(Đã dịch) Chỉ Còn Ba Tháng Mệnh, Bọn Hắn Đi Cầu Ta Tha Thứ! - Chương 219: Maureen thuyết phục
Ở một góc rừng trúc khác.
Trác Lâm lặng lẽ nhìn Lý Nguyệt. Dáng lưng nàng toát lên vẻ tĩnh lặng khiến Trác Lâm nhất thời không biết nên nói gì. Anh luôn muốn thử làm một điều gì đó, nhưng kết cục dường như lúc nào cũng là Lý Nguyệt khơi mào câu chuyện hoặc tình huống. Anh thấy mình thật vô dụng.
"Không biết Trần Thù bên đó ra sao rồi." Trác Lâm hít một hơi thật sâu, tiến lên nói.
Nghe vậy, Lý Nguyệt thoáng ngẩn người, rồi cũng nghiêng đầu nhìn về phía hướng Trần Thù và Maureen vừa đi. Trong mắt nàng ánh lên một tia trầm tư.
"Hẳn là sẽ rất tốt." Lý Nguyệt nói.
Trác Lâm nói: "Em thật giống như có chút không quan tâm."
Lý Nguyệt cười cười: "Không có chứ."
"Có chứ." Trác Lâm im lặng nhìn cô.
Lý Nguyệt lại sửng sốt đôi chút, rồi khẽ cười thầm. "Thật ra em cũng đang nghĩ, liệu Trần Thù và Maureen có tìm được cây trúc tám đốt hay không."
"Em nghĩ sao?" Trác Lâm như tìm được điểm chung để trò chuyện.
Lý Nguyệt lắc đầu: "Không nhất định có thể tìm tới."
Trác Lâm mỉm cười: "Anh mong họ tìm thấy. Họ là cặp đôi xứng đôi nhất mà anh từng thấy, anh luôn cảm giác mọi thứ về họ đều thật đặc biệt."
Lý Nguyệt lắc đầu cười nói: "Lần này chúng ta đến đây theo Trần Thù và Maureen, vận may của họ đã quá tốt rồi. Nếu cả cây trúc tám đốt cũng được họ tìm thấy, chẳng phải tất cả vận may đều đổ dồn vào họ sao?"
"Đây không phải chuyện tốt sao?" Trác Lâm nói.
Lý Nguyệt thở dài: "Nếu đúng là như vậy, tình huống đó thật sự quá quỷ dị, cứ như mọi thứ đều được sắp đặt theo một kịch bản vậy."
Trác Lâm ngẫm nghĩ thấy cũng phải, rồi bật cười theo. Chưa nói đến chuyện Trần Thù và Maureen đạt được vòng nhân duyên ba sao, riêng việc ở miếu nhân duyên đã rõ ràng có điều kỳ lạ. Nếu như mọi chuyện tốt đẹp đều dồn hết vào hai người họ, điều đó ngược lại sẽ khiến người ta cảm thấy khó hiểu.
***
Rừng trúc thỉnh thoảng có một đôi tình lữ đi qua. Họ đều cố gắng lách qua khu rừng rậm rạp phía trước nhất, như thể biết rõ nơi đó chẳng thể nào mọc ra thứ họ tìm kiếm.
Ở nơi này, có hai người đang miệt mài tìm kiếm khắp khu rừng. Cô gái không ngừng nghỉ ngắm nhìn xung quanh, đến tận giờ vẫn không hề có ý định từ bỏ.
"Đây có lẽ chính là Maureen." Ở phía sau cô, Trần Thù thầm thở dài một tiếng. Trần Thù ngắm nhìn dáng hình thiếu nữ, không khỏi xuất thần. Cô gái đi được một lúc, mồ hôi lấm tấm nơi cổ. Nàng ngẩng đầu nhìn xa xăm, ánh mắt ánh lên vẻ kiên nghị.
Trần Thù bỗng muốn tiến lên lau đi vệt mồ hôi trên cổ nàng, muốn nói với nàng rằng không cần phải vội...
Maureen từng vô tình hay hữu ý kể cho anh nghe về những kết cục viên mãn trong các bộ manga: nam nữ chính sống hạnh phúc bên nhau, sinh con đẻ cái, rồi những lúc rảnh rỗi lại thảnh thơi chơi đùa với chúng. Đó thật sự là khoảnh khắc hạnh phúc nhất đời người. Trong thoáng chốc, Trần Thù dường như cũng nhìn thấy vài đứa trẻ con vây quanh họ nô đùa, tiếng cười nói rộn ràng cứ vương vấn mãi bên tai anh.
"Trần Thù?" Maureen cất tiếng gọi, Trần Thù lấy lại tinh thần.
"Em sao vậy?" Trần Thù khéo léo che giấu cảm xúc của mình.
"Anh sao vậy, anh đang lo lắng sao?" Maureen hỏi.
"Đúng a." Trần Thù nhẹ gật đầu. "Tìm lâu như vậy, anh cũng có chút lo lắng."
Maureen đan các ngón tay vào nhau, vẻ xoắn xuýt thoáng qua rồi nhanh chóng bước đến bên Trần Thù, nắm lấy tay anh.
"Trần Thù, chúng ta sẽ tìm được." Maureen kiên định nói.
"Tìm không thấy cũng không có quan hệ." Trần Thù cười cười.
Maureen nói: "Ừm, chúng ta cứ cố gắng tìm, không tìm thấy thì thôi. Mình đã ở bên nhau rồi, đâu cần bận tâm những thứ khác."
"Ừm." Trần Thù khẽ đáp.
Nghe vậy, Maureen không biết nghĩ đến điều gì mà khúc khích cười.
"Cười cái gì?"
"Không có cười cái gì."
Maureen khẽ hát, kéo tay Trần Thù ung dung bước về phía trước. Phía trước Trần Thù và Maureen là khu trúc mọc tốt nhất, đáng lẽ sẽ không có cây trúc bất thường nào ở đó.
Trần Thù kéo lại Maureen: "Được rồi, đừng đi bên kia, hẳn là tìm không thấy."
Maureen nghiêng đầu nhìn thoáng qua rồi quay sang Trần Thù: "Trần Thù, em cảm thấy bên đó chắc chắn có. Đây là lần đầu tiên em có cảm giác như vậy."
Trần Thù có một lát thất thần. Nhưng rất nhanh, Trần Thù cũng phản ứng lại. Maureen giờ đây ngày càng có chính kiến riêng, đó cũng là một điều tốt. Chỉ là, trong lòng Trần Thù bỗng thấy có chút hụt hẫng.
"Vậy thì tốt, chúng ta cứ đi qua." Trần Thù cười nói.
"Ừm." Maureen cười gật đầu. "Không hiểu sao, vừa đặt chân đến đây em đã cảm giác nơi này nhất định có."
"Nghe nói có ít người cảm ứng đặc biệt chuẩn."
"Hì hì, trước đây em chưa từng có cảm giác như vậy, nhưng lần này không hiểu sao nó lại mãnh liệt đến thế."
"Trần Thù, anh muốn gì?"
"A?"
"Tôn Duyệt nói, có người sẽ làm thế này, khi tìm trúc nhân duyên, họ sẽ hỏi nguyện vọng của đối phương. Một nguyện vọng chân thành có lẽ sẽ mang lại may mắn đấy."
"Thật ư?" Trần Thù bật cười nhẹ. "Ừm, nếu là nguyện vọng, anh chỉ mong mình có thể bình an sống hết đời, cùng với người mình yêu thương nhất..."
"Vậy thì nguyện vọng của anh nhất định sẽ thực hiện."
Maureen kéo tay Trần Thù, hệt như ngày trước anh đã kéo tay nàng trên bờ biển.
Lúc này, hai người đã đến điểm cuối của khu rừng. Những cây trúc nơi đây mọc tốt đến bất ngờ, xanh tươi cứng cáp, lá cây xào xạc trong gió nghe thật êm tai. Trần Thù nhìn thoáng qua là biết ngay, nơi này khó mà tìm thấy trúc nhân duyên tám hay chín đốt.
Bên cạnh, Maureen bỗng cất tiếng cười trong trẻo như chuông gió. Trần Thù nghiêng đầu nhìn, thấy Maureen mỉm cười, chỉ tay vào giữa rừng.
Chỉ thấy ở tận cùng, giữa những lùm trúc xanh t���t nhất, lại có một cây mọc không được sum suê cho lắm. Đếm đi, nó vừa vặn có tám đốt.
"Trần Thù." Maureen vừa cười vừa nói. "Chúng ta tìm được."
Trần Thù trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Đây có lẽ chính là cái gọi là "tưởng vụng mà lại khéo" chăng. Nếu cứ tìm kiếm một cách thông thường, có lẽ họ đã chẳng tìm thấy được một cây trúc tám đốt nào. Thế nhưng, anh lại bất ngờ thay đổi suy nghĩ, và cuối cùng lại tìm thấy.
Nhìn Maureen vui sướng từ tận đáy lòng, Trần Thù lại không tài nào cười nổi.
Rời khỏi rừng trúc, Lý Nguyệt và Trác Lâm cũng tìm được một cây trúc chín đốt. Thế nhưng, khi nghe kể về "chiến tích" của Maureen, cả hai đều ngẩn người.
"Sao vậy? Hai người không vui à?" Maureen thấy vẻ mặt họ ngạc nhiên, bèn khó hiểu hỏi.
"Không, không có." "Chúng tôi hơi kinh ngạc thôi, haha." Lý Nguyệt nhanh chóng trấn tĩnh lại, cười nói: "Xem ra hai người đúng là cặp đôi may mắn nhất lần này rồi."
Nghe thấy hai chữ "tình lữ", Maureen mặt hơi nóng lên, lén nhìn Trần Thù một cái, khóe miệng vẫn không sao kìm được n�� cười.
Trần Thù khẽ cười.
"Cái thằng này, gặp bao nhiêu chuyện tốt rồi mà còn làm bộ làm tịch nữa, haha." Trác Lâm vỗ mạnh vai Trần Thù, khéo léo che giấu sự kinh ngạc của mình.
Mà Lý Nguyệt lẳng lặng nhìn Trần Thù, chẳng biết tại sao, trong lòng nàng trở nên càng ngày càng bất an.
Trở lại khách sạn, Trần Thù nhanh chóng nghỉ ngơi. Không lâu sau, Trác Lâm cũng về đến, tìm gặp Trần Thù và đi thẳng vào vấn đề: "Giờ anh cần em giúp một tay..."
Sự diệu kỳ của câu chuyện này được Truyen.free trân trọng mang đến độc giả.