự chủ đập rộn lên, khí tức trên người khẽ bạo động, tựa như nàng đang phải đối mặt với một tôn hung thú đáng sợ nhất thế gian. Không thể không nói, những gì Trần Nguyên thể hiện đêm hôm đó đã để lại ám ảnh kinh khủng trong đầu nàng.
May mắn thay, Trần Nguyên chẳng thèm để ý tới nàng khiến Hiểu Mộng nhanh chóng bình tĩnh trở lại. Chiếc mạng che mặt luôn hiện diện cùng với khoảng cách hợp lý nàng duy trì với các thiên kiêu đã giúp biểu hiện khác thường của nàng không lộ ra trước mặt mọi người.
Trong khi dùng toàn bộ lý trí để trấn áp nội tâm hoang mang và cố gắng hết sức để duy trì tư thái tự nhiên nhất, ánh mắt của Hiểu Mộng vẫn không tự chủ được thỉnh thoảng nhìn lén sang vị trí của Trần Nguyên. Nàng không phải là đang liếc mắt đưa tình với hắn, càng không phải là thầm thương trộm nhớ tới hắn. Đây chỉ đơn giản là bản năng của con ngư���i khi đề phòng với thứ tạo ra sự sợ hãi cho nàng mà thôi. Nàng e ngại Trần Nguyên đến cực độ.
“Hắn đến đây làm gì cơ chứ?” Hiểu Mộng vừa lo lắng lại vừa buồn bực thầm nghĩ.
Xét theo biểu hiện đêm hôm đó, nàng rõ ràng đã xếp hắn vào cùng một cấp bậc nhân vật với chủ thượng của nàng, là dạng đại lão có đầy đủ thực lực để xoay chuyển Thanh Tiên Lâu. Nàng không hiểu, chỉ là một hội họp của đám đệ tử trẻ tuổi lại có thứ gì có thể thu hút được sự chú ý của hắn, một vị chí ít có Tứ phẩm Thượng nhân tu vi, với thực lực kinh khủng không gì sánh bằng. Chẳng phải, nơi này chỉ dành cho đệ tử trẻ tuổi, cốt linh chưa đến năm mươi sao?
“Không đến năm mươi…”
Hiểu Mộng đột nhiên nghĩ đến một điều gì đó. Bỏ mặc hình ảnh nàng cố gắng duy trì trước bao nhiêu thiên kiêu tài tuấn, bỏ mặc dáng vẻ ung dung thong thả mà nàng bày ra trước mặt bao người, hai mắt nàng trừng lớn hết mức, đờ đẫn nhìn chằm chằm vào nam tử với dáng vẻ bề ngoài bình thường, không có gì đặc biệt đang từng bước đi tới.
Nàng dường như vừa nhận ra một sự thật kinh khủng, cực kỳ rõ ràng mà mấy ngày nay nàng vẫn luôn xem nhẹ. Nếu tình báo về niên kỷ của đối phương là sự thật, điều này có nghĩa là…
Trong phút chốc, não hải của Hiểu Mộng như muốn nổ tung.
Bạn đang đọc bản chuyển ngữ này tại truyen.free, nơi mọi tinh hoa văn học được hội tụ.