Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Cầu Đạo - Chương 337: Diễn Thế giả, Diễn Thế tháp.

Theo giọng nói mềm mại, dịu dàng vang lên, Trần Nguyên và Thanh Uyển được mời vào phòng.

Nhã gian trang trọng nhất Ngọc Tiên lâu giờ đây được bố trí tương đối đơn giản, nhưng cực kỳ hài hòa, đẹp mắt. Giữa phòng có một chiếc bàn trà lớn, hương khói lượn lờ, tỏa ra thứ mùi trà nhẹ, đặc trưng, vô cùng hấp dẫn. Đối diện là chiếc cửa sổ lớn, rèm che buộc gọn để người trong phòng có thể phóng tầm mắt, nhìn hết một nửa Ngọc Lâm thành, vượt qua bức tường thành xanh xám, dài hàng trăm dặm vắt ngang khung cảnh và kéo dài mấy ngàn dặm tới tận nơi sâu thẳm của Ngọc Lâm sơn mạch. Người thiết kế quả thực đã tạo ra một không gian khiến người ngồi đây có cảm giác ôm trọn non sông vào tầm mắt.

Trước bàn bây giờ có một thiếu nữ trẻ trung ngồi. Nàng cực kỳ xinh đẹp, làn da trắng ngần, không tì vết. Mái tóc đen dài như suối được búi gọn gàng, càng thêm nổi bật nhờ chiếc trâm ngọc chạm hình thanh loan nơi đuôi tóc. Vóc người yểu điệu, duyên dáng, được tôn lên một cách hoàn mỹ dưới chiếc váy màu tím nhạt, bồng bềnh. Nàng nhàn nhã thưởng thức trà, dưới sự bảo vệ của hai tùy tùng với vẻ mặt lạnh lùng như băng, tạo nên một sự đối lập đầy ấn tượng. Mãi cho đến khi cánh cửa mở ra, đón một nam một nữ hai vị khách quý bước vào, thiếu nữ xinh đẹp kia mới rời mắt khỏi khung cửa sổ rộng lớn hướng ra bầu trời bao la.

"Trần mỗ thật không ngờ, chúng ta lại có dịp gặp mặt riêng tư trong hoàn cảnh thế này, Đông Liên tiểu thư." Trần Nguyên cất tiếng nói, cùng với Thanh Uyển đi tới bàn trà, đứng đối diện với thiếu nữ xinh đẹp.

Đúng vậy, thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần, ngồi trước bàn trà chính là Đông Liên tiểu thư, nữ nhi của Đông Liên phu nhân, công chúa cũng là hòn ngọc quý của Ngọc Lâm hồ. Chỉ là, dáng vẻ điềm tĩnh, chững chạc lại ẩn chứa vài phần thâm sâu khó lường mà nàng đang thể hiện, làm sao có thể liên hệ với vị công chúa đơn thuần, ngây thơ của Ngọc Lâm hồ năm nào?

Đông Liên tiểu thư nhẹ nhàng đặt chén trà trong tay xuống bàn, hơi nhếch đôi mắt đẹp nhìn hai nam nữ khách mới đến, nhẹ giọng hỏi: "Sao vậy? Trần công tử có vẻ không mấy hoan nghênh ta?"

"Cũng không hẳn là vậy." Trần Nguyên lắc đầu, đáp: "Ta chỉ bất ngờ, không nghĩ tới, người hẹn chúng ta ra gặp mặt lại là Đông Liên tiểu thư."

"Trần công tử thật sự bất ngờ sao?" Đông Liên tiểu thư khẽ cười, nói: "Thế mà, ta thấy Trần công tử biểu hiện chẳng có bao nhiêu ngạc nhiên."

Trần Nguyên không tiếp lời. Hắn không có hứng thú cùng thiếu nữ này tranh đua miệng lưỡi vô ích.

Lại nói, gặp được Đông Liên tiểu thư ở đây, hắn có chút bất ngờ, nhưng cẩn thận suy nghĩ lại không có bao nhiêu ngoài ý muốn. Không phải sao? Ngọc Lâu thuộc sở hữu của ai? Lại là những người nào có thể dễ dàng như vậy sắp xếp tầng năm trong thời gian ngắn? Càng quan trọng hơn, nơi ở của nhóm Trần Nguyên nằm trong khu vực hạt nhân của Ngọc Lâm hồ, chỉ có thành viên cao cấp mới có thể tiếp cận, ngày ngày được canh giữ cẩn mật, Ngọc Lâm đạo nhân tùy thời tọa trấn. Phải là người có tu vi cao đến mức nào, hoặc có thân phận ra sao mới dễ dàng xâm nhập rồi để lại tin tức cho Thanh Uyển.

Phải, là Thanh Uyển. Trần Nguyên bế quan tu luyện, những người khác thì đi tìm dược liệu, chưa biết khi nào mới trở về. Chỉ duy nhất Thanh Uyển là có thể nhận được tin tức trong thời gian ngắn. Điều này cho thấy, người đưa tin ít nhất phải nắm rõ hành tung của nhóm Trần Nguyên. Đây cũng là một điểm đáng để suy ngẫm.

Tổng hợp lại tất cả, không khó để khoanh vùng đối tượng đáng nghi.

Đông Liên tiểu thư cũng là người thông minh. Trong chớp mắt, nàng liền đoán được suy nghĩ của Trần Nguyên, hoặc giả định là Trần Nguyên có thể suy nghĩ gì, nàng đã sớm dự tính được. Mời Trần Nguyên và Thanh Uyển ngồi xuống, Đông Liên tiểu thư yêu cầu thị nữ dâng lên hai chén trà quý, rồi thi triển pháp thuật dựng lên một kết giới chống nhìn trộm, chống nghe lén, nàng trực tiếp đi thẳng vào vấn đề:

"Trần công tử, Thanh Uyển tiểu thư, lời dư thừa ta sẽ không nói. Mục đích ta mời hai vị đến đây không ngoài những điều đã đề cập trên mẩu giấy vụn kia. Giờ đây, ta muốn cùng hai vị đàm luận về những kẻ đã sát hại hai tu sĩ đến từ vực ngoại nửa tháng trước. Hẳn là Trần công tử và Thanh Uyển tiểu thư đã sớm đoán ra, bọn chúng, những kẻ này, chuyên nhắm vào tu sĩ vực ngoại để tấn công. Với thân phận là tu sĩ đến từ vực ngoại, ta thiết nghĩ, Trần công tử và Thanh Uyển cô nương hẳn sẽ quan tâm hơn bất cứ ai khác về vấn đ��� này."

Nàng mở đầu rất trôi chảy, ngữ điệu mang theo sự tự tin tuyệt đối. Dường như, nàng đã nắm chắc phản ứng cùng cách suy nghĩ của nhóm Trần Nguyên.

Thế nhưng, Trần Nguyên làm sao có thể để nàng dắt mũi, dẫn dắt theo nhịp điệu của nàng cho được. Hắn trầm ngâm trong giây lát, sau đó mới mở miệng: "Nói như vậy, Đông Liên tiểu thư tựa hồ như biết hung thủ sát hại hai tu sĩ từ vực ngoại là ai, hơn nữa, còn biết bí mật về thế lực đứng sau bọn chúng?"

Đông Liên tiểu thư nhẹ gật đầu, không che giấu chút nào, nói: "Đích thực là như vậy. Ta có biết đến một chút về những kẻ này, cũng biết mục đích của bọn chúng, cũng hiểu động cơ của bọn chúng vì sao làm như vậy, lại càng hiểu bọn chúng là ai."

"Ồ?" Trần Nguyên nhấp một ngụm trà, ra vẻ khó hiểu, hỏi: "Nếu như Đông Liên tiểu thư đã biết đến hung thủ gây án là ai, càng biết động cơ phía sau của bọn chúng, tiểu thư hẳn phải tìm Đông Liên phu nhân hoặc Ngọc Lâm đạo nhân mới đúng? Chẳng lẽ Đông Liên tiểu thư không biết, mẫu thân cùng ngoại công của người đang lo lắng, dằn vặt vì vấn đề này sao? Áp lực mà bọn họ phải chịu lúc này không nhỏ đâu."

Đông Liên tiểu thư lại lắc đầu, trực tiếp nói thẳng: "Chuyện này không thể để cho mẫu thân và ngoại công liên lụy vào. Vấn đề quá lớn, nhân quả cũng quá sâu. Một khi Ngọc Lâm hồ bị cuốn vào, chẳng những không thu được lợi ích gì, mà thậm chí còn có thể dẫn tới tai họa diệt vong."

"Đông Liên tiểu thư cứ như vậy tin tưởng một người ngoài như ta hơn cả thân nhân của chính mình?"

"Ta chỉ tin tưởng thực lực."

"Ồ? Đông Liên tiểu thư nhìn ra điều gì sao?"

"Không quá chắc chắn, không thật rõ ràng. Thế nhưng, ta nhìn được, tu vi của Trần công tử, ít nhất phải sánh ngang với Pháp Tướng cảnh của chúng ta sao? So với ngoại công của ta chỉ ở Thiên Nhân cảnh trung kỳ, Trần công tử hẳn phải mạnh hơn rất nhiều." Đông Liên tiểu thư chậm rãi nói, ánh mắt lóe qua tia sáng sắc bén.

Tại Vân giới, Pháp Tướng là cảnh giới phía sau Thiên Nhân cảnh. Ở Thiên Nhân cảnh, thần hồn tu sĩ giao hòa với thiên địa, cảm ngộ pháp tắc vận hành thế giới, nếm thử đưa thần hồn dung nhập với pháp tắc, sử dụng lực lượng của thiên địa. Khi thần hồn hoàn toàn thích ứng với pháp tắc của thiên địa, cũng là khi tu sĩ có thể triệt để mượn nhờ sức mạnh của thiên địa, đó là lúc bọn họ đạt tới cảnh giới Thiên Nhân viên mãn. Tại đây, tu sĩ tiến thêm một bước, cụ hiện hóa lực lượng của bản thân và lực lượng thiên địa mà bọn họ mượn dùng, hình thành nên hình ảnh thực tế của lực lượng dưới dạng pháp tướng. Một pháp tướng chẳng những có thể dung nhập thể nội, hỗ trợ tu luyện, giúp rèn luyện linh lực, mà còn có thể hiển hiện ra bên ngoài, tăng cường năng lực chiến đấu.

Đến thời điểm này, tu sĩ chính thức bước vào cảnh giới Pháp Tướng.

Tại ba ngàn thế giới, Pháp Tướng cảnh có thực lực tương đương với Tứ phẩm sơ kỳ. Kỳ thực, nhiều hệ thống tu hành tại Ba Ngàn thế giới cũng có năng lực cụ hiện pháp tướng khi đạt đến Tứ phẩm Thượng nhân. Bất kể là Võ tu, Phật Môn, Nho gia hay Đạo tông,... đều có chi nhánh mở ra pháp tướng. Tuy nhiên, mức độ phổ biến không cao.

Đối với câu trả lời của Đông Liên tiểu thư, Trần Nguyên cười, nói: "Cho nên, Đông Liên tiểu thư muốn sử dụng chúng ta làm cây kiếm, thay thế Ngọc Lâm hồ gánh lấy nguy hiểm, đâm vào thế lực này."

"Trần công tử nói vậy là sai rồi." Đông Liên tiểu thư khẽ đáp: "Thứ nhất, ngươi hẳn phải biết, thế lực kia nhắm vào các ngươi, những tu sĩ đến từ vực ngoại này. Chuyện này vốn dĩ liên quan trực tiếp đến các ngươi, cũng ảnh hưởng trực tiếp đến sự an nguy của các ngươi. Ngay từ đầu, các ngươi đã không thể trốn tránh. Ngay từ đầu, các ngươi chỉ có hai lựa chọn: hoặc đối đầu trực diện với thế lực này, hoặc trốn tránh nó, không có con đường thứ ba.

Thứ hai, việc Ngọc Lâm hồ bị cuốn vào chuyện này, chẳng qua chỉ là sự kiện ngẫu nhiên mà thôi. Ta có thể khẳng định chắc chắn rằng, ngay từ đầu, bọn chúng không hề có ý định ra tay tổn hại Ngọc Lâm hồ, cũng không có ý định nhắm vào Ngọc Lâm hồ trong tương lai.

Ngọc Lâm hồ chúng ta hiện tại chẳng qua chỉ phải chịu áp lực từ Đạo Nguyên tông, để giữ thể diện trước dân chúng thiên hạ, cùng với loại lo lắng về một kẻ địch ác ý không thực sự tồn tại.

Bởi vậy, Trần công tử không thể nói là các ngươi đang gánh vác chuyện này thay Ngọc Lâm hồ được. Nói một cách chính xác, chúng ta đang giúp các ngươi xử lý mối nguy hại chí mạng."

"Ồ, giúp chúng ta?" Trần Nguyên cười, nhẹ lắc đầu: "Điều này có lẽ không sai, thế nhưng, ta không tin trong chuyện này Đông Liên tiểu thư không có lợi ích gì, hay nói cách khác, thế lực kia không gây ra nguy hại gì cho các người. Nếu không, vì sao Đông Liên tiểu thư lại nhiệt tình đến như vậy?"

Đông Liên tiểu thư đáp: "Trần công tử không nên suy nghĩ hẹp hòi như vậy. Ta đồng ý chia sẻ thông tin của ta với công tử, ấy là hoàn toàn dựa trên mối quan hệ giữa các vị và Ngọc Lâm hồ, nào có tính toán gì ở đây."

"Ha ha... Vậy ra, Trần mỗ đây là người hẹp hòi rồi sao?"

...

Cứ như vậy, Trần Nguyên và Đông Liên tiểu thư tiếp tục nói những lời khách sáo không ngớt. Thanh Uyển ở một bên lặng lẽ uống trà, chưa từng xen vào.

Thế nhưng, không nên hiểu lầm rằng nàng chỉ ngồi đó không làm gì, cũng không nên lầm tưởng rằng cả Trần Nguyên lẫn Đông Liên tiểu thư đều rảnh rỗi mà ngồi đó nói chuyện vô ích. Nếu để ý kỹ lưỡng, người ta sẽ nhận ra, hai người này đang thăm dò lẫn nhau, đánh giá động cơ của đối phương, xem xét độ tin cậy, kiểm tra phong cách làm việc cũng như dò tìm ranh giới chịu đựng cuối cùng của người còn lại. Điều này có ảnh hưởng rất lớn đến việc đưa ra quyết định về mức độ chia sẻ thông tin, mức độ hợp tác sâu rộng, cũng như cách thức triển khai hợp tác và cư xử trong quá trình đó của cả hai người.

Trong khi đó, ở một bên khác, Thanh Uyển cũng đang cẩn thận lắng nghe và phân tích. Sinh ra trong một thế gia không tầm thường, bản thân lại là đích trưởng nữ, những kỹ năng giao tiếp xã hội như vậy, nàng được giáo dục vô cùng kỹ lưỡng.

Cuối cùng, giống như cảm thấy đã nắm được nam tử trước mặt không sai biệt lắm, Đông Liên tiểu thư nói thẳng vào vấn đề chính: "Trần công tử, nếu đã vậy, ta sẽ nói thẳng những gì ta biết về những kẻ gây nên án mạng hai vị tu sĩ vực ngoại nửa tháng trước."

"Xin Đông Liên tiểu thư chỉ giáo."

"Nói thật đi, cụ thể hung thủ gây án nửa tháng trước là ai, ta vẫn chưa biết được, cũng không rõ tung tích của bọn chúng, càng chưa nói đến chuyện bắt giữ được bọn chúng."

Trần Nguyên cau mày, có chút không phản ứng kịp: "Ý của Đông Liên tiểu thư là gì?"

Không biết bọn chúng là ai, không có tung tích, không dấu vết, vậy bọn họ hẹn tới đây làm gì?

"Đúng như mặt chữ, ta đích xác tạm thời không có tin tức về những người kia. Thế nhưng..." Nàng kéo dài lời nói: "Về những kẻ đứng sau bọn chúng, từ trước đó rất lâu, ta đã để mắt đến, có tiến hành điều tra đôi chút và cũng thu hoạch được không ít manh mối."

"Ồ." Trần Nguyên khẽ ừm một tiếng, chờ đợi Đông Liên tiểu thư tiếp lời.

Nàng cũng không có để hắn chờ lâu, trực tiếp vào đề: "Về phần thế lực đứng sau bọn chúng, theo những gì ta được biết, những kẻ này tự xưng là Diễn Thế giả, đến từ một thế lực gọi là Diễn Thế Tháp."

"Diễn Thế giả? Diễn Thế tháp?" Trần Nguyên lẩm bẩm hai cái danh từ xa lạ, trong đầu lại không hề có một chút ấn tượng nào.

Hoàn toàn là mới. Bất kể tại Ba Ngàn thế giới hay Vân giới, hắn đều chưa từng nghe qua, chưa từng gặp, cũng không có bất cứ ấn tượng nào. Có điều, hắn vẫn ngạc nhiên. Hắn vốn cho rằng, kẻ gây nên chuyện này, hẳn là một trong Bát Đại thế lực, đặc biệt đáng nghi ngờ nhất là hai thế lực luôn tỏ ra thù địch với tu sĩ vực ngoại.

"Đ��ng, chính là Diễn Thế giả từ Diễn Thế tháp." Đông Liên tiểu thư gật đầu khẳng định: "Trần công tử chưa từng nghe thấy cũng là điều bình thường. Những kẻ này hành động cực kỳ bí mật, rất ẩn nấp. Đừng nói là các người, những tu sĩ đến từ vực ngoại, ngay cả tu sĩ Vân giới chúng ta, những người có thể biết đến sự tồn tại của bọn chúng đoán chừng cũng không có bao nhiêu. Ngay cả mẫu thân ta, thậm chí là ngoại công của ta cũng không chắc đã biết đến những kẻ này."

Dừng lại một chút, nàng bổ sung: "Từ những dấu tích ta thu được, thế lực này bắt đầu xuất hiện vào khoảng chừng hai mươi đến ba mươi năm trước. Tuy nhiên, khi đó, sự hiện diện của chúng vô cùng mờ nhạt, hành động cũng không gây ra động tĩnh lớn nào. Thế nhưng, chừng mười năm trở lại đây, thanh thế của Diễn Thế tháp ngày càng lớn mạnh, hành động ngày càng trắng trợn. Một số việc bọn chúng gây ra đã đủ để khiến cao tầng các thế lực phải chú ý. Chỉ có điều, những điều này bị cao tầng các thế lực ém nhẹm, nên danh tiếng cùng sự tồn tại của Diễn Thế tháp và Diễn Thế giả không quá nổi bật."

"Thông tin chi tiết về Diễn Thế giả và Diễn Thế tháp, sau đó ta sẽ chuyển cho Trần công tử." Nói tới đây, Đông Liên tiểu thư trầm giọng, ánh mắt sắc bén. Biểu cảm của nàng chưa bao giờ nghiêm nghị đến vậy: "Tuy nhiên, có một điều mà các vị phải ghi nhớ rằng, Diễn Thế tháp và Diễn Thế giả, bọn chúng cũng giống như các vị, đều đến từ vực ngoại, không phải là tu sĩ bản xứ của Vân giới chúng ta."

Trần Nguyên sững sờ, Thanh Uyển giật nảy mình. Cả hai mở to mắt, khó tin nhìn về thiếu nữ xinh đẹp. Rất rõ ràng, không một ai trong hai người họ ngờ tới kết quả như vậy.

Thanh Uyển vội hỏi: "Ngoài đường hầm không gian kết nối tới Minh Nguyệt giới của chúng ta, Vân giới còn có đường hầm nào kết nối với vực ngoại khác không?"

Căn cứ theo lời nói của đối phương, Diễn Thế tháp và Diễn Thế giả đã xuất hiện tại Vân giới hơn hai mươi năm. Đường hầm không gian tại Thái Chu Vương triều mới mở ra bao lâu rồi? Cho nên, Diễn Thế tháp và Diễn Thế giả không thể nào đặt chân xuống Vân giới theo cùng một cách mà nhóm các nàng đã làm được.

Nào ngờ, Đông Liên tiểu thư ngay lập tức phủ nhận: "Không hề có đường hầm không gian nào kết nối tới vực ngoại tại Vân giới cả, hoặc ít nhất theo hiểu biết của ta và Ngọc Lâm hồ là không có."

"Vậy thì, Diễn Thế giả và Diễn Thế tháp làm thế nào mà xuất hiện tại Vân giới?" Trần Nguyên hỏi vào điểm chính.

"Ta không rõ bọn chúng đã sử dụng phương pháp cụ thể nào để đi vào Vân giới. Tuy nhiên, ta có thể khẳng định, bọn chúng không giống như các vị, đường đường chính chính, quang minh chính đại tiến vào, mà sử dụng một phương pháp lén lút nào đó, không để lộ cho ai biết. Mặt khác, bọn chúng cũng có thủ đoạn đặc thù để che giấu thân phận. Những tu sĩ vực ngoại như Trần công tử, chỉ cần liếc qua một cái, tu sĩ Vân giới chúng ta đã có thể nhận ra. Thế nhưng, Diễn Thế giả từ Diễn Thế tháp lại không giống. Nếu chỉ nhìn bằng mắt thường, cảm nhận khí tức, hay thậm chí sử dụng một số thủ đoạn dò xét thông thường, chúng ta đều khó lòng nhìn ra sự khác biệt."

"Giấu giếm che đậy, vậy ắt hẳn là lòng mang ý đồ xấu, không muốn để người khác biết." Thanh Uyển nhàn nhạt nói.

Đông Liên tiểu thư liếc nhìn nữ tử còn xinh đẹp hơn nàng một bậc, ánh mắt mang theo tán thưởng, nói: "Đúng là như vậy. Đặc biệt là trong mười năm trở lại đây, Diễn Thế giả và Diễn Thế tháp có không ít hành vi gây bất mãn cho các Đại Thế lực. Vì lẽ đó, không ít thế lực tại Vân giới ôm thái độ thù địch và bài xích đối với tu sĩ vực ngoại."

Lời nàng nói như vậy, không khó để nhận ra nàng đang ám chỉ ai. Hiện tại, chẳng phải còn có hai trong Bát Đại Thế lực vẫn muốn chống đối sự xuất hiện của tu sĩ từ Minh Nguyệt giới sao?

Đối với điều này, Trần Nguyên lại không có quá nhiều để tâm. Hắn càng chú ý hơn tới một điểm khác: "Đông Liên cô nương, nếu các ngươi đã biết đến sự tồn tại của Diễn Thế giả và Diễn Thế tháp, các ngươi có phương pháp hữu hiệu nào để nhận biết bọn chúng không?"

Đây là một vấn đề mấu chốt và hết sức quan trọng. Nếu ngay cả kẻ địch là ai cũng không nhìn ra, vậy bọn họ còn đấu với đối phương bằng cách nào?

May mắn, Đông Liên tiểu thư cho câu trả lời chắc chắn: "Có."

Sau đó, nàng khẽ vỗ tay. Hai tùy tùng vốn luôn đứng hầu sau lưng nàng đã rời đi từ lúc nào không hay, giờ đây quay trở lại với một thi thể – không, phải nói là một nữ tử trẻ tuổi, khá xinh đẹp trong bộ váy áo giản dị, đang được họ mang theo. Nữ tử này đã ngất đi, hai mắt nhắm hờ, hơi thở bình thản như đang ngủ thiếp. Khí tức trở nên cực kỳ yếu ớt, sinh mệnh lực cũng mỏng manh, tựa như ngọn đèn trước gió, chỉ cần một làn gió nhẹ là có thể dập tắt bất cứ lúc nào.

Nội dung này được truyen.free bảo hộ bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free