Chimera - Những kẻ hỗn tạp - Chương 3: Chapter 3: - Chưa gì đã thấy rắc rối rồi!
Nhìn vẻ mặt sợ hãi và bàng hoàng của kẻ phàm tan biến trước mắt, Aquarius không khỏi mỉm cười.
Tuy vậy, nụ cười đó không phải sự thích thú của một vị thần thường thể hiện trước kẻ phàm trần mang đến cho họ những xúc cảm mới mẻ.
Ngược lại là đằng khác.
Đó là cảm xúc vui thú khi chà đạp một sinh vật thấp hèn đáng kinh tởm.
Ngay khi nhìn thấy bản mặt ấy, lòng vị thần ấy dâng lên một thứ xúc cảm mãnh liệt, Cô gần như mất kiểm soát bản thân, các ngón tay co duỗi không ngừng như thể muốn tách khỏi cơ thể mà lao thẳng về phía trước, ý muốn xé hắn ra thành trăm mảnh tràn ngập tâm trí và sẽ chỉ có thể thoả mãn khi tự tay mình làm điều đó.
Aquarius là một vị thần, mà thần thì không nên để cảm xúc lấn át lí trí. Hơn nữa, Cô vẫn còn công việc phải hoàn thành.
Vậy nên Cô đã kìm nén lại.
Song không có nghĩa là Cô không làm gì cả.
Aquarius đã giải phóng một phần sự hiện diện thần thánh của bản thân cho những kẻ được chọn, để họ nhận thức được địa vị của Cô và khuất phục hoặc chí ít là trở lên ngoan ngoãn hơn mà không kháng cự trước sự vô lí của hoàn cảnh lúc bấy giờ cũng như nhiệm vụ được giao.
Ít nhất đó là những gì Cô đã làm, tất nhiên là trừ tên đó ra.
Hắn đã được trải nghiệm hoàn toàn áp bức mà một vị thần có thể tỏa ra chỉ bằng sự hiện diện chân chính nhất.
Tình trạng thảm hại của hắn sau khi cảm nhận được nó khiến Cô thỏa mãn phần nào.
"Không ngờ Ngài sẽ thực sự chọn hắn."
Dù biết rằng sẽ có điều gì không ổn nhưng Cô cũng chẳng thể ngờ tới lựa chọn của Ngài ta. Mà, dẫu cho có mục đích của Ngài có là gì thì hiện tại Cô cũng chẳng mấy quan tâm nữa.
Việc lựa chọn hắn ta có thể nằm ngoài dự đoán, song nó cũng không ảnh hưởng tới kế hoạch của Cô, thậm chí còn nó còn có thể trở thành mắt xích quan trọng giúp thúc đẩy tiến trình đạt tới mục tiêu trong kế hoạch ấy.
Tách.
Chỉ bằng một cái búng tay, Aquarius đã dịch chuyển đến một căn phòng khác mà vẫn giữ nguyên tư thế ngồi như thể thứ dịch chuyển không phải Cô mà là không gian xung quang.
Đó là một căn phòng tràn ngập ánh nắng vàng dịu nhẹ được chiếu từ cửa kính phía sau lưng Cô. Hai bên là hai kệ sách bằng gỗ xếp chật kín sánh, được đặt trên thảm đỏ. Trước mặt Cô là bàn làm việc bằng gỗ với 5,6 chồng giấy đặt lên trên.
Nếu như không biết về thân phận người ngồi trong phòng thì đây chẳng khác nào một căn phòng làm việc bình thường mang phong cách châu Âu cận hiện đại, thứ mà nhân loại thường dùng.
Ấy vậy mà, chủ nhân căn phòng lại là một vị thần.
Nhìn về phía trước mặt, nụ cười hiện diện nãy giờ Cô bỗng tắt ngắm, thay vào đó là vẻ mặt bực bội.
"Tại sao nó vẫn nhiều như vậy?"
Cô đã giải quyết đâu đó 90% số công việc được giao, dù vậy đống tài liệu trước mặt cô đủ khiến cô bận rộn trong 1, 2 năm. Không những thế, càng làm, Cô thấy lượng công việc càng tăng.
Đôi khi Cô không khỏi không nghĩ đến việc đốt quách chỗ tài liệu xếp chồng như núi này hay đơn giản hơn là nghỉ việc để làm một con lười, hoặc thậm chí là giải quyết luôn thằng đưa ra vấn đề không.
Song, để đạt được mục đích của mình, Cô phải tiếp làm việc.
Thở dài, Cô gạt những suy nghĩ vẩn vơ trong đầu.
"Dù sao vẫn còn thời gian cho đến lúc đó!"
Nghiến răng. Aquarius lại lao đầu vào công việc.
_____________________
Tâm trạng hiện tại của tôi đang cực hỗn loạn.
Đó là sự pha trộn kì lạ giữa sợ hãi, phẫn nộ, phấn khích và tôn sùng.
Sợ hãi trước thực thể tối cao, không thể với tới.
Phẫn nộ trước kẻ đã tự tiện thay đổi tên do cha mẹ đặt cho tôi.
Phấn khích trước thế giới mới đầy lạ lẫm, ẩn chứa nhiều điều thú vị.
Tôn sùng trước vị thần ban cho tài lộc.
Nhìn vào chiếc túi nằm trên tay mình, khóe môi tôi không ngừng nhếch lên.
Trong đó là 10 xu đồng, 10 xu bạc và ...10 xu vàng. Dù trên những đồng xu có những họa tiết lạ mắt, song tôi cũng chẳng mấy bận tâm, có tiền thì mấy ai quan tâm đến mấy chuyện vặt vãnh đó.
Tôi thề rằng cả đời mình chưa bao giờ được cầm nhiều vàng đến thế. Có nằm mơ tôi cũng chẳng thể ngờ sẽ có ngày tiền từ trên trời rơi xuống.
À mà nó đâu phải đồ miễn phí.
Nghĩ về cục tức ban nãy, rồi lại quay lại nhìn những đồng tiền vàng lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Tôi khẽ thở dài:
"Phải chăng bản thân đã bán mình cho tư bản?"
"Hả?"
"À, không có gì đâu!"
Giật mình, tôi vội trả lời với cô gái tóc vàng, người hỏi tôi với nụ cười bối rối.
Chìm đắm trong suy tư quá lâu, tôi quên mất rằng vẫn có những người khác đã cùng tôi đến thế giới này.
Sau khi tỉnh dậy, chúng tôi kiểm tra tư trang và các giác quan xem liệu chúng có hoạt động bình thường được không. Thấy rằng tất cả đều ổn, chúng tôi quyết định đến thị trấn mà chúng tôi đã nhìn thấy trên đồi càng nhanh, càng tốt, vừa đi vừa giới thiệu sau.
" E hèm.... Vậy chúng ta bắt đầu tự giới thiệu về nhau chứ! Để tớ trước. Tớ là Flora Edsel, 18 tuổi đến từ Anh Quốc. Mọi người có thể gọi tớ là Lora. Hân hạnh được làm quen!"
Cô gái tóc vàng ,à phải gọi là Flora nhỉ, giơ tay hào hứng giới thiệu bản thân.
Từ giọng điệu nhanh nhảu cho đến những hành động ngẫu hứng, Flora cho thấy mình là một người lạc quan, hòa đồng và năng động. Cô dễ dàng tạo ra bầu không khí thoải mái cho mọi người xung quanh.
Một người hướng ngoại khá điển hình.
"Eric Douglas, 18 tuổi, từ Mỹ. Rất vui được gặp."
Cậu trai tóc trắng, Eric, giới thiệu ngắn ngọn. Đúng như mong đợi từ người có hào quang nhân vật chính, lời nói xúc tích, giọng nói không đến nỗi sắc lạnh nhưng đủ khiến người khác rùng mình kiểu này mà không phải là nhân vật chính thì còn ai hợp nữa.
"Mình là Taeru Hikari, 18 tuổi, đến từ Nhật Bản. Rất vui được làm quen!"
Tiếp đến gái còn lại trong nhóm, Hikari phải không, hay Taeru nhỉ, mỉm cười giới thiệu. Cô có giọng nói nhẹ nhàng, nụ cười ấm áp càng tô lên vẻ đẹp dịu dàng hút mắt của cô.
À đến lượt mình rồi nhỉ.
Nhận thấy ánh mắt của những người khác hướng đến mình, tôi bất chợt cảm thấy căng thẳng.
Kìm nén nó lại tôi cất lời:
"Mình là ..." "À cậu là Verruckt Kenneth nhỉ!"
"Hả?"
Trước khi tôi kịp nói hết câu, Flora đã cướp lời tôi.
"Tên cậu hơi dài nên tớ gọi là Ken nhé!"
"...."
Tôi đến cạn lời trước cô gái này.
Chưa kịp phản ứng gì, Flora đã quyết định xong hết rồi. Thật tùy hứng.
Song ngẫm lại, nữ thần nói rằng tên của tôi không hợp với thế giới này.
Nếu vậy thì dù sớm hay muộn, khi đến đây tôi cũng phải tìm một cái tên giả để có thể hòa nhập với cư dân bản địa. Việc được đặt tên mới suy cho cùng cũng không có tác hại nào quá đáng kể, hơn hết tôi chưa thể biết những người này có thể hợp tác lâu dài được không được không.
Tình tiết những người được triệu hồi đến một thế giới khác vì không thể hoà hợp mà tách ra hành động, thậm chí còn trở thành kẻ thù của nhau cũng không hề hiếm.
Tôi cũng không dám khẳng định bốn người chúng tôi sẽ không bao giờ rơi vào tình cảnh ấy, nên việc cho biết tên thật của cũng không quá quan trọng.
Vậy thì cứ chấp nhận nó thôi.
"Tuỳ cậu vậy, tên thì như mọi người đã biết, tôi 18 tuổi, đến từ Việt Nam. Rất hân hạnh được làm quen!"
"Ể, cậu là người Việt ư?"
"Đúng vậy, có chuyện gì sao?"
Tôi hướng mắt về phía Hikari, người vừa nói với vẻ ngạc nhiên.
Cô bối rối khua tay:
"À không có gì, chỉ là mình thấy bất ngờ thôi."
Bất ngờ à, tôi cũng đang bất ngờ đây.
Anh, Mỹ, Nhật đều là những nước thuộc hàng top thế giới.
Việt Nam cũng nằm trong số ấy, song vẫn là một đất nước trong giai đoạn phát triển.
Nếu đây là đại diện cho quốc gia thì tôi chắc chắn sẽ không được chọn đâu. Một thằng yếu đuối đến thảm hại như tôi thì làm được trò trống gì.
Nhưng nhìn vào hoàn cảnh hiện tại thì có lẽ không phải vậy.
Đây có lẽ là sự lựa chọn ngẫu nhiên, hoặc theo một quy tắc nào đó, thứ mà chúng tôi sẽ biết sớm thôi.
Nhìn về phía trước, tôi thấy mình đã đến rìa thị trấn.
Không có tường thành vững chắc, không có lính canh túc trực. Chỉ đơn giản là một thị trấn bình thường mang phong cách châu Âu trung cổ nhưng mang vẻ tươi mới, nằm đâu đó giữa thời trung cổ và thời victoria.
Những ngôi nhà được sắp xếp theo trật tự, mái nhà sơn đủ loại màu sắc, đường lớn được đặt những cột đèn đường màu đen. Khắp nơi được trang trí những lá cờ đầy màu sắc, có vẻ như gần đây đã có một lễ hội lớn nào đó.
Lúc nhìn thấy thị trấn này từ xa, tôi đã thấy khá bối rối.
Nếu không có canh phòng thì nghĩa là này khá an toàn, thậm chí là an nhàn ấy chứ.
Nhưng điều ấy lại mâu thuẫn với bối cảnh chúng tôi được đặt vào.
Giết ma vương.
Tức là phải có ma vương. Mà có ma vương thì đồng nghĩa phải có ma thú.
Ma thú, nếu đúng như hiểu biết của tôi về chúng, thì đó là những sinh vật hung hãn có sức mạnh vượt trội, dễ dàng phá huỷ một thị trấn không phòng bị như nơi này.
Cũng có thể nơi này sử dụng rào chắn vô hình hoặc vật phẩm, pháp trận xua đuổi ma thú.
Sử dụng rào chắn vô hình thì đáng lẽ chúng tôi đã không thể vào dễ dàng thế này, còn vật phẩm hay pháp trận xua đuổi ma thú thì sẽ khá tốn kém vì việc phải duy trì nó liên tục mà thị trấn này không giống nơi quan trọng để sử dụng những thứ trên.
Thật kì lạ.
"Chúng ta mau chia ra tìm kiếm thông tin, đồng thời kiếm nhà trọ phù hợp. Chúng ta không nhất thiết phải ở cùng nhau. Nếu có chuyện gì thì liên lạc bằng chiếc nhẫn. Hẹn gặp ở hội mạo hiểm giả."
Lời của Eric khiến tôi thoát khỏi những suy tư của bản thân.
"Được thôi. Vậy, tớ cũng đi đây.
Bye bye!"
Eric bước đi về phía trước, theo sau là Flora đang vẫy tay tạm biệt.
Tôi vẫy tay với Flora rồi nhìn tay phải của mình. Một chiếc nhẫn bằng bạc đã xỉn màu nằm gọn trên ngón trỏ của tôi.
Đây là chiếc nhẫn mà Eric đã nhắc đến.
Nó không phải chiếc nhẫn bình thường, mà là một ma cụ có khả ngụy trang. Ban đầu, nó là một chiếc nhẫn bằng vàng ròng, được khảm một viên ruby ở giữa.
Mỗi người chúng tôi đều có những chiếc nhẫn kiểu này đi kèm với túi tiền song có đôi chút khác biệt về chất liệu.
Tất cả đều làm bằng vàng nhưng của tôi là ruby, Eric là aquamarine, Flora là sapphire, Hikari là kim cương.
Dựa trên tờ hướng dẫn để trong túi tiền thì dù khác chất liệu nhưng công dụng lại giống nhau.
Đầu tiên là khả năng ngụy trang hình dạng. Nó có thể ngụy trang thành chiếc nhẫn bình thường hoặc một chiếc nhẫn khảm kim cương đầy xa hoa. Dù nghe có vẻ phế song hiện tại tôi đang cần chức năng này. Việc đi lại giữa đường với chiếc nhẫn bắt mắt sẽ dễ khiến tôi trở thành mục tiêu của lũ trộm và lưu manh.
Thứ hai là chức năng lưu trữ vật phẩm. Đúng như mặt trữ nó giúp lưu trữ vật phẩm, hoạt động dựa trên ý muốn của chính người sở hữu. Tôi chưa biết liệu có giới hạn nào cho khả năng chứa đồ của nó không ,song có một vật phẩm như vậy ngay từ đầu sẽ giúp ích rất nhiều. Hiện tại, số tiền mà tôi nhận được từ nữ thần cũng nằm trong chiếc nhẫn này.
Cuối cùng là khả năng liên lạc, thứ Eric đã nhắc tới. Trong một cuộc chiến mà bên có nhiều thông tin nhất sẽ dành thế chủ động thì vật phẩm này sẽ là thứ quan trọng nhất. Nó có sự liên kết mạnh mẽ giữa những chiếc nhẫn của chúng tôi khiến vật phẩm này giúp chúng tôi có thể liên lạc bất kể khoảng cách hay trong không gian đặc biệt, trừ khi đó là thần giới hoặc thứ gì đó tương tự.
'Có lẽ mình cũng nên di chuyển thôi.'
Thấy chỉ còn tôi và Hikari ở lại, tôi quyết đi về hướng khác với hai người kia. Dù sao thì ở một mình với người vừa mới quen khiến tôi khá ái ngại.
"Tớ cũng đi đây. Hẹn gặp lại ở Hội mạo hiểm giả." "Ừm, cậu đi cẩn thận." Tôi khẽ gật đầu trước lời của Hikari và bước tiếp.
Sau đó, tôi ngay lập tức tìm đến một cửa hàng quấn áo nhỏ. Việc đi lại với bộ quần áo này khiến tôi nhận được khá nhiều con mắt tò mò, nó làm tôi khá ngượng dù chẳng làm gì sai.
Đáo giang tuỳ khúc, nhập gia tuỳ tục.
Các cụ nói cấm có sai.
Thay xong trang phục, tôi cũng tiện thể mua luôn mấy bộ nữa mặc dần.
Tiếp đó tôi tìm đường ra chợ tìm thứ gì bỏ bụng. Trải qua nhiều chuyện một lúc khiến bụng tôi bắt đầu réo.
Không phải là tôi đang chơi bời, dù đúng là tôi đang tự thoả mãn bản thân, tôi cũng thu thập thông tin nghiêm túc đấy.
Về thị trấn hiện tại.
Nơi đây gọi là Erntest, một thị trấn nhỏ thuộc đất nước Ephraim.
Cư dân ở đây rất dạng từ những chủng tộc phổ biến như con người, thú nhân, elf, người lùn cho đến những chủng tộc ít thấy như dark elf, harpy, long tộc, thậm chí còn có cả minotorus và orge, những sinh vật thường được coi là ma thú cần được tiêu diệt trong mấy bộ fantasy thường thấy.
Điều này cho thấy đây là một thị trấn khá cởi mở với các chủng tộc khác.
Về giá trị tiền tệ. Ở đây có 7 loại xu ,đồng, đồng lớn, bạc, bạc lớn, vàng, vàng lớn và bạch kim. 1 xu đồng lớn = 10 xu đồng, 1 bạc = 10 xu đồng lớn, 1 bạc lớn = 10 bạc, tương tự vậy đối với vàng. Đơn vị tiền tệ thường dùng là verein, đơn vị được nhiều nước sử dụng, 1 xu đồng tương đương với 1 verein.
Tức là, ban đầu tôi có 10 đồng, 10 bạc, 10 vàng, khối tài sản tương đương với 101 010 verein.
Còn lại là về kĩ năng tự động phiên dịch, ít nhất tôi gọi nó là vậy.
Phần này chỉ là suy đoán dựa trên cách hoạt động của kĩ năng này ảnh hưởng tới bản thân tôi.
Kĩ năng tự động phiên dịch không trực tiếp dịch tất cả ngôn ngữ thành tiếng mẹ đẻ của tôi mà nó chỉ khiến tôi hiểu những gì đối phương nói ra bất chấp ngôn ngữ đối phương sử dụng là gì.
Cuộc trò chuyện của 4 người chúng tôi trước khi vào thị trấn nghe có vẻ rất bình thường nhưng thực vô cùng kì lạ đối với người khác.
Mỗi người nói một ngôn ngữ khác nhau, song vẫn giao tiếp như thể chẳng có gì to tát.
Nhưng khi vào thị trấn, tôi phải mất một lúc mới có thể hiểu được lời nói của cư dân bản địa.
Điều này dẫn tôi đến một giả thiết khác.
Kĩ năng này dựa trên nhận thức của chủ thể về ngôn ngữ khác. Càng hiểu rõ về ngôn ngữ ấy thì càng nhanh chóng tiếp nhận thông tin từ nó.
Nghĩa là, càng tiếp xúc nhiều với ngôn ngữ mới thì kĩ năng sẽ càng nhanh chóng thu thập dữ liệu về ngôn ngữ ấy, từ đó ảnh hưởng tới tiềm thức bản thân người sở hữu kĩ năng, giúp họ nghe và giao tiếp bình thường.
Điều tương tự cũng lặp lại đối với chữ viết.
"Đến nơi rồi".
Ăn nốt quả táo trong tay ngước lên nhìn căn nhà với biển hiệu hình hoa oải hương.
Đây là quán trọ oải hương được một bác gái bán hoa quả giới thiệu.
Khi nói về tiêu chí nhà trọ rẻ nhưng không đến nỗi tồi tàn, bác liền chỉ cho tôi đến đây.
Nghe nói nơi đây không đến nỗi tệ nhưng không hiểu sao rất ít khách ở trọ tại đây thành ra nơi đây không nhiều người biết đến trừ người quen lâu năm. Chủ quán và bác gái khá thân thiết nên bác muốn giúp chủ quán đôi chút.
Mở cửa bước vào trong, tiếng cửa kêu kẽo kẹt cho thấy tuổi đời nó đã không còn trẻ nữa.
Nội thất bên trong không đến nỗi tệ, những chiếc bàn và ghế xếp ngay ngắn, trên tường lắp những chiếc đèn trông không giống đèn dầu thông thường mà giống ma cụ hơn, song trong sảnh lại không có đồ trang trí nào khiến nó trông hơi đơn sơ.
Bù lại ánh sáng được bố chí hợp lí làm không gian có cảm giác ấm áp, gần gũi.
Tiến tới bàn tiếp tân, tôi nhấn chuông bởi tôi không thấy ai ở đây cả.
"Tới liền"
Một giọng nữ phát ra từ sâu bên trong, tiếp đó là bước chân có vẻ gấp gáp, rồi tiếng loảng xoảng vang vọng.
Nhìn về phía phát ra âm thanh, lòng tôi chợt thấy bất an.
'Liệu chọn nơi này có đúng không nhỉ?'
Một bóng bước ra từ phía ấy.
Đó là một cô gái tuổi đôi mươi hơn tôi vài tuổi, tóc nâu đậm, mắt ánh lên sắc xanh lam dịu nhẹ, thân hình mảnh khảnh.
Mặc chiếc tạp dề trắng lấm lem vết bẩn còn mới đi đến quầy, chị mỉm cười chào hỏi:
"Xin chào, chị là Yena, chủ quán trọ này, không biết chị có thể giúp gì cho em?"
"Chào chị, em là Kenneth, em muốn ở trọ chỗ chị, liệu có được không ạ?"
Tôi khẽ gật đầu đáp lại. Nghe thấy điều đó mắt chị sáng lên làm tôi hơi giật mình.
"Tất nhiên nhiên là được chứ. Không biết em muốn ở trọ bao lâu em nhỉ? Một ngày là 20 verein bao gồm cả ăn uống và tắm rửa. Nếu em định ở một tháng thì chị sẽ giảm cho chỉ còn 500 verein. Về an ninh em cũng không cần phải lo lắng đâu, chỗ chị có mạo hiểm giả cấp C sinh sống đảm bảo không ai dám lẻn vào trộm đâu."
Ôi chị ơi, chào hàng thế này là giở rồi chị ơi. Không ai lại nói toẹt giá tiền ra thế kia đâu, làm thế là đuổi khách đấy.
Mà tính ra nghe cũng hấp dẫn thật. Một quả táo là 2 verein thì 20 verein bao gồm ăn ở cũng không đến nỗi tệ.
"Vậy cho em ở một tháng ạ".
Sau khi trả tiền đặt cọc 300 verein và nhận chìa khoá phòng, tôi suy tính về việc tiếp theo.
Đến hội mạo hiểm giả.
Tôi cũng muốn đến đó lắm khổ nỗi là tôi không biết đường.
Đề cập chuyện này với chị chủ quán, chị liền suy nghĩ một lúc rồi nói:
"Vậy để chị nhờ anh Hidel giúp em."
"À, đó là mạo hiểm giả chị nhắc tới đó."
Thấy vẻ mặt bối rối của tôi chị liền giải thích.
Cộc cộc cộc...
Tiếng bước chân từ phía cầu thang khiến chị Yena quay lại.
"Chào buổi sáng anh Hidel, anh có muốn ăn gì không?"
"Xin lỗi cô Yena, tôi có việc phải ra hội bây giờ. Thật lòng xin lỗi cô."
Đáp lại tiếng chào của chị Yena là một giọng nam trầm ấm.
Khi bóng người bước xuống ,tôi mới nhìn rõ người ấy.
Một chàng trai tóc đen mắt đen hiếm thấy ở nơi này, khuôn mặt góc cạnh, làn da trắng, thân hình cao lớn lộ rõ đường nét rắn chắc.
Ánh mắt người đàn ông ấy liếc về tôi khiến tôi chợt lạnh sống lưng.
"À, đây là cậu Kenneth, cậu sẽ trở thành hàng xóm của anh. Mong hai người hãy hoà thuận nhé! "
"Tất nhiên rồi. Tôi là Hidel, rất vui được gặp."
Nở nụ cười anh Hidel giơ tay ra.
"Em cũng rất vui được gặp anh."
Đáp lại, tôi cũng đưa tay ra bắt tay. Nhưng nó khiến tôi hối hận vì giờ tôi đang phải nhăn mặt vì đau đớn.
Tay của anh ta bóp chặt lại, mặt vẫn nở nụ cười rất tươi.
Nhớ về việc bác gái từng nói không biết tại sao lại ít khách ở lại trọ khiến tôi tự dưng hiểu được nguyên do cho chuyện đó.
Là do thằng cha này chứ đâu.
"Cậu Kenneth muốn đến mạo hiểm giả, anh giúp cậu ấy được chứ?"
"Được chứ, dù sao thì tôi cũng tiện đường mà."
"Vậy thì tốt quá, cảm ơn anh."
"Không sao đâu"
Không đọc được bầu không khí, chị Yena vui vẻ nói.
Bấy giờ ,anh Hidel mới buông tay ra nhưng ngay sau đó dùng tay quàng cổ tôi, dùng thứ sức mạnh phi lí kéo tôi ra ngoài.
"Vậy chúng tôi đi luôn đây."
Chị Yena vẫy tay tạm biệt.
Thật ra, tôi cũng muốn cầu cứu lắm những mỗi khi định mở miệng thì cánh tay anh ta càng ghì chặt.
Tôi chỉ có thể bất lực, gào khóc trong tâm.
'Vì cớ gì, tôi lại phải chịu tình cảnh này?'
Ngay khi ra khỏi cửa, nụ cười anh ta bỗng biến mất, giọng nói ấm áp ban nãy cũng đột ngột trở lên sắc lạnh.
"Tao không biết tại sao mày lại chọn nơi này, nhưng nếu chú mày muốn sống yên ổn thì khôn hồn mà bỏ mấy thứ suy nghĩ về Yena đi. Hiểu chứ."
Vừa nói, tay anh ta vừa ghì mạnh khiến tôi chỉ biết gật đầu thật mạnh.
'Hức, chưa gì đã thấy rắc rối rồi, sau này biết sống sao đây. Tôi muốn về nhà!!!!'