Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Cầu Đạo - Chương 363: Thí Luyện tiếp tục?

Ba người Trần Nguyên bị một lực lượng khó cưỡng kéo vào khối cầu lớn màu đen. Trong nháy mắt, cả ba chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, không phân biệt phương hướng, trên dưới. Cú sốc đột ngột và dữ dội hơn hẳn so với dịch chuyển tức thời thông thường, khiến cả ba người không kịp chống đỡ.

Chờ đến khi mọi giác quan trở lại bình thường, ba người Trần Nguyên phát hiện, h�� đang đứng trong một tòa đại sảnh rộng lớn, tráng lệ.

"Đây là đâu?" Lữ Như Yên nghi ngờ hỏi.

Trần Nguyên đánh giá xung quanh một lượt. Hắn luôn cảm thấy nơi này có gì đó lạ lùng. Không chỉ tòa đại sảnh rộng lớn với kiến trúc xa hoa, bên trong chất đầy những món nội thất tinh xảo, xa hoa hoàn toàn khác biệt với tòa cung điện đổ nát họ từng ở trước đó, mà ánh mắt hắn xuyên qua cửa lớn, nhìn lên bầu trời trong xanh, mây trắng dày đặc và ánh nắng ấm áp rải xuống mặt đất, cảnh quan nơi đây cũng khác một trời một vực so với thế giới xám xịt, tĩnh lặng tuyệt đối mà họ mới ở cách đây không lâu.

Thế mà, trực giác nói cho hắn biết, hắn vẫn chưa hề rời khỏi bí cảnh.

Điều kiện hoàn cảnh khác nhau nhiều đến như vậy sao? Trần Nguyên không khỏi nghĩ bụng.

Ánh mắt hắn một lần nữa dò xét cảnh vật xung quanh. Đôi mắt hắn lóe lên, Khởi Nguyên nhãn được vận dụng. Rất nhanh, hắn đã thu thập được thông tin cần thiết.

"Nơi này... có lẽ là một phần khác của bí cảnh." Trần Nguyên nói: "Một phần thí luyện khác."

"Thí luyện? Cũng giống như lúc chúng ta vừa đi vào bí cảnh?" Lữ Như Yên hỏi. Nội tâm nàng kinh ngạc, lại đến một lần nữa thí luyện sao?

"Đúng là như vậy. Khác biệt là, lần thí luyện này, chúng ta thực hiện cùng nhau chứ không phải đơn lẻ. Chỉ là không biết, nội dung thí luyện lần này là gì."

Trần Nguyên vừa dứt lời, một thứ âm thanh lạnh lẽo, vô cảm vang vọng thẳng vào tâm trí hắn.

[Hoàn tất đánh giá thực lực sơ bộ... Đang hiển thị kết quả.]

Đúng. Âm thanh này không phải vang lên bên tai mà trực tiếp rót vào trong đầu. Cảm giác rất khác biệt so với lắng nghe giọng nói thông thường.

Trần Nguyên sửng sốt một lúc. Hắn đưa ánh mắt nhìn quanh để tìm kiếm nguồn gốc âm thanh kia. Tuy nhiên, hắn không tìm được. Thay vào đó, hắn phát hiện ra, ánh mắt của Lữ Như Yên cũng đầy ngạc nhiên như hắn.

"Như Yên cô nương... cô... cũng nghe được âm thanh đó sao?" Trần Nguyên hỏi với vẻ không chắc chắn.

"Ừm." Lữ Như Yên khẽ gật đầu: "Trần công tử cũng nghe thấy?"

"Có nghe."

Lời hắn vừa dứt, âm thanh xa lạ kia một lần nữa vang l��n.

[Hiển thị kết quả... Thí sinh thí luyện:... Không xác định. Đánh giá tu vi: 4.2b Đánh giá thực lực: 5.1+] ... [Đang thực hiện quy đổi kinh nghiệm... Hoàn tất thực hiện quy đổi kinh nghiệm. Cần 26, 563, 311. 43 kinh nghiệm để lên cấp] ... [Đang dò xét nhiệm vụ... Hoàn tất dò xét nhiệm vụ. Tiến hành ban bố nhiệm vụ: Kháng cự Tà tộc xâm lấn, bảo vệ thành Chi Lăng. Điều kiện hoàn thành nhiệm vụ: Thành công đánh lui Tà tộc, bảo hộ thành Chi Lăng an toàn vượt qua xâm lược. Căn cứ vào mức độ tổn thất cụ thể của thành để đánh giá mức độ hoàn thiện nhiệm vụ. Ban thưởng: Căn cứ vào số lượng Tà tộc bị đánh giết và mức độ hoàn thiện nhiệm vụ...] ...

Liên tiếp là những âm thanh không ngừng vang vọng trong đầu Trần Nguyên. Hắn sửng sốt một hồi lâu mà vẫn chưa kịp phản ứng lại.

Hay lắm... Đây là biến việc thí luyện thành chơi game không bằng?

Còn kinh nghiệm, lại còn lên cấp.

Trần Nguyên đích thực là không biết phải nói gì.

Hắn nhìn sang Lữ Như Yên. Biểu cảm của nàng cũng không khác biệt là bao. Rất có thể, nàng cũng chưa hoàn hồn sau những gì vừa nghe thấy.

Hắn lại nhìn sang Thiên Lan. Đối phương biểu cảm vẫn lạnh nhạt như thường, từ biểu cảm của nàng, không thể tìm ra bất cứ thông tin hữu ích nào.

Thôi được rồi. Trần Nguyên nghĩ, trước tiên vẫn phải tìm cách làm rõ những thông tin mà âm thanh lạ lẫm kia truyền đạt.

Thế mà, h���n còn chưa kịp làm ra bất kỳ hành động nào, từ bên ngoài đại sảnh, một tiếng bước chân dồn dập bỗng nhiên vang dội. Theo sau đó, một người đàn ông trung niên, vóc người trung bình, làn da ngăm đen, mặc áo giáp, đeo bội kiếm bên hông gấp gáp tiến vào.

Ba người Trần Nguyên cảnh giác nhìn qua đối phương.

Người này không quá mạnh. Xét theo cường độ khí tức, hắn hẳn là một cường giả Tứ phẩm, bất quá chỉ là Tứ phẩm trung kỳ mà thôi, hơn nữa, không vượt quá Tứ phẩm cấp năm.

Người đàn ông trung niên dường như không để ý tới thái độ cảnh giác của ba người Trần Nguyên mà cung kính quỳ một chân xuống, trầm giọng tâu: "Bẩm thành chủ, hai vị thành chủ phu nhân, phía Bắc thành, ngoài ba vạn dặm phát hiện có dấu vết Tà tộc xâm lấn, số lượng khoảng hai triệu. Mời Thành chủ cùng hai vị Thành chủ phu nhân đưa ra quyết sách."

Nghe lời nói này, cả ba người khẽ giật mình.

Trần Nguyên nhìn chằm chằm vào đối phương, không bỏ sót chi tiết nào, hỏi lại: "Ngươi nói cái gì?"

"Bẩm thành chủ, phía Bắc thành, ngoài ba vạn dặm phát hiện có dấu vết Tà tộc xâm lấn, số lượng khoảng hai triệu. Mời Thành chủ cùng hai vị Thành chủ phu nhân đưa ra quyết sách." Người đàn ông trung niên một lần nữa trầm giọng đáp lại.

Trần Nguyên khẽ giật giật khóe miệng. Điều hắn muốn hỏi không phải là vậy. Hắn muốn biết, là đối phương vì sao xưng hô họ như vậy.

Lữ Như Yên thì mặt nàng đỏ bừng, tim đập loạn nhịp, tâm trí không biết đang suy nghĩ cái gì.

Thiên Lan nhìn qua hai người họ, bình tĩnh truyền âm: "Là thí luyện ngẫu nhiên an bài cho ba người chúng ta thân phận."

"Thì... thì... ra là thế." Lữ Như Yên ấp úng đáp lại. Chỉ là, hai gò má nàng vẫn còn nóng ran, ánh mắt đảo quanh không dám nhìn thẳng vào hắn.

Trần Nguyên như có điều hiểu ra. Để tránh né chủ đề thân phận có phần lúng túng này, hắn bèn nói: "Như vậy, đây hẳn là nhiệm vụ được ban bố cho chúng ta: đánh lui Tà tộc xâm lược."

"Có... có lẽ... là như vậy." Lữ Như Yên theo sau gật đầu, ấp úng đáp. Nàng tạm thời không muốn đề cập tới vấn đề thân phận. Quá xấu hổ.

Trần Nguyên quay sang nam tử trung niên, nói: "Dẫn chúng ta đi."

Hắn cũng rất tò mò, thí luyện này rốt cuộc là được tạo ra và thực hiện như thế nào.

"Vâng." Nam tử trung niên nghiêm giọng đáp lại.

...

Rất nhanh, sự tò mò của Trần Nguyên đã được giải đáp.

Họ bây giờ mới biết, đại sảnh trang trí xa hoa, hoành tráng mà họ vừa đặt chân đến chính là phủ thành chủ, nằm ở trung tâm của thành Chi Lăng. Đây cũng là nơi được thí luyện sắp đặt làm "nhà" của ba người họ.

Trải qua một phen thăm dò, Trần Nguyên lại biết, vị nam tử trung niên, dáng dấp bình thường kia lại được thí luyện sắp đặt làm phó tướng của hắn, trợ giúp hắn lãnh đạo các "tu sĩ" chống lại Tà tộc xâm lược. Bên dưới phó tướng thì còn có năm vị chỉ huy khác, thực lực đều ở khoảng Tứ phẩm sơ kỳ. Hơn ba mươi vị tu sĩ Tam phẩm hậu kỳ cũng được sắp xếp; còn tu sĩ Tam phẩm sơ, trung kỳ thì lên đến hàng trăm.

Từ đó có thể thấy, quy mô thành Chi Lăng vốn không nhỏ. Tổng số tu sĩ mà Trần Nguyên có thể điều động để chống lại Tà tộc lên đến gần một triệu, còn dân số thì gấp mấy chục lần con số đó.

Toàn bộ sức mạnh khổng lồ này đều nằm trong sự kiểm soát của ba người Trần Nguyên.

Với lực lượng tu sĩ đông đảo, đội ngũ cao thủ mạnh mẽ, cùng với trận pháp phòng ngự, phù lục, pháp khí, đan dược bổ sung,... Trần Nguyên đột nhiên cảm thấy, nhiệm vụ kháng cự hai triệu Tà tộc xâm lược có vẻ không quá khó khăn.

Dường như hiểu được ý nghĩ của hắn, Lữ Như Yên nhẹ giọng nói: "Có lẽ, nhiệm vụ không chỉ dừng lại ở việc đánh đuổi Tà tộc một lần."

"Có lẽ là vậy đi." Trần Nguyên gật đầu đồng tình: "Chúng ta cứ đi một bước, tính một bước vậy."

...

Thành Chi Lăng rất rộng, ước chừng ngang dọc mỗi bề có đến ngàn dặm. Trong thành thậm chí có cả núi non, sông nước, động phủ tu luyện riêng. Ba người Trần Nguyên, dưới sự hướng dẫn của phó tướng, phải mất một lúc mới đến được lầu thành phía Bắc. Nơi đây đã tập trung hàng vạn người, trong đó, lực lượng chủ lực của thành Chi Lăng đều tề tựu đông đủ, bao gồm năm vị chỉ huy thực lực Tứ phẩm sơ kỳ, ba mươi vị Tam ph��m hậu kỳ cùng hàng trăm vị Đại tu sĩ Tam phẩm sơ, trung kỳ.

"Cung nghênh thành chủ, hai vị thành chủ phu nhân."

Ba người Trần Nguyên vừa đáp xuống, tiếng hô vang dội từ hàng vạn người vọng lên trời xanh chào đón họ.

Đã quen thuộc với thân phận được sắp đặt, cả Trần Nguyên cùng Thiên Lan không tỏ vẻ gì bất ngờ. Chỉ có Lữ Như Yên là đỏ bừng mặt, vẫn chưa thể thích nghi với cách xưng hô này.

Thật đáng yêu.

Trần Nguyên nghĩ thầm. Thế rồi, hắn chợt nảy ý muốn trêu chọc nàng: "Phu nhân đừng hoảng hốt, đã có vi phu ở đây rồi."

Gương mặt nàng lại càng đỏ ửng hơn, tim đập loạn nhịp. Sau mấy hơi thở, nàng cố gắng đè nén cảm xúc trong lòng, Lữ Như Yên liếc hắn một cái, khẽ trách: "Trần công tử, giờ này mà ngươi còn có thể đùa giỡn sao?"

Nàng bây giờ lại càng đáng yêu hơn.

Trần Nguyên thật muốn cứ tiếp tục trêu chọc nàng như vậy.

Bất quá, thí luyện đã bắt đầu, Tà tộc đã áp sát, luồng tà khí khổng lồ ngút trời đã che khuất một phần ba bầu trời.

"Tình huống cụ thể của Tà tộc như thế nào?" Tr��n Nguyên hướng một viên chỉ huy đang trấn thủ phương Bắc, hỏi lớn.

Nếu thí luyện yêu cầu nhập vai, vậy hắn sẽ cố gắng diễn thật tốt vai trò thành chủ này.

Viên chỉ huy cúi đầu, cung kính đáp: "Thưa thành chủ, Tà tộc đã tiếp cận hai vạn dặm bên ngoài thành phía Bắc. Tuy nhiên, chúng tạm dừng lại ở đó, không có dấu hiệu tiến thêm. Nguyên nhân vẫn đang được điều tra làm rõ. Mặt khác, thực lực của Tà tộc không quá mạnh. Chúng ta chỉ phát hiện được một luồng khí tức thuộc Tứ giai sơ kỳ. Nửa bước Tứ giai có năm tên, Tam giai hậu kỳ có hai mươi ba,... Lực lượng của chúng được chia thành ba nhánh quân chính: trái, giữa và phải, lần lượt phân bố tại các vị trí... Về địa hình...."

Không thể không nói, viên chỉ huy này cũng là một người có năng lực, hoặc chí ít, thí luyện đã thiết lập hắn như vậy. Thông tin hắn cung cấp rất chi tiết, cũng rất đầy đủ. Đây là tất cả những gì một thành chủ có thể mong đợi từ thuộc hạ của mình.

"Tốt. Ta cần các ngươi phân ra ba hướng, tọa trấn ba mặt khác của thành Chi Lăng, đề phòng Tà tộc tập kích." Trần Nguyên ngay lập tức đưa ra đối sách.

Động thái của Tà tộc không bình thường chút nào. Hắn không thể không đề phòng khả năng đối phương đang dùng kế dương đông kích tây, hòng dồn toàn bộ lực lượng của thành Chi Lăng về phía Bắc, sau đó tung đòn bất ngờ vào ba mặt còn lại. Khi đó, dù Trần Nguyên có thực lực nghịch thiên đi nữa, họ chắc chắn sẽ chịu tổn thất nặng nề.

Trần Nguyên phái ba viên chỉ huy Tứ phẩm sơ kỳ, mỗi người dẫn theo năm vị Đại tu sĩ Tam phẩm hậu kỳ, mười vị Đại tu sĩ Tam phẩm trung kỳ cùng một vạn tu sĩ có thể điều động. Mỗi nhóm có nhiệm vụ trấn giữ một mặt khác của thành Chi Lăng.

Có họ ở đó, Tà tộc dù muốn đánh lén cũng không dễ dàng. Mặt khác, nhóm của Trần Nguyên cũng sẽ có cơ hội phản ứng kịp thời với động thái của đối phương.

"Vâng, thưa Thành chủ đại nhân." Ba viên chỉ huy ngay lập tức đáp.

Không do dự, không chất vấn, không lưỡng lự, tuyệt đối nghe lệnh. Trần Nguyên xem như nhìn ra, đây chính là đặc tính mà thí luyện áp dụng cho những "thuộc hạ" n��y. Đến cuối cùng, việc có hoàn thành nhiệm vụ thí luyện hay không, ấy hoàn toàn phụ thuộc vào năng lực lên kế hoạch, ra quyết định và thực lực của người tham gia thí luyện.

Chờ ba nhóm người rời đi, hắn mới quay sang Lữ Như Yên và Thiên Lan, nói: "Ta đi trước đón đầu Tà tộc. Hai người tạm thời ở lại đây, đề phòng kẻ địch tập kích, đánh lén thành Chi Lăng. Một lát sau, ta sẽ trở về."

"Trần công tử..." Lữ Như Yên chợt gọi hắn lại.

Nàng có chút do dự không muốn để hắn rời đi. Với tình thế này, dù nhìn thế nào cũng thấy Tà tộc có điều bất thường, rất dễ có phục kích phía sau.

Trần Nguyên cười, trấn an, nói: "Như Yên cô nương yên tâm, dù sao cũng chỉ là thí luyện mà thôi, không có quá nhiều nguy hiểm. Lại nói, ta có nắm chắc, khí tức của đối phương không mạnh. Chúng không thể làm gì được ta."

Đến lúc này, Lữ Như Yên mới không nói thêm lời nào nữa. Dù sao đi nữa, Trần Nguyên luôn mang lại cho nàng cảm giác vô cùng yên tâm. Trước mặt nàng, hắn chưa từng làm việc gì mà không có sự chắc chắn cả.

Trần Nguyên l��c này lại quay sang phó tướng và hai vị chỉ huy còn lại, phân phó: "Các ngươi canh chừng tại cổng bắc, tuyệt đối nghe theo sự chỉ huy của hai vị phu nhân. Đề phòng Tà tộc tập kích. Nếu có thể, hãy tiêu diệt chúng từ bên ngoài, tránh để chúng có cơ hội gây tổn hại đến thành bên trong."

"Vâng, thưa Thành chủ đại nhân." Phó tướng cùng hai vị chỉ huy trầm giọng đáp lại.

Lữ Như Yên nghe hắn xưng hô các nàng là "hai vị phu nhân" thì khẽ lườm hắn một cái, nhưng lại không nói thêm điều gì.

Có tiến triển rồi. Trần Nguyên thấy vậy thì thầm mừng trong lòng.

Hắn tươi cười nói với hai nàng: "Ta đi trước."

Nói rồi, hắn nhẹ phất tay, bay vút lên không, bay thẳng về phía luồng tà khí ngút trời, che kín một phần ba bầu trời phương Bắc.

Toàn bộ nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free