(Đã dịch) Cầu Đạo - Chương 354: Tranh đoạt
Rút Tà khí ra khỏi cơ thể nạn nhân, Thanh Uyển chậm rãi mượn linh lực đặc thù để đồng hóa nó thành năng lượng thuần khiết, rồi hấp thu vào cơ thể, biến thành một phần tu vi của mình.
Chỉ là ba bước thanh tẩy Tà khí đơn giản, dù vậy, Thanh Uyển vẫn thực hiện một cách vô cùng cẩn trọng và chậm rãi. Bởi lẽ, cơ thể phàm nhân quá yếu ớt, nàng không thể mạnh mẽ rút đi lượng lớn Tà khí cùng lúc. Hơn nữa, lần đầu tiên làm công việc này khiến nàng có phần luống cuống, không dám làm ẩu. Nàng phải thận trọng từng li từng tí, đảm bảo gột sạch đến tia Tà khí cuối cùng trên người nạn nhân.
Mà theo thời gian trôi qua, độ thuần thục của nàng tiến bộ nhanh chóng, tốc độ thanh tẩy Tà khí cũng nhờ đó mà được tăng cường. Làn da của nữ tử trung niên dần mất đi sắc đen xám xịt, trở nên trắng bệch, nhợt nhạt. Tà khí đen đúa, ô uế, bẩn thỉu ở hốc mắt, lỗ mũi, miệng, lỗ tai... cũng dần tan biến, để lại những phần cơ thể hốc hác như một bộ xác sống.
Ước chừng nửa canh giờ, Thanh Uyển hoàn thành công việc.
Nhóm đệ tử thân truyền của Bát Đại Thế lực đã nóng lòng tiến lên kiểm tra tình trạng của nữ tử trung niên.
"Thật... thật sự có thể rút hết Tà khí?"
"Thủ đoạn của Thanh Uyển tiên tử thực cao minh, vậy mà có thể thanh tẩy hoàn toàn Tà khí."
"Cái này... chỉ e ngay cả chưởng môn sư bá cùng các sư tôn của bọn hắn cũng đành bó tay."
...
Những lời tán dương vang lên không ngừng. Không giống với lúc trước, bây giờ, thanh âm của bọn hắn to, rõ ràng, không che giấu chút nào. Ánh mắt các đệ tử thân truyền nhìn nàng giờ đây tràn đầy kính nể, khâm phục và cả hâm mộ.
Đúng vậy, hâm mộ.
Họ dường như đã nhận ra, trong quá trình này, Thanh Uyển cũng là người được lợi. Sau khi thanh tẩy Tà khí, phần năng lượng tinh thuần sẽ phản hồi lại cho chính nàng, khiến tu vi của nàng nâng cao một tia, dù tia này rất nhỏ bé. Một phàm nhân ẩn chứa Tà khí thì làm sao có thể có lượng lớn, phần phản hồi này nhiều nhất cũng chỉ sánh ngang việc đánh chết một Tà Ma sơ kỳ Nhất giai. Bất quá, có phản hồi tức là có lợi.
Đón nhận vô số lời tán dương, Thanh Uyển chỉ khẽ cười đáp lại, nhưng chưa hề thực sự để tâm. Nàng uyển chuyển đi về phía sau lưng Trần Nguyên, an tĩnh chờ đợi ở đó.
Trần Nguyên tán thưởng: "Thanh Uyển cô nương làm thật tốt."
"Đa tạ Trần công tử khen ngợi." Nàng mỉm cười, đáp.
Một bên khác, Ngọc Vô Tâm tiến lên một bước, kiểm tra tình trạng của nữ tử trung niên. Sau đó, nàng khẽ nhíu mày, lắc đầu than nhẹ.
"Ngọc tiên tử, nữ tử phàm nhân có gì bất ổn sao?" Dương La Thiên gặp biểu lộ ấy của nàng liền hỏi thăm.
Tất cả những người trong đại sảnh đều nhìn về phía nàng. Đáp lại, Ngọc Tiên tử nói, với giọng điệu trong trẻo nhưng lạnh lùng vô tình: "Có bất ổn, đúng là có bất ổn. Tà khí trong cơ thể mặc dù bị tẩy đi sạch sẽ; thế nhưng, cơ thể bị thương tổn quá nặng nề. Linh hồn trước đó chịu Tà khí xâm nhiễm, ăn mòn, giờ đây cũng suy yếu. Nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, nàng e rằng... cứ như vậy sẽ không bao giờ tỉnh lại."
"A..."
Tất cả mọi người đều sửng sốt, nhưng không ai lấy làm lạ. Đã chịu Tà khí xâm nhiễm nặng nề đến mức này, nếu có thể lập tức hồi phục mới là chuyện lạ. Thanh Uyển chỉ giúp nàng thanh tẩy đi Tà khí, lại không giúp nàng bổ sung phần hao tổn do Tà khí ăn mòn, nàng đương nhiên khó lòng hồi phục.
"Nói đến hồi phục..." Vân Lạc Cẩm lên tiếng: "Nếu như chỉ là thân thể suy nhược, nàng có thể thông qua việc chậm rãi điều dưỡng, bổ sung đầy đủ thịt cá, chất dinh dưỡng là có thể khôi phục."
Tất cả mọi người nhẹ gật đầu đồng tình. Điều này thì không có gì phải bàn cãi. Chỉ là khôi phục thương thế cho thân thể thì không khác gì hồi phục cho bệnh nhân nằm liệt giường nhiều năm. Mặc dù chậm chạp và không chắc sẽ giúp bệnh nhân đó khôi phục trạng thái thân thể tốt nhất, nhưng chắc chắn sẽ giúp hắn đi đứng, sinh hoạt dễ dàng.
Vấn đề là...
"Khôi phục thần hồn lại có chút khó khăn." Vân Lạc Cẩm nói: "Dược liệu có tác dụng với thần hồn vốn hiếm hoi, lại chỉ có nằm trong tay tu sĩ. Một phàm nhân nếu như muốn khôi phục thần hồn... vậy thì..."
Khó như lên trời. Nàng không nói, ai cũng biết.
Khó khăn không chỉ nằm ở chỗ vật liệu quý giá, khan hiếm mà còn ở phương thức chữa trị, kiến thức cùng dược thuật. Cho dù phàm nhân có nắm trong tay dược liệu chân quý, họ cũng không biết nên bắt đầu từ đâu.
Vân Lạc Cẩm nhắc đến điều này khiến cho cả đại sảnh chìm vào tĩnh lặng. Nếu như chỉ có thể thanh tẩy Tà khí trong người nữ tử phàm nhân mà không thể giúp nàng tỉnh lại, thì khác gì với việc không cứu nàng?
Đối với nạn nhân hoặc người thân của nạn nhân, đây có lẽ đã là điều vô cùng tốt. Bất quá, đối với những tu sĩ cao cao tại thượng này, hai việc này chẳng khác gì nhau cả. Một nữ tử nằm yên bất động cùng với một nữ tử có thể bị một chưởng vỗ chết bất cứ lúc nào thì có gì khác biệt?
Thật tình mà nói, muốn chữa trị tổn thương thần hồn cho nữ tử phàm nhân không phải là việc khó. Bất kỳ một đệ tử thân truyền nào ở đây đều có biện pháp hoặc đan dược trợ giúp nàng. Bất quá, hai phía không thân không quen, bản thân lại là tu sĩ cao cao tại thượng, há lại có thể vì một phàm nhân nữ tử 'sâu kiến' mà động lòng trắc ẩn.
Sau cùng, vẫn là Thanh Uyển cùng Dược Huyên Huyên không đành lòng, mới lấy ra một viên đan dược ôn dưỡng thần hồn cho nữ tử phàm nhân này phục dụng, lại ở một bên âm thầm luyện hóa, giúp nàng tiêu hóa dược lực.
Lúc này thì tốt rồi, từng người, từng người nhao nhao tán thưởng.
"Thanh Uyển tiên tử quả nhiên là tấm lòng lương thiện."
"Tiên tử thiện tâm, tất cả chúng ta đều ghi nhớ kỹ."
"Phải, công lao của tiên tử đối với giới này, thực to lớn."
...
Giữa lúc này, Dương La Thiên bất chợt lên tiếng: "Thanh Uyển tiên tử phải chăng đã có sư thừa? Nếu như chưa có sư thừa, Thanh Uyển tiên tử có thể nghĩ đến bái nhập Phong Lăng tông của chúng ta. Là một trong Bát Đại thế lực của giới này, chúng ta nhất định sẽ cung cấp tài nguyên, công pháp cho tiên tử, tuyệt không để cho tiên tử chịu nửa điểm ủy khuất."
Cả đại sảnh một lần nữa rơi vào tĩnh lặng.
Tất cả mọi người sửng sốt một hồi, đầu tiên nhìn về phía Dương La Thiên vẫn giữ nụ cười mỉm nhẹ nhàng nhưng đầy tự tin, sau đó lại đưa ánh mắt tới nữ tử trẻ tuổi, tuyệt mỹ đến cực hạn, cơ hồ còn hơn cả Ngọc tiên tử và Vân tiên tử một bậc. Chỉ là, so với dung nhan, bọn hắn càng chấn động, càng kinh diễm hơn ở năng lực thanh tẩy Tà khí của nàng. Đối với một thế giới bị Tà Ma luân hãm nửa cương thổ chỉ trong vòng trăm năm, còn có điều gì quý giá hơn năng lực này?
Cơ hồ là không có. Ngay cả mạng sống của họ cũng không bằng.
Nghĩ tới đây, tất cả mọi người trở nên kích động và hưng phấn.
Đồng thời, nhóm đệ tử thân truyền của ba thế lực còn lại thầm mắng Dương La Thiên phản ứng quá nhanh, cứ thế đã nghĩ đến việc mời người rồi.
Tuy nhiên, bọn hắn sẽ không ngồi im, mặc kệ đối phương toại nguyện.
Phản ứng nhanh nhất ph��i là Tiết Vân Chiêu, vốn có khúc mắc với đối phương. Người này giễu cợt: "Dương La Thiên a Dương La Thiên. Các ngươi thật mặt dày vô sỉ. Từ trước đến nay, có ai không biết, các ngươi Phong Lăng tông tẩy chay tu sĩ đến từ vực ngoại. Thế mà nay các ngươi còn mặt mũi mời Thanh Uyển tiên tử gia nhập Phong Lăng tông của các ngươi. Thật không biết, nếu Thanh Uyển tiên tử cả tin gia nhập Phong Lăng tông của các ngươi, nàng sẽ phải chịu bao nhiêu sự khi dễ, chèn ép, thậm chí là... nhục nhã."
"Phải... lời này nói không sai chút nào."
"Các ngươi Phong Lăng tông vốn bài xích tu sĩ vực ngoại, vốn không hề thích hợp với Thanh Uyển tiên tử."
"Lại nói tài nguyên cùng công pháp, Phong Lăng tông các ngươi là Bát Đại thế lực, các ngươi có, chẳng lẽ chúng ta không phải Bát Đại thế lực, không có tài nguyên cùng công pháp sao?"
"Thanh Uyển tiên tử, ngươi không thể mắc mưu bọn hắn, cũng không thể để bọn hắn lừa gạt."
...
Lời nói của Tiết Vân Chiêu ngay lập tức nhận được sự ủng hộ của vô số người. Đó là đệ tử của Bách Luyện môn, của Cửu Thiên tông, và cả của Huyền Nữ cung. Bất quá, bọn hắn có chung một mục tiêu: trước tiên phải loại bỏ Phong Lăng tông đã.
Dương La Thiên giận tím mắt, gân xanh nổi cộm trên thái dương: "Ngươi... các ngươi... ngậm máu phun người."
Chỉ là, nơi đây không phải chỗ để hắn phát tác. Hắn hậm hực nhìn về phía Tiết Vân Chiêu, gằn từng chữ: "Tiết... Vân... Chiêu... ngày hôm nay... ta nhớ kỹ."
Nói xong, hắn quay trở về một bên, tiếp tục suy tính làm thế nào để thuyết phục Thanh Uyển gia nhập Phong Lăng tông. Từ bỏ như vậy thì quá lãng phí, hắn cũng không cam tâm.
Tiết Vân Chiêu chẳng thèm để ý đến hắn mà mở lời: "Thanh Uyển tiên tử, chúng ta Bách Luyện môn cũng là một trong Bát Đại thế lực, nội tình chẳng kém Phong Lăng tông chút nào. Từ trước tới nay, thái độ của Bách Luyện môn chúng ta đối với tu sĩ vực ngoại luôn luôn ôn hòa, cởi mở. Thanh Uyển tiên tử, nếu như không ngại thì có thể suy nghĩ một chút."
Lời hắn vừa dứt, bên tai đã truyền đến tiếng cười duyên khanh khách. Hắn nhìn lại thì thấy Vân Lạc Cẩm đang lườm về phía này.
Người sau nói: "Tiết Vân Chiêu, hay cho cái Bách Luyện môn của ngươi cũng dám mời chào Thanh Uyển tiên tử. Ngươi không thử nghĩ lại xem, nếu như Thanh Uyển tiên tử thật sự nhận lời gia nhập Bách Luyện môn rồi thì lấy gì mà tu luyện? Tài nguyên thì các ngươi có, nhưng công pháp, truyền thừa đâu? Các ngươi Bách Luyện môn một đám nam nhân thô cuồng, ngày ngày chỉ biết nện búa luyện khí. Thanh Uyển tiên tử là một vị tiên tử, khí chất thanh cao như vậy, thích hợp các ngươi sao?"
Tiết Vân Chiêu xấu hổ sờ đầu, cũng không phản bác. Các đệ tử thân truyền của Bách Luyện môn cũng lảng tránh, không dám lên tiếng.
Vân Lạc Cẩm nói lời không sai. Bách Luyện môn của bọn hắn thông thạo luyện khí, ngày đêm tiếp xúc với Linh hỏa, nhiệt độ cực cao, dương khí quá nặng, không thích hợp nữ tử tu hành. Hơn nữa, bởi vì công pháp truyền thừa đặc trưng hỗ trợ luyện khí, cho nên càng có yêu cầu nam đệ tử mới có thể tiếp thu. Nữ tử không phải là không được, nhưng nữ nhân sẽ cực kỳ khó tu luyện. Cho nên, Bách Luyện môn từ trước tới nay chỉ thu nhận nam đệ tử.
Vân Lạc Cẩm lúc này hướng về phía Thanh Uyển, nói tiếp: "Thanh Uyển tiên tử, nếu như tiên tử chưa quyết định, vậy thì cân nhắc tới Huyền Nữ cung chúng ta, như thế nào? Huyền Nữ cung chúng ta xưa nay vốn chỉ tuyển nữ đệ tử, chính là thánh địa cho nữ tử tu hành tại thế giới này, tập hợp mọi loại truyền thừa phù hợp với nữ tử. Đến nỗi tài nguyên, Thanh Uyển tiên tử càng không cần lo lắng. Huyền Nữ cung của chúng ta không kém cạnh bất kỳ thế lực nào trên thế giới này. Chúng ta tuyệt đối sẽ không để cho tiên tử chịu ủy khuất."
Vân Lạc Cẩm tham gia tranh đoạt khiến Ngọc Vô Tâm cũng đứng ngồi không yên. Ngay lập tức, nàng cũng đưa ra lời mời chào, thậm chí trực tiếp hứa hẹn với Thanh Uyển một vị trí đệ tử thân truyền, danh ngạch tài nguyên cao gấp đôi đệ tử thân truyền thông thường.
Trên lý thuyết, nàng là không có quyền hạn lớn như thế. Bất quá, việc này chỉ cần thông tri cho chưởng môn sư tôn, vị sư tôn kia của nàng chắc chắn sẽ hiểu cho nàng, thậm chí sẽ hết lòng ủng hộ.
Ba thế lực còn lại giật mình. Họ không ngờ rằng, Ngọc Vô Tâm lại có thể đưa ra điều kiện hậu hĩnh đến thế. Cuộc tranh đoạt bước vào vòng hai, càng căng thẳng hơn vòng một.
...
Ở một bên, nhìn bốn Đại Thế lực vì tranh đoạt Thanh Uyển mặt đỏ tai tía, không tiếc bất cứ giá nào, ném ra vô số ưu đãi và tài nguyên, nhóm tu sĩ đến từ Ngọc Lâm hồ chấn động mạnh. Trong lòng họ giờ đây chỉ còn sự chấn kinh và hâm mộ.
Bất quá, nghĩ đến những gì Thanh Uyển vừa biểu hiện, cảm giác chấn kinh đã giảm đi nhiều, chỉ còn lại sự hâm mộ mà thôi.
Trái lại, Dược Huyên Huyên cùng Ngọc Huyền Vương, Lục Thiên Tuyết nhìn cảnh tượng này chỉ thấy cổ quái và buồn cười. Thời gian dài đồng hành cùng Trần Nguyên, Thanh Uyển và Ngọc Huyền Vương đã giúp nàng có tầm mắt cực cao.
Bát Đại Thế lực nhìn như hùng mạnh, oai phong, có thực lực quát tháo một phương thế giới. Bất quá, đó chỉ là bởi vì Vân giới quá nhỏ mà thôi. Mặc dù sự thật là, Bát Đại Thế lực nếu đặt tại Minh Nguyệt giới thì cũng chỉ ngang tầm Tứ phẩm thế lực. Thậm chí, ngay cả những thế lực Ngũ phẩm mạnh mẽ như Thái Chu Vương triều hay Ngũ Đại Kiếm tông cũng đã mạnh hơn họ. Đặt tại Ngọc Hòa Châu, Bát Đại Thế lực quả thực nhỏ bé không đáng nhắc tới, chớ nói chi tới Thủy Linh vực càng lớn hơn, Minh Nguyệt giới, thậm chí là Ba Ngàn thế giới.
Về phần Thanh Uyển? Nàng không nói cụ thể, nhưng bất luận là ai cũng nhìn ra, lai lịch của nàng không tầm thường. Thế lực phía sau nàng, ngay cả Ngọc Huyền Vương cũng phải nhận định, Chân Võ Vương triều của bọn hắn, một Ngũ phẩm Thượng đẳng thế lực, tồn tại sừng sững tại đỉnh phong Ngọc Hòa Châu, cũng chẳng là cái gì cả.
Như thế, bọn hắn lấy đâu ra dũng khí mời chào Thanh Uyển?
Nói đến đây, kỳ thực cũng không thể trách đệ tử thân truyền của Bát Đại Thế lực vô tri. Đây vốn là điểm mù trong kiến thức của họ.
Tu sĩ giữa hai thế giới tiếp xúc không đến một năm, kiến thức giữa hai thế giới tự nhiên chưa phổ biến.
Thế lực lớn mà Bát Đại Thế lực tiếp xúc là do Thái Chu Vương triều cùng Ngũ Đại Kiếm tông dẫn đầu.
Người ta thường nói, cái tốt khoe ra, cái xấu đậy vào. Thái Chu Vương triều và Ngũ Đại Kiếm tông tự nhiên sẽ không thừa nhận họ là thế lực đứng hạng chót trong các thế lực Ngũ phẩm, càng không tuyên dương rằng, tại Ngọc Hòa Châu, còn có những thế lực cao cấp hơn họ rất nhiều.
Mặt khác, các tán tu, tu sĩ thế lực nhỏ khác tràn vào Vân giới mà Bát Đại Thế lực có thể khai thác thông tin từ đó thì tu vi quá thấp, kiến thức hạn hẹp, không tiếp xúc tới tầng thứ cao như vậy, thông tin có thể cung cấp rất mờ mịt.
Vì thế, điều này dẫn đến một hiểu lầm trong cái nhìn của Bát Đại Thế lực. Họ không hiểu rõ, Minh Nguyệt giới rốt cuộc rộng bao nhiêu, thế lực đỉnh cấp lại như thế nào.
Trong mắt bọn hắn, Thái Chu Vương triều và Ngũ Đại Kiếm tông có lẽ hùng mạnh hơn bọn hắn một chút, thực lực hẳn phải xếp vào hàng đầu của Minh Nguyệt giới. Bát Đại Thế lực, dù là đặt tại Minh Nguyệt giới, thực lực cùng nội tình cũng chẳng kém cạnh là bao.
Đến nỗi nhóm người Thanh Uyển, trước nay chưa từng để lộ lai lịch, bọn hắn càng cho rằng các nàng, hoặc là tán tu, hoặc là người của thế lực nhỏ, chỉ là do gặp vận khí nghịch thiên mới có được ngày hôm nay.
Cho nên, trong tiềm thức của họ, chỉ cần mời chào, Thanh Uyển hẳn sẽ không có lý do gì để từ chối.
...
Giữa lúc bốn thế lực tranh đoạt gay gắt quyền mời chào Thanh Uyển, miếng ngọc bội truyền tin bên hông Ngọc Vô Tâm bỗng run lên, phát sáng lập lòe.
Nàng dừng lại, kết một đạo pháp quyết, lắng nghe thông tin từ trong ngọc bội.
Chỉ ba hơi thở sau, sắc mặt nàng trở nên cực kỳ nghiêm trọng, vẻ mặt nặng nề, ánh mắt băng lãnh.
Chúng đệ tử thân truyền đều ngừng mọi động tác, âm thanh im bặt. Tất cả đều hướng ánh mắt về phía nàng, chờ đợi câu trả lời.
Ngọc Vô Tâm đón nhận ánh mắt của mọi người, chỉ đơn giản nói: "Có chuyện lớn xảy ra."
Toàn bộ nội dung bản văn này được độc quyền bởi truyen.free.