(Đã dịch) Chấp Ma - Chương 545: Quét ngang Thiên Vân (một)
Thiên Vân đệ tứ cảnh, Chu Thiên cảnh!
Một đạo hoàng kim kiếm quang xé rách trời cao, một đường hướng Chu Thiên Điện, vị trí Vân Sơn bay nhanh!
Đó là một thanh hoàng kim cổ kiếm, độn tốc hầu như tiếp cận tu sĩ Toái Hư!
Vô số tu sĩ Chu Thiên cảnh nhìn đạo kiếm quang chói lóa như Kim Dương kia, đều cảm thấy khiếp sợ.
Làm bọn họ khiếp sợ không chỉ là ánh kiếm kia, mà còn là người đứng trên ánh kiếm.
Trên mũi kiếm đứng thẳng một thanh niên lạnh lùng, một bộ áo trắng như tuyết, thân thể như núi, khí tức như mưa, ánh mắt như sấm!
Quanh người hắn tỏa ra khí thế cực cường, trong khí thế kia ẩn chứa một chiến ý cực thịnh!
"Tố Y Hầu! Người này là Tố Y Hầu, ta đã thấy chân dung người này!"
"Cái gì! Lão quái chiến ý ngập trời này lại là Tố Y Hầu Ninh Phàm? Hắn đây là muốn đi đâu cùng người quyết chiến sao?"
"Không biết, bất quá xem phương hướng của hắn, là muốn đi tới Vân Sơn, Chu Thiên Điện..."
"Chu Thiên Điện! Hắn đi Chu Thiên Điện làm gì?"
Ninh Phàm một đường bay nhanh, đi ngang qua vô số tu thành, không để ý bất luận kẻ nào nghị luận.
Bên tai hắn chỉ có tiếng gió, trước mắt chỉ có mây mù, trong lòng chỉ có một niềm tin, đó chính là chiến thắng tám vị điện chủ Vũ Điện, thu được hoàn chỉnh Vũ Tổ bí thuật!
Một đường bay nhanh, tầm nửa ngày sau, Vân Sơn thuộc Chu Thiên cảnh đã có thể thấy được từ xa!
Hắn thu lại ánh kiếm, thu hồi cổ kiếm, bóng người lấy tốc độ không thể tin đáp xuống đỉnh Vân Sơn!
Tu sĩ thủ hộ cửa điện đều kinh hãi, lại không ai nhìn ra Ninh Phàm hạ xuống bằng cách nào, thân pháp quá nhanh!
Vài tên tu sĩ Chu Thiên Điện còn chưa thấy rõ dung mạo Ninh Phàm, âm thanh của Ninh Phàm đã vang vọng khắp Vân Sơn, như kinh lôi nổ vang, chấn động mãi trong tai mỗi một tu sĩ Chu Thiên Điện!
"Ninh mỗ thân là Xích Thiên điện chủ, vì cầu mượn xem Vũ Bia, đến đây cùng Chu Thiên Điện chủ luận bàn!"
Trong lòng núi Vân Sơn, một lão giả đầu trọc đang bế quan.
Vừa nghe Ninh Phàm nói vọng khắp cả Vân Sơn, lập tức ánh mắt lạnh lẽo, khinh thường nở nụ cười.
"Lão phu tu đạo đến nay đã có bảy ngàn bốn trăm năm, trong cảnh giới Xung Hư hiếm có địch thủ. Chỉ là một tu sĩ Vấn Hư lại đến khiêu chiến lão phu, thật không biết trời cao đất rộng!"
Lão giả đầu trọc cười lạnh một tiếng, quanh thân hóa thành một đạo độn quang màu xám, trong nháy mắt tan biến trong lòng núi, xuất hiện trên đỉnh núi!
Hắn tự nhiên nghe qua các loại đồn đại về Ninh Phàm, sát nghiệp ngập trời, chỉ là nếu không tận mắt nhìn thấy, hắn không tin!
Hắn không tin Ninh Phàm thần thông quảng đại, chỉ tin vào sự cường đại của mình!
Hắn là Chu Thiên Điện chủ, tên là Lũng Nam Hầu, một tu sĩ Xung Hư!
"Ninh Phàm! Ngươi không phải đối thủ của lão phu, cũng không có tư cách xem Vũ Bia của Chu Thiên Điện ta. Mau chóng lui ra!"
Lũng Nam Hầu quanh thân quấn quanh ánh chớp kinh thế hãi tục, quát lớn một tiếng, âm thanh hóa thành từng đạo sóng khí không thể tưởng tượng, làm vỡ nát hết thảy Vân Hải trong ba trăm ngàn dặm!
Mấy trăm Thần Sứ, Tôn lão của Chu Thiên Điện, tu vi từng người đều không yếu, ít nhất là Nguyên Anh Hóa Thần, nhưng dưới một tiếng quát mang theo khí thế của Lũng Nam Hầu, không ai có thể đứng vững!
"Khí thế của điện chủ... thật mạnh! Cho dù đối phương là Tố Y Hầu, cũng tuyệt đối không thể vượt qua điện chủ!"
"Điện chủ lần này bế quan, đối với 'Thất Lôi Chi Thuật' lại có cảm ngộ, thực lực tinh tiến không ít... Tố Y Hầu không đỡ được Thất Tình Chi Lôi của điện chủ!"
Từng lớp sóng khí xoắn tới Ninh Phàm, nhưng khi thổi đến trước người Ninh Phàm, lại quỷ dị tách ra hai bên.
Ninh Phàm liếc mắt nhìn Lũng Nam Hầu, nhàn nhạt nói:
"Khí thế của ngươi dọa không được ta, động thủ đi, nếu không ra tay nữa, ngươi sẽ không có cơ hội!"
"Thằng nhãi ranh ngông cuồng!"
Sắc mặt Lũng Nam Hầu trầm xuống, bị một tu sĩ Vấn Hư coi khinh vẫn là lần đầu tiên trong đời!
Trong mắt hắn dâng lên ánh chớp bảy màu, mười ngón bấm quyết, miệng lẩm bẩm:
"Nhân sinh thất tình, trời sinh bảy lôi... Nhất viết vui mừng, nhị viết nộ, tam viết lo, tứ viết tư, ngũ viết bi, lục viết sợ, thất viết kinh... Thất Lôi Chi Thuật!"
Lũng Nam Hầu bỗng nhiên giơ tay, vung ra một đạo thất sắc lôi kỳ, trong vòng ba trăm ngàn dặm lập tức hiện ra Lôi Vân thất sắc, Lôi Đình thất sắc ngưng tụ thành bảy quyền lôi ngàn trượng, đánh xuống vị trí đỉnh núi của Ninh Phàm!
Bảy quyền Lôi này, ngay cả tu sĩ Xung Hư bình thường cũng không thể đỡ lấy!
Nếu bảy lôi rơi xuống, toàn bộ Vân Sơn sẽ bị hủy hoại trong một ngày!
"Không được! Điện chủ một khi nổi giận, ra tay liền không còn nặng nhẹ, Tố Y Hầu nhất định không chết cũng bị thương, mà Chu Thiên Điện ta sợ cũng bị hủy trong chấn động của đấu pháp!" Một đám tu sĩ Chu Thiên Điện kinh hãi.
Nhưng một màn ngoài dự liệu của mọi người đã xuất hiện!
Bảy lôi còn chưa hạ xuống, Ninh Phàm bỗng nhiên đạp xuống đỉnh núi, dưới chân sinh ra Lôi đồ màu máu to lớn, Lôi Đình thất sắc toàn bộ bị Lôi đồ nuốt chửng.
Chợt gọi ra hắc hỏa bát dực, một bước bước ra, đột nhiên biến mất không còn tăm hơi, nguyên chỗ chỉ để lại Hỏa Ảnh nhàn nhạt...
Trong nháy mắt, Lũng Nam Hầu chỉ cảm thấy da đầu tê dại, toàn thân tràn ngập cảm giác nguy cơ!
Không chút do dự mà bứt ra bay ngược, lại lập tức gọi ra một bộ bảo giáp Thiên Huyền thượng phẩm hộ thân!
Đó là bảo giáp Thiên Huyền thượng phẩm, đủ để ngăn trở một đòn của Xung Hư bình thường!
Hắn lùi không chậm, nhưng độn quang của Ninh Phàm lại càng nhanh, chỉ trong nháy mắt đã áp sát trước người hắn, một ngón tay điểm xuống, tinh pháp hợp nhất, lực ngón tay gần như một đòn của Thái Hư!
"Băng!"
Ầm một tiếng, bảo giáp Thiên Huyền nát tan, ngực Lũng Nam Hầu đau nhức, thổ huyết liền lùi lại mấy trăm bước mới giữ vững thân thể, ngơ ngác nhìn Ninh Phàm!
Hắn, đường đường là Chu Thiên Điện chủ, lại không phải đối thủ của Ninh Phàm!
Hắn càng nhìn ra, một chỉ này của Ninh Phàm đã lưu tình, bằng không hắn không chết cũng bị thương, tuyệt đối không thể còn có khí lực đứng yên!
"Tố Y Hầu mau dừng tay, lão phu chịu thua, ngươi đã có được tư cách quan sát Vũ Bia, hãy theo lão phu tiến vào lòng núi!"
Hít!
Vô số tu sĩ Chu Thiên Điện hít một hơi lãnh khí, điện chủ mà bọn họ vẫn luôn kiêu ngạo, lại không phải đối thủ của Ninh Phàm...
Lũng Nam Hầu thì tâm tình khó bình, e sợ một đời này sẽ lưu lại bóng ma...
"Thôi vậy, người này thực lực mạnh đến khủng bố, sợ là một thân thực lực đã tiếp cận tu sĩ Thái Hư. Lão phu tuyệt đối không phải đối thủ của người này, không cần cùng hắn tử chiến, mà lại cho hắn quan sát Vũ Bia, dù sao Vũ Bia này chưa từng có ai có thể lĩnh ngộ... Hơn nữa nếu hắn không thể lĩnh ngộ Vũ Bia, thế tất sẽ bị Vũ Bia phản chấn mà bị thương..."
Hai người tiến vào cung điện trong lòng núi, Ninh Phàm đứng trước Vũ Bia của Chu Thiên Điện, lan ra Thần Niệm, chìm vào trong bia.
Sau một nén nhang, Ninh Phàm lập tức rời đi, không lưu lại chút gì, chỉ để lại Lũng Nam Hầu đầy mặt kinh ngạc.
"Hắn vì sao không bị Vũ Bia đánh bay... Theo lý thuyết, bất kỳ tu sĩ nào nỗ lực lĩnh ngộ Vũ Tổ chi thuật đều sẽ bị Vũ Bia đánh bay!"
"Lẽ nào Vũ Bia xảy ra trục trặc?"
Lũng Nam Hầu mang theo tâm tìm tòi nghiên cứu, lan ra Thần Niệm, chìm vào Vũ Bia.
Sau một khắc, trong cung điện lòng núi vang lên một tiếng kêu thảm thiết thổ huyết.
"Vũ Bia... Không hỏng..."
Mặt Lũng Nam Hầu như giấy vàng, hắn cơ hồ bị Vũ Bia trực tiếp đánh giết...
Lừa bố mày, lừa bố mày ah! Dựa vào cái gì Ninh Phàm không bị đánh bay, còn hắn Lũng Nam Hầu lại bị đánh bay!
Lẽ nào Ninh Phàm ngộ ra được truyền thừa của Vũ Tổ? Đừng nói đùa, chuyện đó sao có thể! Vũ giới sáng lập đến nay đã một trăm năm mươi triệu năm, chưa từng có ai ngộ ra thuật này!
Đánh chết hắn hắn cũng không tin...
...
Thiên Vân đệ ngũ cảnh, Thành Thiên cảnh!
Ninh Phàm chân đạp hoàng kim kiếm quang, hướng Vân Sơn của Thành Thiên cảnh đi nhanh.
Từ sau khi chiến bại Lũng Nam Hầu, đã qua một ngày, chỉ trong một ngày ngắn ngủi, tin đồn hắn chỉ tay đánh bại Lũng Nam Hầu đã nhanh chóng lan truyền!
Khi tu sĩ Thành Thiên cảnh nhìn thấy Ninh Phàm nhập cảnh, tất cả mọi người đều khiếp sợ không thôi.
Ninh Phàm không chỉ muốn đánh bại một mình Lũng Nam Hầu, xem tình hình còn muốn xuất phát từ Xích Thiên Điện, vòng quanh Thiên Vân quốc cảnh, một đường khiêu chiến tám điện điện chủ khác!
Mục đích... Tựa hồ là vì Vũ Tổ chi bia mà không ai có thể ngộ ra...
"Chậc chậc chậc, không ngờ Tố Y Hầu này lại cường đại như vậy, lại có thể chỉ tay đánh bại Lũng Nam Hầu... Chỉ là hắn quả nhiên muốn khiêu chiến tám điện điện chủ khác sao?"
"Đồn đại Tố Y Hầu sở dĩ cùng Lũng Nam Hầu một trận chiến, là vì quan sát Vũ Tổ chi bia... Trong Vũ Bia ghi lại Vũ Tổ chi thuật, nhưng thuật này không ai có thể lĩnh ngộ. Theo ta thấy, Tố Y Hầu này quan sát Vũ Bia là giả, mượn cớ khiêu chiến tám điện để lập uy là thật!"
"Lập uy? Tu vi thật sự của Tố Y Hầu nghe nói chỉ là Vấn Hư mà thôi, hắn thật có thể đánh bại tám điện chủ sao?"
Mỗi khi Ninh Phàm đi qua một tu thành, liền gây nên nghị luận trong tu thành đó.
Độn quang của hắn không giảm, một đường bay nhanh, thẳng đến khi nhìn thấy Vân Sơn từ xa, mới thu hồi cổ kiếm, thân hình lay động, trong nháy mắt xuất hiện trên đỉnh biển mây, lăng không đứng vững ngoài Thành Thiên Điện!
"Ninh mỗ muốn mượn Vũ Bia một xem!"
"Hừ! Muốn nhìn Vũ Bia, trước tiên phải vượt qua lão phu đã!"
Một lão giả hoàng bào cũng đã chờ đợi từ lâu, hoàng mang lóe lên, từ Vân Sơn độn lên trời cao, cùng Ninh Phàm đạp trên Vân Hải đối lập.
Lão giả hoàng bào kia tên là Hoàng Cốc, có khí tức cảnh giới Xung Hư, quanh thân pháp lực biến ảo thành từng mảnh Phong Diệp màu vàng, chính là Thành Thiên Điện điện chủ!
Hoàng Cốc vung tay lên, một thanh cờ phướn vàng sẫm đã hiện lên trong lòng bàn tay.
"Cờ của lão phu tên là 'Ất Mộc Thương Phong Kỳ', trải qua hơn một ngàn năm Nguyên Thần chi hỏa của lão phu rèn luyện, uy lực khó lường, ngay cả Xung Hư cũng chưa chắc có thể đỡ lấy, ngươi, không đỡ được!"
"Thật sao..." Vẻ mặt Ninh Phàm không hề lay động.
"Hừ! Ngươi đã không biết điều, lão phu cũng sẽ không lưu tình! Mộc Long xuất hiện!"
Toàn thân Hoàng Cốc pháp lực chấn động, khí thế chấn vỡ mấy trăm ngàn dặm Vân Hải, bỗng nhiên lay động Ất Mộc Thương Phong Kỳ.
Cùng với Pháp Bảo lay động, vô số bóng mờ Phong Diệp màu vàng hiện ra trong mấy trăm ngàn dặm, ngưng tụ thành một Mộc Long vàng sẫm to lớn bảy ngàn trượng.
Hai mắt Mộc Long lập loè hung mang, há mồm phun ra một cột sáng vàng to lớn về phía Ninh Phàm.
Tốc độ đánh của cột sáng vàng kia cực nhanh, trời cao nơi nó đi qua từng mảng đổ nát, uy lực cực cường, so với Thất Lôi Chi Thuật của Lũng Nam Hầu còn mạnh hơn nửa phần.
Ninh Phàm cũng không thèm nhìn tới cột sáng vàng kia, một điểm mi tâm, lấy ra Trảm Ly, giơ tay vung kiếm, chém cột sáng vàng thành hai đoạn.
Chợt thu hồi Trảm Ly Kiếm, tóc đen theo gió múa tung, mười ngón bỗng nhiên bấm quyết, trong mắt lập loè u mang hắc hỏa.
Tại khoảnh khắc chỉ quyết hạ xuống, lấy Mộc Long làm trung tâm, từng vòng tròn lửa màu đen to lớn hiện ra, tổng cộng hai trăm mười sáu tầng vòng tròn biển lửa!
Toàn bộ Vân Hải đều bị biển lửa thôn phệ, Mộc Long trống rỗng trong mắt khi chạm đến hắc hỏa, càng lộ ra vẻ sợ hãi như có nhân tính.
Hỏa Long kêu thảm một tiếng, chỉ trong khoảnh khắc đã bị Viêm giới hắc hỏa đốt thành tro bụi!
Răng rắc một tiếng, bảo cờ trong tay Hoàng Cốc nứt ra một vết, càng theo Mộc Long bị hủy, bị trọng thương.
Hoàng Cốc còn chưa kịp đau lòng bản mệnh pháp bảo, Cửu Đầu Hỏa Long màu đen do biển lửa hóa thành đã lăn lộn mà đến chỗ hắn!
Hỏa Long hắc hỏa kia có tốc độ cực nhanh, chỉ trong thời gian ngắn, biển lửa đã nhấn chìm Hoàng Cốc.
"A!"
Trong biển lửa, Hoàng Cốc kêu thảm một tiếng, như diều đứt dây ngã ra khỏi biển lửa, rơi xuống Vân Hải, ầm ầm rơi vào đỉnh Vân Sơn, đập ra một cái hố lớn trên Vân Sơn.
Ninh Phàm há miệng nuốt, nuốt đầy trời hắc hỏa vào bụng, đáp xuống Vân Sơn của Thành Thiên Điện, nhàn nhạt nhìn Hoàng Cốc đang ho ra máu không ngừng trong hố lớn.
"Ta đã hạ thủ lưu tình, bằng không ngươi hẳn phải chết trong biển lửa."
"Khụ khụ khặc... Lão phu đa tạ Ninh điện chủ hạ thủ lưu tình, ta sẽ dẫn Ninh điện chủ đi quan sát Vũ Bia ngay..."
Hoàng Cốc từ trên đất bò dậy, đối với uy lực của hắc hỏa kia vẫn còn sợ hãi trong lòng.
Trước đó hắn tuy chật vật ngã xuống Vân Hải, nhưng bây giờ nội thị một phen, phát hiện thương thế không nặng, tự nhiên là do Ninh Phàm hạ thủ lưu tình.
Hoàng Cốc tuy rằng ngạo mạn, nhưng cũng không phải không biết tốt xấu, lập tức dẫn Ninh Phàm tiến vào lòng núi, quan sát Vũ Bia.
Hít!
Từng vị Tôn lão, Thần Sứ của Thành Thiên Điện toàn bộ trợn mắt há mồm.
Bọn họ biết rõ điện chủ mạnh mẽ, đặc biệt là Ất Mộc Thương Phong Kỳ càng lợi hại phi phàm, vậy mà chỉ một hiệp đã thua trong tay Ninh Phàm!
Bọn họ vốn còn không tin tin đồn Ninh Phàm chỉ tay bại Lũng Nam Hầu, bây giờ xem ra, tin đồn xác thực là thật, sức chiến đấu của Ninh Phàm đã kinh thế hãi tục, sợ là đã đạt tới cảnh giới Xung Hư vô địch!
Xung Hư vô địch!
Thực lực như vậy, ngoại trừ ba vị điện chủ U Thiên Điện, Quân Thiên Điện, Hạo Thiên Điện, ai có thể cùng Ninh Phàm một trận chiến!
"Nếu Tố Y Hầu có thể lấy sức một người chiến bại tám điện điện chủ, từ ngày này trở đi, Xích Thiên Điện sẽ trở thành đệ nhất trong chín điện!"
Xì!
Một đạo hoàng kim kiếm quang từ lòng núi lao ra, không để ý đến sự kinh ngạc của bất luận kẻ nào, một đường hướng U Thiên Điện bỏ chạy!
Thiên Vân cảnh giới thứ sáu... U Thiên cảnh!
Trong U Thiên cảnh, Phương Sinh ngạo nghễ đứng trên đỉnh Vân Sơn, quanh thân tản ra khí thế Xung Hư vô địch, chờ đợi cùng Ninh Phàm một trận chiến!
Hắn biết, Ninh Phàm sẽ đến!
Năm đó trong Tống quốc, hắn chưa cùng Ninh Phàm một trận chiến, vô cùng tiếc nuối, hôm nay liền bù đắp trận chiến năm đó, cùng nhau phân thắng bại!
"Mười năm trước, hắn tuy miễn cưỡng chiến bại Phương Tử, nhưng thực lực hẳn vẫn yếu hơn ta một bậc... Mười năm sau, người này có thể cùng ta ngang nhau một trận chiến hay không!"
Giờ khắc này toàn bộ Thiên Vân quốc đều đã náo động, vô số tu sĩ đã sớm chạy tới U Thiên cảnh, chờ đợi quan sát trận chiến giữa Xích Thiên điện chủ và U Thiên Điện chủ!
Trong vô số mong chờ, một đạo hoàng kim kiếm quang giáng lâm Vân Sơn của U Thiên Điện!
Ninh Phàm chân đạp hoàng kim cổ kiếm, hoành hành trên đỉnh biển mây, lạnh lùng nhìn Vân Sơn, chiến ý xung thiên!
"Phương Sinh, đánh với ta một trận!!"
Bản dịch chương này được phát hành độc quyền tại truyen.free.