(Đã dịch) Chạm Trán Yandere Sau, Khó Lòng Thoát Thân - Chương 66: Ngươi có phải hay không không được?
Vưu Khê mỗi lúc một gần, nhưng Lục Trúc vẫn chẳng thèm để tâm, ngồi yên trên giường. Cho đến khi bị cô đẩy ngã…
Lục Trúc ngơ ngẩn, trơ mắt nhìn khuôn mặt Vưu Khê mỗi lúc một gần, những sợi tóc cô rủ xuống cả trên mặt anh.
Lại là tư thế nữ chủ động quen thuộc, Lục Trúc thầm thở dài, trong lòng có chút bất đắc dĩ, hôm nay lại sắp phải hứng chịu cảnh này đây.
Thế nhưng Vưu Khê lại không có động thái gì thêm, chỉ chăm chăm nhìn Lục Trúc.
“Không có vấn đề,” Vưu Khê hơi nhổm người lên, nhưng vẫn ngồi trên người Lục Trúc, biểu cảm vẫn bình thản.
Điều này khiến Lục Trúc khó hiểu, những câu hỏi cứ dồn dập trong đầu. “Vậy rốt cuộc cô muốn xác định điều gì?”
“Xác nhận anh có còn ở đây không.”
“Hả?” Lục Trúc không sao hiểu nổi câu nói này, anh nhíu mày. “Ý gì vậy?”
Vưu Khê cũng không che giấu, nói thẳng toẹt ra trước mặt Lục Trúc: “Em luôn có một ảo giác như thể anh sẽ biến mất vĩnh viễn.”
Lục Trúc trong lòng giật mình, giật giật môi, cố nặn ra một nụ cười. “Chắc cô chưa nghỉ ngơi tử tế, lại gặp ác mộng hả? Tôi chẳng phải vẫn ở đây lành lặn đấy thôi?”
Chuyện gì thế này? Việc trùng sinh đã bắt đầu ảnh hưởng tới Vưu Khê rồi ư?
Đây chẳng phải là tin tức tốt đẹp gì. Nếu vậy, dù anh có trùng sinh thì nó cũng sẽ để lại một số ảnh hưởng. Kế hoạch trở về đã rất mong manh rồi.
Xem ra phải tranh thủ thời gian, cố gắng giải quyết m���i chuyện trước khi hiệu ứng trùng sinh đạt đến mức thấp nhất!
Lục Trúc thầm quyết định, không hề chú ý tới ánh mắt Vưu Khê dần dần trở nên khác lạ.
“Vấn đề này đã được giải quyết,” Vưu Khê nhẹ nhàng nói, tay chậm rãi đưa lên lướt qua bên má Lục Trúc. “Bây giờ chúng ta hãy nói về vấn đề thứ hai.”
Lục Trúc nghi hoặc nhíu mày, còn có vấn đề thứ hai?
“Tại sao trên người anh lại có mùi hương lạ của phụ nữ?”
!!!
Điều này mà cũng đoán ra được sao? Lục Trúc trong lòng hoảng loạn, nhưng bên ngoài vẫn hết sức bình tĩnh. Anh không thể để bất kỳ ai trong số họ rơi vào tình trạng kích động quá mức lúc này.
“Mùi phụ nữ ư? Đâu có?” Lục Trúc lựa chọn giả ngu, vờ ngửi ngửi trên người mình.
Sắc mặt Vưu Khê lại càng lạnh thêm ba phần. Con cún cưng của nàng hình như vừa đi ve vãn phụ nữ khác về, đây là đang cố tình trêu tức nàng ư?
“Anh xác định không có?”
“Làm sao có thể chứ!”
Lục Trúc nói với vẻ dửng dưng, suýt chút nữa khiến Vưu Khê tin sái cổ, nếu như nàng không vừa mới mò được một chiếc khăn tay trong túi anh…
Có con chồn cái nào dám tăm tia thú cưng của nàng ư? “Hôm nay buổi chiều anh đã đi đâu, làm gì?”
“Tôi đi siêu thị một chuyến, mua ít đồ, sau đó xem một bộ phim.”
“Chỉ có những thứ này?”
“Vâng.”
Anh không hề nói dối, Lục Trúc đúng là đã làm như vậy, chỉ là có thêm Trần Nguyên Nguyên đi cùng.
Vẫn là câu nói đó, sự thật được gói ghém cẩn thận thì thành ra bóp méo sự thật.
Vưu Khê khẽ nhíu mày. Lục Trúc không chịu nhận, vậy nàng cũng không vạch trần. Với kẻ nào dám nhăm nhe đồ vật của nàng, nàng sẽ không bỏ qua, còn Lục Trúc, cũng sẽ phải nhận hình phạt thích đáng.
Vưu Khê nhìn chằm chằm Lục Trúc một cái, chống tay đứng dậy, đứng bên cạnh anh.
Không đợi Lục Trúc kịp phản ứng, bàn chân thon nhỏ bọc trong tất đen đã giẫm lên mặt anh. Khác với lần trước, lần này Vưu Khê ít nhiều cũng mang theo ý muốn trút giận.
“Nếu anh dám phản kháng, nhất định phải chết.”
Nghe vậy, Lục Trúc lặng lẽ buông xuống bàn tay đang định nâng lên.
Quả nhiên vẫn không thể khiến Vưu Khê tin phục. Tốt nhất vẫn nên an phận một chút, để nàng xả giận thì hơn.
Lục Trúc nhắm mắt lại, lặng lẽ chấp nhận hình phạt.
Nhưng anh không thấy, trên gương mặt Vưu Khê vốn vô cảm dần xuất hiện biểu lộ, gò má ửng hồng, môi mỏng mím chặt, trong ánh mắt thấp thoáng một tia ẩm ướt.
Xấu hổ, tức giận. Vưu Khê vốn muốn trừng phạt Lục Trúc, thế nhưng cơ thể lại không tự chủ được. Rõ ràng đây là lúc nàng cần thể hiện uy nghiêm của chủ nhân, thế mà nàng lại mềm nhũn…
Tất cả là do Lục Trúc! Nếu như nàng biết anh ta thật sự có tiếp xúc thân mật với những người phụ nữ khác, nàng tuyệt đối sẽ không tha cho anh ta!
Trói anh ta vào trong tầng hầm ngầm của nhà, rồi cho anh ta nín thở đến chết mất!
Tí tách ——
Lục Trúc:……
“Cái kia… ừm, thân yêu à, cô có muốn… ngồi xuống không?”
Lục Trúc cảm thấy cơ thể cô ấy đè nặng xuống, cảm giác nóng ẩm dính sát vào bụng anh, tiếp đó là hơi thở mang hương thơm của Vưu Khê phả vào mặt anh.
Vưu Khê không chịu nổi, thân thể triệt để mềm nhũn, nhưng nàng kiêu ngạo không cho phép nàng thừa nhận điểm này!
Đúng! Đây là hầu hạ, là Lục Trúc đang hầu hạ nàng! Hắn chỉ là một tên nô lệ phục tùng thôi!
Pia——
“Không cho phép mở to mắt,” giọng Vưu Khê mang theo chút hờn dỗi. Lục Trúc không còn cách nào khác đành tiếp tục nằm im.
Kết quả Vưu Khê càng tức, bởi vì nàng phát hiện, Lục Trúc thật giống như cái gì phản ứng cũng không có, hắn là vô năng sao?
Đồ chó chết!
Nhưng sự thực là, những chuyện mà Lục Trúc trải qua hôm nay đã khiến anh hoàn toàn không còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện đó.
Vưu Khê không vui, tay run run cầm lấy điện thoại, gửi tin nhắn cho người hầu gái.
〔Vưu Khê: Bắt đầu từ ngày mai, ba bữa ăn phải thêm đồ bổ. Kiểu gì cũng phải bổ dương khí cho mạnh vào!〕
Đông đông đông ——
Tiếng đập cửa vang lên, báo hiệu Vưu Khê đã thất bại hoàn toàn. Nàng bất mãn véo eo Lục Trúc một cái, hoàn toàn không còn vẻ lạnh lùng cao ngạo thường ngày.
“Đi mở cửa, lấy bữa tối,” Vưu Khê từ trên người Lục Trúc tụt xuống, kéo chăn đắp lên mình.
Lục Trúc bất đắc dĩ cười cười, che đi lớp ẩm ướt trên người, sau đó mới đi mở cửa.
Cùng với bữa tối đi vào là một chiếc hộp trông rất sang trọng. Lục Trúc ước lượng, không nặng lắm, hình như là quần áo hay gì đó.
Được rồi, đằng nào cũng đã cầm tới rồi, cứ mang vào luôn là được.
“Cô vất vả rồi,” Lục Trúc đóng cửa lại, đặt hộp và bữa tối lên bàn. Vừa quay đầu, Vưu Khê vẫn còn nằm trên giường, không có ý định xuống.
Không hiểu sao thấy có chút đáng yêu, Lục Trúc cười cười, bước tới. “Dậy ăn chút cơm đi?”
Vưu Khê không nói gì, chằm chằm nhìn Lục Trúc với gương mặt hơi ửng đỏ. “Em rất không có mị lực sao?”
“A? Cô làm sao lại nghĩ như vậy chứ?”
“Anh vì cái gì… không có phản ứng?”
“Phản ứng?” Lục Trúc sửng sốt một chút, sau đó hiểu ra ý của Vưu Khê, anh choáng váng. “Không không không, có phản ứng mới gay go chứ.”
Sắc mặt Vưu Khê lập tức lạnh xuống, gương mặt không còn đỏ nữa. “Anh không muốn làm tình với em sao?”
Đây là có thể nói ra được sao?
Lục Trúc người tê dại, nhưng Vưu Khê còn tại từng bước ép sát. “Anh không muốn kết hôn với em ư?”
“Khoan đã, sao lại nhảy vọt đến vấn đề kết hôn vậy?”
“Anh chưa trả lời câu hỏi của em trước.”
Vưu Khê ngồi dậy, ánh mắt băng giá càng thêm nặng nề. Lục Trúc lập tức cảm thấy có điềm chẳng lành. “Sao lại thế được, lấy được em là phúc khí của anh mà.”
“Vậy tại sao anh lại không có phản ứng, thế là sao?”
“……”
Nàng có thể giẫm mặt của anh, nhưng không thể làm nhục anh đến mức này!
Lục Trúc hít sâu một hơi. “Tôi rất khỏe mạnh,” anh nói. “Bệnh viện kiểm tra rồi, tất cả các chỉ số đều rất ổn. Chỉ là em nhìn xem, nếu như chúng ta thật sự củi khô bốc cháy dữ dội, thì cái cô người hầu đó sẽ làm sao bây giờ? 10 phút thì không đủ để anh kết thúc đâu.”
“Anh thử qua rồi ư?” Không khí xung quanh Vưu Khê như đóng băng lại.
Lục Trúc triệt để bó tay rồi, cái đầu óc này sao lại suy nghĩ kỳ quặc đến thế chứ?
Toàn bộ nội dung bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép khi chưa có sự đồng ý.