(Đã dịch) Cầu Đạo - Chương 49: Xuất thủ
Hoàng thành chủ là người điên cuồng nhất khi quyền điều khiển trận pháp bị đoạt. Chứng kiến lão tổ nhà mình trút hơi thở cuối cùng dưới hơn ba mươi đạo đao khí, Hoàng thành chủ gầm thét, đôi mắt trừng lớn, đỏ ngầu máu, không tiếc tất cả, dốc toàn bộ linh lực vào trận bàn. Nó rung lên dữ dội, hòng cưỡng ép phản kháng.
Đáng tiếc, mọi thứ vẫn vô dụng.
Đối phương có tu vi cao hơn hắn đâu chỉ một đại cảnh giới. Nói về độ hùng hậu linh lực, người ta vượt xa hắn cả nghìn lần. Một khi đã bị Bạch Kiều lạc ấn đạo văn, muốn đoạt lại quyền điều khiển trận pháp từ nàng, hoặc tạo nghệ trận đạo phải siêu việt hơn, hoặc đơn thuần tu vi phải mạnh hơn nàng vài lần.
Hoàng thành chủ hiển nhiên không thỏa mãn bất cứ điều kiện nào trong số đó.
Hơn nửa tộc nhân đã bị trận pháp đánh giết dã man, sáu vị Tứ phẩm Chân nhân bị vây khốn chẳng thể thoát thân, cũng chẳng thể cứu giúp lẫn nhau. Hoàng thành chủ biết rằng giờ đây, hắn chẳng thể làm được gì.
Hắn hướng ánh mắt cầu khẩn về Trần Nguyên, người duy nhất hắn tin có thể giúp được mình.
“Tiểu hữu… không, Tiền bối! Cầu xin Tiền bối giúp đỡ Hoàng gia. Bất kể Tiền bối muốn cái giá gì, Hoàng gia đều sẽ đáp ứng. Chỉ xin Tiền bối tiêu diệt lũ ma đạo này, dương danh chính đạo, trả lại cho Tô Châu một mảnh thanh thiên, để dân chúng thiên hạ tránh khỏi lầm than.”
Ngoài dự liệu của Hoàng thành chủ, Trần Nguyên trơ mắt làm ngơ, chẳng hề phản ứng.
Hắn chẳng có chút cảm tình nào với Hoàng gia. Loại hành vi săn giết tu sĩ, rút lấy tinh huyết, luyện hóa gia tăng tu vi bản thân nào có khác gì loại tồn tại cùng hung cực ác? Trần Nguyên cảm thấy ghê tởm loại tồn tại này, hắn không ra tay trấn áp đối phương tại chỗ đã là may, đâu ra thì giờ rảnh rỗi cứu giúp bọn họ.
Hoàng thành chủ lại tiếp tục cầu khẩn. Đối phương ngay cả liếc nhìn một cái cũng không, khuôn mặt hắn bắt đầu trở nên dữ tợn, vặn vẹo điên cuồng:
“Ngươi không giúp chúng ta, đến lúc đó, ngươi cũng sẽ bị bọn chúng giết chết! Ngươi giúp ta, chúng ta còn có cơ hội liên thủ phản kích…”
“Uổng cho ngươi là tu sĩ chính đạo, lại đi liên kết ma đạo, tàn sát chính đạo! Việc làm của ngươi, thiên địa bất dung…”
“Cầu xin ngươi, cứu ta… Bất kể ngươi muốn gì, ta đều có thể cho ngươi. Mỹ nhân, tài nguyên, công pháp, ta đều có thể cho ngươi… Đúng rồi, nữ nhi của ta là đệ nhất mỹ nhân Viên Minh thành. Chỉ cần ngươi cứu ta, ta có thể để nữ nhi ta làm thiếp của ngươi…”
…
Mặc cho Hoàng thành chủ nói gì, Trần Nguyên chẳng hề nghe lọt tai một chữ. Ánh mắt hắn từ đầu đến cuối chưa từng rời Ma môn Thánh nữ một giây một khắc nào.
Nàng cũng vậy, hai người bốn mắt nhìn nhau. Toàn bộ thế giới dường như chỉ còn lại hai người đơn độc.
Trần Nguyên không biết đối phương đang suy nghĩ gì.
Hắn đơn thuần là e ngại. Hắn có ảo giác rằng chỉ cần dời mắt khỏi đối phương một chút thôi, hắn sẽ bị đánh bại ngay lập tức, thậm chí là tử vong, một cái chết không kịp phản ứng. Bởi vậy, hắn nhìn chằm chằm đối phương đầy đề phòng mà không dám lơ là.
Chưa đến thời gian uống cạn chén trà, Hoàng thành chủ đã triệt để mất đi lý trí. Chứng kiến mấy trăm tộc nhân bị đánh giết ngay trước mặt, hắn làm sao có thể không điên? Đặc biệt, tận mắt nhìn thấy nhi tử tâm đắc của mình bị đao khí chém thành tám mảnh nhỏ, một nửa bị sơn nhạc đè thành thịt nát, nửa còn lại bị lửa thiêu thành tro bụi, điều này vượt quá giới hạn chịu đựng của bất cứ ai.
Chung quy, Hoàng thành chủ vẫn là con người. Hắn có thể c��ời khoái trá khi nhìn người khác chịu hành hạ, nhưng đến lượt bản thân thì không tài nào chịu nổi. Hắn không phải Joker.
Hắn nhìn chằm chằm Ma môn Thánh nữ và bốn người kia cùng Trần Nguyên, mặt hắn vặn vẹo, gào thét: “Ta muốn các ngươi cùng chôn với Hoàng gia ta!”
Nói rồi, hắn không tiếc thân mình, thôi động linh lực trong cơ thể đến cực hạn, ý đồ tự bạo.
Đối với Lăng Trạch Thư Sinh, sự thù hằn là điều hiển nhiên. Lạ kỳ thay, hắn căm ghét Trần Nguyên cũng không kém bọn họ, mặc cho sự thật rằng, từ đầu đến cuối người sau chưa từng làm điều gì có lỗi với hắn.
Suy nghĩ của Hoàng thành chủ đơn giản vô cùng: ai không đáp ứng hắn, không nghe theo hắn,... tất cả đều đáng chết, đều đáng bị tra tấn khuất nhục tàn nhẫn nhất.
Đáng tiếc thay, trận pháp chính hắn bày ra lại có năng lực áp chế tu sĩ tự bạo. Nữ tử tên Bạch Kiều làm sao để hắn được như ý? Hoàng thành chủ bị cưỡng ép trở lại hoàn toàn.
Lúc này, nàng thoáng nhìn qua chiến trường: Nhị phẩm tu sĩ đã chẳng còn ai, Tam phẩm tu sĩ còn chừng mười người ��ang đau khổ chống đỡ; Tứ phẩm Chân nhân, bao gồm cả Hoàng thành chủ, vẫn còn nguyên bảy người, nhưng vô cùng chật vật. Lão tổ Hoàng gia đã bị trận pháp mài chết; nói đến, hắn cũng chẳng còn sống được bao lâu, thả đi cũng chẳng khác gì.
Bạch Kiều lần đầu tiên cất tiếng nói:
“Các ngươi giải thoát cho bọn chúng đi thôi.”
Tu sĩ mang đao cười gằn một tiếng, đáp: “Vâng, sư tỷ.”
Nữ tử áo bó và Lăng Trạch Thư Sinh không lên tiếng, nhưng khẽ gật đầu đáp ứng.
Chỉ thấy, nam tử cầm đao một đao quét ngang không khí. Đao mang khủng bố, mang uy thế không thể cản phá, không thể trì hoãn, không thể chống đỡ, nở rộng hơn trăm trượng, oanh kích thẳng vào ba vị Tứ phẩm Chân nhân.
Tu vi chênh lệch vẫn là quá lớn. Hơn nữa, với tình trạng chênh lệch giữa hai bên, không khó để đoán ra ba tên Chân nhân kia bị chém làm hai nửa, không có chút sức chống cự nào.
Nữ tử áo vàng chanh rút ra liễu kiếm. Kiếm mỏng như cánh ve, vô cùng sắc nhọn, dài ba thước. Nàng liên tục điểm vào hư không. Kiếm khí bén nhọn theo mũi kiếm thoát ra, phá không mà đi, tựa như những đầu kim nhọn hoắt vô hình, vô bóng và vô tình, đâm xuyên mi tâm của ba tên Tứ phẩm Chân nhân khác, khiến chúng đến chết cũng chẳng hiểu chuyện gì đang diễn ra.
Lăng Trạch Thư Sinh thì phong độ nhẹ nhàng. Chiếc quạt giấy trên tay hắn khẽ xòe ra, để lộ mặt trước là một bài thơ với nét chữ như rồng bay phượng múa, mặt sau là bức họa thủy mặc cảnh núi non sông nước – người tu vi thấp nhìn vào chỉ e sẽ lạc lối trong đó. Hắn khẽ vẩy chiếc quạt. Ngạc nhiên thay, sông nước trong tranh khẽ động, hóa thành vô số dòng lũ mực đen nhánh thoát ra bên ngoài, nhấn chìm Hoàng thành chủ, vị Chân nhân cuối cùng, khiến ông ta đến chết cũng chẳng thấy xác.
Lại qua mấy hơi thở, Bạch Kiều thay đổi pháp quyết, cường độ trận pháp biến đổi lớn, tần suất công kích tăng gấp đôi. Trong tình huống như vậy, chẳng mấy chốc mười tên tu sĩ Tam phẩm còn lại bị mài chết.
Nhẹ nhõm giải quyết xong Hoàng gia, bốn người Lăng Trạch Thư Sinh cảnh giác nhìn chằm chằm Trần Nguyên. Đây mới là mối đe dọa lớn, kẻ này mới thực sự khó đối phó. Còn mấy tên Chân nhân Hoàng gia, ngược lại chỉ là tiện tay giải quyết mà thôi.
Lăng Trạch Thư Sinh hít sâu một hơi, tiến lên một bước, chắp tay nói:
“Đa tạ Trần Nguyên đạo hữu đã chờ đợi chúng ta giải quyết kẻ thù cũ.”
Trần Nguyên bình thản đáp:
“Trần mỗ cũng không xem trọng Hoàng gia. Bọn họ tự sinh tự diệt, cũng chẳng liên quan gì đến Trần mỗ.”
Đồng thời, ánh mắt hắn đánh giá những người này. Hắn có chút ngạc nhiên, bởi họ mang đến cho hắn cảm nhận hoàn toàn khác với những gì hắn mong đợi từ Ma môn Thánh địa: ôn tồn, lễ độ, nho nhã, làm việc từ tốn.
Tất nhiên, cũng có khả năng đối phương đang diễn trò cho hắn xem. Ngươi vĩnh viễn không thể biết, những kẻ này đang nói thật hay nói dối.
Dù sao cũng không quan trọng, hai bên sẽ đến lúc tranh đoạt cơ duyên. Thái độ của đối phương có thế nào đi chăng nữa, biểu hiện của hắn cũng sẽ không thay đổi.
Lăng Trạch Thư Sinh chắp tay với hắn, ra hiệu:
“Trần Nguyên đạo hữu, mời.”
“Mời,” Trần Nguyên đáp lại.
Ngạc nhiên thay, Ma môn Thánh nữ lại là người ra tay trước. Bàn tay thon, trắng như ngọc của nàng bất chợt vỗ ra. Chẳng hề có uy thế bàng bạc, chẳng hề có sức mạnh hủy thiên diệt địa, lại càng chẳng hề có dị tượng hiển hách. Thế nhưng, mí mắt Trần Nguyên khẽ giật một cái.
Bởi, nàng đã nội liễm toàn bộ linh lực. Điều này cho thấy năng lực khống chế linh lực của nàng đã đạt tới cực hạn. Toàn bộ sức mạnh đều được sử dụng đúng mục đích, không một tia, một giọt dư thừa.
Trần Nguyên theo phản xạ tung ra một chưởng đáp lại: Minh Không chưởng.
Chưởng pháp hắn suy diễn từ Minh Không quyền này mang uy thế khủng bố vô song, sức mạnh nghiền ép và phá hủy hết thảy, lực lượng cuồn cuộn như cơn sóng thần, quét ngang, đánh vỡ cả không gian.
Hai chưởng giao thế. Chẳng hề có uy áp nổ tung, chẳng hề có sóng xung kích cực hạn càn quét, cũng chẳng hề có âm thanh chấn động linh hồn.
Hai cỗ lực lượng đối nghịch triệt tiêu, hóa giải, thôn phệ và phá hủy lẫn nhau.
Trạng thái cân bằng này không kéo dài bao lâu. Sức mạnh của Ma môn Thánh nữ trong nháy mắt đã tiêu tán. Nàng bị cỗ sức mạnh khổng lồ nuốt chửng. Chiếc váy đỏ của nàng tản mát ánh sáng rực rỡ, bao trùm lấy thân thể, bảo vệ nó khỏi lực lượng đối phương. Đó là một kiện pháp khí phòng ngự khó lường.
Dẫu vậy, nàng vẫn bị đánh văng về phía sau hơn trăm trượng. Thân thể nàng hóa thành tàn ảnh màu đỏ, vắt ngang không khí, rất lâu mới dừng lại.
“Thánh nữ…”
Bốn người Lăng Trạch Thư Sinh giật mình hoảng hốt kêu lên.
Bọn họ vạn vạn không ngờ rằng Thánh nữ lại dẫn đầu ra tay trước. Điều này chưa từng xảy ra. Nhưng càng kinh khủng hơn là Thánh nữ vậy mà thất thủ. Chuyện này vượt quá tầm hiểu biết của tất cả mọi người.
“Ta đi xem xét Thánh nữ,” Bạch Kiều phản ứng lại trước tiên, vội vàng nói.
Ba người khác không nói gì, hiển nhiên là âm thầm đồng ý quyết định này. Đến phiên nhiệm vụ của bọn họ, chính là hướng Trần Nguyên ra tay.
Ba người liếc nhìn nhau, khẽ gật đầu.
Kẻ này hùng mạnh, vượt quá dự đoán của bọn họ.
Bạch Kiều chủ tu trận pháp, không giỏi đối chiến. Bọn họ ban đầu cho rằng, chỉ cần Thạch Cự Đao, một người một thanh đao với tu vi Ngũ phẩm tầng bốn là có ít nhiều cơ hội đối kháng đối phương, tranh đoạt bảo vật. Thánh nữ không cần ra tay.
Thế nhưng hiện thực xem ra là bọn họ đã lầm. Ngay cả Thánh nữ cũng chưa chắc là đối thủ của kẻ này, ba người bọn họ càng không phải.
Cần liên thủ mới có cơ hội. Đó là ý nghĩ tương thông giữa cả ba người.
Trong nháy mắt, cả ba đồng loạt ra tay.
Nữ tử áo vàng rút ra Liễu kiếm. Kiếm này bản thân là một kiện đỉnh cấp Ngũ phẩm Pháp khí, nghĩa là nó đã đứng hàng cao nhất trong thượng đẳng Ngũ phẩm Pháp khí, chất lượng chỉ kém nửa bước để đuổi kịp Lục phẩm.
Chỉ thấy, nàng điều động toàn bộ linh lực trong cơ thể rót vào pháp khí. Tay nàng tốc độ cực nhanh, liên tục điểm ra bảy mũi kiếm.
“Thất Sát kiếm.”
Vừa ra chiêu đã là tuyệt học, hơn nữa còn là tuyệt học mạnh nhất của nàng. Bảy mũi kiếm này nhanh vô cùng, ngay cả Ngũ phẩm Chân nhân thông thường còn không thể theo kịp.
Không chỉ nhanh, bảy mũi kiếm còn nhắm chuẩn xác vào bảy vị trí trọng yếu trên cơ thể: mi tâm, hai mắt, miệng, yết hầu, tim, đan điền.
Kiếm khí phá không mà ra, mang theo kiếm ý lăng lệ, sắc bén vô song. Kiếm ý không mạnh mẽ bá đạo, nhưng lại thắng ở sự sắc bén cùng cực. Nếu như chém vào núi, chỉ e sẽ dễ dàng xuyên thủng ngàn trượng đá cứng.
Đáng tiếc, đối diện với nàng lại là Trần Nguyên.
Hắn thậm chí chẳng thèm nhìn nàng lấy một cái. Ngón trỏ tay trái điểm ra. Lấy ngón tay làm kiếm. Trọn vẹn đúng bảy lần. Bạo Lôi Kiếm pháp phá không xuất hiện.
Cũng chỉ có như hắn, với nhục thân cường hoành đến cực điểm, mới có khả năng lấy xác thịt thi triển môn kiếm pháp bá đạo tuyệt luân, nồng nặc sức mạnh hủy diệt đến vậy.
Bảy lưỡi kiếm lôi đình trống rỗng xuất hiện trong hư không. Trái ngược với kiếm khí đối phương, lôi đình kiếm bá đạo vô song, mạnh mẽ không gì cản nổi, uy thế khủng bố bao trùm lấy không gian. Chúng nghiền ép hết thảy, va chạm với Thất Sát kiếm, dễ dàng hủy diệt tuyệt chiêu của đối phương, lực lượng lại chỉ giảm đi một chút, thẳng tiến không ngừng hướng về cô nương áo vàng.
Nàng phản ứng không kịp. Đến chết nàng cũng không nghĩ ra, đối phương không tránh không né, vậy mà lại phá hủy kiếm khí của nàng dễ dàng như thế.
Nữ tử áo vàng vội vã dựng lên linh lực phòng ngự. Bất quá, đứng trước Lôi Đình kiếm khủng bố, chúng chỉ như tấm giấy mỏng, dễ dàng tan rã.
��Phốc.”
Nàng phun một ngụm máu tươi, linh lực trong cơ thể tán loạn, thân thể mất khống chế, loạng choạng mấy bước trên không trung rồi rơi xuống đất. May mắn, nàng mang theo hộ thân pháp khí, nếu không, bảy đạo lôi đình kiếm bá đạo kia đã muốn lấy đi nửa cái mạng của nàng.
Cùng lúc đó, Lăng Trạch Thư Sinh đã xòe ra quạt giấy – lại là một kiện đỉnh cấp Ngũ phẩm pháp khí. Không chỉ có thế, trên tay phải hắn còn xuất hiện một cây bút lông. Thân bút làm bằng linh mộc, dài một thước, lông bút kết từ đuôi linh điểu, mang theo bên trong một tia Phong thuộc tính, bản thân cũng là một kiện Ngũ phẩm pháp khí đáng gờm.
Lúc này, Lăng Trạch Thư Sinh không chút nào dám hời hợt. Trước tiên, bút lông trên tay hắn không ngừng bay múa, lấy linh lực làm mực, không gian làm giấy, thi triển tài năng thư pháp.
Hắn tại giữa không trung viết ra một chữ lớn: Trấn. Chữ đó rất đẹp.
Hắn lại thôi động phân nửa linh lực, khiến chữ ‘trấn’ biến lớn đến hơn một trượng, cấp tốc đánh chữ này về phía Trần Nguyên.
Sau đó, tay hắn không ngừng lại, quạt giấy thuận thế phát động. Một lần nữa, Trần Nguyên thấy nước sông liên miên, đen như mực thoát ly quạt giấy, tựa như một dòng lũ không ngừng cuốn tới hắn.
Không chỉ có thế, sơn nhạc trong tranh cũng thoát khốn mà ra, hiện lên thành một tòa núi non hư ảo, cao hơn trăm trượng, sức nặng chỉ sợ đến hai mươi triệu tấn, đặt tại thế giới này cũng là bốn trăm vạn tượng.
Cùng với đó, mặt còn lại của quạt giấy với những tranh chữ cũng hiển hiện như có như không, chúng tổ hợp lại, sắp xếp thành ý nghĩa huyền diệu, tỏa ra ánh sáng mờ ảo, hợp lại thành thế công kinh khủng.
Trần Nguyên không bối rối. Hắn đấm ra một quyền: Minh Không quyền.
Môn quyền pháp này hắn đã sớm đại thành. Chỉ cần rót đủ sức mạnh, quyền này có thể phá toái không gian.
Quyền kình vừa ra, lực lượng đáng sợ xuất hiện, phá vỡ hết thảy cầm cố, nghiền nát hết thảy cản trở, vỡ vụn hết thảy giam cầm, ngay cả không gian cũng ẩn ẩn có dấu hiệu sụp đổ.
Chữ ‘Trấn’ xuất hiện trước nhất, cũng là nạn nhân đầu tiên. Nó còn chưa kịp tiếp x��c với quyền ảnh, liền bị uy thế phía trước đánh nát tan tác.
Nước sông màu mực cuồn cuộn đánh tới, vừa va chạm với quyền kình liền bị cái sau đánh tan rã thành giọt nhỏ, vẩy đen cả một góc sơn độc.
Sơn nhạc hư ảnh xuất hiện chưa được bao lâu, uy thế chưa kịp tản mát đã bị quyền ảnh đánh xuyên qua, hư ảnh vỡ vụn rồi mờ ảo biến mất giữa hư không.
Đến nỗi văn tự trên mặt trước phiến quạt cũng bị nghiền ép mà qua, không một chút sức chống cự liền bị thổi bay.
Cho đến tận đây, quyền ảnh vẫn còn phân nửa uy thế, cuồn cuộn không thể đỡ, nện lên thân thể Lăng Trạch Thư Sinh. Hắn “oa oa” kêu lên một tiếng, thân thể bị đánh văng mấy dặm, xuyên thủng vào trong lòng núi, không gượng dậy nổi.
Lúc này, Thạch Cự Đao mới kịp vọt tới.
Thân thể hắn cao hơn người thường một cái đầu, toàn thân cơ bắp cuồn cuộn như thép cán, thêm chiếc áo da thú chẳng bao giờ được chăm sóc chỉnh chu càng khiến hắn tựa như một gã từ thời nguyên thủy mới bước ra.
Thế nhưng, không thể không nói, man lực của hắn mạnh vô cùng.
Cây cự đao của hắn dài chẳng kém chiều cao của chính hắn. Toàn thân đao làm bằng trọng thiết, nặng đến mấy chục vạn cân, thân đao đen xì, sống đao dày đến ba tấc, lưỡi đao cực kỳ sắc bén. Mỗi khi vung lại kết hợp thêm sức nặng, tạo ra sức hủy diệt vô song.
Bản thân cây đao này cũng là đỉnh cấp Ngũ phẩm pháp khí. Lôi đình kiếm va chạm trực diện với thứ này, chỉ sợ sẽ bị đánh hỏng ngay lập tức.
Bất quá, hắn không cần Lôi đình kiếm.
Trần Nguyên vung tay phải, năm ngón tay xòe ra thành trảo, lòng bàn tay hắn trực diện với lưỡi đao.
Hắn tu luyện Khởi Nguyên kinh, hấp thụ Hỗn Loạn chi lực và Trật Tự chi lực. Hai loại sức mạnh này không chỉ tiềm ẩn trở thành năng lượng trong cơ thể mà còn tôi luyện nhục thể hắn. Nếu không, cơ thể hắn làm sao chứa đựng được loại sức mạnh đáng sợ này?
Có thể nói, lực lượng trong cơ thể hắn mạnh bao nhiêu, nhục thể hắn cần phải mạnh tương ứng.
Đại đao va chạm với lòng bàn tay Trần Nguyên. Linh lực khủng bố hóa thành đao ý sắc bén vô song chẳng thể cắt nổi qua da bàn tay hắn. Lực lượng khổng lồ dưới sức nặng của cây đao và tốc độ vung vô song cũng chẳng thể thắng được nhục thân kinh khủng của hắn.
Ngược lại, sức mạnh bạo phát của Trần Nguyên dễ dàng đánh xuyên lớp lực lượng đối phương bao phủ trên lưỡi đao.
Da thịt và trọng thiết tiếp xúc. Một màn khó tin xảy ra trước mắt. Tại khoảnh khắc ấy, lưỡi đao bị bóp méo, biến dạng rồi gãy nát. Tựa như bơ mỏng gặp nhiệt độ cao, trọng thiết nặng nề và cứng rắn vô song va chạm với bàn tay Trần Nguyên lại dễ dàng bị đánh méo, nát ra rồi gãy vụn, vỡ tan tành thành nhiều mảnh nhỏ.
“Làm sao có thể?” Thạch Cự Đao hét lên kinh hãi.
Thế nhưng, ý thức hắn cũng chỉ đến được vậy.
Bàn tay Trần Nguyên thế không dừng lại, trực tiếp oanh kích lên lồng ngực, đánh xuyên qua lớp phòng hộ, trực tiếp làm đối phương vỡ nát xương sườn, đánh lõm lồng ngực thành một hố lớn.
Thạch Cự Đao không kịp nôn ra ngụm máu, cũng chẳng thể kêu lên một tiếng nào. Hắn mất đi ý thức. Không còn linh lực chống đỡ, hắn ngã nhào xuống mặt đất như một miếng giẻ rách.
Bạch Kiều vừa chạy đến bên Thánh nữ, quay đầu lại nhìn thấy cảnh này thì hoa dung thất sắc, ngay cả tấm lụa mỏng che mặt bay ra lúc nào cũng không hay, để lộ dung nhan khuynh quốc khuynh thành giờ đã trắng bệch không còn sót lại chút huyết sắc nào.
Nàng là Ngũ phẩm hậu kỳ, tốc độ nhanh vô cùng. Nàng di chuyển đến bên Thánh nữ cũng chỉ trong một hơi thở thời gian.
Ba sư đệ, sư muội của nàng cũng trong lúc đó mới ra tay. Chẳng cần nhìn, nàng lúc trước cũng đã cảm nhận được linh lực của họ, tựa hồ đang tung ra tuyệt chiêu.
Vậy mà, cũng chẳng đến một hơi thở thời gian, cả ba người đã nằm trên đất, mặc dù tính mạng không đáng ngại, nhưng đã mất đi sức chiến đấu.
Lần đầu tiên, nàng cảm nhận sâu sắc nam nhân trước mắt đáng sợ đến cực điểm.
Đoạn truyện này được biên tập và xuất bản độc quyền tại truyen.free, mong quý vị độc giả lưu ý.