(Đã dịch) Cầu Đạo - Chương 42: Xoay chuyển
Lại nửa canh giờ nữa trôi qua, Trần Nguyên vẫn yên lặng nấp ở một bên, theo dõi biến động.
Đến tận lúc này, hắn không thể không thừa nhận bản thân mình có hứng thú vô cùng lớn đối với Thượng cổ Linh bảo trong truyền thuyết.
Trăm nghe không bằng một thấy. Hắn thật sự hy vọng có thể chiêm ngưỡng bảo vật, thứ đã khiến bao thế lực lớn phát điên, và cũng là nguyên nhân Minh Hằng Thiên tông cùng Hoàng gia không tiếc hao tổn đại giới để âm mưu đoạt lấy.
Lúc này, Minh Hằng Thiên tông đã tiến sâu vào bên trong sơn động.
Trái ngược với khí thế hung hăng của Minh Hằng Thiên tông, sĩ khí của các tu sĩ Hoàng gia đã tụt dốc thê thảm. Gần ba trăm người đã có hơn một nửa thương vong chỉ trong chưa đầy một canh giờ giao chiến.
Bảy vị Chân nhân chưa có ai vẫn lạc, thế nhưng dáng vẻ chật vật của họ thảm hại đến tột cùng. Đằng sau họ, gần hai trăm tu sĩ Nhị phẩm, Tam phẩm của Hoàng gia đang được che chắn, ai nấy đều thương tích đầy mình, không một chỗ nào lành lặn, khí tức uể oải vô cùng.
“Hoàng gia, ta xem các ngươi còn có thể trốn đi đâu nữa?”
Đại Thái Thượng trưởng lão quét mắt một vòng, giọng nói lạnh lùng.
Không gian ở cuối sơn động mở ra rộng rãi vô cùng. Mặt sàn hình tròn, đường kính dễ dàng vượt quá hai dặm. Trần sơn động có dạng mái vòm, tựa như được người tỉ mỉ, công phu chế tác, cao tới ba trăm trượng. Toàn bộ kiến trúc được thắp sáng bởi không dưới một vạn cây đèn linh năng, thứ đèn tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ nhờ chuyển hóa linh khí từ linh thạch. Đèn linh năng vô cùng đắt đỏ, các gia tộc nhỏ yếu chưa chắc đã tìm được vài cây. Hơn nữa, linh thạch dùng để cung cấp linh khí cho đèn cũng hao tốn không nhỏ. Bởi vậy có thể thấy, Hoàng gia đã đầu tư rất nhiều vào căn cứ bế quan này.
Lúc này, Nhị Thái Thượng trưởng lão cũng không kìm được mà lên tiếng:
“Hoàng gia, nếu thức thời thì hãy giao Thượng cổ Linh bảo ra, chúng ta có thể cho các ngươi lưu lại hương hỏa. Bằng không, đừng trách chúng ta tàn nhẫn vô tình, giết sạch Hoàng gia, đến gà chó cũng không tha.”
Hắn hiển nhiên cũng đã đánh giá một lượt sơn động này. Không thể không nói, Hoàng gia đã đầu tư quá nhiều tài vật vào căn cứ này, nếu có thể chiếm đoạt được mảnh địa khu như vậy, thu hoạch sẽ vô cùng to lớn.
Còn về Hoàng gia ư?
Đừng có nói đùa. Hành động lần này của bọn hắn có hệ lụy quá lớn. Bất kể là tập kích Hoàng gia, chiếm đoạt bảo địa hay cướp đoạt Thượng cổ Linh bảo, mỗi một chuyện đều kinh tâm động phách, không thể để người ngoài biết. Chỉ cần là người có chút đầu óc đều hiểu, ngày hôm nay, không ai có thể sống sót bước ra khỏi sơn động này.
Thế nhưng, tộc nhân Hoàng gia tại Viên Minh thành không biết chuyện này, không nhất thiết phải đuổi tận giết tuyệt, nên Nhị Thái Thượng trưởng lão mới vung ra ‘cành ô liu’ đó.
Hoàng thành chủ sắc mặt vô cùng khó coi, hắn gầm lên:
“Các ngươi rốt cuộc là kẻ nào?”
Nhị Thái Thượng trưởng lão dường như vô cùng thích thú với biểu cảm của đối phương, không khỏi bật cười:
“Đã như vậy, cũng không thể để các ngươi xuống âm phủ làm quỷ không minh bạch. Hãy nhớ kỹ, kẻ đã giết các ngươi chính là Minh Hằng Thiên tông.”
Nói rồi, hắn gỡ bỏ chiếc áo choàng che kín đầu, lộ ra gương mặt đã phần nào già nua, làn da nhăn nheo điểm chút đồi mồi. Thế nhưng, bộ râu tóc phất phơ, tinh thần quắc thước cùng đôi mắt sáng quắc lại càng khiến hắn thêm mấy phần tiên phong đạo cốt.
Hoàng thành chủ vừa nhìn thấy gương mặt kia liền vừa sợ vừa giận. Hắn hoảng hốt kêu lên:
“Vậy mà lại là ngươi, Hằng Linh lão quái.”
Một vị Chân nhân già nua khác của Hoàng gia cũng cười gằn:
“Vậy mà lại là các ngươi, Minh Hằng Thiên tông. Tốt. Tốt. Tốt… thật không dám nghĩ rằng, đường đường là danh môn chính phái Minh Hằng Thiên tông lại làm ra loại chuyện cầm thú cũng không bằng này. Chúng ta có lòng từ bi, mở Thần Hà sơn chia sẻ cho đệ tử các ngươi. Đây là cách các ngươi báo đáp chúng ta sao?”
Ai dè, Nhị Thái Thượng trưởng lão Hằng Linh không để tâm lời nói đó, hắn cười ha hả: “Từ xưa đến nay, bảo vật người có đức nhận lấy. Sai, chỉ là do các ngươi sai mà thôi. Các ngươi sai ở chỗ, cố nuốt trọn thứ mình không thể nuốt.”
Hắn đưa tay vuốt râu, lộ ra dáng vẻ cao thâm:
“Kẻ phàm phu vô tội, nhưng giữ ngọc quý lại có tội. Các ngươi há chưa từng nghe qua câu nói này sao?”
Một vị Chân nhân bên phía Hoàng gia bị nói đến mức tức giận râu tóc dựng ngược:
“Ngươi… Thật vô sỉ! Uổng cho thanh danh bốn nghìn năm của Minh Hằng Thiên tông, lại sinh ra thứ bại hoại như vậy.”
“Vô sỉ ư? Chuyện này chưa đến lượt Hoàng gia các ngươi chỉ trích ta. Hoàng gia các ngươi lập mưu lừa dối các đại tông môn, các thế gia cổ. Đây không phải là hành động dối trá thì là gì?”
Đại Thái Thượng trưởng lão không thể nhìn được hai phe cứ thế đấu khẩu qua lại như trẻ con. Hắn cắt ngang lời:
“Nhị sư đệ. Chuyện đã đến nước này, nói nhiều cũng vô ích.”
Hằng Linh Chân nhân nghe vậy cũng thu liễm lại:
“Vâng, đại sư huynh.”
Nói rồi, hai người bọn họ hướng về phía Hoàng thành chủ, dõng dạc tuyên bố:
“Hoàng thành chủ, sự việc đã đến nước này thì không còn đường lui. Chúng ta cũng nên kết thúc tại đây thôi.”
Ngạc nhiên thay, vào thời khắc dầu sôi lửa bỏng, Hoàng thành chủ chẳng những không hề biểu lộ chút lo lắng hay giận dữ nào, ngược lại hắn cười, nụ cười vô cùng thỏa mãn:
“Phải. Cũng là lúc chúng ta nên kết thúc chuyện này tại đây thôi.”
Đại Thái Thượng trưởng lão nhìn thấy vậy, lông mày không khỏi nhíu chặt, cảm giác như có điều gì đó không ổn. Thế nhưng, thân là Đại Thái Thượng trưởng lão, lại là người đứng đầu Minh Hằng Thiên tông, khí thế của hắn không thể thua kém:
“Hoàng thành chủ, ta khuyên ngươi vẫn nên mau chóng đầu hàng, ngoan ngoãn giao nộp Thượng cổ Linh bảo. Làm như vậy, không những giúp các ngươi bớt đi đau đớn thể xác mà còn tranh thủ cho tộc nhân một con đường sống.”
Hắn nói tộc nhân, là chỉ tộc nhân tại Viên Minh thành, không bao gồm mấy trăm tu sĩ có mặt trong sơn động này.
Đáp lại, Hoàng thành chủ nhẹ nhàng lắc đầu. Biểu hiện của hắn bình chân như vại, tựa như lời đe dọa của đối phương chỉ như gió thoảng qua tai, không hề có chút uy hiếp nào. Hắn nói:
“Hằng Vân Chân nhân đã hiểu lầm ý ta.” Từ việc Hằng Linh Chân nhân gọi người này một tiếng Đại sư huynh, Hoàng thành chủ đã có thể đoán ra lai lịch của đối phương. “Ta nói kết thúc chuyện này, có nghĩa là Minh Hằng Thiên tông các ngươi hãy từ bỏ việc chống cự.
Nếu chiếu theo lời các ngươi nói, làm như vậy, chúng ta có thể để Minh Hằng Thiên tông các ngươi kéo dài hơi tàn.”
Đại Thái Thượng trưởng lão Hằng Vân Chân nhân nghe đến đây, trong lòng không khỏi giật mình, làm sao có thể không nhận ra mình đã rơi vào tính toán của đối phương. Thế nhưng, đối phương chưa lộ bài tẩy, hắn chưa thể để mất khí thế. Thân là lãnh tụ, hắn có trách nhiệm ổn định tinh thần người của mình.
“Ồ, nói như vậy, Hoàng thành chủ rất tự tin có thể đánh bại chúng ta sao? Hoàng thành chủ cũng đừng quên, chúng ta thế nhưng có cả thảy mười một vị Chân nhân, trong khi Hoàng gia các ngươi chỉ có bảy người. Chưa kể số lượng, tu vi của các ngươi cũng kém chúng ta một bậc. Các ngươi thật sự muốn chống cự đến cùng ư?”
Hắn cũng không phải đang nói nhảm. Hắn cùng với Hằng Linh Chân nhân đều đang âm thầm điều động thần thức dò xét những cạm bẫy ẩn nấp khắp nơi.
Ngay thời khắc phát hiện ra điều bất thường, hắn đã nảy ra ý nghĩ lập tức thoát khỏi đây. Thế nhưng, ý nghĩ này chỉ thoáng qua rồi biến mất.
Chưa nói đến việc đối phương có thể chỉ đang làm ra vẻ hù dọa hắn. Cho dù nơi này thật sự là đầm rồng hang hổ, nếu hắn rời khỏi đây, toàn bộ tinh anh của Minh Hằng Thiên tông, không có các vị Chân nhân bọn họ che chở, sẽ chỉ như cá nằm trên thớt, mặc Hoàng gia chém giết.
Mất đi lớp tinh anh này, Minh Hằng Thiên tông sẽ mất đi mấy đời đệ tử lãnh đạo. Bọn họ không chịu nổi mất mát lớn đến vậy.
Nghĩ đi nghĩ lại, Hằng Vân Chân nhân chỉ có thể cắn răng, bên ngoài cố gắng chống đỡ.
Binh đến tướng đỡ, nước đến đất ngăn. Hắn tự nhủ thầm trong lòng.
Lúc này, Hoàng thành chủ thản nhiên gật đầu: “Quả đúng như Chân nhân nói, chỉ với lực lượng Hoàng gia chúng ta thì thật khó mà đánh bại Minh Hằng Thiên tông các ngươi.”
Nói xong, hắn hướng về phía lối ra của sơn động, lớn tiếng hô:
“Các vị đạo hữu, giờ này mà chưa xuất đầu lộ diện thì còn muốn đợi đến bao giờ?”
Người của Minh Hằng Thiên tông còn chưa kịp định thần lại, phía sau bọn họ đã xuất hiện mấy luồng khí tức đáng sợ. Một kẻ trong số đó cười quái dị, giọng nói vặn vẹo khó nghe:
“Kiệt, kiệt, kiệt... Hoàng thành chủ, các ngươi đây cũng không khỏi quá gấp gáp đấy chứ.”
Hằng Vân Chân nhân cùng đám tu sĩ Minh Hằng Thiên tông cảm thấy lạnh sống lưng, vội vàng quay người lại. Đồng thời, trong lòng bọn họ dấy lên hàng loạt nghi vấn.
‘Làm sao có thể? Bọn chúng là ai? Xuất hiện từ khi nào? Tại sao chúng ta không hề có chút cảm giác nào?’
Hoàng thành chủ lúc này không chú ý đến vẻ mặt kinh ngạc của đám người Hằng Vân Chân nhân. Hắn bình chân như vại, giọng nói bình tĩnh như thể đang diễn tả một sự thật hiển nhiên:
“Không còn cách nào khác, các vị. Các vị không thấy đó sao, Minh Hằng Thiên tông khí thế hung hăng, ép Hoàng gia chúng ta không thở nổi hay sao? Nếu các vị còn không chịu lộ diện, Hoàng gia chúng ta chỉ sợ bị Minh Hằng Thiên tông đánh giết không còn một mống.”
“Kiệt, kiệt, kiệt… Hoàng thành chủ, ngươi thật hài hước. Chỉ là một Minh Hằng Thiên tông mà dám nghĩ muốn chèn ép lão hồ ly như ngươi ư? Thật sự là kẻ si nói mộng.”
Hằng Linh Chân nhân đột nhiên thấy một phe tu sĩ hoàn toàn mới xuất hiện, trong lòng không khỏi hoảng hốt. Đặc biệt, nhìn thái độ thì thấy bọn họ tuyệt đối là đồng minh, hơn nữa còn đã sắp đặt từ trước để đẩy bọn hắn vào bẫy, khiến lòng hắn lại càng nặng trĩu thêm mấy phần.
Giờ đây, Hằng Linh Chân nhân nghe hai phe đối thoại một cách tự nhiên, không hề coi Minh Hằng Thiên tông bọn họ ra gì, hắn không khỏi nổi giận quát lớn:
“Tên tặc tử làm càn! Dù hôm nay các ngươi có thiên binh thiên tướng giáng lâm, ta cũng sẽ giết các ngươi không còn một mống.”
Kẻ dẫn đầu nhóm người mới xuất hiện, nghe vậy càng cười đến vui vẻ:
“Kiệt, kiệt, kiệt… Sớm đã nghe danh Nhị Thái Thượng trưởng lão Minh Hằng Thiên tông, Hằng Linh Chân nhân lẫy lừng. Thế nhưng hôm nay gặp mặt lại chỉ đến thế mà thôi. Đáng tiếc, đáng tiếc, thật đáng tiếc...”
“Ngươi…” Hằng Linh Chân nhân bị nói đến mức tức giận, râu tóc dựng ngược nhưng lại không thể đáp trả.
Ở một bên khác, Hằng Vân Chân nhân bình tĩnh hơn nhiều. Hắn nhìn chằm chằm những kẻ mới xuất hiện, cảm nhận loại khí tức tanh tưởi, khiến người ta bản năng chán ghét từ tận đáy lòng, không khỏi giật mình:
“Ma tu, hóa ra là ma tu! Thật không ngờ, Hoàng gia vì muốn giăng bẫy chúng ta mà lại làm đến nước này. Quả nhiên là thủ đoạn thật lớn.”
Hoàng thành chủ bình thản đáp: “Hằng Vân Chân nhân đã sớm biết rồi, cần gì phải nói nhiều? Chuyện đã đến nước này, có nói thêm cũng vô ích.”
Hằng Vân Chân nhân trầm mặc. Minh Hằng Thiên tông trước đó đã điều tra qua, Hoàng gia có cấu kết với ma tu, nhưng cũng chỉ là ma tu Nhị phẩm, Tam phẩm mà thôi. Bọn họ nào dám ngờ, đối phương lại dám thông đồng với ma tu Tứ phẩm.
Không trách Hằng Vân Chân nhân lại sửng sốt đến vậy. Ma tu không phải tự nhiên mà bị thế nhân gọi là ma.
Sở dĩ ma tu được gọi là ma, ấy là bởi vì vấn đề từ chính công pháp tu luyện, ảnh hưởng không nhỏ đến thần trí, khiến hành vi của bọn họ quái dị, dễ nổi nóng, lại ưa thích giết chóc, động một chút là bộc lộ hành vi tàn bạo, biến thái. So với công pháp Chính đạo, tu luyện đường đường chính chính, với linh lực bình thản, phong thái tiên phong đạo cốt thì quả là khác nhau một trời một vực.
Thậm chí nếu so với ma đạo trong tiểu thuyết kiếm hiệp, vốn lấy sự tiêu dao phóng khoáng làm chủ, thì cũng không phải cùng một con đường.
Trước đó, Hằng Vân Chân nhân cho rằng Hoàng gia muốn dễ dàng kiểm soát ma tu, sẽ không thể bắt tay với ma tu Tứ phẩm. Với hành vi khó lường của ma tu, bọn chúng vừa là sự trợ giúp, lại cũng là một tai họa tiềm tàng.
Thế nhưng ngay giờ phút này, Hằng Vân Chân nhân phát hiện mình đã sai, sai hoàn toàn. Nhìn thấy chín luồng khí tức thâm sâu như đáy vực, hắn đã đánh giá thấp toan tính cùng sự đi��n cuồng của Hoàng gia.
Có hai vị Chân nhân Tứ phẩm hậu kỳ, một vị Tứ phẩm tầng sáu, một vị tầng năm, một vị tầng bốn, và bốn vị Chân nhân Tứ phẩm sơ kỳ. Đó là chưa kể đến không ít hơn hai mươi tên ma tu Tam phẩm.
Lòng Hằng Vân Chân nhân chùng xuống.
Sau một khoảng im lặng, Hằng Vân Chân nhân gầm lên với tất cả sức lực:
“Đệ tử Minh Hằng Thiên tông nghe lệnh, bằng mọi giá phải giết ra ngoài!”
Tên ma tu dẫn đầu, với khí tức khủng bố và tu vi thình lình đã đạt đến Tứ phẩm tầng tám, cười quái dị:
“Chúng đệ tử nghe lệnh, giết sạch đệ tử Minh Hằng Thiên tông, không được bỏ sót một ai!”
Đại chiến, một lần nữa bùng nổ.
Thế cục, lại một lần nữa xoay chuyển.
Xin quý vị độc giả hãy tôn trọng bản quyền của truyen.free khi thưởng thức nội dung đã biên tập này.