Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Cầu Đạo - Chương 276: Giao chiến

Liễu Yên hoảng hốt nhìn về phía hai luồng pháp thuật kinh khủng đang lao về phía mình: Một mang theo sóng nhiệt nóng bỏng như vầng thái dương giáng trần, một mang theo lực xung kích mạnh mẽ không gì cản phá, tựa hồ có thể san phẳng núi đồi, lấp đầy biển cả bất cứ lúc nào.

Quá nhanh.

Liễu Yên thầm nghĩ. Số phù chú trong tay nàng không còn nhiều. Hơn nữa, nàng cũng không kịp kích hoạt chúng trong chớp mắt này.

Còn về việc trực diện chống đỡ?

Thật nực cười. Tu vi của đối phương ít nhất cũng là Tam phẩm tầng tám. Chưa kể nàng hiện tại cảnh giới sa sút, thân mang trọng thương, cho dù là với thực lực đỉnh phong của nàng một năm về trước cũng không chắc đã có thể chống đỡ công kích mức độ này.

Tuy nhiên, ngay tại thời khắc Liễu Yên chuẩn bị tinh thần đón nhận đòn tấn công của đối phương, năm luồng khí thế kinh khủng đột nhiên bùng lên từ phía sau nàng. Một khoảnh khắc sau đó, năm luồng sức mạnh cuồn cuộn tuôn trào, tựa như dòng lũ vỡ đê, ào ạt lao về phía con Phượng Hoàng và Man Ngưu khổng lồ kia.

OANH... OANH...

Hai vụ nổ khủng khiếp gần như diễn ra đồng thời. Quả cầu lửa bùng nổ giữa không gian, chiếu sáng khu vực gần mười vạn dặm chói lòa như ban ngày. Chưa đến ba hơi thở, quả cầu lửa đã mở rộng tới bán kính trăm dặm, chiếm trọn một vùng không gian khổng lồ, đốt cháy thảm thực vật, làm bốc hơi sông suối, nung chảy cả đất đá thành cát và thủy tinh. Từng đợt sóng xung kích nối đuôi nhau tới tấp, quét ngang không gian, kéo theo sau là những trận sóng nhiệt nóng hầm hập, thiêu đốt hết thảy.

Liễu Yên chật vật bị hất văng ra phía sau mấy chục dặm. May mắn thay, khoảng cách giữa nàng và trung tâm vụ nổ tương đối xa. Linh lực dồi dào trong cơ thể của một Tam phẩm Đại tu sĩ đủ sức giúp nàng chống đỡ mọi thương tổn.

Lúc này, ánh mắt của nàng cùng với hai nam tử kia tụ lại một chỗ, nơi năm bóng người không biết đã xuất hiện từ lúc nào giữa không trung. Bốn nam một nữ, trong đó có hai vị Tam phẩm tầng chín, ba người còn lại đều là Tam phẩm tầng tám.

“Đa tạ các vị đạo hữu trợ giúp. Liễu Yên khắc ghi ân nghĩa này.” Liễu Yên vừa mừng vừa sợ, cung kính chắp tay nói cảm tạ.

Vị nữ tử duy nhất trong nhóm người, trong bộ váy xanh nhạt tôn lên vóc dáng thanh tú, tu vi cũng đã đạt đến Tam phẩm tầng chín sơ kỳ, cười thân thiện với nàng, đáp: “Không cần khách sáo như vậy. Chúng ta đều vì chủ thượng mà làm việc, giúp đỡ lẫn nhau là điều đương nhiên.”

Lúc này, nữ tử với vết sẹo trên mặt đã phi thân đến bên c��nh hai tên đồng đội của mình, đứng sóng vai, đối diện với năm tu sĩ lạ mặt vừa mới xuất hiện. Trên gương mặt cả ba người đều hiện lên vẻ nghiêm nghị. Đối phương rất mạnh, mạnh hơn những gì bọn hắn đã nghĩ. Từng người trong số đó đều mang tu vi không thấp hơn bọn hắn, số lượng lại chiếm ưu thế. Đây chính là điều bất lợi.

Kẻ cầm đầu Tam Quật Quỷ là một người đàn ông trung niên, thân hình hơi cao ráo, da mặt ngăm đen với một vết sẹo dài vắt ngang qua má trái, thứ mà hắn cố tình lưu lại như một minh chứng cho những chiến công lẫy lừng của một thời trong quá khứ. Ánh mắt hắn híp lại, lướt qua đối phương, không giấu vẻ dò xét. Mãi đến gần mười hơi thở sau, hắn mới mở miệng, giọng nói lạnh lùng: “Thì ra, các ngươi chính là kẻ đứng sau lưng Liễu Yên tạo phản Phục Ma tông. Sự hùng mạnh của Phục Ma tông không phải là thứ mà các ngươi có thể tưởng tượng. Ngay cả Vương triều, tông môn, thế gia, hay cho dù là Thái Linh học viện đối mặt với Phục Ma tông chúng ta cũng phải kiêng dè ít nhiều. Dù các ngươi là ai, dám đối ��ầu với Phục Ma tông, kết cục của các ngươi sẽ cực kỳ thê thảm.”

Nhắc đến cái tên ‘Phục Ma tông’ hắn nhấn mạnh âm tiết, tựa như muốn tạo ra uy hiếp cho đối phương nhờ vào danh tiếng khét tiếng và đáng sợ vốn có của nó. Chỉ là, ngữ điệu của hắn rất nhanh chóng thay đổi, từ hăm dọa sang hòa hoãn.

“Tuy nhiên, việc này có vẻ Liễu Yên còn chưa tạo phản bao lâu, hẳn là chưa có liên hệ quá mật thiết với các vị. Nàng cũng chưa mang lại giá trị gì đáng kể cho các vị, cũng chưa gây ra bất lợi gì cho Phục Ma tông chúng ta. Ta thấy, việc này có thể dừng lại tại đây. Các vị lui một bước, không can thiệp vào chuyện nữ tử này, để chúng ta bắt nàng mang về cho các vị tiền bối xử lý. Cứ như thế, chúng ta coi như chưa từng gặp mặt ngày hôm nay, càng chưa từng kết thù oán. Từ nay về sau, chúng ta nước sông không phạm nước giếng, các vị thấy thế nào?”

Không phải là Tam Quật Quỷ cho rằng Phục Ma tông yếu thế hơn đối phương, mà hắn cảm thấy tình huống hiện tại đối với bọn hắn tương đối bất lợi. Nếu như ba người Tam Quật Quỷ bọn hắn bị năm người đối phương cầm chân, lúc đó Liễu Yên tranh thủ cơ hội chạy thoát, thì chẳng phải là sai lầm lớn sao?

Mặt khác, hắn cũng cho rằng, đề nghị của hắn là vô cùng hợp lý, ít nhất, xét về mặt lý trí, đối với đối phương mà nói, điều này là không thể tốt hơn. Tại Nam Hoàng vực này, không một ai nguyện ý đắc tội với Phục Ma tông. Mặc dù thế lực của bọn hắn phải ẩn mình trong bóng tối, lẩn trốn dưới ánh sáng mặt trời, thế nhưng, danh tiếng của nó vẫn cứ đáng sợ, gieo rắc nỗi kinh hoàng cho vô số kẻ.

Cho nên, đã có thể giải quyết vấn đề bằng đàm phán nhẹ nhàng, vì sao hắn lại không làm?

Thế mà, hắn nào có thể ngờ tới, cả năm đối phương nghe thấy cái tên ‘Phục Ma tông’, vẻ mặt của cả năm người vẫn không hề thay đổi, vẫn giữ nguyên sự lạnh nhạt. Đặc biệt là tên nam tử đứng đầu, hắn hờ hững nói: “Phục Ma tông? Rất mạnh phải không?” Ngữ khí của hắn, không hề che giấu sự khinh thường.

“Hừ. Quả thực là ếch ngồi đáy giếng, không biết trời cao đất rộng.” Nữ tử với vết sẹo tr��n mặt khẽ hừ lạnh, thể hiện sự bất mãn: “Các ngươi đừng đến khi chết mới thấy hối hận.”

Nữ tử xinh đẹp trong bộ váy xanh nhạt thì lại cười duyên, hờ hững đáp: “Ếch ngồi đáy giếng phải không? Sự vô tri quả nhiên đáng sợ. Nhưng rất nhanh thôi, các ngươi mới biết, kẻ nào mới thực sự là không biết trời cao đất rộng.”

“Sư muội, đừng phí lời với bọn chúng nữa. Các vị sư đệ, trực tiếp động thủ.” Nam tử dẫn đầu nhóm người khoát tay, nghiêm nghị dặn dò bốn người phía sau.

“Hừ. Được lắm. Các ngươi đã không uống rượu mời thì đừng trách ta phải mời rượu phạt! Hôm nay, ta cũng muốn dạy cho các ngươi một bài học. Giết!” Tên nam tử dẫn đầu Tam Quật Quỷ phẫn nộ thét lớn. ‘Ý tốt’ liên tục bị từ chối khiến hắn tức giận. Mềm mỏng không được, thì cứ động thủ thôi. Đối với tu sĩ cùng cảnh giới, Tam Quật Quỷ bọn hắn chưa bao giờ biết sợ.

Đại chiến bùng nổ.

Tám vị Tam phẩm hậu kỳ tu sĩ lao vào nhau giao chiến. Vị nữ tử xinh đẹp trong bộ váy xanh cùng với vị sư huynh có tu vi Tam phẩm tầng chín trung đoạn liên thủ đối phó với kẻ địch có tu vi sắp đạt tới Tam phẩm tầng chín đỉnh phong. Mặt khác, ba vị sư huynh, sư đệ của nàng cùng nhau đối kháng với nữ tử với vết sẹo trên mặt và tên đồng đội còn lại của Tam Quật Quỷ.

Trận chiến kéo dài trọn vẹn nửa canh giờ vẫn bất phân thắng bại. Kẻ đứng đầu Tam Quật Quỷ, nhờ vào tu vi cao hơn một đoạn, mà dần dần có xu hướng chiếm ưu thế trước hai đối thủ của hắn. Tuy nhiên, chênh lệch là không lớn. Hai sư huynh muội nữ tử váy xanh chỉ là bị áp chế chứ không phải đánh bại. Cùng lúc đó, hai tên còn lại của Tam Quật Quỷ lại chỉ miễn cưỡng duy trì được thế trận trước ba kẻ địch có cùng tu vi vây công. Bọn hắn rơi vào thế hạ phong. Tuy nhiên, cũng tương tự như tình huống trước, chỉ là yếu thế chứ chưa bị đánh bại. Nếu tình thế của cả hai phe không có sự đột phá, e rằng, trận chiến này còn phải kéo dài cả ngày trời mà không có kết quả cuối cùng.

Liễu Yên không dám rời đi. Nàng lùi sang một bên để quan chiến. Năm người này hiện tại là chỗ dựa của nàng.

Nếu rời đi quá xa, không có gì chắc chắn rằng Phục Ma tông không có người phục kích, chặn giết nàng trên đường.

Trần Nguyên và Hiểu Mộng cũng đang quan sát trận chiến. Một luồng linh lực tinh thuần tuôn trào từ cơ thể, hình thành một khối cầu linh lực có bán kính nửa trượng, bao trùm cả hai người, che chắn cho họ khỏi những đợt sóng xung kích khủng khiếp, những đợt gió lạnh thấu xương, những luồng kiếm khí gào thét… và hết thảy những thứ đã san bằng, phá hủy và nghiền nát cả vạn dặm Thiết Mộc sơn cốc thành một đống phế tích trong nửa canh giờ vừa qua. Nếu ở Trái đất, tám người này đã hủy diệt hoàn toàn một lục địa Bắc Mỹ chỉ trong thời gian ngắn ngủi vừa rồi. Trần Nguyên đã trong im lặng, cùng Hiểu Mộng lùi ra xa Thiết Mộc Sơn Cốc gần một vạn dặm.

Đúng lúc này, một biến cố bất ngờ phát sinh.

OANH…

Một vụ nổ dữ dội đột nhiên bùng phát trên bầu trời Thiết Mộc sơn cốc. Ở độ cao gần một nghìn dặm so với mặt đất, một quả cầu lửa bỗng nhiên nở rộ như một vầng mặt trời thứ hai, nhanh chóng đạt tới bán kính ba trăm dặm, mang theo luồng nhiệt khổng lồ thiêu đốt không khí, mặt đất, xua tan mây trời. Xung quanh trung tâm vụ nổ, những luồng sấm sét điên cuồng giáng xuống, gào thét những âm thanh dữ dội vang vọng giữa màn trời đêm, khắp hàng chục dặm. Khói bụi, tro tàn cùng những đợt sóng linh lực khuếch tán phun trào dữ dội, bị thổi bay xa hàng ngàn dặm.

Tám người đang giao chiến vội vã dừng tay lại, ai nấy đều rút về phe mình. Tám người bọn hắn cùng lúc đó ngước mắt nhìn lên trời, ánh mắt chăm chú vào nơi mà vụ nổ vẫn đang khuếch tán những năng lượng tàn dư.

“Thật mạnh.” Không biết là ai nói thì thào.

Sức mạnh hủy diệt này đã không thuộc về cấp bậc Tam phẩm tu sĩ. Tại đây có ba người tu vi đã đến Tam phẩm tầng chín, thế nhưng, công kích mà bọn hắn đánh ra còn kém xa uy năng kia. Cho nên…

“Tứ phẩm Thượng nhân.” Tất cả mọi người đồng loạt đều nghĩ tới một khả năng. Theo đó, vẻ mặt của cả tám người đều trở nên hết sức nghiêm nghị, tràn đầy lo lắng, căng thẳng và cả hoảng hốt. Trong tình huống không một ai biết rõ vị Tứ phẩm Thượng nhân nọ là người của phe nào, không một ai dám liều lĩnh hành động. Chỉ một vị Tứ phẩm tầng một Thượng nhân cũng dễ dàng giết chết cả tám người ở đây.

Thế rồi, khi tro bụi dày đặc ngăn cản tầm mắt tan đi, và những đợt sóng linh lực hỗn loạn làm nhiễu loạn thần thức cũng dần lắng xu���ng, tám người bọn hắn rốt cuộc cũng thấy rõ, tại hai vị trí đối lập qua vụ nổ vừa rồi, hai bóng người đứng đối diện nhau. Một nam một nữ.

Nam tử là một người trẻ trung, vẻ ngoài chỉ như mới hơn ba mươi tuổi, đang ở độ tuổi sung mãn nhất của một người đàn ông. Da mặt hắn tái nhợt, nhìn qua quả thực là tuấn tú, ưa nhìn. Hai hàng lông mày thẳng tắp như kiếm, dáng người đường hoàng, có mấy phần oai hùng tuấn lãng. Đáng tiếc, chỉ là cặp mắt đen nhánh và âm u như vực sâu vạn trượng lại phá hỏng hoàn toàn dáng vẻ oai phong lẫm liệt của hắn. Thay vào đó, nó càng làm nổi bật khí chất yêu dị, ma mị. Hai tay nam tử này đang kết ấn phức tạp, miệng lẩm bẩm chú ngữ. Sau lưng hắn, một tôn ma thần đen kịt, được kết thành từ luồng khí âm u như tro tàn, đang vung vẩy vũ khí trong tay, hướng về kẻ địch công kích.

Trái ngược lại, người nữ tử trong bộ váy trắng tinh khiết, trước ngực có thêu một đóa hoa lan màu xanh nhạt. Gương mặt của nàng cực kỳ xinh đẹp, ánh mắt lạnh lùng như băng, lại cộng thêm thứ khí chất thanh lãnh, u tịch vốn có càng làm tôn thêm vẻ đẹp cao quý, kiêu sa tựa như một tiên nữ thoát tục, xa lánh phàm trần của nàng. Hai chân nàng đạp hư không, gót chân bị che lấp bởi tà váy dài. Chỉ có hai bàn tay trắng nõn như ngọc lộ ra ngoài đang không ngừng niệm pháp quyết, điều khiển mười hai thanh phi kiếm bay múa theo những quỹ tích phức tạp, đối kháng với phép thuật của nam tử đối diện.

Cả hai người mới xuất hiện này đều có tu vi Tứ phẩm tầng một đỉnh phong, chỉ kém một bước là có thể đột phá, đạt tới Tứ phẩm tầng hai. Thực lực của cả hai cũng ngang hàng, tương xứng. Thế trận giữa hai bên rơi vào trạng thái giằng co cân bằng. Cuối cùng…

ĐÙNG…

Lại một vụ nổ dữ dội nữa vang vọng không gian, cả nam tử lẫn nữ tử đều bị đẩy lui về phía sau gần ba trăm dặm, chao đảo giữa không trung, mãi mới ổn định lại thân hình.

Năm người bên phía nữ tử váy xanh thấy thế, với vẻ mặt hoảng hốt, vội vã bay kiếm đến bên cạnh nữ tử váy trắng, lo lắng nói: “Đại sư tỷ, ngài không làm sao chứ?”

Nữ tử xinh đẹp nhẹ nhàng phất tay, lạnh lùng nói: “Ta không sao, các ngươi không cần lo lắng.”

Cùng lúc, ba tên Tam Quật Quỷ cũng đến bên cạnh nam tử yêu mị, cung kính cúi đầu chào: “Thuộc hạ gặp qua Thư Kiếm Thượng nhân.”

Nam tử kia cũng chẳng liếc nhìn bọn hắn, chỉ khẽ ừ một tiếng, coi như đã đáp lại. Tam Quật Quỷ cũng không dám có ý kiến. Thực lực chênh lệch quá lớn tạo ra khoảng cách về cấp bậc giữa bọn hắn và đối phương. Cả ba ngoan ngoãn đứng một bên phía sau nam tử, ánh mắt hướng về phía đối thủ.

Thư Kiếm Thượng nhân lúc này ánh mắt mới nhìn chằm chằm vào nữ tử xinh đẹp như thiên tiên kia, vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng. Hắn trầm giọng nói: “Các ngươi rốt cuộc là ai? Vì sao muốn che chở phản đồ của Phục Ma tông chúng ta?” Nói đến đây, hắn ngừng lại một chút rồi nói tiếp: “Thiên phú của ngươi rất kinh khủng, tuổi đời chỉ khoảng một trăm đã đạt đến Tứ phẩm Thượng nhân, một thế lực bình thường không thể nào dưỡng dục được một thiên tài kinh khủng như ngươi. Các ngươi vì sao muốn chống lại Phục Ma tông?”

Lời này vừa nói ra, ba tên Tam Quật Quỷ không khỏi kinh hãi. Ánh mắt của bọn hắn ngây ngốc nhìn chằm chằm vào thân ảnh thanh lãnh tựa như nàng đang tạo ra một thế giới riêng biệt. Một trăm tuổi, Tứ phẩm Thượng nhân. Thiên tư này, dù là dùng tiêu chuẩn của toàn bộ Minh Nguyệt giới để đánh giá cũng được coi là thiên tài, huống chi, đặt tại Thanh Châu, thì điều này quả thực khó mà tưởng tượng được. Mấy chục năm trước, Từ Tuyết Nguyệt ở tuổi hai trăm thành công bước vào cảnh giới Tứ phẩm Thượng nhân đã đủ sức gây kinh ngạc cho hàng chục Vương triều. Vậy mà cùng nữ tử này so sánh, Từ Tuyết Nguyệt vẫn còn kém xa.

Nữ tử thanh lãnh không để ý câu hỏi của đối phương. Ánh mắt của nàng lạnh lùng lướt qua kẻ địch, môi son khẽ mở, giọng nói trong trẻo vang lên: “Chúng ta là ai, các ngươi không cần biết. Nhưng, nếu như Phục Ma tông chỉ có mấy kẻ các ngươi, muốn bắt Liễu Yên đi, thì tốt nhất đừng có mơ mộng hão huyền.”

“Hừ.” Nam tử hừ lạnh: “Dù các ngươi là ai, đối đầu với Phục Ma tông, chỉ có một đường… Chết.”

Nói rồi, hắn lấy ra một t��m bùa chú. Linh lực trong cơ thể của hắn điên cuồng truyền vào. Những phù văn trên tấm bùa chú phát sáng chói mắt, sóng linh lực điên cuồng khuếch tán. Sau một lát, những phù văn ấy lập lòe, thoát khỏi sự ràng buộc của tấm bùa, trôi nổi giữa không trung rồi một cái chớp mắt, biến mất vào màn đêm vô tận.

Tĩnh lặng.

Mọi người cau mày, cảnh giác quan sát xung quanh.

Một hơi… hai hơi… ba hơi thở qua đi… Vẫn chẳng có gì xảy ra.

Mãi đến năm hơi thở sau, một cỗ uy áp khổng lồ, mênh mông tưởng chừng như vô biên vô hạn đột nhiên giáng xuống nơi đã từng là Thiết Mộc sơn cốc. Cỗ khí thế kinh khủng đột ngột ập xuống, ngay lập tức khiến cho sáu người bên phía nữ tử xinh đẹp run lên, sắc mặt trắng bệch. Đặc biệt là năm người chỉ có tu vi Tam phẩm hậu kỳ. Chênh lệch cảnh giới quá lớn khiến cho nội tâm bọn hắn hoảng loạn khó mà bình tĩnh.

Tại nơi xa, Trần Nguyên liếc nhìn Hiểu Mộng, với vẻ mặt kinh hãi bên cạnh, cười nói với vẻ châm chọc: “Đây chính là thứ mà các ngươi nói, chỉ có Tứ phẩm sơ kỳ Thượng nhân xuất hiện?”

Đoạn văn này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện hấp dẫn được dựng xây từ con chữ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free