(Đã dịch) Chân Võ Đại Lục - Chương 24: Bách Quỷ Dạ Hành
Từ Trúc lúc này cùng các vị sư tỷ đang bận rộn dưới bếp.
Nàng hôm nay quyết tâm dạy cho các sư tỷ biết nấu ăn khác xa luyện đan thế nào. Chứ cứ để các nàng xào rau đến nỗi rau tự bay biến thì thật sự không ổn chút nào.
“Đại sư tỷ, tỷ lại bỏ đan dược kỳ lạ gì vào nồi canh đó?”
“Không không, Ngũ sư tỷ, xin đừng đóng băng con cá đó. Ta biết tỷ muốn cứu nó, nhưng nó đã chết từ lâu lắm rồi…”
“Á, Nhị sư tỷ, xin đừng dùng Thấu Thị nhìn mấy nam đệ tử đi qua nữa nha. Tập trung nấu ăn nào!”
“Ta đâu có dùng Thấu Thị, chẳng qua thấy sắc mặt hắn không tốt nên tiện thể kiểm tra thôi…”
Sau vài canh giờ vật lộn, cuối cùng các nàng cũng miễn cưỡng tạo ra thứ có thể gọi là đồ ăn. Chẳng rõ là do ảnh hưởng từ Thục An An hay do thói quen luyện đan, mà các nàng cứ vô thức cho thêm vài thứ kỳ lạ vào đồ ăn. Dù Từ Trúc có đề phòng đến mấy, nàng vẫn không thể ngăn các sư tỷ biến việc nấu ăn thành luyện đan.
Thực đơn hôm nay gồm:
1) Canh Trứng Bảy Màu: Thực ra đây cũng chỉ là canh trứng bình thường, chẳng qua lại được Đại sư tỷ cho thêm một viên Thất Thải Ngộ Tâm Đan, khiến nó phát ra ánh sáng bảy màu trông rất đẹp. Ngoài ra, khi ăn vào còn giúp người ta dễ dàng đi vào trạng thái nhập định hơn. Đối với công dụng bổ sung này, Từ Trúc chỉ biết cười gượng cho qua. Nếu ai đó biết Đại sư tỷ đã bỏ một viên đan dược giá trị trăm lượng hoàng kim vào một nồi canh chưa đầy năm đồng, chắc họ sẽ cắn lưỡi thổ huyết mất.
2) Thịt Viên Linh Quả: Đơn giản mà nói, đây là món thịt linh thú được xay nhuyễn nhiều lần. Sau đó, lần lượt cho thêm gia vị, ngũ cốc và một ít Linh Quả vào. Rồi dùng tay vo thành từng viên đặt vào chảo dầu, áp chảo sao cho thịt viên vừa chín tới. Tiếp đến, chỉ cần bày ra đĩa rồi rưới thêm chút nước sốt đặc chế của Từ Trúc là hoàn tất. Thịt viên dai giòn, cùng với vị thơm ngọt của Linh Quả khiến người ăn vào liền cảm thấy một luồng khí ấm áp dâng lên từ Đan Điền lan khắp cơ thể, tu vi cũng có dấu hiệu tăng trưởng nhẹ.
3) Cá Chiên Ướp Lạnh: Không hề nghe lầm đâu, thật sự là Cá Chiên Ướp Lạnh. Từ Trúc kỳ công xử lý vảy và loại bỏ nội tạng, rồi nàng cẩn thận tách đôi con cá, tỉ mỉ dùng vỏ sò gắp từng miếng xương ra bỏ vào đĩa. Khi nàng chắc chắn rằng không còn một miếng xương cá nào, Từ Trúc liền cho hai miếng cá vào chảo dầu chiên đều. Phần xương cá nàng cũng không bỏ phí, nàng đem lăn qua bột mì rồi chiên giòn nốt. Sau khi chiên xong, nàng liền cẩn thận vớt ra đĩa, cẩn thận đặt từng miếng xương cá đã chiên giòn trở lại vị trí cũ trên mình cá. Nàng vừa nghĩ mình đã hoàn thành món ăn thì Ngũ sư tỷ đi ngang qua, nhẹ nhàng thi triển một Linh Kỹ đóng băng nguyên con cá vừa chiên xong. Từ Trúc dở khóc dở cười, bất đắc dĩ đành mang cá đi rã đông. Thế nhưng, sau khi rã đông, nàng kinh ngạc phát hiện con cá vẫn nguyên trạng như vừa chiên xong, thịt cá lại còn ẩn chứa thêm mấy tia sinh cơ. Từ Trúc chỉ có thể cảm thán, Ngũ sư tỷ bình thường trầm lặng ít nói, vậy mà lại luôn có thể tạo ra kỳ tích.
4) Trân Châu Lục Bảo: Đây là một món tráng miệng. Từ Trúc dùng sữa bò trộn đều với lá trà ngâm đặc trưng của Dược đường, thế là món trà sữa huyền thoại ra đời. Sau đó, nàng và các sư tỷ làm thêm các loại rau câu đủ màu sắc từ Linh Quả rồi thêm vào. Sau khi nếm thử, Từ Trúc liền tự đánh giá món này ngon hơn hẳn tất cả các loại trà sữa nàng từng uống ở kiếp trước.
Sau một buổi chiều vất vả, về cơ bản mọi thứ đã chuẩn bị xong.
Lúc này, Thiết Kinh Thiên cũng lững thững đi tới từ xa. Hắn vận một bộ đồ đen chỉnh tề, trên tay cầm một bó hoa hồng thật lớn. Chỉ thiếu điều hắn vuốt keo tóc và hát bài “999 đóa hồng remix” nữa là đủ bộ.
Mấy người Từ Trúc thấy vậy liền lộ vẻ quái dị. Từ Trúc thì mặt mày tối sầm, riêng Tạ Kim Vũ lại âm thầm thở dài. Nếu nàng đã không có duyên phận, thì nàng đành âm thầm chúc phúc cho hai người vậy.
Cứ thế, mọi người ăn uống vui vẻ trò chuyện.
Đến cuối buổi, Thiết Kinh Thiên chậm rãi đứng dậy, hít thở sâu một hơi rồi nói:
“Từ Trúc, ta biết muội với Thái Tử dù đã thành hôn, nhưng ta tin rằng muội với Thái Tử hoàn toàn không có bất cứ tình cảm nào. Nay ta xin muội cho ta một cơ hội có được không? Dù sau này có ra sao, ta cũng sẽ luôn bảo vệ chở che cho muội, sẽ không để muội phải hối hận vì đã chọn ta đâu.”
Từ Trúc lúc này thật sự bối rối. Lời của Thiết Kinh Thiên chẳng khác nào đang cầu hôn nàng ngay trước mặt các sư tỷ. Hơn nữa, nàng vừa mới thành thân được có hai hôm thôi mà.
Nhưng Từ Trúc còn chưa kịp trả lời thì bỗng…
Đinh! Đinh Đinh!
Từ trong Lục Phiến Môn, từng hồi chuông lớn vang lên inh ỏi. Tổng cộng chín tiếng chuông vang vọng khắp Lục Phiến Môn.
Sau đó, giọng của Thiết Cao Lịch, Môn chủ Lục Phiến Môn, vang lên thông cáo:
“Tất cả đệ tử của Lục Phiến Môn nghe lệnh. Chỉ cần thân thể không mang trọng thương, lập tức cấp tốc đến Hắc Hoa thành hỗ trợ chống lại Hắc Ám Thần Điện. Các môn phái khác cùng quân đội Đại Lý quốc cũng đang trên đường đến cứu viện. Chỉ cần phát hiện bất kỳ kẻ nào của Hắc Ám Thần Điện, đều có thể giết mà không cần luận tội. Sau khi đánh đuổi được Hắc Ám Thần Điện, sẽ căn cứ vào chiến công mà có khen thưởng tương ứng.”
Thiết Kinh Thiên vừa nghe xong, lập tức quay sang Từ Trúc nói:
“Lại là Hắc Ám Thần Điện! Ta cần phải nhanh chóng đến Hắc Hoa Thành cứu viện. Sau chuyện này, ta sẽ đợi muội cho ta một câu trả lời.”
Nói rồi, hắn cấp tốc chạy thẳng đến Hắc Hoa thành.
Thục An An lúc này cũng quay sang các nàng nói:
“Các ngươi cũng mau chuẩn bị đi tới Hắc Hoa thành. Nếu là do Hắc Ám Thần Điện gây ra, ắt sẽ có thương vong thảm trọng. Nhiệm vụ của Dược đường chúng ta chính là giảm thiểu thương vong đến mức thấp nhất, các ngươi đã rõ chưa?”
Các nàng đồng thanh đáp:
“Rõ thưa a di!”
Riêng với Từ Trúc, Thục An An lại nói:
“Con nay đã là Thái Tử Phi, ta cũng không tiện bảo con ra tiền tuyến xông pha. Con tốt nhất là theo Triệu nữ tướng về Hoàng Cung. Ở đây đã có bọn ta lo liệu, chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.”
Từ Trúc nghe vậy liền lắc đầu đáp:
“Thưa a di, chẳng phải người vừa nói, đã là đệ tử Lục Phiến Môn một ngày thì cả đời là đệ tử Lục Phiến Môn hay sao? Nay các sư huynh, sư tỷ đã xung phong ra chiến trường, ta há có thể hèn nhát núp ở phía sau sao? Xin a di cho con cơ hội được góp một phần công sức nhỏ bé này. Còn về việc nếu Thái Tử trách tội, con sẽ tự mình gánh vác, a di không cần lo lắng.”
Thục An An bật cười nói:
“Ta sớm đã biết con sẽ nói vậy mà. Được thôi, mặc đồng phục vào rồi chúng ta đi.”
Từ Trúc gật đầu, sau đó hướng ánh mắt về phía Triệu Phi Yến.
“Không cần phải hỏi, con đi đâu ta liền theo đó. Với vài chiêu mèo quào của con, ra chiến trường e rằng sức sinh tồn còn chưa bằng số không. Mau đi thay đồ rồi chúng ta lên đường thôi.”
Từ Trúc không nói nhiều lời, nhanh nhẹn vào phòng thay đồng phục của Dược đường.
Cứ thế, Bát đại tiên tử của Dược đường đã tề tựu đầy đủ.
Đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím, đen – tám màu sắc đại diện cho tám vị mỹ nữ bắt đầu tiến bước.
*****
Lúc này tại Hắc Hoa thành.
Ma vân cuồn cuộn, mang theo từng tiếng tru ghê rợn, đang từ từ bao vây một tòa thành khổng lồ. Dù không rộng lớn như Kinh Thành, nhưng nơi đây cực kỳ nổi bật với những bức tường thành cao hơn trăm trượng, được xây dựng hoàn toàn bằng những tảng đá thô ráp và đồ sộ.
Tại trung tâm hội nghị của Hắc Hoa thành, mười hai người đàn ông đang tập trung ngồi quanh một chiếc bàn tròn bằng đá thật lớn. Giữa bàn tròn hiện lên hình chiếu lập thể về tình hình xung quanh Hắc Hoa thành. Từ đây, có thể thấy rõ từng cụm mây đen đang từ từ bao vây tòa thành, thỉnh thoảng lại thấp thoáng bóng cương thi, ngạ quỷ ẩn mình trong từng lớp mây, chầm chậm tiến về phía thành. Phảng phất có đến hơn ngàn vạn con.
Khi nhìn thấy cảnh này, tất cả mọi người đều nhíu mày lo lắng, bắt đầu bàn tán xôn xao, phá vỡ không gian yên tĩnh vốn có.
Riêng thành chủ Hắc Hoa thành, Mộc Cát Nhĩ, liền hét lớn:
“Tất cả hãy bình tĩnh cho ta! Tòa thành này có lịch sử hơn ba ngàn năm, ngay cả vào thời kỳ ác ma còn tồn tại, nó cũng chưa từng sụp đổ. Nay chỉ là mấy con cương thi, ngạ quỷ mà đã khiến các ngươi run sợ rồi ư? Đừng quên, tòa thành này từng có tên là "Bất Phá Chi Thành"! Chỉ cần các ngươi tin tưởng vào nó, nó sẽ bảo vệ các ngươi và gia đình các ngươi được an toàn. Nếu các ngươi run sợ mà co đầu rụt cổ, thì đừng trách lão tử ném thẳng ra ngoài thành cho cương thi ăn thịt.”
Mặc dù đúng như lời hắn nói, tòa thành này từng có tên là "Bất Phá Chi Thành", nhưng đó đã là chuyện của rất lâu về trước, trước cả "Thần Ma Đại Chiến" ba ngàn năm trước. Khi đó, thành chủ của tòa thành này là một Hoàng cấp cường giả, hắn dùng Khí Linh của mình bẻ gãy từng ngọn núi xung quanh, rồi mang từng viên đá về xây nên tòa thành này.
Thế nhưng, cứ qua mỗi triều đại mới, tòa thành này lại bị công phá ít nhất một lần bởi đủ loại lý do. Dần dà, cái tên "Bất Phá Chi Thành" cũng đi vào quên lãng.
Lúc này, một người mặc trang phục cung tiễn thủ liền lên tiếng hỏi:
“Thưa thành chủ, vậy bây giờ chúng ta phải làm gì?”
Mộc Cát Nhĩ trầm giọng đáp:
“Bây giờ chúng ta chỉ có thể cố thủ và chờ đợi. Chỉ cần các môn phái xung quanh và quân đội từ Kinh Thành đến cứu viện, chúng ta liền có thể biến nguy thành an. Bây giờ chúng ta sẽ mở trận pháp và...”
Không đợi hắn dứt lời, từ xa, trong từng đoàn mây đen, từng tiếng bước chân nặng nề vang lên. Từng hình bóng kỳ dị bắt đầu xuất hiện trên hình chiếu lập thể. Có một tên Cự Nhân toàn thân đầy lông lá cao tới hai mươi trượng, có một tên Đầu To như một căn phòng nhỏ đang nhảy từng bước tiến đến, lại có một kẻ với tám cánh tay, mỗi tay đều cầm một thanh loan đao sắc lẹm... Đi đầu là một nam nhân vận bộ khôi giáp đen tuyền dữ tợn, trên đầu mọc hai cái sừng dài, khiến ai nhìn vào cũng biết hắn không phải nhân loại.
Thấy vậy, cả căn phòng nghị sự liền hỗn loạn, có người bắt đầu hét lớn:
“Khốn kiếp! Bọn chúng là Bách Quỷ quân đoàn của Hắc Ám Thần Điện, kẻ dẫn đầu lại là Quỷ Sát, một trong chín mươi chín Ma tướng. Chúng ta xong rồi, chết chắc rồi! Hỡi Quang Minh Nữ Thần, xin hãy cứu rỗi chúng con...”
Chỉ thấy Quỷ Sát rút ra lưỡi kiếm dài hơn cả thân hình hắn, chĩa thẳng vào Hắc Hoa thành. Ngay sau đó, tên Cự Nhân và một con Cốt Long toàn thân xương trắng lao tới, tông thẳng vào tòa thành, mang theo từng tiếng nổ thật lớn.
Cả tòa thành liền rung chuyển, nhưng vẫn chưa hề xuất hiện thương tổn.
Nhưng tất cả mọi người trong phòng nghị sự đều biết, bức tường thành này cũng không thể chống đỡ được bao lâu nữa.
Ngay cả thành chủ Mộc Cát Nhĩ, trong mắt cũng hiện rõ một mảnh tuyệt vọng.
“Hỡi Sáng Thế thần vĩ đại, xin hãy cứu rỗi chúng con!”
Mọi giá trị tinh thần của đoạn văn này đều thuộc về truyen.free, với sự kính trọng tuyệt đối dành cho người sáng tạo.