Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Cầu Đạo - Chương 359: Diễn Thế tháp

Đâu đó trong một mảnh không gian vô tận. Nơi đây không có trời, không mây, cũng chẳng có những đại lục bao la bát ngát, không sông ngòi hùng vĩ hay bờ biển trải dài. Chỉ có không gian trống trải cùng vô số ánh sao mờ mịt chiếu rọi từ những nơi xa thẳm. Một khoảng không gần như hư vô.

Giữa vùng không gian ấy, bất chợt một tòa tháp khổng lồ sừng sững giữa hư không, chậm rãi trôi dạt theo những dòng chảy năng lượng yếu ớt nhất còn sót lại. Tòa tháp vô cùng to lớn, cao hơn mười vạn trượng, mặt đáy hình tròn, rộng đến vạn trượng. Trước lối vào của tòa tháp có hai bức tượng bằng đá, điêu khắc một sinh vật kỳ dị có thân người, đầu sư tử, cao đến trăm trượng. Chất đá xám xịt, hiện lên vô số vết tích ăn mòn của năm tháng, nhưng dường như chẳng hề ảnh hưởng tới vẻ sinh động và thần thái dữ tợn trên gương mặt mỗi bức tượng.

Tòa tháp vô cùng náo nhiệt. Mỗi giờ, mỗi khắc, hàng trăm, hàng ngàn cỗ khí tức mạnh mẽ, khủng bố xuyên phá không gian, để lại những vệt sáng sặc sỡ kéo dài vạn dặm giữa không trung u tối.

Mỗi khi có một người bước qua cửa chính, đôi mắt của hai bức tượng đá lóe sáng. Trong khoảnh khắc ấy, chúng đã dò xét lai lịch, khí tức, tâm thần của kẻ đến không dưới mười lượt. Không gì có thể che giấu được hai cặp mắt ấy, trừ khi tu vi của kẻ đó còn cao hơn cả chủ nhân của tòa tháp này.

Trong quá khứ, đã có không biết bao nhiêu kẻ mưu toan qua mắt hai bức tượng đá, bí mật đột nhập vào tòa tháp. Đáng tiếc, bọn họ đều thất bại. Và hình phạt dành cho chúng là một trong những hình phạt tàn nhẫn, nghiêm khắc nhất thế gian: bị biến thành nô lệ xác thịt, ý thức bị tẩy rửa không hoàn toàn để chúng không thể làm chủ bản thân, phải phục tùng mệnh lệnh vô điều kiện nhưng vẫn cảm nhận rõ mọi đau đớn, thống khổ như một người bình thường.

Không giống như những tầng dưới lúc nào cũng đông vui và nhộn nhịp, tầng trên cùng của tòa tháp giờ đây chỉ có bảy bóng người mờ ảo đứng lẳng lặng quanh một chiếc bàn tròn rộng chừng năm trượng. Và cũng chỉ có bảy người bọn họ mới đủ tư cách bước chân vào gian phòng tối cao này, nơi đưa ra những quyết định chiến lược tối quan trọng của Diễn Thế Tháp.

Bóng người của bảy kẻ này mờ mịt, không rõ dung nhan, thậm chí không rõ béo gầy ra sao. Chỉ có cỗ khí tức khủng bố, nặng nề, dường như có thể áp sập cả không gian, là hiển lộ rõ ràng ra ngoài.

Không một ai nói chuyện. Bầu không khí trầm thấp tới cực điểm đã kéo dài trọn vẹn một canh giờ.

Rốt cuộc, một kẻ không kìm được, lên tiếng: "Khí vận của Vân giới đã bắt đầu chảy ngược về giới bên kia. Tốc độ rất nhanh. Nếu như không tiếp tục hành động, khí vận của Vân giới sẽ hoàn toàn sáp nhập vào giới bên kia. Đến lúc đó, nỗ lực hơn một trăm năm nay của tất cả chúng ta sẽ thành công cốc."

"Ngược lại, các ngươi nói, chúng ta có thể làm gì?" Một người khác phàn nàn: "Bây giờ, tu sĩ tại giới bên kia tràn vào Vân giới đông như kiến. Người của chúng ta không đủ, có muốn ngăn cản cũng là lực bất tòng tâm."

"Cho dù thế nào." Người thứ ba nói, âm thanh trầm thấp đầy uy hiếp: "Chủ nhân đã bày tỏ sự bất mãn. Nếu chúng ta không thể đưa ra lời giải thích thỏa đáng, tuyệt đối sẽ không có kết cục tốt đẹp."

Những người còn lại thoáng lâm vào trầm mặc.

Bỗng nhiên, một kẻ lên tiếng: "Giới này bất quá chỉ là một tiểu thế giới, ngay cả Tiên nhân cũng không thể sinh ra, vì sao chủ nhân lại cấp thiết muốn chiếm đoạt đến vậy? Chẳng phải trước đây chúng ta đã từng chiếm được những thế giới lớn hơn sao?"

Một người khác lườm hắn, lạnh lùng nói: "Suy nghĩ của chủ nhân, tốt nhất đừng tự tiện phỏng đoán. Lo làm tốt bổn phận của mình là được rồi."

Người kia im lặng.

Một người khác lại lên tiếng: "Giới bên kia quá mạnh, chúng ta ngăn không được bọn họ. Khí vận đã thất thoát về giới bên kia, đây là điều không thể tránh khỏi. Hiện tại, biện pháp duy nhất của chúng ta là nhanh chóng hạ thấp khí vận của Vân giới xuống điểm đóng băng, sau đó một lần đoạt quyền kiểm soát thế giới này. Chỉ cần nắm giữ quyền khống chế giới này, đến lúc đó, chúng ta sẽ cắt đứt liên hệ với giới bên kia, chậm rãi khôi phục tổn thất."

Những người khác âm thầm gật đầu.

"Lực lượng của chúng ta bị phân tán quá mỏng. Những nhánh Diễn Thế Tháp khác đều đang bận rộn. Bọn họ không rảnh trợ giúp chúng ta. Xem ra, cũng chỉ có cách này mà thôi."

"Đã như vậy..." Kẻ cầm đầu dứt khoát nói.

Chỉ là, giọng nói của hắn còn chưa dứt thì Diễn Thế Tháp bỗng nhiên rung chuyển mạnh mẽ.

ĐÙNG... ĐÙNG... ĐÙNG...

Ba vụ nổ khủng khiếp khiến không gian rung chuyển dữ dội, dấy lên từng tầng gợn sóng. Trong phạm vi mười ngàn tỷ dặm, sóng xung kích và sóng nhiệt điên cuồng tàn phá, làm cho hư không run rẩy.

Bảy bóng người chấn động. Công kích vừa rồi, bọn họ đều cảm nhận rõ ràng, không phải là sức hủy diệt hiển lộ ra trước mắt phàm nhân mà là cấp độ pháp tắc vận dụng trong đó. Đây mới là thứ đáng sợ. Bởi vì, loại công kích cấp bậc này đã đủ sức sát hại bọn họ.

Bảy bóng người khẽ nhúc nhích. Thân thể bọn họ biến mất khỏi tầng cao nhất của tòa tháp rồi đột ngột xuất hiện bên ngoài.

Lúc này, Diễn Thế Tháp đã rơi vào trạng thái phòng ngự. Xung quanh nó có một tầng kết giới màu vàng nhạt có thể nhìn thấy bằng mắt thường, bao trùm toàn bộ. Bảy bóng người xuất hiện, đứng ngay bên ngoài kết giới, ánh mắt nhìn về hư không, dõi theo phương hướng đầu nguồn của công kích.

"Đạo hữu đây là có ý gì?" Một trong bảy bóng đen, chủ nhánh Diễn Thế Tháp lên tiếng.

Giọng nói của hắn ẩn chứa linh lực, lại hòa cùng pháp tắc, ầm ầm vang dội hư không, hướng thẳng nơi đầu nguồn công kích đánh tới.

"Khục... Khục... Khặc... Khặc... Khặc... " Một tiếng cười quái dị từ chỗ sâu trong không gian truyền lại.

Không đến mười hơi thở, một bóng người xuất hiện ở phía đó. Là một lão giả, lưng còng, thân hình gầy gò, ốm nhom. Tóc của hắn đã bạc trắng, lông mi dài, trắng tinh như cước, làn da màu nâu sậm, nhăn nheo. Lão khoác một chiếc áo bào cũ nát, rách tả tơi, đi chân trần.

Tuy nhiên, không một ai trong bảy vị chủ nhân của nhánh Diễn Thế Tháp này dám khinh thường lão giả. Bởi vì, bọn họ cảm nhận được từ trên người lão giả cỗ khí tức uy hiếp đến cực điểm.

Kẻ này... rất mạnh.

Đây là suy nghĩ chung của bảy người.

"Bần đạo không có ý gì." Lão giả lên tiếng, giọng nói khàn khàn khó nghe: "Bần đạo bất quá là muốn chứng minh một chuyện."

"Chuyện gì?"

"Bần đạo mạnh hơn các vị đạo hữu ở đây... một chút. Hơn nữa, bần đạo lại không e ngại vị đứng sau các vị đạo hữu." Lão giả thản nhiên nói.

"Cho nên, đạo hữu muốn tới đây khiêu chiến?" Một trong bảy bóng người chất vấn.

Người này quả nhiên không nghi ngờ lời nói của đối phương. Khí tức hùng mạnh của đối phương khiến bọn họ cảm thấy áp bách. Kẻ này tuyệt đối không phải chỉ mạnh hơn bọn họ một chút mà thôi. Hơn nữa, hắn nghênh ngang khiêu chiến, tấn công vào Diễn Thế Tháp, chủ nhân của họ chắc chắn sẽ biết chuyện. Như vậy mà nói, kẻ này hoặc là ngu, hoặc là đích thực không e ngại chủ nhân bọn họ. Bọn họ càng thiên về tình huống phía sau hơn.

Lúc này, lão giả khẽ lắc đầu, bình thản đáp: "Khiêu chiến? Không phải. Ta và các vị đạo hữu không thù không oán, không quen không thân, khiêu chiến lại có lợi ích gì?"

"Vậy đạo hữu muốn làm gì?"

"Muốn cùng hợp tác với chư vị."

"Hợp tác?"

"Phải, muốn nhờ sức chư vị, giết một người. Bất quá là một tên tiểu bối mà thôi. Không mạnh. Chư vị hoàn toàn có thể làm được."

Một trong bảy bóng người híp mắt lại: "Đạo hữu rõ ràng mạnh hơn chúng ta, sao lại không tự mình ra tay mà yêu cầu chúng ta?"

Lão giả bình thản vẫy tay, nói: "Các vị đạo hữu có điều không biết. Bần đạo vì một vài lý do cá nhân nên không thể trực tiếp ra tay. Hơn nữa, kẻ này lại vừa vặn đang ở Vân giới, nên tiện thể muốn tìm các vị giúp đỡ. Một khi chuyện thành, tuyệt đối sẽ không thiếu lợi ích cho các vị. Thậm chí..." Nói đến đây, lão giả cố ý kéo dài giọng.

"Thậm chí cái gì?"

"Thậm chí, bần đạo có thể trợ giúp các vị đột phá bình cảnh hiện tại, tiến vào cảnh giới càng cao hơn." Lão giả mỉm cười hiền lành, nhưng đôi mắt lại lóe lên những tia sáng lạ thường.

Nghe vậy, hô hấp của cả bảy bóng người trở nên dồn dập, khí tức quanh thân nhộn nhạo, từng tia linh lực toát ra từ trong cơ thể. Rõ ràng, bọn họ đã nảy sinh tâm động. *** Cùng lúc, tại một Đại Thế giới nào đó, một tòa cung điện khổng lồ, huy hoàng, phát ra ánh sáng rực rỡ chiếu rọi hư không.

Năm bóng người vĩ đại và thần thánh lại một lần nữa đối mặt với nhau. Không ai nhìn rõ dung nhan và chân thân của bọn họ, chỉ có cỗ khí tức khủng bố, dù chỉ một tia thoát ra cũng đủ để áp sập một phương thế giới.

Lần này, một người lên tiếng, thanh âm trầm trọng: "Chưa đầy một năm, chúng ta đã mất đi hai Thế lực Cửu phẩm, mười ba Thế lực Bát phẩm, và bốn mươi bảy Thế lực Thất phẩm. Tổn thất vô cùng nặng nề."

"Tổn thất cụ thể đâu?" Một người khác hỏi.

"Bảy vị Cửu phẩm Tiên Đế, tám mươi ba vị Bát phẩm Huyền Vương, còn Thất phẩm, Lục phẩm thì nhiều vô kể. Tất cả đều hình thần câu diệt, hoàn toàn bị xóa sổ khỏi thế giới, ngay cả một cơ hội phục sinh cũng không còn."

Tất cả mọi người trầm mặc. Phải biết, ở thời điểm thế lực của họ đang ở thời kỳ cường thịnh, vài vị Tiên Đế, vài chục vị Huyền Vương chẳng là gì đối với bọn họ. Ngay cả các đại năng cấp bậc Thánh Vị, bọn họ cũng có đến hàng trăm người, chớ nói gì đến Hợp Đạo, Cửu phẩm ở bên dưới.

Tuy nhiên, đó chỉ là quá khứ mà thôi, một quá khứ từ rất rất lâu rồi, từ trước cả khi Phật Môn, Nho gia hay Đạo Tông được sáng lập.

Bọn họ bây giờ chỉ là một con thú đang hấp hối bên bờ vực cái chết, cố gắng níu kéo lại hơi thở mong manh với hy vọng khôi phục lại vinh quang ngày xưa.

Một người trầm giọng nói: "Hai Thế lực Cửu phẩm, mười ba Thế lực Bát phẩm, bốn mươi bảy Thế lực Thất phẩm, công sức chúng ta gây dựng vạn năm qua, cứ thế mà mất sạch. Nếu cứ tiếp tục như vậy, việc thức tỉnh các vị kia, chỉ e sẽ bị trì hoãn quá lâu."

Người khác lắc đầu, ngao ngán nói: "Ai mà ngờ được, đối phương lại phản ứng kịch liệt đến thế. Chúng ta chỉ mới thăm dò đứa trẻ kia vài ba lần mà thôi, vậy mà kẻ này đã trực tiếp nhổ tận gốc một nửa thế lực của chúng ta. Thậm chí, trong số đó còn không ít những quân cờ chiến lược được ẩn giấu."

"Hắn rõ ràng là đang cảnh cáo chúng ta, nên mới ra tay triệt để và quyết liệt đến vậy. Hình thần câu diệt, bị xóa sổ vĩnh viễn... ha ha... thủ đoạn thật độc ác."

Những người khác không đáp lời. Khi nhận được tin tức này, bọn họ quả thực cũng chấn động không nhỏ. Không chỉ là bọn họ, ngay cả ở Ba Ngàn thế giới cũng dấy lên một làn sóng chấn động.

Có lẽ, một hay hai thế lực Cửu phẩm xuất hiện hoặc biến mất chẳng thể ảnh hưởng đến cục diện Ba Ngàn thế giới; tuy nhiên, thủ đoạn hủy diệt hoàn toàn gần mười vị Tiên Đế như vậy, quả thực khiến người ta phải rùng mình.

Nên biết, tu hành đến cảnh giới càng cao, sống được càng lâu, tu sĩ không chỉ mạnh mẽ và vận dụng pháp tắc huyền diệu mà thủ đoạn bảo mệnh cũng vô cùng phong phú. Lưu lại một tia phân hồn, sáng tạo phân thân, sử dụng thế thân, gửi gắm một tia ý thức chờ phục sinh,... có vô số cách để cao giai tu sĩ giữ lại đường sống. Hơn nữa, mỗi một cách này đều bị các tu sĩ giấu cực sâu, cực kỳ bí ẩn.

Vậy mà, bọn họ lại bị xóa bỏ triệt để. Tất cả thủ đoạn chuẩn bị phía sau đều bị phá hủy. Đây là năng lực truy tung nhân quả khủng bố đến mức nào?

Điều này khiến cho vô số người kinh hãi.

"Được rồi." Người cầm đầu dứt khoát nói: "Chúng ta xem như đã thăm dò được thái độ của vị đạo hữu kia. Hắn không những không từ bỏ đứa bé này mà thái độ bảo hộ còn quyết liệt hơn. Coi như bước đầu không uổng phí."

Một người khác mỉa mai nói: "Chỉ là cái giá này, e rằng chúng ta khó mà gánh nổi."

"Hừ. Lúc trước ngươi cũng không phản đối thực thi kế hoạch này."

"Ta không phản đối, vì lúc đó, ta phản đối cũng là vô dụng."

...

Mắt thấy những người này lại sắp cãi cọ, người đứng đầu bất mãn quát lớn: "Tất cả im lặng!"

Đồng thời, khí thế của hắn bạo phát, che ph��� toàn bộ cung điện khiến cho bốn người còn lại khẽ run lên. Ánh mắt sắc bén của hắn quét qua từng người, lạnh như lưỡi dao lướt trên da thịt.

Không còn âm thanh quấy nhiễu, hắn mới hài lòng, nói: "Không cần tranh cãi, lần này tổn thất, chính chúng ta là những người đưa ra quyết định cuối cùng, tất cả đều có trách nhiệm."

Không ai nói lời nào.

Người thủ lĩnh tiếp lời: "Vấn đề tiếp theo, liệu chúng ta có nên tiếp tục kế hoạch nhắm vào đứa bé kia không?"

"Tiếp tục nhắm vào?" Một người khác giật nảy mình: "Vị kia đã cảnh cáo chúng ta rất rõ ràng, và cũng rất đau đớn. Nếu chúng ta còn tiếp tục nhắm vào hắn, nói không chừng, kẻ tiếp theo bị tìm đến chính là chúng ta."

"Không sai." Một người khác ủng hộ: "Thực lực của chúng ta còn chưa khôi phục đỉnh phong. Đối mặt với vị kia, chúng ta không có cơ hội chiến thắng, dù là kìm chân hắn cũng không thể."

Trái lại, một người khác lại quả quyết: "Phải ra tay. Chúng ta phải tiếp tục hành động. Cho dù thế nào, chúng ta không thể để đứa bé kia thuận lợi trưởng thành. Chí ít, phải kéo dài thời gian trưởng thành của hắn."

"Vẫn muốn ra tay ư? Lực lượng của chúng ta đã không còn nhiều."

"Không. Không phải chúng ta đích thân ra tay." Người thủ lĩnh nói: "Chúng ta cần phải khiến kẻ khác thay thế mình làm điều này. Mặt khác, ta cũng cần một thế lực đủ mạnh để kiềm hãm vị kia."

Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free