Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Cầu Đạo - Chương 277: Thiên Quỷ Thượng nhân

Trên bầu trời Thiết Mộc sơn cốc, ở độ cao chừng ba ngàn trượng so với mặt đất, một vòng xoáy xuyên không gian đột nhiên hiện ra. Luồng khí thế kinh khủng, áp bức tất thảy mọi người tại đây, chính là từ bên trong vòng xoáy không gian ấy tỏa ra.

Tất cả mọi người đều tĩnh lặng, không nói một lời. Mọi ánh mắt đổ dồn vào vòng xoáy không gian đang chầm chậm xoay tròn, tựa như một cái xoáy nước vô hình giữa lưng chừng trời. Chưa đầy ba hơi thở, một bóng người bước ra từ trong vòng xoáy. Kẻ này là một nam tử, trông khá già nua. Làn da mặt hắn nhăn nheo, nâu xám, nổi bật với vô số vết sẹo và lỗ rỗ, trông xấu xí như một vỏ cây khô mục nát vì thời gian. Thân thể gầy gò, thấp bé của hắn được bao bọc trong một tấm áo khoác nâu cũ rách tả tơi, hệt như một miếng giẻ người ta có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào. Dưới ống tay áo thùng thình là đôi bàn tay khô queo, gầy guộc với những ngón tay cứng ngắc, bé tí và dài như những que củi phơi khô. Một tay, hắn cầm cây quyền trượng gỗ cao bằng đầu người, to bằng cổ tay, hình thù quái dị. Phần đầu quyền trượng cuộn lại thành một khối lớn cỡ quả bóng, trông giống hệt một cái đầu lâu. Tay còn lại của hắn cầm một khối cầu thủy tinh trong suốt, rỗng ruột, to như quả bưởi. Không gian bên trong quả cầu thủy tinh ấy tràn ngập một thứ khói xanh tím, không ngừng cuộn xoáy, chuyển động, dường như luôn có một luồng năng lượng vô hình thúc đẩy chúng. Nhưng nếu nhìn kỹ hơn sẽ thấy, thứ giống như làn khói xanh tím ấy lại được cấu tạo từ hàng trăm ngàn, hàng triệu, thậm chí là vô số vật thể nhỏ bé, tựa như vô số bóng người hay linh hồn hư ảo, không ngừng gào thét trong điên cuồng, không ngừng di chuyển, không ngừng bị tra tấn bởi nỗi thống khổ cùng cực.

Một cách khách quan mà nói, bất kỳ ai lần đầu nhìn thấy kẻ này đều có ấn tượng rằng đây là một con quỷ đội lốt da người, chứ không phải một tu sĩ.

Phản ứng đầu tiên trước sự xuất hiện của người này không ai khác chính là Liễu Yên. Cả thân thể nàng run lên trong sợ hãi, sắc mặt trắng nhợt, ngón tay run lẩy bẩy, mồ hôi khắp người vã ra. Bờ môi của nàng mấp máy hồi lâu mới khó khăn lắm mới nói được vài tiếng không hoàn chỉnh: “Thi… Thiê… Thiên... . Quỷ… Quỷ… Thượng…. nhân.”

Hóa ra, kẻ vừa xuất hiện chính là cấp trên trực tiếp của Liễu Yên cách đây không lâu: Thiên Quỷ Thượng nhân. Sáu người nữ tử váy trắng xinh đẹp như tiên nữ nghe đến cái tên này, ánh mắt hướng về đối phương, lóe lên vẻ nghiêm nghị nhưng lại không hề có chiến ý. Đừng nói là Tam phẩm, cho dù là vị đại sư tỷ xinh đẹp kia, tu vi đạt tới Tứ phẩm tầng một đỉnh phong, đối mặt với khí tức mênh mông như một đại dương của đối phương cũng phải kiêng dè không thôi. Chênh lệch là quá lớn. Tất nhiên, cả sáu người cũng chỉ thể hiện sự nghiêm nghị chứ không phải là hoảng sợ. Chủ thượng của họ đã có sự chuẩn bị từ phía sau. Tất cả đều đã được an bài.

Không giống như sáu người bên kia thể hiện sự nghiêm nghị, bốn người Phục Ma tông khi thấy phù triệu hoán thành công thì vui mừng quá đỗi. Bốn người này tiến lên một bước, cung kính cúi đầu hành lễ: “Chúng thuộc hạ xin ra mắt Thiên Quỷ tiền bối.”

Kể cả tên nam tử tu vi Tứ phẩm tầng một đỉnh kia cũng bày ra tư thái rất thấp, gần như dùng lễ tiết vãn bối mà kính cẩn chào hỏi. Mặc dù cả hai đều là Tứ phẩm Thượng nhân, thế nhưng, tu vi hắn chỉ là Tứ phẩm tầng một mà đối phương đã là Tứ phẩm tầng năm. Ở thế giới này, dù cùng một Đại cảnh giới, nhưng tu vi chỉ chênh lệch mấy tầng thì sự khác biệt về sức m���nh lớn đến nhường nào. Tầng một và tầng năm, cách biệt bốn tầng cảnh giới, đó là tương đương với hơn hai trăm lần về thực lực. Khác biệt bực này, đối phương chỉ cần ấn một đầu ngón tay đã đủ sức giết hắn mấy lần. Tại Phục Ma tông, nơi vốn là mạnh được yếu thua, là chỗ mà luật rừng, thứ luật nguyên thủy nhất được phát huy đến cực hạn thì chênh lệch sức mạnh lớn đến như thế đã đủ khiến hắn kính sợ Thiên Quỷ Thượng nhân.

Thiên Quỷ Thượng nhân chỉ hơi liếc mắt qua đám người trong giây lát, khẽ gật đầu lại không nói gì thêm. Khi ánh mắt hắn đảo qua sáu người trẻ tuổi bên phía đối phương, hắn không khỏi lộ vẻ kinh ngạc bởi tư chất tu luyện của họ, đặc biệt là nữ tử xinh đẹp, thanh lãnh đứng đầu. Tuy nhiên, tư chất là tư chất, thực lực là thực lực, muốn chuyển hóa tư chất thành thực lực cần có thời gian dài tu luyện. Đối với hắn, dù nữ tử trước mắt có là tuyệt thế thiên tài đi chăng nữa, nhưng thực lực không đủ thì vẫn không đủ khiến hắn kiêng kỵ. Cuối cùng, ánh mắt của hắn dừng tại Li���u Yên. Hắn nói, với giọng điệu vô cảm: “Liễu Yên, thật không ngờ, lần này gặp lại, lại ở vào hoàn cảnh trớ trêu như thế này.”

“Thiên Quỷ Thượng nhân, ta cũng không nghĩ đến mọi chuyện lại thành ra thế này.” Liễu Yên biểu cảm có chút phức tạp, lại có chút nhẹ nhõm.

“Xem ra là ngươi đã làm ra quyết định.” Thiên Quỷ Thượng nhân lạnh nhạt nói, giọng nói của hắn vẫn lạnh lùng vô tình như thế.

Điều kiện đối đãi và quản chế đệ tử của Phục Ma tông vốn vô cùng hà khắc, có thể dùng cụm từ “bóc lột nô lệ” để hình dung. Nơi này làm gì có tình nghĩa, cũng chẳng có nhân quyền, mọi người đối đãi lẫn nhau, ngoại trừ một số trường hợp đặc thù như thân nhân của nhân vật có thế lực, thì tất cả chỉ là muốn cắn nuốt lẫn nhau để làm lợi cho bản thân. Bởi vậy, Phục Ma tông hàng năm có không ít đệ tử tầng dưới chót làm loạn, phản bội tông môn. Hầu hết những kẻ này sẽ có kết cục cực kỳ thê thảm. Thiên Quỷ Thượng nhân nhìn nhiều đã thành thói quen. Hắn cũng không lấy làm lạ. Chỉ là, điều khác biệt duy nhất lần này là kẻ làm phản lại chính là thuộc hạ dưới trướng của hắn.

Dừng lại một lúc lâu, Thiên Quỷ Thượng nhân mới nói tiếp: “Vì ngươi đã từng là thuộc hạ của ta một thời gian. Vậy để ta đến kết thúc sinh mệnh của ngươi tại đây đi. Hồn phách của ngươi cứ an tâm mà bị luyện chế thành nô lệ Quỷ Hồn bên trong Thiên Quỷ Châu của ta đi thôi.”

Nói tới lúc này, ánh mắt của Thiên Quỷ Thượng nhân bỗng nhiên trở nên sắc bén, gương mặt của hắn cũng biến thành dữ tợn. Hắn đột ngột hướng về phía bảy người Liễu Yên vung ra một chưởng. Bàn tay gầy guộc như củi khô của hắn khẽ vỗ vào hư không. Vậy mà, hư không chấn động. Linh lực vô biên vô tận xuất hiện, ngưng tụ thành một bàn tay màu đen xám, khổng lồ, kích thước to đến ba ngàn dặm, những đường vân hiện rõ trên bề mặt của bàn tay ấy, vô số phù văn chi chít xuất hiện, phủ kín bề mặt của nó.

Thật mạnh mẽ làm sao! Một ý nghĩ đồng thời xuất hiện trong đầu của tất cả những người có mặt. So với sức mạnh bạo phát trong vụ nổ mà hai vị Tứ phẩm tầng một Thư���ng nhân khi nãy đánh ra, chỉ một chưởng này của Thiên Quỷ Thượng nhân đã mạnh mẽ hơn mười lăm, hai mươi lần. Đến nỗi, trong mắt những Tam phẩm Đại tu sĩ, một đòn công kích này đánh xuống đã có thể coi như trời sập, không gì có thể ngăn cản.

Mấy vị sư đệ, sư muội của nữ tử xinh đẹp váy trắng trong lòng rung lên. Một người không nhịn được, vội vàng quát lớn: “Trần công tử, ngươi không ra tay, muốn chờ đến khi nào?”

“Hử?” Tất cả mọi người sửng sốt. Còn có một kẻ khác ẩn mình tại Thiết Mộc sơn cốc này sao?

Khi mà tất cả còn đang chìm trong nghi hoặc, một hư ảnh nắm đấm ngưng tụ từ cỗ linh lực khổng lồ, cuốn theo tất cả sức mạnh của thiên địa, đột ngột xuất hiện trên bầu trời Thiết Mộc sơn cốc. Nắm đấm khổng lồ nhắm thẳng đến bàn tay quỷ kia, mạnh mẽ nện vào nó. Không khí nổ tung như thể một ngọn núi thuốc nổ khổng lồ đồng loạt bùng nổ.

Không gian sụp đổ trước sức mạnh tuyệt đối, tạo thành những vết rách đen ngòm, kéo dài cả ngàn dặm, rộng mấy chục dặm, lan tràn trên nền trời. Một nháy mắt, lực hút chân không đột ngột sinh ra tạo nên những trận gió khủng khiếp, quét ngang tất thảy, thổi bay mọi thứ trong bán kính năm ngàn dặm.

Ngoại trừ Thiên Quỷ Thượng nhân, bảy người Liễu Yên cùng với bốn kẻ đến từ Phục Ma tông bị luồng dư chấn thổi bay xa mấy ngàn dặm, chật vật lảo đảo giữa không trung, khó mà ổn định lại được. Chờ cho đến khi cả mười một người ổn định lại thân hình, ánh mắt tập trung nhìn vào nơi chiến trường, tất cả mới ngỡ ngàng phát hiện ra, không biết từ lúc nào đã xuất hiện một người thanh niên trẻ tuổi, mặc áo bào màu xanh nhạt, vững vàng đứng trên hư không, lơ lửng đối mặt với Thiên Quỷ Thượng nhân.

“Là… Trần… công tử?” Liễu Yên sửng sốt một lúc lâu mới nhận ra lai lịch của người thanh niên đằng xa. Mà một khi nhìn ra, nội tâm của nàng không khỏi hoảng hốt, trán toát mồ hôi lạnh. Mười mấy ngày trước, nàng đã tận mắt cảm nhận sức mạnh tưởng như vô biên vô tận của đối phương áp chế hoàn toàn lên thân thể mình. Chỉ một lần đó đã để lại trong nàng sự kinh sợ và nỗi ��m ảnh kinh khủng không thể xóa nhòa.

“Đây chính là vị Trần công tử kia mà chủ thượng nói tới hay sao?” Một vị nam tử trẻ tuổi đứng gần Liễu Yên kinh hãi lên tiếng.

“Mạnh ngoại hạng?” Một người khác đáp lời.

“Hắn thật đúng như chủ thượng nói, chỉ có Tứ phẩm tầng một tu vi thôi sao?” Vị sư muội duy nhất của nữ tử váy trắng hướng về đại sư tỷ của nàng cất lời hỏi. Trong mắt các nàng, cả hai công kích vừa rồi đã vượt xa năng lực của Đại sư tỷ. Sư tỷ của các nàng mạnh như thế nào, các nàng rõ ràng hơn ai hết. Bởi vậy, các nàng không tin người thanh niên trẻ tuổi kia thật sự chỉ ở cùng cảnh giới với Đại sư tỷ.

Đại sư tỷ ánh mắt khóa chặt vào nam tử cách mấy ngàn dặm, trầm ngâm hồi lâu mới lên tiếng: “Từ sóng linh lực dao động mà xem, người này thật sự chỉ có tu vi ngang bằng với ta, Tứ phẩm tầng một, không hơn được.”

“Có khi nào là hắn ẩn giấu tu vi không?”

“Không phải là không có khả năng.” Đại sư tỷ trả lời: “Tuy nhiên, khả năng hắn có thể che mắt cả chủ thượng thì không lớn.” Nói đến đây, ánh mắt của nàng đảo qua Thiên Quỷ Thượng nhân, kẻ đã bắt đầu tích trữ lực lượng đối kháng với thanh niên mới xuất hiện: “Hơn nữa, vừa rồi, kẻ kia ra tay chống lại Thiên Quỷ Thượng nhân, hắn sử dụng tu vi đúng là Tứ phẩm tầng một. Tuyệt đối không cao hơn.”

“Làm… làm sao có thể?” Một đám người kinh ngạc ngây ngốc trước câu trả lời ngoài ý muốn của Đại sư tỷ.

Đại sư tỷ lạnh lùng cắt ngang: “Mặc kệ vị Trần công tử này có hay không ẩn giấu tu vi, điều này không quan trọng. Nếu người này có thể kiềm chế Thiên Quỷ Thượng nhân, thì Liễu sư thúc cũng không cần thiết phải ra mặt. Đây là một chuyện tốt đối với chúng ta.”

Còn bên phía bốn người của Phục Ma tông, khi mà Tam Quật Quỷ (những người dưới quyền) vẫn chưa hoàn hồn thì tên cầm đầu cấp Tứ phẩm tầng một của bọn hắn lại thở phào một hơi. Hắn cũng nhìn ra, tu vi của đối phương chỉ có Tứ phẩm tầng một, không cao hơn hắn.

“Vốn tưởng rằng sẽ lại tới một tên cường địch, không ngờ chỉ là một thằng nhãi ranh.” Hắn thở dài nói. Mặc dù kẻ trước mắt xuất hiện cực kỳ xuất chúng, có thể vững vàng chặn lại một chưởng của Thiên Quỷ Thượng nhân.

Thế nhưng, vậy thì sao?

Thiên phú và tư chất có nghịch thiên đến đâu, đối diện với thực lực chân chính vẫn chỉ là sự bất lực cùng tuyệt vọng. Hắn biết, một chưởng vừa rồi, Thiên Quỷ Thượng nhân còn chưa vận dụng đến một phần mười sức mạnh. Hắn không tin, chỉ là một thằng nhãi ranh, tu vi không cao hơn hắn, lại đủ thực lực chống lại Tứ phẩm tầng năm Thượng nhân.

Vậy mà, đối lập với tên này, thái độ của Thiên Quỷ Thượng nhân ngay khi nhìn thấy người thanh niên trước mặt đã trở nên nghiêm nghị. Nếu như đối phương chỉ đơn giản đánh tan một công kích tương đương với Tứ phẩm tầng ba đỉnh phong, nửa bước Tứ phẩm tầng bốn, hắn cũng chẳng để ý nhiều. Thế nhưng, tu vi của đối phương quá thấp, tuổi tác cũng quá nhỏ. Dạng tuyệt thế thiên tài như thế này, hắn chưa từng gặp qua, cũng chưa từng nghe nói tới, càng là chưa từng dám tưởng tượng.

Chẳng lẽ kẻ này có bối cảnh nằm ngoài sự hiểu biết của ta? Thiên Quỷ Thượng nhân trong lòng dâng lên sự kinh hãi. Và đi kèm với bối cảnh chính là thủ đoạn.

Trong âm thầm, Thiên Quỷ Thượng nhân tích trữ lực lượng, sẵn sàng phát động công kích bất cứ lúc nào. Tuy nhiên, bề ngoài hắn chưa hề dám làm càn.

Thiên Quỷ Thượng nhân nhìn chằm chằm người nam t��� trước mắt, trầm giọng lên tiếng: “Vị đạo hữu này, ngươi vì sao muốn ngăn cản lão phu?”

Hắn cũng không nhắc đến danh hiệu Phục Ma tông. Đến thời điểm này, đoán chừng đối phương đã biết. Hơn nữa, hắn cho rằng, tám, chín phần mười, bối cảnh của đối phương phải mạnh hơn Phục Ma tông.

Trần Nguyên giờ đây đứng trước mặt Thiên Quỷ Thượng nhân, cẩn thận đánh giá đối phương. Tu vi Tứ phẩm tầng năm đỉnh phong Thượng nhân, chuyên tu hệ u hồn, ngạ quỷ, thực lực của hắn không tính là mạnh trong cùng cảnh giới. Trần Nguyên không e ngại đối phương. Cái hắn quan tâm hơn là làm sao để tra ra những kẻ đã từng tra tấn Nguyệt Nhi. Với công pháp đối phương chủ tu, kẻ này e rằng có nhiều liên quan.

Đối mặt với câu hỏi của đối phương, Trần Nguyên không trực tiếp trả lời mà đáp: “Ta và các ngươi căn bản đứng trên hai đầu chiến tuyến. Ta không chỉ ngăn cản ngươi, còn muốn trấn áp ngươi.” Phải, hắn không thể vội vàng chém giết. Sự việc của Nguyệt Nhi còn phải dựa vào đối phương để tiếp tục tìm kiếm chân tướng.

��Hừ. Đạo hữu đã nói vậy, vậy chúng ta không còn chỗ trống để thương lượng.” Thiên Quỷ Thượng nhân lạnh giọng nói.

Hắn chỉ e ngại đối phương có biểu hiện che giấu, chứ không thực sự sợ hãi kẻ này. Lại nói, nếu như buông bỏ nhiệm vụ ở Phục Ma tông, thì kết cục của hắn sẽ vô cùng thê thảm. Bất kể thế nào, Thiên Quỷ Thượng nhân sẽ không buông bỏ Liễu Yên.

Nghĩ đến đây, linh lực vốn đã tích tụ trong cơ thể của Thiên Quỷ Thượng nhân đột nhiên tuôn trào, điên cuồng rót vào quả cầu thủy tinh trên tay.

“Vạn Quỷ Già Thiên.”

Theo lời Thiên Quỷ Thượng nhân vừa dứt, vô số luồng khí đen xám xịt vô biên vô tận từ trong quả cầu thủy tinh tuôn trào ra. Chỉ trong nháy mắt, thứ khí màu đen ấy đã bao phủ năm ngàn dặm bầu trời, mênh mông như một đại dương đúng nghĩa, chiếm trọn không gian, phủ kín mây trời, đè nặng mặt đất, che khuất cả ánh trăng. Mà từ giữa đại dương khí đen ấy, có vô số những oan hồn, oán linh, quỷ vật theo đủ mọi hình dáng đáng sợ nhất mà trí tưởng tượng của con người có thể nghĩ ra, số lượng nhiều đến hàng tỷ, hàng nghìn tỷ, thậm chí hàng triệu tỷ. Tất cả bọn chúng đều hướng thẳng đến Trần Nguyên, chen chúc nhau lao tới hắn, tựa như một đàn sói đói vồ lấy con mồi.

Trần Nguyên bình tĩnh nhìn tất cả. Trong tay hắn không biết từ lúc nào đã xuất hiện một thanh trường kiếm dài bốn thước, to lớn dị thường, bên trên có những đường vân tựa như tia sấm sét ngang dọc giữa trời đêm.

Lôi Đình Kiếm.

Linh lực trong cơ thể hắn sôi trào cuồn cuộn. Cỗ năng lượng khổng lồ thông qua Lôi Đình Kiếm hóa thành những đường kiếm khí hùng vĩ, ngang dọc khắp trời đất, xé toạc không gian. Lực lượng của lôi đình không ngừng càn quét tất cả, chiếm trọn cả trời lẫn đất, hủy diệt mọi thứ trong phạm vi mấy ngàn dặm mà nó vươn tới.

“Vạn Lôi Đại Hải kiếm.”

Tất cả nội dung trên được biên tập độc quyền bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free