(Đã dịch) Cầu Đạo - Chương 306: Lục Thiên Tuyết yêu cầu
Bảy ngày sau, nhóm Trần Nguyên vẫn nán lại Thôi Nguyên thành.
Trải qua chuyện liên quan đến vị Cửu tiểu thư Khương gia và phủ thành chủ, hảo cảm của nhóm người đối với Thôi Nguyên thành này giảm sút rõ rệt. Bọn họ vốn không muốn nán lại đây lâu. Dự định ban đầu của họ là chỉ bổ sung một số đan dược, tài nguyên thiết yếu rồi nhanh chóng rời đi.
Nào có thể ngờ, tu vi c���a Dược Linh Nhi lại bất ngờ tiếp cận thời điểm đột phá. Trước đó không lâu, tu vi của nàng đã tăng đến Nhất phẩm tầng hai đỉnh phong và không hề có dấu hiệu chững lại. Chỉ trong vòng vài ngày, nàng đã có thể bước vào Nhất phẩm tầng ba.
Sáu tuổi, Nhất phẩm tầng ba tu sĩ. Bất kể là ở đâu, tiến độ tu luyện này chắc chắn đủ để gọi là thiên tài. Dù cho nàng không thể sánh bằng Ngọc Huyền Vương – hạng thiên chi kiêu tử đỉnh cấp, nhưng tuyệt đối không hề kém cạnh những người như Lục Thiên Tuyết. Nếu như tiến độ được duy trì ổn định, Dược Linh Nhi có thể đạt đến Nhị phẩm tu sĩ khi mới mười tuổi.
Đây vừa là tin tốt lại vừa là tin xấu.
Tin tốt là tu vi Dược Linh Nhi đã tiến thêm một bước lớn.
Mà tin xấu lại là nhóm Trần Nguyên lại phải ở lại Thôi Nguyên thành thêm một khoảng thời gian. Dược Huyên Huyên cần tìm một số loại dược liệu cùng thiên tài địa bảo để đảm bảo Dược Linh Nhi đột phá an toàn.
Thật ra thì cũng không có cách nào khác, bởi lẽ vấn đề khi trẻ nhỏ đột phá cảnh giới nghiêm trọng hơn rất nhiều so với người trưởng thành.
Nguyên nhân là do thân thể của trẻ nhỏ chưa phát triển hoàn toàn. Kinh mạch, cơ bắp, xương khớp, da thịt, nội tạng, ... phần lớn vẫn còn tương đối yếu ớt nếu so sánh với người trưởng thành.
Mặt khác, Nhất phẩm sơ kỳ cảnh giới, ở bất kỳ hệ thống tu hành nào, đều chủ yếu nhằm vào tu luyện nhục thể.
Không phải sao?
Nhục thể là căn cơ, nguồn gốc của tất cả các loại sức mạnh. Trước hết, không cần nói đến Võ tu vốn chuyên khai phá sức mạnh tiềm ẩn của thân thể, hay Thể tu tập trung cường hóa từng tế bào nhục thân, mà chỉ xét đến Đạo gia chuyên tu Nguyên thần, thì bước đầu tiên của họ cũng là Luyện Tinh Hóa Khí, nghĩa là chuyển hóa tinh hoa sức mạnh của cơ thể thành 'khí' – một loại năng lượng vô hình tồn tại trong vạn vật theo cách gọi của Đạo gia, hay đơn giản hơn là Linh lực.
Thế nhưng, trước khi có thể thực hiện được bước này, tu sĩ cần đảm bảo tinh lực bản thân dồi dào, thân thể đủ khỏe mạnh để cung cấp cho quá trình Luyện Tinh Hóa Khí này.
Nói tóm lại, nhục thân chính là gốc gác và cũng là mục tiêu chính trong những cảnh giới tu hành đầu tiên.
Chỉ là, thân thể trẻ nhỏ tương đối yếu đuối, không thể áp dụng những biện pháp tu hành, đột phá mạnh mẽ như người trưởng thành. Cho nên, trong giai đoạn này, các Thế gia, Tông môn, Vương triều đối xử với các thiên tài của mình cực kỳ cẩn trọng. Cung cấp một số lượng lớn dược liệu, thiên tài địa bảo thuộc tính ôn hòa trợ giúp các thiên tài vượt qua giai đoạn tu hành thuở nhỏ này, giúp họ nhanh chóng đặt nền móng vững chắc.
Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là nếu thiếu dược liệu ôn hòa hỗ trợ thì trẻ nhỏ không thể tu hành. Chỉ là tốc độ sẽ chậm hơn, và mức độ nguy hiểm cũng sẽ lớn hơn một chút so với khi có dược liệu hỗ trợ.
...
Tạm gác lại những kiến thức sơ đẳng này, Dược Huyên đã liên tục tìm kiếm dược liệu phụ trợ Dược Linh Nhi đột phá tại Thôi Nguyên thành suốt mấy ngày qua. Đáng tiếc, đã mấy ngày trôi qua nhưng kết quả vẫn chưa được như ý. Thật không dễ chút nào. Mặc dù, dược liệu mà Dược Huyên Huyên tìm kiếm phẩm cấp không cao, đều chỉ là Nhất giai, thế nhưng, yêu cầu của nàng là dược tính phải ôn hòa đến cực điểm, thích hợp để một đứa trẻ sáu tuổi có thể luyện hóa hoàn toàn mà không gặp bất cứ trở ngại nào.
Đây là điều khó khăn.
Bởi lẽ, những dược liệu với yêu cầu như vậy thực sự rất hiếm.
Lục Thiên Tuyết đã từng nói: "Sao ngươi phải vất vả, hao tâm tốn sức đến thế? Ta xem ra, tiểu nữ hài này khí tức bình ổn, thể nội linh lực hùng hậu, căn cơ đã đặt rất vững chắc. Chưa chắc đã cần dược liệu phụ trợ, để nàng cứ thế đột phá cũng không sao."
Dược Huyên Huyên lắc đầu, không hề đồng tình. Nàng sẽ không chấp nhận, dù chỉ là một chút rủi ro nhỏ nhất có thể xảy ra với con gái mình. Nàng muốn mọi thứ dành cho Dược Linh Nhi phải thật hoàn hảo.
Có lẽ, bất kỳ bậc người làm mẹ nào cũng đều có suy nghĩ như vậy.
Huống hồ, nàng còn một điều chưa nói ra. Đó là, nàng muốn nhờ dược tính của dược liệu đến kích thích, trợ giúp Dược Linh Nhi đặt nền móng vững chắc nhất có thể. Nàng muốn Dược Linh Nhi trên con đường tu hành có thể tiến xa hơn nữa, thậm chí vượt qua cả nàng.
Tứ phẩm Thượng nhân? Ngũ phẩm Chân nhân?
Không, nàng muốn Dược Linh Nhi ít nhất cũng phải đạt tới Lục phẩm Chân quân trở lên, và siêu việt cả Ngọc Hòa Châu nhỏ bé này.
Trong bảy ngày này, Trần Nguyên cũng tiến hành một đợt bế quan nhỏ. Hắn đã một mạch luyện hóa toàn bộ mười viên Thiên Nguyên Linh Đan trong bình nhận được từ tay Lục Thiên Tuyết trước đó.
Đạo Cực Hạn đã giúp thể chất, linh lực trong cơ thể và thần hồn của Trần Nguyên được tăng cường đến cực hạn. Kéo theo đó, tốc độ luyện hóa đan dược, vận chuyển linh lực trong cơ thể cũng nhanh đến không tưởng. Một viên Thiên Nguyên Linh Đan, nếu là một Tứ phẩm Thượng nhân bình thường, có lẽ phải mất đến hàng tháng trời mới có thể tiêu hóa hoàn toàn dược tính của một viên. Hắn chỉ mất bảy ngày để hấp thụ hoàn toàn cả một bình.
Tất nhiên, cái gọi là "được cái này mất cái kia" không chỉ là lời nói suông.
Việc tu luyện của hắn đòi hỏi lượng tài nguyên nhiều hơn rất nhiều so với một Tứ phẩm Thượng nhân thông thường.
Một bộ phân thân khác của hắn đã từng dùng tu vi Tứ phẩm tầng một đối kháng với Ngũ phẩm tầng một Chân nhân mà không hề rơi vào thế hạ phong. Chỉ riêng xét về độ hùng hậu của linh lực trong cơ thể, hắn không thua kém đối phương.
Vậy, nguồn linh lực khổng lồ này đến từ đâu?
Đương nhiên là từ việc hấp thu linh khí, luyện hóa thiên tài địa bảo.
Nói cách khác, hắn tại Tứ phẩm cảnh giới đã tiêu tốn lượng tài nguyên không hề thua kém so với một Ngũ phẩm Chân nhân.
Mười viên Thiên Nguyên Linh Đan sau khi được luyện hóa hoàn toàn cũng chỉ giúp Trần Nguyên lên tới Tứ phẩm tầng một hậu kỳ mà thôi. Nên nhớ, trước đó, hắn mượn nhờ Thiên Địa Linh Tủy khiến tu vi bản thân đã đạt đến tầng trung kỳ, tiếp cận hậu kỳ rồi.
Lần này, tu vi của hắn cũng chỉ tiến lên một bước nhỏ.
Sáng ngày thứ tám, Trần Nguyên rời khỏi mật thất tu luyện. Hắn vừa ra khỏi mật thất không lâu thì gặp Lục Thiên Tuyết cũng vừa bước ra từ nơi ở của nàng. Ánh mắt nàng lóe lên vẻ kinh ngạc, sau đó chắp tay nói: "Chúc mừng tiền bối tu vi đã tinh tiến."
"Đây cũng là nhờ vào đan dược của ngươi." Trần Nguyên phất tay đáp.
"Là đan dược của tiền bối," Lục Thiên Tuyết đáp, "đây là giao dịch của chúng ta."
Trần Nguyên hơi sững sờ. Rồi hắn cười nói: "Ngươi nói đúng. Chúng ta là giao dịch công bằng."
Thế rồi, hắn bước tới chiếc bàn đá đặt nơi góc sân, bên dưới một gốc đa già.
Lục Thiên Tuyết cũng đi theo, tự nhiên ngồi xuống đối diện hắn. Nàng lấy ra một bộ ấm trà, thuần thục pha trà rồi cẩn thận rót cho hắn một chén. Hết thảy mọi động tác từ đầu đến cuối đều rất ưu mỹ, uyển chuyển, tựa như nhất khí hạ thành. Mặc dù trà nghệ của nàng vẫn khó mà sánh bằng Thanh Uyển, thế nhưng trong giới tu sĩ trẻ tuổi thì cũng là hiếm có.
"Tiền bối, mời." Lục Thiên Tuyết lên tiếng.
Trần Nguyên nhận lấy chén trà, khẽ thổi hơi nóng rồi nhấp một ngụm. Hắn tán thưởng:
"Trà nghệ của Lục tiên tử quả thực đáng quý."
"Đa tạ tiền bối khen ngợi." Lục Thiên Tuyết cũng tự rót cho mình một chén, ưu nhã thưởng th��c.
Hai người lâm vào trầm mặc. Chỉ có hương trà thơm ngát xen lẫn mùi hoa tươi man mác quanh quẩn trong khoảng sân nhỏ. Bầu không khí quả thực không tồi.
Một lúc lâu sau, Trần Nguyên mới lên tiếng: "Lục tiên tử, ngươi có chuyện gì muốn nhờ vả ta chăng?"
Trải qua một thời gian tiếp xúc, hai người dù chưa đến mức thân cận nhưng cũng đã hiểu sơ tính cách của đối phương. Nàng vốn là người thanh lãnh, lạnh lùng, không thích giao du với người khác. Bây giờ, nàng chẳng những chủ động tới bắt chuyện với hắn, còn vì hắn tận tình pha trà, thái độ hết sức thành khẩn như vậy, ắt hẳn có chuyện muốn nhờ vả.
Quả nhiên, Lục Thiên Tuyết bắt đầu thuật lại: "Ba ngày sau, giờ Tý, có người hẹn gặp vãn bối trên đỉnh Thanh Sơn, phía Đông bên ngoài Thôi Nguyên thành hai ngàn dặm."
"Cho nên?"
"Kẻ này chưa chắc đã có ý tốt. Vãn bối lo rằng đối phương rất có thể muốn hạ sát thủ với mình. Vãn bối muốn nhờ tiền bối hộ tống vãn bối trong chuyến đi này."
Trần Nguyên nhàn nhạt đáp lại: "Nếu như ta nhớ không lầm, điều này đâu nằm trong phạm vi trách nhiệm của ta? Nhiệm vụ của ta là đưa ngươi an toàn trở về Lục gia, chứ không phải là làm bảo mẫu cho ngươi. Lục tiên tử nên phân biệt rõ sự khác biệt ở đây."
Lục Thiên Tuyết bình tĩnh nói: "Nếu như vãn bối chết trên đỉnh Thanh Sơn ba ngày sau, tiền bối cũng sẽ không hoàn thành nhiệm vụ. Khi đó, giao dịch cũng tự nhiên bị hủy bỏ."
"Cho nên, ngươi đây là đang bức ép ta?"
"Không. Tiền bối hiểu lầm, vãn bối không hề có ý bức ép tiền bối. Vãn bối chẳng qua chỉ là đang trình bày một sự thật mà thôi." Lục Thiên Tuyết nhìn thẳng vào mắt Trần Nguyên, lạnh nhạt đáp.
Trần Nguyên bỗng nhiên cười, sau đó nói: "Ta đột nhiên phát hiện ra, Lục tiên tử rất thích luồn lách kẽ hở."
"Tiền bối nghĩ như thế nào, vãn bối không biết. Nhưng trên cơ bản, chúng ta vẫn đều phải tuân thủ các điều khoản trong giao dịch. Vãn bối chẳng qua chỉ là muốn tận dụng những điều có lợi nhất cho bản thân mà thôi."
Trần Nguyên khẽ gật đầu, sau đó cười mà như không cười: "Cũng vậy. Bất quá, nhắc tới các điều khoản, dường như, nó không hề ngăn cấm ta dùng thủ đoạn với Lục tiên tử?"
Lục Thiên Tuyết hơi biến sắc. Trên gương mặt xinh đẹp vốn luôn lạnh lùng của nàng thoáng hiện lên vẻ hốt hoảng. "Ý tiền bối là gì?"
Nàng hơi luống cuống. Những lời nói mập mờ này khiến nàng không biết nên suy nghĩ ra sao. Hơn thế nữa, tu vi chênh l���ch quá lớn khiến đối phương muốn làm gì nàng cũng được.
Trần Nguyên không trả lời. Hắn vung tay lên. Một cỗ linh lực mênh mông cuồn cuộn tràn ra, xâm nhập vào cơ thể Lục Thiên Tuyết, khóa chặt linh lực trong người nàng, khiến nàng không thể vận chuyển được linh lực, cũng ngăn nàng tiếp xúc với linh khí bên ngoài. Không chỉ có thế, thần hồn của nàng cũng bị khóa cứng. Ngay cả thân thể nàng cũng chẳng thể cử động nổi.
Cảm nhận được thân thể không thể động đậy, Lục Thiên Tuyết càng lúc càng hoang mang.
"Tiền bối, người muốn làm gì?"
"Ngươi ngoan ngoãn ở lại đây đi. Đừng có chạy lung tung. Ta đảm bảo có thể đưa ngươi trở lại Lục gia, an toàn và đầy đủ, không thiếu một cọng tóc."
Nói rồi, hắn thi triển pháp thuật. Một làn gió nhẹ nhàng nâng Lục Thiên Tuyết, đưa nàng trở lại trong phòng. Cánh cửa khép lại, mặc cho nàng không ngừng kêu lên: "Tiền bối... tiền bối..."
Trần Nguyên cũng chẳng thèm để ý đến nàng nữa.
Hắn và Lục Thiên Tuyết có giao dịch, hắn có nhiệm vụ đưa nàng an toàn trở về Lục gia, điều đó là đúng. Thế nhưng, hắn không chấp nhận việc nàng lợi dụng kẽ hở trong giao dịch này để không công mượn sức hắn.
Điều này nghe có vẻ ích kỷ, tuy nhiên, không phải như nàng nói sao? Theo nguyên tắc là vẫn tuân thủ các điều khoản đã giao ước, mỗi người chỉ việc lựa chọn cách làm có lợi nhất cho mình.
Nếu như, Lục Thiên Tuyết muốn diệt trừ kẻ thù, trên đường trở lại Lục gia, nàng chủ động đi trêu chọc một Ngũ phẩm Chân nhân rồi muốn hắn ra tay tru sát đối phương thay nàng. Trần Nguyên lẽ nào cũng phải chiều theo?
Hắn sẽ không làm cái chuyện trở thành "cây đao giết người" cho kẻ khác như thế.
Cho nên, hắn cũng dựa theo quy củ đã giao ước, lựa chọn cách có lợi nhất cho bản thân: để Lục Thiên Tuyết yên ổn đi theo họ trở về Lục gia.
...
Bỏ mặc Lục Thiên Tuyết trong phòng, Trần Nguyên không hề có bất kỳ lo nghĩ nào. Sức mạnh của hắn đã kiềm giữ nàng, nhưng đồng thời cũng bảo hộ nàng. Tam phẩm tu sĩ bình thường tuyệt đối không có năng lực làm hại đến nàng. Tứ phẩm Thượng nhân sơ kỳ muốn đánh vỡ lớp bảo hộ đó cũng không phải là chuyện có thể làm được trong một hay hai chiêu thức.
Trần Nguyên đi dạo phố. Mấy ngày liền bế quan trong mật thất khiến hắn rất cần được hít thở bầu không khí bên ngoài.
Đường lớn vẫn đông vui nhộn nhịp như mọi khi. Có đủ các loại người xuất hiện. Những quầy bán hàng rong kéo dài hàng dặm dọc theo khu trung tâm Thôi Nguyên thành.
Trần Nguyên đi dạo chừng nửa canh giờ thì nghe thấy âm thanh quen thuộc vọng ra từ trong một cửa hàng dược liệu.
"Cái gì? Chỉ một gốc dược liệu Nhất giai trung đẳng mà các ngươi đòi tới một trăm linh thạch? Các ngươi sao không đi cướp luôn cho rồi?" Dược Huyên Huyên bất mãn thốt lên.
Đứng đối diện nàng là một vị chưởng quầy nam tử, niên kỷ khá lớn, trên mặt đã điểm xuyết vài nếp nhăn cùng đồi mồi. Tu vi hắn không cao, chỉ là Nhị phẩm sơ kỳ. Thế mà, đối mặt với một Tam phẩm Đại tu sĩ như nàng, hắn vẫn giữ thái độ bình thản, không kiêu ngạo, cũng chẳng tự ti. Hắn giải thích:
"Vị tiểu thư này, ngươi có lẽ không biết, gần đây Vương triều chúng ta đối mặt với Tà Ma xâm lấn. Tiền tuyến cần tiêu hao đại lượng dược liệu phục vụ luyện chế đan dược, làm thuốc chữa thương. Cho nên, giá cả dược liệu trong giai đoạn này đã tăng vọt đáng kể."
"Nhưng đó cũng không phải là cái cớ để các ngươi tăng giá gấp hai mươi lần." Dược Huyên Huyên không thể tin nổi, nói: "Lúc trước, chúng ta đi qua những tòa thành trì khác, giá cả chỉ tăng ba, năm lần là đã quá mức rồi."
Viên chưởng quỹ kia nghe vậy, sắc mặt bỗng nhiên trở nên lạnh lùng: "Vậy thì mời tiểu thư đến tòa thành trì khác mà mua sắm. Giá cả ở đâu thì tiểu nhân không rõ, nhưng giá ở Thôi Nguyên thành này là như vậy đấy. Tiểu thư có nói thêm nữa cũng không thay đổi được sự thật đâu. Nếu tiểu thư không muốn mua, xin mời rời khỏi cửa tiệm để chúng tôi còn tiếp tục làm ăn."
"Ngươi..." Dược Huyên Huyên giận dữ.
Sau cùng, nàng lại chẳng thể làm gì ngoài đè nén cơn phẫn nộ, đau lòng bỏ ra hai trăm viên linh thạch, đành mua lấy chỉ một gốc Nhất giai trung đẳng dược liệu.
Thật sự không có cách nào khác, nàng cũng đâu thể trắng trợn cướp đoạt của người ta?
Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, mong rằng bạn đã có một trải nghiệm đọc thật trọn vẹn.