Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Cầu Đạo - Chương 331: Tử Không Linh tộc

Cảm giác bất an lại một lần nữa xâm chiếm thân thể, đồng thời cảm giác nguy hiểm nhè nhẹ bao trùm từ bốn phương tám hướng, khiến Trần Nguyên khó chịu. Hắn không e ngại những trận chiến với đối thủ mạnh. Giống như Bích Phượng Chân nhân vậy, hắn sẵn sàng chiến đấu với nàng dù lúc đó chỉ dùng phân thân với tu vi Tứ phẩm tầng một. Tuy nhiên, hắn chỉ muốn đối mặt với những kẻ thù rõ ràng, những kẻ mà hắn biết rõ vị trí, cách ra chiêu, thời điểm và cách thức né tránh đòn tấn công. Chứ không phải cái cảm giác quỷ dị, không biết nguồn gốc, không biết kết cục thế này.

Thậm chí, Trần Nguyên cho tới giờ vẫn không thể nắm bắt được hình dáng hay góc độ tấn công của đối thủ.

Gạt bỏ mọi cảm xúc thừa thãi, Trần Nguyên chưa bao giờ mất tập trung dù chỉ một khoảnh khắc trong trận chiến.

Linh lực trong cơ thể hắn cuồn cuộn trào dâng. Hạo Nhiên Chính Khí bùng nổ, bao trùm phạm vi mấy trăm dặm. Không biết từ lúc nào, quanh thân Trần Nguyên đã xuất hiện hàng vạn thanh kiếm khí lớn nhỏ, sắc bén vô cùng. Kiếm khí reo vang giữa đêm tối, cộng hưởng cùng ánh trăng mờ ảo và những vì sao lấp lánh, khiến người ta rùng mình bởi cảm giác lạnh thấu xương.

Trong nháy mắt, hàng ngàn, hàng vạn rồi hàng chục vạn thanh kiếm khí nhỏ lao vút đi khắp bốn phương tám hướng, xuyên phá mọi ngóc ngách không gian, trên trời dưới đất.

Quả nhiên, cảm giác bất an kia biến mất ngay lập tức. Cảm giác nguy hiểm cũng tan bi��n.

Mà ở một bên khác, nhóm người Thanh Uyển, Dược Huyên Huyên, Ngọc Huyền Vương và các tu sĩ bản xứ Vân giới do Đông Liên phu nhân dẫn đầu cũng bị động tĩnh của Trần Nguyên làm cho kinh động. Họ thi nhau phóng thần niệm tìm kiếm, dò xét. Khi thấy Trần Nguyên vẫn đứng sừng sững giữa không trung với linh lực cuồn cuộn, ai nấy đều kinh ngạc và hoang mang.

Thanh Uyển phản ứng nhanh hơn bất cứ ai. Nàng phóng thẳng lên trời, chỉ trong vài hơi thở đã vượt qua khoảng cách mấy trăm dặm, đứng cạnh Trần Nguyên, lo lắng hỏi: "Trần công tử, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra? Tà Ma tấn công? Hay kẻ địch tập kích?"

Nhìn bộ dạng của Trần Nguyên, không khó để nàng nhận ra, đối phương vừa ra tay với thứ gì đó. Hạo Nhiên Chính Khí vẫn giăng đầy trời, kiếm ý sắc bén còn sót lại như đang cứa vào da thịt nàng từng chút một.

Ngọc Huyền Vương, Dược Huyên Huyên, Lục Thiên Tuyết, Đông Liên phu nhân... cùng một vài người tu vi cao hơn cũng đuổi tới. Trên mặt họ tràn đầy hoang mang, kinh sợ và lo lắng. Tất cả đều nhìn chằm chằm vào Trần Nguyên như chờ đ��i câu trả lời. Đồng thời, họ cũng giống như Thanh Uyển, cẩn thận giải phóng thần thức, dò xét tất cả mọi thứ trong phạm vi mấy ngàn dặm. Đáng tiếc, không một ai phát hiện ra bất cứ điều gì lạ thường. Cũng phải thôi, cường độ thần niệm của Trần Nguyên còn khó lòng tìm ra dấu vết, thì tu vi kém hơn như họ làm sao có thể phát hiện ra điều gì?

Đối mặt với ánh mắt của mọi người, Trần Nguyên không lập tức trả lời mà cẩn thận cảm ứng lại cảm giác nguy hiểm và bất an khi nãy.

Khoảng mười hơi thở trôi qua...

"Lại tới." Trần Nguyên thầm nói.

Hắn không kịp giải thích với mọi người, vội vàng phân phó: "Tất cả mọi người ở lại dưới đất, tăng cường cảnh giác. Ta đi một chút rồi trở lại."

Nói rồi, hắn không để ý mọi người có kịp phản ứng hay không, thân thể phóng thẳng lên trời, chớp mắt đã bay xa mấy ngàn dặm, biến mất sau những tầng mây dày đặc.

Kẻ này, hay tồn tại này, bất kể nó là gì, rõ ràng là nhằm vào Trần Nguyên. Nếu chúng có ý định nhắm vào những người còn lại, nhóm Thanh Uyển, Ngọc Huyền Vương, Dược Huyên Huyên cũng sẽ cảm thấy bất an, nguy hiểm rõ rệt, chứ không phải biểu hiện mờ mịt như hiện tại. Huống hồ, nếu nó chỉ nhằm vào người khác mà không nhắm Trần Nguyên, thì hắn cũng không thể nào phát giác ra được.

Đã biết đối phương là vì mình mà đến, Trần Nguyên sẽ không dây dưa ở đây, kéo theo những người khác vào nguy hiểm không cần thiết. Huống hồ, ở nơi rộng rãi, thoáng đãng hơn, hắn càng có thể buông lỏng tay chân mà chiến đấu.

Trần Nguyên càng bay lên càng nhanh. Quy tắc áp chế của Vân giới yếu hơn rất nhiều so với Ba Ngàn thế giới, khiến tốc độ của hắn tăng vọt. Chẳng mấy chốc, hắn đã vượt qua chín tầng mây, sừng sững trên độ cao hơn ba mươi vạn dặm giữa không trung, tắm mình trong ánh trăng lạnh lẽo và những ánh sao mờ nhạt.

Cảm giác nguy hiểm và bất an lại một lần nữa đeo bám không rời.

"Tốc độ vẫn thật nhanh." Trần Nguyên nghĩ thầm.

Hắn không sử dụng toàn lực, nhưng để đuổi kịp hắn, tốc độ của đối phương ít nhất cũng phải sánh ngang với một Tứ phẩm trung kỳ thượng nhân bình thường khi phi hành toàn lực, thậm chí còn nhanh hơn.

Lần này, Trần Nguyên không còn mơ hồ như trước. Trải qua vài lần thăm dò, hắn đã nắm bắt được đôi ba đặc tính của kẻ địch.

Ngay khi lông tơ toàn thân dựng đứng, cảm giác bất an ngày càng mãnh liệt, hắn khẽ cười. Không gian xung quanh hắn đột ngột biến đổi. Lực lượng sấm sét bao trùm toàn bộ không gian. Pháp tắc Lôi Đình giăng kín bầu trời, dày đặc, đan xen phức tạp.

Ngụy Lôi Đình Lĩnh vực. Triển khai!

Không giống như lần hắn đánh giết một tỷ Tà Ma, lần này, Ngụy Lĩnh vực Lôi Đình của Trần Nguyên chỉ trải rộng chừng ngàn dặm. Cùng với sự áp súc về không gian là mật độ pháp tắc trở nên dày đặc hơn bao giờ hết. Sức mạnh hủy diệt khủng bố từ Lôi đình tàn phá từng ngóc ngách nhỏ nhất của không gian đặc thù này, nơi đang chịu sự cai trị từ vị chúa tể giả tọa trấn tại trung tâm.

Trần Nguyên rõ ràng cảm nhận được, khi Ngụy Lĩnh vực của hắn mở ra, cảm giác nguy hiểm giảm xuống nhanh chóng. Điều này cho thấy, đối phương tạm thời rút lui ý định tấn công. Không chỉ thế, hắn còn phát hiện, tại vị trí cách hắn chừng ngàn trượng về bên trái, có những đợt sóng không gian lay động nhẹ, tựa như một chiếc lông hồng chạm xuống mặt nước phẳng lặng, gây nên những gợn sóng lăn tăn. Rất nhỏ, thời gian xuất hiện cũng rất ngắn, kéo dài chưa đầy một phần ngàn hơi thở. Thế nhưng, với cảm giác nhạy bén đạt đến cảnh giới của Trần Nguyên, điều này chẳng khác nào một vầng mặt trời mọc lên trong đêm tối.

"Hừ. Chẳng qua chỉ là thủ đoạn ẩn nấp mà thôi." Trần Nguyên lạnh lùng nói.

Hắn vung tay lên. Lực lượng trong cơ thể hắn sôi trào. Sức mạnh sấm sét hòa quyện với kiếm ý sắc bén tột cùng, hình thành hàng ngàn đạo Lôi Đình kiếm khí chém về vị trí không gian bất thường.

Đối phương chạy. Tốc độ rất nhanh.

Trần Nguyên điều khiển Lôi Đình Kiếm khí truy kích theo. Không chỉ thế, Hạo Nhiên Chính Khí cũng xuất hiện. Hạo Nhiên Kiếm khí hình thành nên kiếm trận, bủa vây lấy đối phương.

Lôi Đình và Hạo Nhiên Chính Khí không tương xung, cũng không tương khắc. Cả hai phối hợp với nhau một cách ăn ý, không gặp bất cứ khó khăn cản trở nào.

Trong nháy mắt, hàng trăm, hàng ngàn đường kiếm khí chém tới nơi cái bóng gây ra dị động không gian. Mỗi một đường kiếm khí đủ sức bổ đôi mặt đất, tạo thành vết nứt dài hàng ngàn dặm. Tốc độ của chúng nhanh không gì sánh bằng, thậm chí còn nhanh hơn cả sấm sét nhiều lần.

Chẳng mấy chốc, cái bóng di động kia bị vây hãm trong muôn vàn kiếm khí tấn công. Trước sau, trái phải, trên dưới... đâu đâu cũng là đường cùng, không một nơi nào có thể tiến lên.

Lúc này, kẻ địch cũng lộ diện. Đó là sinh vật mang hình dáng của một con người, sở hữu hai đôi tay nhỏ và dài. Nó không có tai và mũi, hốc mắt to lớn, trống rỗng, một cái miệng rộng hoác kéo dài đến nửa gương mặt, tràn đầy răng nanh nhọn hoắt.

Trần Nguyên không biết đây là sinh vật gì, thuộc chủng tộc nào.

Quả nhiên, hắn đoán không sai, sinh vật này, hoặc là có thiên phú bẩm sinh, hoặc là học được thần thông ẩn mình trong không gian. Lúc trước, nó chính là sử dụng năng lực này để tránh qua dò xét thần niệm và ánh mắt của Trần Nguyên. Năng lực sát thủ của nó mạnh đến kinh người. Chỉ với thực lực không mạnh hơn Tứ phẩm tầng năm, nó lại có khả năng gây khó khăn cho Trần Nguyên, kẻ có thể đối đầu sòng phẳng với Chân nhân Ngũ phẩm sơ kỳ.

Nguy hiểm hơn là, trong bốn bàn tay của sinh vật kỳ lạ ấy là một thứ gì đó vô hình, mà cả mắt thường lẫn thần niệm đều không thể nhận ra. Trần Nguyên không biết chính xác nó là thứ gì. Chỉ biết, từ động tác cầm của sinh vật, thứ này thật giống như một thanh dao găm hay một cây đoản kiếm.

Mặc kệ đó là loại vũ khí gì, chúng tuyệt không tầm thường. Trực giác của Trần Nguyên cho thấy, nếu như bị thứ vô hình kia đâm trúng, bản thân hắn tuyệt đối sẽ phải chịu thiệt lớn.

Có vũ khí đặc thù, lại cộng thêm năng lực ẩn nấp tuyệt đỉnh và tốc độ nhanh vượt trội, sinh vật trước mắt chính là một sát thủ đỉnh cấp.

Đáng tiếc, nó gặp phải Trần Nguyên. Người sau vốn chỉ ôm tâm lý may mắn, thử sử dụng lĩnh vực để gây rối loạn năng lực ẩn thân trong không gian của kẻ thù, ai ngờ, hắn đã thành công thật.

Khi mà pháp tắc ngự trị không gian đột ngột thay đổi, kẻ địch không kịp thao túng năng lực thích nghi, đành để lộ dấu vết trong một khoảnh khắc. Chừng đó đã là đủ. Trần Nguyên chỉ cần không ngừng thay đổi cường độ pháp tắc trong lĩnh vực, cải biến các tổ hợp đan xen, kết cấu để quy tắc vận hành của thế giới trong phạm vi lĩnh vực thay đổi liên tục; như thế, kẻ địch không kịp thích ứng sẽ dần để lộ dấu vết.

Với Trần Nguyên, như vậy là đủ. Chỉ cần tìm ra kẻ thù, hắn có thể chắc chắn tiêu diệt sinh vật này.

...

Nhóm người Thanh Uyển, Dược Huyên Huyên cùng Ngọc Huyền Vương đã chờ đợi dưới mặt đất đã lâu. Từng người đưa ánh mắt lo lắng hướng lên bầu trời, cẩn thận từng li từng tí dõi theo những đợt năng lượng kinh khủng bùng phát từ trên trời cao khuếch tán xuống.

Khoảng cách quá xa, họ không nhìn ra diễn biến cụ thể. Tuy nhiên, họ biết rằng, đối thủ mà Trần Nguyên đang chiến đấu, tuyệt không phải là những kẻ họ có thể xen vào. Từ khí tức cùng cường độ năng lượng dao động mà xem, sự chênh lệch giữa đối phương và họ là quá lớn.

Đông Liên phu nhân cùng nhóm tâm phúc của nàng cũng chờ ở một bên, lo lắng hỏi: "Trần đạo hữu dường như bị cường địch tập kích. Chúng ta có nên trợ giúp Trần đạo hữu một tay không?"

Sự chênh lệch cảnh giới quá lớn cùng khoảng cách quá xa khiến nàng không thể nhận ra, cả Trần Nguyên lẫn đối thủ của hắn đều đang sử dụng sức mạnh ở tầng thứ Tứ phẩm Thượng nhân, vượt xa cảnh giới Thiên Nhân ở Vân giới. Trong mắt nàng, cả hai đều rất mạnh, nhưng các nàng lại đông người. Nàng đã xác nhận liên minh cùng Trần Nguyên, như vậy, nàng không muốn hắn cứ thế gặp nạn một cách không rõ ràng.

Tuy nhiên, Thanh Uyển ngay lập tức phủ nhận: "Đông Liên phu nhân không cần làm vậy. Nếu Trần công tử đã nói chúng ta không cần xen vào, vậy chúng ta cứ yên tâm chờ đợi ở đây là được. Mặt khác, làm phiền phu nhân truyền lệnh xuống, dặn dò thủ hạ cảnh giác, phòng trường hợp có kẻ địch khác đột kích."

"Tốt. Ta đi làm ngay." Đông Liên phu nhân ngay lập tức đáp ứng mà không nói nhiều.

"Các ngươi nói, kẻ địch lần này tập kích là ai? Vì sao hắn đột nhiên tập kích chúng ta?" Dược Huyên Huyên lo lắng truyền âm cho nhóm đồng hành từ Minh Nguyệt giới.

"Không rõ." Ngọc Huyền Vương lắc đầu, trả lời: "Tuy nhiên, từ khí tức của đối phương, hẳn rõ ràng không phải Tà Ma, dường như cũng không phải tu sĩ bản xứ Vân giới mà c��ng giống như là..."

"Tu sĩ từ Ba Ngàn thế giới chúng ta." Lục Thiên Tuyết kết luận.

Tất cả mọi người thoáng sửng sốt. Lại có kẻ địch vượt qua cả một thế giới để truy đuổi bọn họ ư? Làm sao tin tức này không khiến bọn họ kinh ngạc cho được?

"Chính là như vậy." Ngọc Huyền Vương nói: "Hơn nữa, theo ta thấy, thứ này từ đầu đến cuối dường như chỉ nhắm vào Trần huynh, lại chưa từng thấy nó ra tay với chúng ta."

"Có khi nào, kẻ địch này muốn tiêu diệt người mạnh nhất trong chúng ta, sau đó mới tóm lấy những người còn lại?" Thanh Uyển nói ra.

"Không loại trừ khả năng này." Dược Huyên Huyên nói. Sau đó, nàng lại hồ nghi nói: "Tuy nhiên, ta xưa nay không gây thù chuốc oán, tự nhận không có kẻ thù nào."

Thanh Uyển tiếp lời: "Thanh Uyển cũng vậy. Hẳn là không có kẻ địch mới đúng."

Ngọc Huyền Vương nói: "Mặc dù ta có kẻ thù chính trị, nhưng năng lực của đối phương tuyệt đối không đủ để khiến Trần huynh gặp trắc trở đến thế."

Thời gian dài tiếp xúc cùng Trần Nguyên khiến hắn khắc sâu ấn tượng Trần Nguyên khủng bố đến nhường nào. Ngọc Huyền Vương tự nhận, nếu như kẻ địch của hắn chỉ cần có ba phần mười thực lực của Trần Nguyên, thì chính hắn, vị Vương gia trẻ tuổi nhất lịch sử Chân Võ Vương triều, cũng không có cơ hội trưởng thành đến ngày hôm nay.

Mọi người liếc nhìn nhau, sau đó tất cả ánh mắt đổ dồn về phía Lục Thiên Tuyết. Nữ tử này là thần bí nhất, nhiều bí mật nhất và cũng có nhiều lời đồn thổi nhất trên thân. Thậm chí, nàng còn mang trên mình chí bảo truyền thừa của Thanh Lạc Vương triều.

Kể từ khi gia nhập nhóm đến nay, nàng rất ít khi giao lưu cùng mọi người. Người tiếp xúc với nàng nhiều nhất chỉ có Trần Nguyên. Một người như thế, có kẻ thù hùng mạnh nhòm ngó cũng không phải chuyện gì lạ.

Tất cả mọi người im lặng không nói nữa. Không khí lâm vào tĩnh lặng cho đến khi Thanh Uyển lên tiếng một lần nữa: "Dù sao đi nữa, mọi chuyện cứ chờ Trần công tử quay trở lại rồi hãy tính."

Không ai phản đối. Cùng nhau đi vào Vân giới, lại được Trần Nguyên chăm sóc trong thời gian dài, bọn họ đã hoàn toàn tâm phục Trần Nguyên. Bất kể xảy ra chuyện gì, họ đều quyết định đi theo Trần Nguyên trong bất kỳ tình huống nào. Đây là lựa chọn tốt nhất của họ.

Trong khi đó, nhóm người Đông Liên phu nhân lại không được ung dung, quyết đoán như Thanh Uyển hay Lục Thiên Tuyết. Các nàng chỉ có thể bất an dõi theo từng đợt sóng năng lượng khủng bố khuếch tán từ chín tầng mây lan xuống.

Nửa canh giờ trôi qua trong căng thẳng.

Rốt cuộc, chiến đấu kết thúc. Từ trên cao không còn những đợt sóng nhiệt, dao động năng lượng kinh khủng truyền xuống. Chỉ còn lại một mảnh không gian trải rộng vô biên vô tận bị đánh xơ xác.

Cảm nhận được cỗ khí tức quen thuộc vẫn còn mênh mông vô cùng bao phủ trên đầu, nhóm người Thanh Uyển mừng rỡ. Hắn thắng.

Chưa đầy ba hơi thở, Trần Nguyên đột ngột xuất hiện trước mắt nhóm người.

"Trần công tử, rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Là ai tập kích chúng ta? Kẻ địch đâu rồi?" Thanh Uyển đã nhịn không được dò hỏi.

Những người còn lại cũng xúm lại nghe ngóng. Ngay cả Đông Liên phu nhân, nữ nhi và bốn vị t��m phúc của nàng cũng ào ào kéo tới chờ đợi câu trả lời.

"Có kẻ địch đánh lén ta." Trần Nguyên không chút che giấu, thuật lại những thông tin cơ bản: "Tuy nhiên, hắn là ai, đến từ thế lực nào, xuất xứ ra sao, ta lại không rõ. Chỉ là, thủ đoạn của nó vô cùng quỷ dị."

Hắn ngắn gọn miêu tả đặc điểm cơ bản của sinh vật kia.

Những người còn lại đều mờ mịt lắc đầu, không một ai nhận ra sinh vật này thuộc chủng tộc nào.

Đám người Đông Liên phu nhân thì càng biểu lộ như nghe thiên thư, hoàn toàn không hiểu chút nào. Đừng nói là nhìn thấy, các nàng nghe đều chưa từng nghe nói qua. Các nàng có thể khẳng định chắc chắn rằng, Vân giới từ trước đến nay chưa từng xuất hiện loại sinh vật nào như thế này.

Chỉ có Thanh Uyển là như có điều suy nghĩ.

Dược Huyên Huyên hỏi: "Thanh Uyển, muội biết tên sinh vật kia sao?"

Thanh Uyển nhẹ gật đầu, rồi lại lắc đầu: "Thanh Uyển không rõ. Chỉ là trước đây rất lâu, ta từng đọc được trong điển tịch gia tộc miêu tả một chủng tộc tương tự với thứ đã tấn công Trần công tử khi n��y."

"Chủng tộc nào?"

"Tử Không Linh tộc." Thanh Uyển nhớ lại, nói: "Một chủng tộc tương đối hùng mạnh tại Ba Ngàn thế giới. Chúng có thiên phú về không gian cực mạnh, chiến lực ở cùng cảnh giới, đặc biệt là cảnh giới tiền kỳ, cực mạnh, gần như đứng hàng đầu trong vô số chủng tộc tại Ba Ngàn thế giới."

Nói đến đây, nàng hiếu kỳ, hỏi thăm: "Trần công tử từng chọc giận Tử Không Linh tộc sao?"

"Chắc là không." Trần Nguyên phủ nhận: "Từ trước đến nay, đây là lần đầu ta tiếp xúc với chủng tộc này."

"Vậy thì lạ thật." Thanh Uyển kinh ngạc: "Kinh thư miêu tả, Tử Không Linh tộc thông thường rất ít xuất hiện, cũng rất ít khi ra tay, càng hiếm khi nghe nói bọn họ chủ động gây sự với các chủng tộc khác."

Thế rồi, nàng có chút lo lắng nói: "Hơn nữa, chủng tộc này rất mạnh, dù là ở Ba Ngàn thế giới cũng là một thế lực không thể xem thường."

"Mạnh đến mức độ nào?" Trần Nguyên hỏi.

"Rất mạnh." Thanh Uyển khẳng định: "Điển tịch miêu tả, Tử Không Linh tộc từng sản sinh không ít đại năng cảnh giới Hợp Đạo."

Tất cả nội dung bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free