Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Cầu Đạo - Chương 52: Chiến lợi phẩm

Tâm trạng rất tốt, Trần Nguyên cất năm món bảo vật vào nhẫn trữ vật. Chiếc nhẫn trữ vật này hắn đã dùng hơn hai vạn linh thạch để mua, thuộc Tam phẩm, không gian chứa đồ rộng tới hàng trăm mét khối.

Suy nghĩ một lát, hắn lại lấy ra Huyết Luyện Thiên Công. Một chưởng chấn nát nó. Môn công pháp này quá tà ác, hắn không muốn giữ bên mình, càng không muốn tham khảo hay ngộ ra điều gì từ nó. Giữ lại, hắn thấy chẳng có gì tốt đẹp.

Dứt khoát vứt bỏ là tốt nhất.

Đối với hắn, bốn món bảo vật còn lại đều có giá trị lớn. Mất đi một bản Huyết Luyện Thiên Công cũng chẳng khiến hắn tiếc nuối.

Huống hồ, còn vô số bảo vật khác rơi ra sau khi hạ gục đám người này.

Lần này, Trần Nguyên đã phát tài lớn.

Hắn chậm rãi thu thập nhẫn trữ vật cùng tất cả những vật phẩm giá trị còn sót lại trên thi thể các tu sĩ trong sơn động.

Kẻ chiến thắng thu lấy toàn bộ tài sản của kẻ bại trận làm chiến lợi phẩm, đây là điều hết sức bình thường trong giới tu sĩ. Mặc dù Trần Nguyên không phải là kẻ trực tiếp ra tay đánh bại gần một nghìn tu sĩ nơi này, nhưng hắn là kẻ còn đứng cuối cùng; như vậy, hắn chính là kẻ chiến thắng cuối cùng.

Không thể không nói, thế giới tu chân này, dù nhìn có vẻ văn minh phát triển, lại phát huy vô cùng tinh tế luật sinh tồn của tự nhiên.

Một cái vẫy tay, năng lượng cuồn cuộn trong cơ thể cuốn lấy gần một nghìn chiếc nhẫn trữ vật.

Tất cả những kẻ nằm xuống tại đây, tu vi ít nhất cũng là tu sĩ Nhị phẩm, trong thân mang không dưới vài trăm viên linh thạch Nhất phẩm. Nhẫn trữ vật của tu sĩ Tam phẩm có thể chứa đến vài nghìn.

Còn tu sĩ Tứ phẩm? Ít nhất cũng phải vài vạn.

Chỉ riêng linh thạch thôi, Trần Nguyên đã chất thành một ngọn núi nhỏ cao tới chục trượng trên mặt đất, ước tính sơ bộ có giá trị hơn mười triệu linh thạch Nhất phẩm.

Đúng vậy, đó chỉ là linh thạch mà thôi.

Tài nguyên tu luyện và bảo vật lại càng không thiếu.

Tu sĩ Minh Hằng Thiên Tông ngược lại là nghèo nàn nhất về khoản này. Suy nghĩ một chút thì điều này lại càng hợp lý. Bởi họ là đi cướp Thượng Cổ Linh bảo, chứ không phải đi giao hàng, mang theo nhiều bảo bối làm gì.

Kiểm tra nhẫn trữ vật của tu sĩ Minh Hằng Thiên Tông, thứ tìm thấy nhiều nhất là đan dược chữa thương, đan dược hồi phục linh lực cùng một số ít đan dược có tác dụng bạo tăng sức chiến đấu. Ngoài ra, số pháp khí mà Minh Hằng Thiên Tông mang theo cũng khá lớn, phần lớn là pháp khí Nhị phẩm, Tam phẩm cùng vài món pháp khí Tứ phẩm trong tay các Chân nhân. Những món đồ này, từng cái đối với Trần Nguyên mà nói đều là vô dụng, nhưng tổng hợp lại thì có giá trị không hề nhỏ chút nào.

Tu sĩ Ma tu ngược lại mang lại thu hoạch nhiều hơn hẳn. Rất nhiều ma tu thường không tin tưởng bất cứ ai ngoài bản thân mình, cho nên họ có thói quen mang theo toàn bộ gia sản bên người. Ngoài một số lượng lớn đan dược, pháp khí thu được, Trần Nguyên còn tìm thấy không ít thảo dược, quặng kim loại, tài liệu luyện khí, tài liệu trận pháp cùng vật liệu chế phù,... hầu hết đều là nguyên liệu thô.

Không chỉ có thế, Trần Nguyên còn lấy được từ trên người bọn chúng không ít công pháp, bí tịch, pháp thuật, thân pháp,... các loại kỹ năng chiến đấu. Những công pháp, bí tịch này phẩm cấp không đồng đều, phần lớn đều chỉ là hạ giai, không có tính hệ thống, đối với Trần Nguyên mà nói không có nhiều giá trị tham khảo.

Thế nhưng, một lần nữa, tích tiểu thành đại, tổng số tài sản thu được còn không ít hơn số linh thạch hắn đang nắm giữ.

Cuối cùng là Hoàng gia. Đây mới thực sự là một mỏ vàng. Chẳng vì điều gì khác, bởi đã đánh vào tận căn cứ của người ta, không có lý do gì mà không thu hoạch bảo khố.

Nào chỉ là đan dược, dược liệu, pháp khí, tài liệu luyện khí, tài liệu trận pháp, phù văn,... hắn có thể tìm thấy hầu như bất cứ bảo vật nào tại đây, số lượng vẫn cực kỳ lớn. Càng đáng giá hơn nữa là truyền thừa cốt lõi của Hoàng gia. Chỉ riêng công pháp đã có hơn năm mươi bản, trong đó có ba bản Ngũ phẩm công pháp, mười bản Tứ phẩm công pháp, còn lại đều là Tam phẩm công pháp. Pháp thuật, thân pháp,... càng nhiều tới hàng trăm bản.

Quan trọng nhất là chúng tự thành một hệ thống, được Hoàng gia thu thập, sửa đổi và hoàn thiện trong suốt mấy nghìn năm. Giá trị của một bộ truyền thừa hoàn chỉnh từ một thế gia Tứ phẩm là khó có thể đong đếm được.

Điều càng làm Trần Nguyên vui mừng hơn là bộ sưu tập hơn hai trăm bốn mươi bản kinh thư của họ. Có tác phẩm Nho gia, Đạo giáo, Phật môn, thậm chí có cả Ma môn và một số giáo phái thần bí không rõ tên. Phẩm chất của chúng có lẽ không cao, chỉ tương đương với kinh văn Tứ phẩm, Ngũ phẩm là tối đa, nhưng bù lại có số lượng lớn, đối với việc trợ giúp hắn cảm ngộ, tăng cao đạo hạnh lại càng toàn diện hơn. Đây là một thu hoạch không thể bỏ qua.

Kiểm kê lại tài sản một lần nữa, Trần Nguyên ngạc nhiên phát hiện ra, không gian nhẫn trữ vật trăm mét khối vậy mà không chứa đủ số tài sản khổng lồ này. Chưa nói đến những thứ khác, chỉ riêng đống linh thạch thôi cũng chẳng chứa nổi một nửa.

Trần Nguyên đành thu lấy nhẫn trữ vật từ mấy Ma tu Chân nhân. Những kẻ này quả thực rất giàu, nhẫn trữ vật đều thuộc hàng Tứ phẩm, thậm chí có một cái là Ngũ phẩm, thể tích không gian chứa đồ lên đến một nghìn, cá biệt nhẫn trữ vật Ngũ phẩm còn đạt một vạn mét khối.

Còn về nhẫn trữ vật của Hoàng gia cùng Minh Hằng Thiên Tông?

Hắn không dám động vào. Hắn lo ngại trên đó có ấn ký đặc thù nào đó, mang theo chỉ e dễ bị người khác phát giác. Làm như vậy chỉ mang lại rắc rối không cần thiết.

-----------

Khi Trần Nguyên rời khỏi sơn động, mặt trời đã lên cao. Theo cách tính của Trái Đất thì hẳn là mười giờ sáng ngày thứ ba.

Lo nghĩ đến Lữ Như Yên, đã trọn vẹn nửa ngày hắn không để mắt đến nàng, dù có Ngũ phẩm trận pháp thủ hộ, điều đó không có nghĩa là nàng được an toàn tuyệt đối. Thế là, Trần Nguyên vội vã phi hành trở về, dọc đường đi, hắn còn không quên thăm dò tình huống trong phạm vi trăm dặm.

“Không có tung tích các tu sĩ lùng sục, nhiều khả năng trận pháp vây khốn vẫn chưa mất tác dụng.” Trần Nguyên thầm nghĩ, như vậy thì lại càng tiện lợi cho hắn. Nếu hắn mà bị bắt gặp chạy lung tung giữa chừng, vậy thì sẽ nảy sinh nghi kỵ trong lòng mọi người. Xử lý không khéo, hắn thậm chí có thể bị cho là thông đồng với ma tu đánh cắp Thượng Cổ Linh bảo.

Trở về đến trận pháp phòng hộ, Lữ Như Yên vẫn an tường tựa người bên tảng đá nghỉ ngơi. Nàng thật đẹp. Trần Nguyên nhìn nàng, không khỏi có chút ngây ngẩn.

Không phải trước nay nàng không đẹp. Nàng vẫn luôn đẹp.

Chỉ là nàng hiện tại đẹp theo một vẻ an tường, yên ấm, chứ không phải vẻ kiều diễm mà ôn nhu, quý phái như trước.

Trần Nguyên khẽ lắc đầu, tiến vào trận pháp. Hắn cũng có trận bàn điều khiển trận pháp, nên có thể tự do ra vào.

Nhẹ nhàng đi tới bên cạnh nàng, hắn điểm một chỉ vào mi tâm Lữ Như Yên, một đoàn năng lượng nhu hòa theo đó tiến vào não hải của nàng, đánh thức nàng khỏi giấc ngủ.

Sau chừng năm hơi thở, Lữ Như Yên khẽ nhíu ��ôi lông mày lá liễu, hai mắt chậm rãi mở ra, trong con ngươi lộ vẻ mơ hồ, mờ mịt cùng một chút không hiểu. Theo bản năng của nữ nhân, nàng vội vàng kiểm tra y phục trên người. Đập vào mắt nàng là chiếc áo bào trắng lạ lẫm khoác trên người, khiến Lữ Như Yên không khỏi hoảng hốt.

“Lữ cô nương, bình tĩnh.”

Thấy vậy, Trần Nguyên liền trấn an.

“A.” Nàng ngơ ngác, ngoảnh lại nhìn. Phát hiện gương mặt quen thuộc khiến nội tâm nàng lắng lại không ít.

“Chuyện là như vậy…” Trần Nguyên vội vàng sắp xếp lại ngôn từ cẩn thận, giải thích: “Lúc đó, có kẻ địch dùng huyễn thuật làm mê loạn tinh thần chúng ta. Trần mỗ không còn cách nào khác ngoài việc để cô nương tạm thời ngủ một chút, tránh bị kẻ địch lợi dụng. Trước đó đã đắc tội, xin Lữ cô nương thứ lỗi.”

Lúc này, Lữ Như Yên kiểm tra lại, đích xác là ngoài chiếc áo bào của hắn khoác bên ngoài, y phục của nàng vẫn còn chỉn chu. Lại cộng thêm tinh thần tỉnh táo trở lại, ký ức cũng dần hiện lên rõ ràng, nàng mới yên tâm.

Nàng áy náy nói với Trần Nguyên:

“Xin lỗi Trần công tử, Như Yên không phải là không tin tưởng Trần công tử, chỉ là…”

Trần Nguyên ngắt lời nàng, cười nói:

“Lữ cô nương làm không có gì sai cả. Nữ nhi ra ngoài cần phải cẩn thận là chuyện nên làm.”

Nghe hắn nói vậy, nàng không thể phản bác nữa, chỉ khẽ nói:

“Vậy thì… đa tạ Trần công tử đã kịp thời giúp đỡ.”

Trần Nguyên dịu dàng nói:

“Không có gì. Đây là trách nhiệm của Trần mỗ. Vả lại, tên kia cũng chỉ có Tam phẩm tu vi, huyễn thuật của hắn đối với Trần mỗ vô dụng.”

Cùng lúc đó, trong lòng hắn bổ sung thêm:

Cũng chỉ có cô nương ngủ ngon, Trần mỗ mới an tâm đi đào vàng.

-------------------

Trần Nguyên và Lữ Như Yên tiếp tục tĩnh tọa trong trận pháp, điều chỉnh trạng thái. Bởi vì những lý do cần che giấu, hắn không thể cung cấp cho nàng tin tức bên ngoài. Đối với những nghi vấn của nàng, hắn chỉ có thể ỡm ờ ám chỉ hoặc trả lời thẳng là không biết.

Điều này khiến Lữ Như Yên không ngừng lo lắng cho nhóm người sư phụ, sư bá.

May mắn thay, hai người không phải chờ đợi lâu. Hai canh giờ sau đó, nhóm ba người Mộc Kiếm Chân nhân trở về, toàn thân lành lặn không một vết thương.

Chẳng bao lâu sau đó, Yên Nguyệt Chân nhân cùng Diệp Trường Tuyết cũng trở lại, mang theo Tần Xuyên và Hà Tiểu Thu bên mình. Hai người trước đó đều bị thương không hề nhẹ. Họ ban đầu bị thương do Thanh Thành Chân nhân, sau lại bị đánh úp, kế đến phải mang theo hai tên tiểu bối chạy đông chạy tây, không thể nào nói là dễ chịu.

Ngược lại, Tần Xuyên và sư muội hắn chỉ chật vật một chút mà thôi. Dưới sự che chở của hai vị Chân nhân, bọn họ không gặp nguy hiểm thật sự, một đường hữu kinh vô hiểm vượt qua.

Nhìn thấy hai vị sư muội chịu thương, mấy vị Chân nhân của Kính Nguyệt Hồ càng đau lòng không thôi. Trải qua một hồi trao đổi, Thiện Văn Chân nhân nhịn không được mắng to: “Thanh Thành lão tặc này quá đáng, dám đả thương sư muội ta. Lần sau gặp lại, ta nhất định không tha hắn.”

Mộc Kiếm Chân nhân thì tỉnh táo hơn nhiều:

“So với Thanh Thành lão thất phu kia, lũ người áo đen lại càng đáng để lo ngại hơn. Dựa theo lời thuật lại của hai vị sư muội, chúng rất có thể đã tiềm phục ở đó thời gian dài, thậm chí việc này là do chúng một tay mưu toan. Khả năng cao, chúng có liên quan đến vụ ma tu này.”

Diệp Trường Tuyết cũng gật đầu ủng hộ:

“Sư muội cũng cho là như vậy. Vì tiểu tử Dịch Phong mà tụ tập mấy thế lực lớn đánh nhau sứt đầu mẻ trán, để rồi chúng ngư ông đắc lợi. Sư muội hoài nghi, tiểu tử họ Dịch kia bị chúng giá họa. Đệ tử Linh gia chỉ e có không ít là do chúng ra tay sát hại.”

Thanh Minh Chân nhân nói:

“Lũ ma tu đáng chết này, chúng hiển nhiên tính toán rất sâu. Ngay cả chúng ta cũng bị bọn chúng lừa gạt, giam cầm trong Lục phẩm trận pháp vây khốn trọn ba ngày. Không chỉ chúng ta, rất nhiều Chân nhân của các Đại tông môn, Cổ thế gia cũng ở trong tình cảnh tương tự. Ba ngày này, chỉ e chúng đã mang theo Thượng Cổ Linh bảo cao chạy xa bay rồi.”

Vừa nói, hắn vừa để lộ một cỗ nộ khí khó tả trong người. Hiển nhiên, bản thân bị vây khốn trong khi thê tử bị người truy sát khiến lòng hắn khó bình. Đổi lại là ai cũng sẽ như v���y.

Yên Nguyệt Chân nhân nhẹ nhàng nói:

“Các vị sư huynh không cần lo lắng. Ta và Trường Tuyết tuy bị thương nhưng không nặng, không tổn hại căn cơ. Tu dưỡng mấy tháng là có thể hoàn toàn bình phục. Ngược lại, Thanh Thành lão tặc kia, hắn trước bị bí pháp phản phệ, sau lại bị đánh trọng thương, cuối cùng lại phải mang theo một tên vãn bối chạy nạn, lần này nếu hắn không mất nửa cái mạng, sư muội cũng không tin.”

Mộc Kiếm Chân nhân đồng tình:

“Sư muội nói vậy cũng đúng. Xử lý không khéo, hắn cũng có khả năng gãy vào tay mấy tên ma tu kia. Ngược lại, sư muội có đề cập qua một vị đạo hữu bí ẩn đã xuất thủ giải vây cho các người. Hai vị sư muội có nhận ra người đó không?”

Diệp Trường Tuyết lắc đầu:

“Chúng ta làm sao biết được. Vào thời khắc khẩn trương như vậy, chúng ta làm sao để ý được nhiều đến thế. Vả lại, đối phương xuất thủ quá nhanh, khoảng cách quá xa, chúng ta sao nhìn rõ được. Sau đó, người đó cũng không xuất hiện lại.”

Yên Nguyệt Chân nhân bổ sung thêm:

“Bất quá, thiện ý của đối phương, chúng ta có thể cảm nhận được.” Nàng trầm tư một lúc, rồi lại nói: “Còn nữa, thuật pháp mà đối phương sử dụng tựa hồ có chút giống Phật môn.”

“Có lẽ là một vị đắc đạo cao tăng nào đó đi ngang qua, thấy lũ ma tu hoành hành bừa bãi liền xuất thủ. Người ta không ưa thích danh tiếng, cho nên đã lặng lẽ rời đi từ lâu rồi.”

Thiện Văn Chân nhân nói lời này đều nhận được sự nhất trí của mọi người. Sau cùng, Mộc Kiếm Chân nhân kết luận:

“Thanh Thành lão tặc kia lại dám đặt chân trở lại Tô Châu. Lần này trở về, ta nhất định sẽ bẩm báo Đại sư huynh, yêu cầu hắn tiếp tục phát lệnh truy nã. Không thể để hắn tiếp tục tiêu dao ngoài kia được nữa.”

Các Chân nhân nghe vậy liền nhao nhao đồng tình.

Đây là nội dung được truyen.free giữ bản quyền và phát hành.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free