(Đã dịch) Cầu Đạo - Chương 342: Thái Chu Vương triều kế hoạch
Sau buổi gặp mặt, Ngọc Lâm đạo nhân đã tổ chức một bữa tiệc tẩy trần linh đình để đón tiếp đoàn sứ giả của Đạo Nguyên tông do Hứa Thanh Long dẫn đầu, cùng với nhóm tu sĩ đại diện đến từ vực ngoại.
Bữa tiệc được tổ chức cực kỳ linh đình. Các loại Linh thú, Linh ngư, Linh quả, Linh tửu, Linh trà… đều được tuyển chọn và chế biến kỹ lưỡng nhất bởi những Linh trù trứ danh nhất Ngọc Lâm sơn mạch. Trong số các nguyên liệu chế biến này, không ít thành phần có phẩm cấp cao, được xếp vào hạng Tam giai thượng đẳng, thậm chí là nửa bước Tứ giai theo hệ thống phẩm cấp của Ba Ngàn thế giới.
Đối với một thế lực xem như chỉ vừa miễn cưỡng đặt chân vào hàng ngũ Tam phẩm thượng đẳng như Ngọc Lâm hồ, để có thể tổ chức một bữa tiệc hoành tráng đến thế, Ngọc Lâm đạo nhân xem như đã dốc hết vốn liếng.
Trong bữa tiệc linh đình này, mười ba người của Trần Nguyên cũng được mời.
Vị tu sĩ đại diện cho Minh Nguyệt giới, người chưa từng lộ diện trong buổi gặp mặt hồi sáng, giờ đây cũng đã có mặt trong bữa tiệc.
Đó là một vị nữ tử trẻ tuổi, rất xinh đẹp. Nàng trang điểm lộng lẫy, khoác lên mình bộ váy lớn, phần chân váy xòe rộng như đóa hoa đang độ nở rộ rực rỡ, cực kỳ kiêu sa và nổi bật giữa đám đông. Đồng thời, nữ tử trẻ tuổi này cũng sở hữu khí chất ung dung tự tại, quý phái tự nhiên, ánh mắt ngời sáng sự tự tin, cùng phong thái tuyệt mỹ nhưng không kém phần nhã nhặn, tinh tế. Sự xuất hiện của nàng ngay lập tức trở thành tâm điểm của toàn bộ yến tiệc.
Trần Nguyên không nhận ra nữ tử này. Tuy nhiên, từ khí chất, trang phục, cách ứng xử và phong thái, xuất thân của nàng chắc chắn không hề thấp, hẳn từ nhỏ đã được giáo dục lễ nghi nghiêm khắc.
Không chỉ vậy. Lai lịch của nàng cũng không tầm thường. Chỉ cần nhìn vào đội ngũ hộ tống của nàng là có thể nhận ra ngay điều đó. Đội ngũ này do một vị Thượng nhân Tứ phẩm tầng năm dẫn đầu; phía dưới còn có hai vị Thượng nhân Tứ phẩm sơ kỳ phụ tá, năm vị đệ tử tinh anh Tam phẩm hậu kỳ, còn các tu sĩ Tam phẩm sơ, trung kỳ thì đông đến mười mấy, hai mươi người. Đội hình này so với sứ đoàn của Đạo Nguyên tông thì còn hùng mạnh và xa hoa hơn nhiều lần.
Thấy hắn có vẻ thắc mắc về lai lịch của nữ tử, Lục Thiên Tuyết bỗng nhiên đi tới bên cạnh hắn, ghé vào tai hắn, nhỏ giọng nói: "Nàng là Hoàng Mai quận chúa của Thái Chu Vương triều."
"Hoàng Mai quận chúa?" Trần Nguyên lặp lại cái tên xa lạ.
"Đúng vậy." Lục Thiên Tuyết khẽ nói: "Tại Thái Chu Vương triều, nàng khá nổi danh. Nghe nói, nàng tinh thông cầm, kỳ, thư, họa t��� nghệ. Mỗi một môn trong đó, nàng đều đạt tới độ cao khó lường mà thế hệ tu sĩ cùng thời khó lòng sánh kịp, thậm chí đã chạm tới ngưỡng cửa của 'đạo'. Không chỉ vậy, nàng nổi tiếng văn nhã, tinh tế, lịch sự, làm người ôn hòa, nhã nhặn, lại được trời phú dung mạo xuất chúng, do đó, tại Thái Chu Vương triều nàng cũng là mỹ nhân nổi tiếng lừng lẫy, thu hút vô số người theo đuổi. Chỉ là cho đến nay, chưa từng có lời đồn nào về việc nàng qua lại thân mật với nam tử nào. Không ngờ, nàng lại xuất hiện ở đây."
Trần Nguyên khẽ gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.
Tuy nhiên, những lời Lục Thiên Tuyết nói, hắn lại không hoàn toàn tin tưởng, hay nói đúng hơn, hắn không tin tưởng những lời đồn mà nàng đã nghe được.
Lời đồn mà, giả giả thật thật, ai biết đường nào mà lần.
Chẳng hạn như lời đồn nàng tinh thông cầm kỳ thi họa tứ nghệ, cảnh giới đã chạm đến ngưỡng cửa của 'đạo'. Trần Nguyên khó mà tin nổi. Lấy tu vi của nàng chỉ có Tam phẩm tầng sáu, nàng còn xa mới làm được.
Điều này không có nghĩa là tu vi không đủ thì đạo hạnh không thể cao.
Không phải, đối với những tu sĩ có ngộ tính xuất chúng đến nghịch thiên, việc đạo hạnh luôn đi trước tu vi mà thân thể tích lũy được là điều hết sức bình thường. Tựa như Huyết Phân thân của Trần Nguyên vậy. Mặc dù tu vi của hắn chỉ có Tứ phẩm sơ kỳ, thế nhưng đối với sự lý giải đại đạo, hắn đã vượt qua cả Chân nhân Ngũ phẩm thông thường.
Tuy nhiên, đạo hạnh có thể đi trước tu vi cũng chỉ có một hạn độ nhất định mà thôi. Một Đại tu sĩ Tam phẩm có thể lĩnh ngộ huyền diệu của Thượng nhân Tứ phẩm; Thượng nhân Tứ phẩm có thể có được đạo hạnh sánh ngang Chân nhân Ngũ phẩm, Chân nhân Ngũ phẩm có thể chạm đến ngưỡng cửa của Chân quân Lục phẩm,... Loại chuyện này dù hiếm gặp nhưng không phải là chưa từng xuất hiện.
Tuy nhiên, chưa có ai ở cảnh giới Tam phẩm mà có thể chạm đến tầng thứ của 'đạo'. Đối với tu sĩ thông thường mà nói, điều này đòi hỏi tu sĩ Cửu phẩm mới có thể đạt được.
Đây là chênh lệch đến sáu đại cảnh giới. Chênh lệch này đã không thể dùng cụm từ 'lạch trời' hay 'thiên địa' để hình dung được nữa.
Còn về nhan sắc ư?
Kể từ khi gặp được Lữ Như Yên, hắn không còn để mắt đến bất kỳ nữ tử nào.
Tất cả những ý niệm này vụt qua trong tâm trí hắn rồi biến mất ngay lập tức, Trần Nguyên không suy nghĩ thêm nữa, cũng không nhất thiết phải nói ra.
Lúc này, Ngọc Huyền Vương bỗng nhỏ giọng nói với hắn: "Lần này, Thái Chu Vương triều đưa Hoàng Mai quận chúa đồng hành cùng sứ đoàn Đạo Nguyên tông đi khắp Vân giới, mục đích của họ có lẽ là đẩy danh tiếng của nàng tại giới này lên đến đỉnh điểm. Bất luận về dung mạo, tài năng hay tu vi, nàng đều có đủ khả năng để trở thành tâm điểm sáng chói mà thế hệ đệ tử trẻ tuổi hướng tới. Nói cách khác, Thái Chu Vương triều muốn thông qua nàng để thể hiện quyết tâm đi đầu trong việc hình thành liên minh mạnh mẽ với các thế lực bản địa của Vân giới."
Làm sao dựa vào nàng hình thành liên minh?
Có rất nhiều phương pháp. Trong đó, thông hôn là một cách; biến nàng trở thành biểu tượng, nhân vật đại diện của tu sĩ Minh Nguyệt giới, tựa như thần tượng của giới trẻ trong thế giới hiện đại, cũng là một cách khác;...
Nhưng bất luận là cách nào, Thái Chu Vương triều đều cần danh tiếng của Hoàng Mai quận chúa đạt đến đỉnh điểm tại giới này.
Mà Hoàng Mai quận chúa có đầy đủ các tố chất thỏa mãn mong đợi của Thái Chu Vương triều: nàng có tài năng, nàng có dung mạo xuất chúng, nàng có cách ứng xử lịch thiệp, thể hiện sự ôn hòa nhã nhặn, lại có thực lực nổi bật trong giới trẻ.
Điều quan trọng hơn cả và cũng là điểm mấu chốt, thiên phú tu luyện của Hoàng Mai quận chúa chỉ được tính là thượng đẳng mà không phải là xuất chúng.
Hơn hai trăm tuổi, tu vi của nàng đạt tới Tam phẩm tầng sáu đỉnh phong, khoảng cách tới Tam phẩm hậu kỳ chỉ còn một bước. Lấy tư chất của nàng, đời này nàng muốn đạt tới cảnh giới Thượng nhân Tứ phẩm không khó, nhưng cũng chỉ dừng lại ở Tứ phẩm sơ kỳ mà thôi. Nếu như nàng muốn đạt tới Tứ phẩm trung kỳ, vậy nàng cần phải bỏ ra nỗ lực cực lớn. Còn Tứ phẩm hậu kỳ, với nàng mà nói, đây là điều không thể.
Vì sao Thái Chu Vương triều lại suy nghĩ như vậy?
Cũng dễ hiểu thôi. Bởi vì, họ không chắc chắn liệu có đến lúc phải hy sinh vị quận chúa nổi danh này làm cầu nối liên minh hay không, tức là thông qua thông hôn hoặc các biện pháp tương tự.
Nếu như nàng là thiên kiêu đỉnh cấp, vậy thì tổn thất của Thái Chu Vương triều là quá lớn.
Tại một vương triều hạ cấp như Thái Chu Vương triều, Chân nhân Ngũ phẩm sơ kỳ chính là vũ khí chiến lược, chỉ được sử dụng khi bị dồn vào đường cùng. Thượng nhân Tứ phẩm hậu kỳ chính là lực lượng xương sống, tầng lớp lãnh đạo và cũng là chiến lực 'phổ thông' mạnh nhất có thể được huy động.
Mỗi người trong đó đều là nhân vật cực kỳ quan trọng mà Vương triều khó lòng thay thế.
Ngược lại, tu sĩ từ Thượng nhân Tứ phẩm trung kỳ trở xuống lại không còn quá quan trọng. Không có người này thì có người kia. Chỉ riêng Thượng nhân Tứ phẩm trung kỳ mà tính, Thái Chu Vương triều có không dưới một trăm vị.
Bởi vậy, nếu như Hoàng Mai quận chúa có tiềm lực đạt tới Thượng nhân Tứ phẩm hậu kỳ, thậm chí vấn đỉnh cảnh giới Ngũ phẩm, Thái Chu Vương triều tuyệt đối sẽ không nỡ, cũng không nguyện ý đẩy nàng ra trong tình huống này.
Mà thật trùng hợp là, thiên phú của nàng chỉ kém mức độ này một bậc. Có thể tu luyện tới Thượng nhân Tứ phẩm trung kỳ, xem xét toàn bộ Vân giới, đây cũng là đỉnh cấp thiên tài. Bởi tông chủ của Bát Đại Thế lực cũng chỉ đạt mức thực lực này mà thôi. Hoàng Mai quận chúa vừa vặn có đủ tư chất để sánh ngang với nhóm thiên tài đỉnh cấp của Vân giới, lại chưa đạt tới mức mà Thái Chu Vương triều phải cất giữ và bồi dưỡng riêng bằng mọi giá.
Cho nên mới nói, Hoàng Mai quận chúa là đối tượng hoàn hảo cho chiến lược của Thái Chu Vương triều.
"Vậy nên, nàng cũng là một nữ tử đáng thương bên dưới gương mặt tươi cười thân thiện kia. Bản thân bị đẩy ra làm công cụ có thể bị hy sinh bất cứ lúc nào, mà nàng lại chẳng thể phản kháng, hơn nữa còn phải tỏ ra vui vẻ phối hợp." Dược Huyên Huyên cảm thán nói.
Nàng đột nhiên cảm thấy, có thiên phú tu luyện tốt, có xuất thân bất phàm, nhiều khi lại chẳng phải là chuyện tốt lành gì. Đặc biệt là nữ tử, càng thường phải nhắm mắt chấp nhận số phận, nghe theo sự sắp xếp của người trên, là thực sự 'thân b��t do kỷ'. Làm sao có thể giống như Dược Huyên Huyên nàng, tiêu diêu phóng khoáng, tự do tự tại, không lo âu, không buồn phiền.
Tất nhiên, Dược Huyên Huyên không thể phủ nhận, trong trường hợp của nàng, nàng có quá nhiều yếu tố may mắn, bất luận là thiên phú tu luyện, thể chất đặc thù cho đến những bằng hữu mà nàng quen biết trong cuộc đời. Nàng cảm thấy, vận mệnh đã ưu ái nàng quá nhiều.
Nghe vậy, những người còn lại cũng trầm tư theo.
Lục Thiên Tuyết lạnh lùng vô cảm tựa như không để tâm. Dạng chuyện như thế này, dù là xảy ra với chính nàng, nàng có lẽ cũng không để tâm, chớ nói chi đến chuyện xảy đến với người khác.
Ngọc Huyền Vương thì tỏ vẻ hiểu rõ, ánh mắt hiện lên sự đồng tình nhưng chỉ dừng ở đó. Loại chuyện này, hắn nhìn thấy quá nhiều, cũng gặp quá nhiều, nhiều đến mức hắn đã cảm thấy nhàm chán.
Trần Nguyên cảm thấy thông cảm trong phút chốc, nhưng rồi không để ý thêm nữa. Hắn chưa từng gặp phải chuyện tương tự. Mà dù có gặp, hắn cũng có tự tin và thực lực, để lật ngược lại những người muốn an bài cuộc sống của hắn. Hắn chỉ cần có đầy đủ thời gian trưởng thành mà thôi.
Duy chỉ có Thanh Uyển là khác biệt. Biểu cảm của nàng trở nên ảm đạm, tâm trạng sa sút, tựa như thương cảm cho nàng, lại cũng tựa như thương cảm cho ai khác. Tuy nhiên, chỉ trong nháy mắt, nàng lại khôi phục lại nét mặt ban đầu, không lộ ra bất kỳ sự khác biệt nào, cũng không để ai nhận ra sự khác thường.
Yến tiệc của Ngọc Lâm đạo nhân cuối cùng đã kết thúc thành công.
Ngọc Lâm đạo nhân thành công phô bày sự nhiệt tình của hắn đối với sứ giả Đạo Nguyên tông. Hứa Thanh Long cùng các sư đệ của hắn cũng vừa lòng thỏa ý, hoan hỉ đón nhận sự nhiệt tình của đối phương.
Hoàng Mai quận chúa thành công tạo dựng được danh tiếng vang dội tại Ngọc Lâm hồ. Nàng cũng tiếp xúc với nhóm người Trần Nguyên trong đêm hôm đó. Tuy nhiên, có lẽ vì chênh lệch tuổi tác, cũng có lẽ vì nàng và họ không cùng cấp độ thiên kiêu, nàng không nhận ra thân phận của Ngọc Huyền Vương cùng Lục Thiên Tuyết.
Họ cũng không chủ động giới thiệu.
Việc đó không có ý nghĩa.
Ngày hôm sau, đoàn sứ giả của Đạo Nguyên tông do Hứa Thanh Long vội vã lên đường. Hoàng Mai quận chúa cùng đoàn người hộ tống của nàng cũng gấp gáp đi theo.
Cùng ngày, Trần Nguyên và nhóm người của hắn đến gặp Ngọc Lâm đạo nhân.
"Cái gì? Các ngươi muốn rời khỏi?" Ngọc Lâm đạo nhân ngạc nhiên.
"Đúng vậy, tiền bối." Trần Nguyên đáp: "Mấy tháng qua, chúng ta đã làm phiền tiền bối quá nhiều. Hơn nữa, bây giờ nghe nói, Tà Ma đã tập kết lực lượng khổng lồ, chuẩn bị cho một cuộc tấn công quy mô lớn. Ngay hôm qua, Hoàng Mai quận chúa đã nói với chúng ta, tất cả tu sĩ Minh Nguyệt giới đều đang trên đường tập trung về tiền tuyến phía Đông. Nàng căn dặn chúng ta nên tranh thủ thời gian, sớm ngày hội tụ về đó, cùng chung sức chống lại Tà Ma. Chúng ta dự định sẽ lên đường trong hai ngày nữa."
Lời này của hắn là nửa thật nửa giả.
Nói rằng Thái Chu Vương triều có năng lực triệu tập tất cả tu sĩ thì không thể nào, bởi vì họ không có thực lực ấy, cũng không sở hữu lợi ích khổng lồ đủ để chi phối các tán tu như cách Bát Đại Thế lực nắm giữ danh ngạch đi vào Thiên Môn.
Tuy nhiên, lời hắn nói cũng không sai. Hiện tại, hầu hết toàn bộ Tà Ma đ��u hội tụ về tiền tuyến phía đông. Các tu sĩ Minh Nguyệt giới đến giới này với mục đích chủ yếu là tiêu diệt Tà Ma, tăng cường tu vi, đại bộ phận họ đều sẽ hướng về đó mà tiến tới.
Tà Ma tập trung số lượng lớn, tự nhiên tiềm ẩn nguy hiểm cực lớn. Nhưng đồng thời, cơ duyên cũng không ít. Số lượng Tà Ma khổng lồ như thế, trong mắt tu sĩ Minh Nguyệt giới, đó chẳng khác nào là một bảo tàng tài nguyên vô tận.
Một lần nữa, cơ duyên đi kèm với nguy cơ.
So với người Trái đất vốn quen sống an nhàn, tu sĩ của thế giới này có tâm lý chấp nhận mạo hiểm mạnh mẽ hơn rất nhiều.
Sau một hồi thảo luận, nhóm người Trần Nguyên lần này cũng quyết định đi về chiến trường phía Đông. Đơn giản vì lợi ích quá lớn. Về phần Diễn Thế giả cùng Diễn Thế tháp, sự tồn tại này đương nhiên gây áp lực cho họ. Tuy nhiên, sau khi cẩn thận suy nghĩ lại, họ nhận thấy kẻ này chưa chắc đã tạo thành mối uy hiếp cho họ. Nếu như Diễn Thế tháp có năng lực dễ dàng tiêu diệt Trần Nguyên, thì Vân giới đã sớm diệt vong rồi.
Ngọc Lâm đạo nhân nói vài lời tượng trưng níu kéo nhóm người Trần Nguyên. Nhóm người Trần Nguyên cũng sẽ không thật sự ở lại.
Họ chân thành cảm ơn rồi lấy ra không ít tài nguyên, tặng lại cho Ngọc Lâm đạo nhân cùng Ngọc Lâm hồ như một lời cảm ơn vì đã chiếu cố họ suốt mấy tháng qua.
Đây không chỉ là lễ nghi mà còn là sự lễ phép và đạo đức. Làm gì có chuyện họ ăn của người ta, uống của người ta, ở của người ta gần bốn tháng trời rồi đứng dậy phủi mông mà đi ngay được.
Trần Nguyên lấy ra Linh Thủy pha loãng. Thanh Uyển mang đến đan dược cùng phù lục. Dược Huyên Huyên cũng tặng không ít dược thảo, dược tài. Ngọc Huyền Vương, Lục Thiên Tuyết cũng mang đến không ít đồ tốt.
Đưa tiễn nhóm người Trần Nguyên, Ngọc Lâm đạo nhân gọi Đông Liên phu nhân, Đông Liên tiểu thư cùng mấy vị nhân vật chủ chốt, thảo luận việc tổ chức yến tiệc chia tay nhóm Trần Nguyên, đồng thời chuẩn bị lễ vật đáp lại họ.
Mãi đến rất lâu sau, khi mọi người lục tục rời đi, Đông Liên tiểu thư mới ở lại, gặp riêng Ngọc Lâm đạo nhân. Nàng rất thẳng thắn, nói: "Ngoại công, ta muốn rời đi cùng nhóm người Trần công tử."
Mỗi câu chữ trong tác phẩm này đều được truyen.free dày công vun đắp để mang đến trải nghiệm đọc hoàn hảo nhất.