(Đã dịch) Cầu Đạo - Chương 310: Hạo Nhiên Già Thiên kiếm
Trần Nguyên không rõ các thế lực ở Ngọc Hòa Châu đã nghiên cứu Tà Ma đến mức nào. Thế nhưng, với hắn, những đặc điểm mà hắn quan sát được khi giao chiến với con Tà Ma trước mắt đã phần nào thỏa mãn lòng hiếu kỳ của mình. Đây cũng được xem là cái nhìn đầu tiên của hắn về một sinh vật có liên quan trực tiếp đến Tà Thần, tồn tại kia.
Hắn có dự cảm rằng trong tương lai, mình sẽ còn gặp lại Tà Thần này. Việc chuẩn bị trước một chút ở hiện tại tuyệt đối không phải là thừa thãi.
Cảm thấy đã đến lúc, Trần Nguyên dứt khoát chấm dứt sự thống khổ cho sinh vật kỳ dị.
“Bạo Lôi Đình Kiếm.”
Kiếm khí mang theo lực lượng lôi đình khủng bố cùng sức tàn phá kinh người đột nhiên mở rộng, dài đến ngàn dặm, uy thế che kín trời đất, chiếu sáng rực rỡ một không gian rộng gần mười vạn dặm.
“KEEEE…”
Sinh vật kỳ dị điên cuồng kêu gào. Tà khí quanh thân trỗi dậy, cuồn cuộn bao bọc lấy nó như dòng lũ, hòng tìm cách chống lại công kích kinh khủng kia.
Vô dụng.
Kiếm khí cắt ngang qua thân thể nó trong nháy mắt. Lực lượng lôi đình khổng lồ chôn vùi cả bản thân nó lẫn khối Tà khí đen kịt, dày đặc.
Chỉ một khoảnh khắc, sinh vật kỳ dị bị đánh thành tro tàn. Tà khí cũng tan biến giữa không trung. Tất cả những gì còn lại chỉ là một khối hạch trông như quả trứng, lớn bằng hai nắm đấm người lớn, đen và trong suốt như pha lê, nhìn qua tương đối đẹp mắt.
“Thứ này là gì?” Trần Nguyên do dự trong nháy mắt rồi thu lấy thứ duy nhất còn sót lại từ trên thân đối thủ của hắn.
“Hạch tâm của sinh vật kia?” Trần Nguyên nhỏ giọng lẩm bẩm.
Hắn có thể nhìn ra, ẩn chứa trong viên tinh thể trong suốt này là một cỗ năng lượng khổng lồ, tà ác, ô uế và đen tối, đúng như những gì hắn cảm nhận được từ Tà khí tại Thanh Châu, Nam Hoàng vực.
“Tà khí kết tinh?” Trần Nguyên cũng không dám nói chắc. “Vẫn nên gọi là Tà hạch đi.”
Tuy nhiên, hắn biết rõ, một viên tinh thể đen kịt chỉ lớn bằng hai nắm tay mà hắn đang cầm giữ lại ẩn chứa nguồn lực lượng tương đương với một tôn Tứ phẩm tầng ba Thượng nhân. Nếu thứ này tùy tiện vứt xuống, chưa biết chừng nó còn phân tán lượng Tà khí khổng lồ, gây ra tai họa khó lường.
“Hơn nữa, nếu Như Yên có thể tịnh hóa viên Tà hạch này, chưa biết chừng nàng sẽ nhận được một lượng lớn năng lượng tinh khiết, bớt đi không ít công sức khổ tu.” Trần Nguyên thầm tính toán rồi cẩn thận thu viên Tà hạch vào trong nhẫn trữ vật.
Bấy giờ, ánh mắt hắn mới dõi về phía chiến trường trên mặt đất.
Nhóm người Thanh Uyển, Dược Huyên Huyên, Ngọc Huyền Vương cùng các tu sĩ của Thôi Nguyên thành đã sớm giao chiến với Tà Ma. Lực lượng đối phương dẫn đầu bởi ba tôn Tam giai trung kỳ, mười lăm tôn Tam giai sơ kỳ cùng gần năm trăm Nhị giai Tà Ma. Các Tà Ma cấp Nhất giai hoặc bất nhập lưu thì nhiều vô số kể, số lượng lên đến gần mười vạn.
Nếu không có mấy người Thanh Uyển, Ngọc Huyền Vương đến trấn giữ, có lẽ Thành chủ Thôi Nguyên thành cùng các tu sĩ Khương gia chỉ có nước mượn nhờ trận pháp để cố thủ trong thành, đồng thời phát ra tín hiệu cầu cứu, chờ đợi tiếp viện tới.
Tuy nhiên, giờ thì khác.
Lực lượng mà mấy người Thanh Uyển, Dược Huyên Huyên mang đến đã đủ lớn để phe con người lật ngược tình thế. Thay vì mượn nhờ trận pháp cố thủ trong thành, bọn họ chủ động tiến công để giảm thiểu thiệt hại đến mức thấp nhất cho Thôi Nguyên thành.
Nổi bật nhất có lẽ là Thanh Uyển. Đừng thấy nàng còn trẻ, tâm tính chưa hoàn toàn thành thục, thế nhưng thực lực của nàng tuyệt đối kinh khủng. Nàng vốn có tu vi Tam phẩm tầng năm, thân lại mang thể chất đặc thù. Mặc dù không giỏi đấu pháp, không phát huy được toàn bộ linh lực hùng hậu trong cơ thể, nàng vẫn sánh ngang với tu sĩ Tam phẩm hậu kỳ. Trấn áp hai tôn Tam giai trung kỳ Tà Ma đối với nàng vẫn không thành vấn đề.
Một bên khác, Ngọc Huyền Vương nhìn cảnh này, trong lòng cũng dấy lên sóng gió, khó mà tin được thiếu nữ trẻ tuổi, dáng người yểu điệu, xinh đẹp tuyệt trần trước mắt lại sở hữu thực lực kinh khủng đến thế.
Tất nhiên, hắn cũng không kém. Bằng vào tu vi Tam phẩm tầng bốn đỉnh phong cùng kinh nghiệm đấu pháp phong phú, bản năng chiến đấu có thể xưng là kinh khủng, hắn dễ dàng đè ép một tôn Tam giai trung kỳ cùng một tôn Tam giai sơ kỳ đỉnh phong Tà Ma khác, khiến chúng phải chịu trận. Xét theo tình hình hiện tại, chẳng bao lâu nữa, Ngọc Huyền Vương liền có thể chém xuống hai kẻ địch này.
Những người khác cũng đều tìm được đối thủ xứng tầm cho riêng mình. Có người chiếm thượng phong, có kẻ đánh ngang tay, cũng có người rơi vào hạ phong... Tuy nhiên, xét về tình hình tổng thể thì vẫn chưa thoát ly khỏi tầm kiểm soát.
Không, nên nói là phe tu sĩ nhân tộc hoàn toàn nắm quyền chủ động mới đúng.
Tình thế ổn định khiến Trần Nguyên thoáng buông lỏng, trong lòng yên tâm không ít. Hắn không muốn chỉ vì hứng thú nhất thời của mình mà để mấy vị bằng hữu cùng dân chúng Thôi Nguyên thành gặp phải điều gì ngoài ý muốn.
“A…” Thế nhưng khi phóng tầm mắt rộng hơn, Trần Nguyên lập tức kinh ngạc.
Hóa ra, không chỉ có Thôi Nguyên thành chịu sự tấn công của Tà Ma. Ở phương viên mấy vạn dặm xung quanh, còn có trên dưới bốn mươi tòa thành khác cũng phải hứng chịu tai ương tương tự.
Những tòa thành này không lớn, kích thước và quy mô dân số cũng tương tự như Thôi Nguyên thành. Ánh mắt Trần Nguyên sắc bén, huống chi những dao động chiến đấu đã vang dội đến như thế, hắn tự nhiên nhìn ra tu vi của tu sĩ trấn thủ những tòa thành này nhiều nhất cũng chỉ có Tam phẩm tầng bốn mà thôi.
Xét về thực lực tổng hợp, mỗi một tòa thành này nhiều nhất cũng chỉ có khoảng mười vị Tam phẩm tu sĩ, Nhị phẩm tu sĩ thì không quá mấy trăm. Đối mặt với lực lượng Tà Ma hùng hậu, khi mỗi nơi đều bị phân ra mười lăm, hai mươi con Tam giai Tà Ma, Nhị giai Tà Ma tiếp cận một ngàn, còn Nhất giai cùng b���t nhập lưu lại càng nhiều, gần mười vạn, tình hình của những tòa thành này không thể nào tốt đẹp được.
Một số tòa thành có nội tình hùng hậu hơn một chút, mượn nhờ thủ đoạn này hay thủ đoạn khác, miễn cưỡng cầm chân Tà Ma bên ngoài thành, duy trì không để chúng tạm thời tiến sâu vào.
Tuy nhiên, có thể kéo dài được bao lâu lại là điều không thể nói trước.
Một số tòa thành khác yếu kém hơn, thế trận sụp đổ, tu sĩ liên tục bại lui. Trận pháp thủ hộ thành trì cũng bị phá thành những lỗ hổng lớn. Tà Ma đã bắt đầu giết đến bên trong thành. Tình cảnh thảm liệt vô cùng, máu chảy thành sông, xác chất thành núi. Mỗi thời mỗi khắc đều có vô số tu sĩ ngã xuống, và càng nhiều Tà Ma xé xác họ ngay tại chỗ. Tiếng khóc thê lương khắp nơi. Có tu sĩ không chịu nổi sợ hãi, dựa vào tu vi của mình, định một mình đột phá vòng vây bỏ chạy. Nào ngờ, vừa ra ngoài mấy trăm dặm đã có từng tốp Tà Ma phục kích sẵn, chỉ chờ con mồi đi lạc đàn để bao vây cắn xé.
“Làm sao tình huống lại bết bát đến mức này?” Trần Nguyên vô cùng nghi hoặc.
Hắn không tài nào nghĩ ra được, một Vương triều đường đường, Tà Ma lại có thể dễ dàng như vậy vòng qua tuyến phòng thủ dày đặc nơi tiền tuyến, tập kích một loạt thành trì hậu cần ở quy mô khổng lồ đến thế? Cứ cho rằng Thái Chu Vương triều không có bao nhiêu Ngũ phẩm Chân nhân có thể điều động, thế nhưng, Tứ phẩm Thượng nhân tu sĩ hẳn phải là tầng tầng lớp lớp, số lượng chí ít cũng phải có vài trăm.
Nhiều Tứ phẩm Thượng nhân như vậy, làm sao lại không thể thiết lập hệ thống phòng thủ, cảnh giới nghiêm ngặt? Điều đáng nói là, những Tà Ma lọt qua phòng tuyến, tập kích hậu phương lại chẳng những có tu vi tương đối thấp, Tam giai, Nhị giai, thậm chí là Nhất giai, Bất nhập lưu, mà số lượng lại càng khổng lồ, tổng cộng lên đến mấy trăm vạn như thế.
Đây là tình huống gì đang xảy ra?
Không có thời gian để suy nghĩ nhiều đến thế. Theo tình hình hiện tại, đã có không dưới ba tòa thành trì sắp không chịu nổi tổng lực tấn công của Tà Ma.
Trần Nguyên ra tay. Lần này, hắn ra tay toàn lực. Thứ hắn cần không phải là một quyền Minh Không mang theo uy năng khổng lồ có thể đánh sập cả không gian; cũng không phải là một kiếm Bạo Lôi Đình Kiếm ẩn chứa kiếm khí sắc bén cùng sự hủy diệt tuyệt đối của lực lượng Lôi Đình. Thứ Trần Nguyên cần không gì hơn là một chiêu thức bao phủ rộng, trùm kín lên phương viên mấy vạn dặm, uy lực công kích có thể không cần lớn, nhưng lại cần độ chính xác kinh người.
Vào ngày này, vô số sinh linh, từ tu sĩ, dân thường, hung thú, yêu vật, quỷ quái... tại Thôi Nguyên thành cùng mấy chục tòa thành trong phạm vi hàng vạn dặm xung quanh, đều thấy một cảnh tượng có thể xưng là kinh thế hãi tục, thứ mà mãi cho tới nhiều năm sau này bọn hắn vẫn còn không ngừng say sưa kể lại.
Cả bầu trời trong nháy mắt thay đổi. Phạm vi ba mươi vạn dặm tinh không trong nháy mắt bị một cỗ khí thế trầm trọng bao phủ. Hạo Nhiên Chính khí đột nhiên xuất hiện, bao trùm mặt đất, chiếm cứ toàn bộ trời xanh, giăng kín từ chân trời bên này cho đến tận chân trời bên kia.
Thanh thế này thật sự quá lớn, quá kinh tâm động phách.
Vô số người dân theo bản năng ngước nhìn lên trời. Tất cả hung thú sợ hãi, run lên cầm cập, tìm cách trốn vào trong hang ổ. Yêu tà, quỷ quái dường như gặp phải thiên địch, toàn thân khó chịu, ánh mắt trừng lớn, nhìn về nguồn khí thế trên bầu trời điên cuồng hét lớn. Còn có không ít tu sĩ tu vi thấp, lòng mang ác niệm thì như bị một cỗ khí thế kinh khủng khóa chặt, một ngón tay cũng khó động đậy, khí tức toàn thân không cách nào vận chuyển.
Cùng lúc đó, tại trên dưới bốn mươi tòa thành trì đang kịch chiến cùng Tà Ma, tất cả tu sĩ lẫn Tà Ma đều bị ba mươi vạn dặm hạo nhiên chính khí làm cho kinh động. Hàng chục vạn tu sĩ cùng hàng trăm vạn Tà Ma đều dừng động tác trong tay, ánh mắt kinh sợ nhìn lên bầu trời. Thậm chí, linh lực trong cơ thể cũng quên mất vận chuyển trong phút chốc.
Thế rồi, một cảnh tượng còn kinh khủng, hãi hùng hơn xuất hiện trong mắt tất cả sinh linh quan chiến. Vô biên vô tận Hạo Nhiên Chính khí cấp tốc ngưng tụ, hình thành nên những chuôi kiếm khí phủ kín bầu trời. Nhiều vô cùng. Số lượng kiếm khí nhiều đến không sao đếm xuể. Một triệu, mười triệu, một tỷ, một trăm tỷ… so với sao trên trời còn nhiều hơn.
Không chỉ có thế, song song với kiếm khí còn xuất hiện kiếm ý ngút trời, sắc bén vô cùng, giống như có thể cắt xuyên vạn vật trên thế gian. Mà càng đáng sợ hơn là số lượng và uy thế của thứ kiếm ý này, mênh mông và vĩ đại như trời xanh, bao trùm lên hết thảy.
Một khoảnh khắc này, cả trời đất đều lâm vào yên tĩnh. Hết thảy sinh linh đều triệt để im lặng. Ánh mặt trời mờ đi sau đám mây dày đặc kiếm khí lấp kín trời xanh. Tất cả chỉ còn lại là tiếng kiếm reo, cao vút và đều đặn, tựa như tiếng trời rót xuống phàm gian.
“Ực.”
Không biết là ai đó nuốt ngụm nước bọt. Thanh âm nhỏ bé trở nên phá lệ nổi bật trong hoàn cảnh tĩnh lặng tuyệt đối.
Và rồi, những thanh Hạo Nhiên kiếm khí bắt đầu chuyển động. Tất cả theo một quỹ tích định trước, đổ ập xuống mặt đất, nặng nề như trời sập. Cảnh tượng tráng lệ và hùng vĩ chưa từng có. Cả bầu trời lúc này cứ như hóa thành kiếm khí, đè sập thế gian.
Trong không gian, dường như có một giọng nói thoáng qua, nhẹ như gió nhưng thẳng tắp truyền vào tai tất cả mọi người:
Hạo Nhiên Già Thiên Kiếm.
Vô số sinh linh run sợ.
Tuyệt đại đa số, có lẽ bởi vì thanh thế kinh khủng, uy thế chấn nhiếp tâm thần mà hoàn toàn buông xuôi bỏ cuộc. Tất cả chỉ còn lại sự sợ hãi và kinh hoảng đến tột cùng.
Thế nhưng, các tu sĩ rất nhanh phát hiện ra: những kiếm khí này không nhắm đến bọn hắn. Hết thảy kiếm khí đều chính xác công kích Tà Ma. Mặc cho những Tà Ma này sử dụng thủ đoạn tránh né như thế nào, mặc cho bọn chúng sử dụng phương pháp gì để chống đỡ. Tất cả đều vô dụng. Đứng trước vô cùng vô tận kiếm khí sắc bén, tốc độ nhanh đến cực hạn, số lượng nhiều đến vô kể, mọi sự chống cự chỉ là vô ích.
Nhục thân chôn vùi. Những tiếng thét chói tai im bặt. Tà khí bị đánh xơ xác.
Qua không đầy ba hơi thở, mấy trăm vạn Tà Ma bị quét sạch khỏi trên dưới bốn mươi tòa thành trì. Đồng thời biến mất là vô biên vô tận kiếm khí và Hạo Nhiên chính khí mênh mông như tinh không vũ trụ.
Hết thảy những gì còn sót lại, tựa như một lời nhắc nhở cho kẻ còn ngỡ ngàng rằng trước đó không lâu, vẫn còn một đại quân khổng lồ Tà Ma xâm lấn, là hàng trăm vạn Tà thạch lớn nhỏ, đen óng, trong suốt, lơ lửng giữa không trung.
Mời bạn đọc các chương tiếp theo của truyện tại truyen.free để ủng hộ dịch giả và tác phẩm.