Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúa cũng là Người - Gods are Human - Chương 7: Chapter 7: Chương 6: Ác quỷ bên hiên nhà (2)

Cuối cùng Cha Lucia lên tiếng trấn an mọi người:

-“Cho dù ngày mai có chuyện gì xảy ra thì ta vẫn tin là mọi người sẽ cùng nhau vượt qua được, còn chúng ta của hiện tại thì nên lo việc hiện tại trước đã nhỉ.“

Cha Lucia quay lại nói với nhóm phụ nữ đứng phía sau:

-“Các bà các cô có thể vui lòng xuống bếp và nấu gì đó cho chúng tôi được không? Ta tin là thực phẩm trong kho vẫn còn đủ cho chúng ta duy trì một thời gian nữa, vậy nên đừng tiết kiệm nhé.“ Bọn họ gật đầu và bắt đầu di chuyển vào bếp, đi cùng họ là hai nam thanh niên, vừa để phụ giúp vừa để bảo vệ. Sau đó cha Lucia nói tiếp:

-“Và các sơ, các sơ đều đã được dạy về cách sơ cứu vết thương và băng bó, những người ở đây đều bị thương khắp người và rất cần các sơ giúp đỡ, xin hãy đi lấy những thứ cần thiết và chăm sóc họ.“

Các sơ cũng nhanh chóng gật đầu và chạy vào trong lấy thuốc men.

-“Chúng ta cũng cần biết bên ngoài đang xảy ra chuyện gì nữa. Mihai, Florin, hai cậu rất thân thuộc với nhà nguyện và biết rõ đường lên sân thượng, hai cậu có thể giúp chúng tôi do thám được không? Đừng quá liều lĩnh, nếu có nguy hiểm xin hãy quay lại ngay lập tức.”

Cha Lucia quay qua nói với hai người đàn ông đã chiến đấu bên cạnh ông từ lúc đầu. Họ gật đầu trong im lặng và rời đi ngay sau đó.

-“Đêm nay sẽ rất lạnh và chúng ta đã mất đi những tia nắng cuối cùng rồi, một đống lửa lớn sẽ giải quyết điều đó. Những người còn lại hãy dỡ những chiếc ghế cầu nguyện để lấy gỗ đốt nhé.“

Trước khi tham gia vào nhóm người đi lấy gỗ, Cha Lucia quay sang nói với Thẩm Lang và Mircea.

-“Còn hai người xin hãy tranh thủ nghỉ ngơi, hôm nay cả hai đã chiến đấu đủ rồi. Hãy giữ sức vì ngày mai chúng tôi vẫn phải dựa cả vào hai người đấy.“

Theo sự sắp xếp vô cùng hợp lý của Cha Lucia, mọi người chia nhau việc mà làm, ai cũng đã thấm mệt nhưng họ không ca thán dù chỉ là một lời. Thời gian họ chiến đấu bên nhau, giúp nhau vượt qua sinh tử đã khiến tinh thần đoàn kết bền chặt hơn bao giờ hết. Có thể đây mới chính là sức mạnh thực sự của nhân loại; chứ không phải là dao, càng không phải là súng.

Không lâu sau lửa đã được nhóm lên, bao phủ cả nhà nguyện bằng hơi ấm và ảnh lửa bập bùng. Mọi người bắt đầu tự chọn cho mình một chỗ riêng để nghỉ ngơi; Mircea, Cha Lucia và Thẩm Lang ngồi thành một nhóm; họ không nói gì mà chỉ nhìn một cách vô thức vào ngọn lửa, cố gắng xóa tan đi sự mệt mỏi cùng nỗi ám ảnh của cuộc chiến. Từ đằng sau; một người phụ nữ dắt theo một cô bé tầm mười bốn, mười lăm tuổi; trên tay họ là một nồi súp rau củ và thịt, kèm theo bánh ngô và rượu việt quất, cùng với một ít bát và thìa. Người phụ nữ có mái tóc dài đen óng được buộc cao gọn gàng, tuy tuổi đã vào tứ tuần nhưng nhưng vóc dáng vẫn rất thon gọn cùng một gương mặt rất khả ái. Còn cô bé đi theo phía sau có một gương mặt nhỏ nhắn cùng đôi mắt to tròn mang đậm nét á đông, một mái tóc đen dài óng ả phủ lấp trên đôi vai bé nhỏ. Người phụ nữ vừa nói vừa chia món súp vào từng bát:

-“Thật may là bếp gas không bị biến mất, nếu không thì cũng không thể nấu nhanh như vậy được, mọi người cứ dùng hết đi nhé, những người khác đều có phần cả rồi.“

Người phụ nữ quay sang Mircea và tiếp tục:

-“Xin lỗi vì chưa tự giới thiệu, tên tôi là Moldovan Ana và đây là con gái tôi: Sato Emi. Cảm ơn ngài đã cứu chúng tôi, nếu không có ngài thì hai mẹ con tôi đã không thể sống được tới bây giờ.“

Trong khi người mẹ giới thiệu thì cô bé bẽn lẽn nấp sau lưng và hướng ánh mắt tò mò của mình vào Thẩm Lang. Có lẽ đây là lần đầu tiên cô bé nhìn thấy một người có một nửa dòng máu châu á giống mình.

Mircea đáp lời:

-“Ồ, không cần cảm ơn tôi đâu. Nói thật thì tôi cũng không nhớ đã từng cứu hai mẹ con cô như nào nữa, tôi chỉ tiện tay dọn dẹp vài con quái khi trên đường tới đây mà thôi.“

-“Lúc đó ngài đã đi ngang qua chỗ hai mẹ con tôi đang ẩn nấp, con bé thấy ngài nên đã kéo tôi chạy theo ngay, thật may là chúng tôi đã quyết định như vậy.“ Ana nói tiếp.

Mircea rướn thân hình không lồ của ông để nhìn cô bé đang núp đằng sau, khiến cô bé càng ngại và trốn sâu hơn.

-“Cô bé thực sự thông minh đấy nhỉ, trong tình huống đấy thì đến cả người lớn cũng hoảng loạn chứ ít ai đủ bình tĩnh để đưa ra quyết định sáng suốt.“ Mircea vừa nói vừa nở một nụ cười thân thiện.

Nhìn cô bé một lúc, Mircea thở dài một tiếng và tiếp tục nói:

-“Con gái của ta cũng xấp xỉ tuổi của cháu, mong là hiện giờ con bé vẫn đang an toàn. Ta chưa thể chết nếu chưa được gặp được nó.“

Thẩm Lang vừa cắn một miếng bánh ngô vừa ngạc nhiên quay ra hỏi:

-“Bác có con gái ư? Đùa hay thật vậy? Sao chưa bao giờ thấy bác nói tới trước đây?“

Lấy tay xoa đầu Thẩm Lang, Mircea tiếp tục:

-“Đây là chuyện riêng của ta và nó không có gì là vui vẻ cả nên ta không muốn người khác cũng phải chịu chung nỗi buồn ấy, nhất là cháu đấy.“

Sờ tay lên ngực, Mircea lấy ra cái mặt dây chuyền lớn thường để đựng ảnh mà ông hay đeo. Bật nắp mặt dây chuyền, bên trong là bức ảnh một người phụ nữ cùng một bé gái chừng bảy tuổi, cả hai đều đang nở một nụ cười man mác buồn.

Đưa mặt dây chuyền cho Thẩm Lang xem, Mircea nói tiếp:

-“Mặt trời của ta đấy, ta có thể đánh đổi bất cứ thứ gì trên thế gian này chỉ để được ôm họ vào lòng một lần nữa. Nhưng than ôi, chỉ nhìn họ từ xa thôi cũng đã là việc vượt quá giới hạn đối với ta rồi.“

Chưa bao giờ Thẩm Lang thấy vẻ mặt đau buồn tới như vậy của Mircea, nỗi đau mà không có bất kì vết thương nào có thể sánh bằng.

-“Hãy kể hết đi Mircea, giữ mãi trong lòng không phải là cách hay đâu. Có thể một ngày nào đó chúng tôi sẽ giúp được gì đó cho ông thì sao.“ Cha Lucia khuyên nhủ.

Chần chừ một lúc lâu, Mircea bắt đầu kể:

-“Cách đây 17 năm, khi đó ta vẫn còn trẻ và bốc đồng, vì trốn tránh trách nghiệm trông coi lò rèn nên ta đã bỏ nhà ra đi, nguyện dành cả đời mình để phiêu lưu khắp nơi trên thế giới. Vài năm qua đi, ta dần trở thành….một tên không ra gì. Ta vốn rất khỏe và với sức mạnh của mình ta không khó để có một chỗ đứng trong các băng đảng, và cũng nhanh chóng trở thành một tay máu mặt khét tiếng, cũng vì thế nên ta thường phải đi chuyển liên tục để trốn tránh sự truy sát của các băng nhóm khác. Vào một ngày đẹp trời cuối tháng tám, trong khi đang lẩn trốn tại Pháp ta đã gặp nàng, người phụ nữ đẹp nhất thế gian ấy đã đánh cắp trái tim của ta ngay lập tức, chỉ với một ánh nhìn duy nhất. Ta cũng sớm nhận ra rằng nàng có một thân phận rất cao quý, nơi nàng đi đều có nhiều vệ sĩ vây quanh nhưng điều đó chẳng làm ta nhụt chí, chỉ là ta đã không ngờ được thân phận của nàng lại cao quý tới như vậy.“

Thở dài một tiếng, ông ta tiếp tục:

-“Sau một thời gian ta đã tiếp cận được nàng, quán “Café la de Paix” nơi mà nàng uống cà phê mỗi sáng Chủ Nhật. Ta đã nắm lấy cơ hội duy nhất đó và tới bên nàng, hai bọn ta nói chuyện rất hợp và nhanh chóng trở thành bạn, như một duyên số sắp đặt vậy. Nhưng bi kịch cũng bắt đầu từ chính lúc đó.“

-“Sau khi nàng trở về ta đã bí mật theo sau như một thói quen, khi tới gần hầm đường bộ cầu Pont de l'Alma xe của nàng đã bị một xe khác tông trúng và mất lái, đâm vào bức tường của hầm đường bộ. Tưởng chừng như đó chỉ là một tai nạn thông thường nhưng không, chỉ vài giây sau là những tên lính đánh thuê xuống xe và định hoàn thành nốt công việc dang dở nhưng ta đã không để bọn chúng thực hiện được ý định.

Sau đó ta cứu nàng và chúng ta lẩn trốn ở một khách sạn nhỏ gần đó, lúc đó ta mới biết tên của nàng là Diana Frances Spencer hay còn được gọi là: [Công nương Diana]”

Tất cả mọi người đều mở to mắt kinh ngạc nhìn về phía Mircea, khó có thể tin được điều đó là sự thật, Thẩm Lang lên tiếng hỏi:

-“Nhưng…nhưng theo như tin tức thì công nương Diana đã mất rồi mà, ý cháu là báo đài đã nói vậy, mất vì một tại nạn xe và cũng có nhiều giả thuyết được đặt ra là bà ấy bị ám sát.“

-“Đúng vậy, trên danh nghĩa thì Diana đã chết, đấy là cái giá để ta được sống“ Mircea đáp lời.

-“Lúc ấy nàng không còn tin tưởng ai cả, chỉ có hai chúng ta bên nhau lẩn trốn từ khắp nơi này tới nơi khác, tuy rất nguy hiểm nhưng đó lại là những ngày hạnh phúc nhất cuộc đời ta. Sau đó chúng ta quyết định tới cảng Nice và dùng thuyền đi tới Ý nhưng lúc đó chúng ta đã bị Hoàng gia Anh phát hiện, họ không làm hại bọn ta nhưng yêu cầu Diana phải quay về. Nàng đã có thể trở về để làm một công nương cao quý như trước đây nhưng lại lựa chọn theo ta, bất chấp việc đó có thể khiến nàng ấy mất đi tất cả, thậm chí là cả tính mạng. Dĩ nhiên là đội cận vệ sẽ không để chúng ta đi một cách dễ dàng như thế, ta cũng không đủ khả năng để bảo vệ cô ấy chu toàn mà thoát thân, nhưng trong thời khắc quyết định nhất bọn ta đã được một người châu á ra tay giúp đỡ. Anh ta có một thân thủ rất phi phàm, dễ dàng chặn đám cận vệ lại để bọn ta có cơ hội lên thuyền.“

Dừng lại chừng một giây, Mircea liếc nhìn về phía Thẩm Lang, sau đó tiếp tục:

-“Sau khi tới Ý, nhờ sự quen biết của ta với giới Mafia nên tạm thời chúng ta đã an toàn trong khoảng hơn một năm, đó là lúc nàng ấy sinh cho ta thiên thần bé nhỏ này: Charlotte Diana Ikarus. Ý nghĩa của cái tên chỉ có một, đó là sự tự do, ta và Diana chỉ mong ước đứa bé sẽ không phải chịu gông cùm của thế giới này như bố mẹ nó, tự do như một người bình thường.“

Nhắc tới người con gái, giọng của ông như nghẹn lại, thật khó hình dung một người đàn ông cao lớn dũng mãnh như vậy mà cũng có lúc thật nhỏ bé và yếu đuối.

-“Bình yên chẳng được bao lâu, kể cả Mafia Ý cũng không thể bảo vệ chúng ta mãi mãi, bọn ta quyết định mang theo bé Lottie về để đối diện với ánh sáng. Kết quả chẳng như ta mong đợi, luật hoàng gia nghiêm cấm hoàng tộc kết hôn với dân thường, nhất là một kẻ với quá khứ bất hảo như ta, hơn nữa nếu như công bố Diana còn sống và còn có một đứa con với một tên tội phạm thì đó sẽ là vết nhơ vĩnh viễn dành cho họ, lời cầu xin của Diana chỉ giúp chúng ta có một lựa chọn duy nhất: [Công nương Diana] phải tiếp tục chết và sống cùng Lottie với một thân phận mới, còn ta thì không bao giờ được xuất hiện trước mặt hai người họ nữa. Đấy đã là nhân nhượng cuối cùng của Hoàng Gia, nếu như ta đi quá giới hạn thì họ sẽ khiến hai mẹ con thực sự biến mất vĩnh viễn và ta cũng chẳng thể thoát nổi số phận đó.

Khi Mircea dứt lời, tiếng sụt sùi thút thít nho nhỏ vang lên ngay bên cạnh ông, chả biết từ bao giờ cô bé Emi đã ngồi kế bên cạnh, chẳng còn chút rụt rè sợ hãi nào nữa, cô bé nắm chặt vạt áo của Mircea và nhìn ông với đôi mắt đẫm lệ.

-“Bác đừng buồn, con cũng chưa bao giờ gặp bố nhưng con nghĩ rằng ông ấy lúc nào cũng sẽ nhớ tới con giống như bác vậy.“ vừa lấy tay quệt nước mắt, Emi vừa nói.

-“Cảm ơn con, ta tin rằng con cũng sẽ sớm gặp được cha của con thôi. Chắc hẳn ông ấy sẽ rất hạnh phúc khi có một người con gái tuyệt vời như thế này.” Mircea đáp lời.

-“Cháu nhất định sẽ giúp bác đoàn tụ với vợ và con cái, cháu hứa đấy.“ Thẩm Lang nói.

Gắng gượng một nụ cười, Mircea đáp:

-“Đừng lo cho ta nhóc à, đây là cái giá ta phải trả cho những lỗi lầm trong quá khứ, cũng giống như truyền thuyết về cái họ Ikarus của ta vậy đấy. Đáng nhẽ ra ta không nên tới quá gần mặt trời, không nên yêu cô ấy ngay từ đầu thì có lẽ mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn cho tất cả mọi người.”

Không kìm nổi cảm xúc, Thẩm Lang đứng dậy nói lớn:

-“Bác thật ngốc, tại sao đó lại là sai lầm được chứ? Cháu tin chắc công nương Diana chưa bao giờ hối hận khi chọn ở bên bác. Giờ đây có lẽ hai người họ cũng đang mong nhớ về bác nhiều như bác đang nhớ họ vậy.“

Bất ngờ với phản ứng của Thẩm Lang, Mircea từ từ nói:

-“Cháu nói đúng, ta đúng là ngu ngốc. Ta không được phép từ bỏ hi vọng mới đúng, một ngày nào đó ta sẽ được ở bên hai người họ, bắt đầu một gia đình đúng nghĩa.“

-“Phải vậy chứ, ít ra bác cũng biết gia đình của mình đang ở đâu, vậy là tốt hơn cháu rồi đấy.“ Thẩm Lang tiếp tục động viên.

-“Và bác nhìn mà xem, chẳng phải thế giới ngoài kia đã thay đổi rồi sao? Còn ai có thể ngăn cấm bác gặp con gái của mình nữa chứ?”. Ngập ngừng trong giây lát, câu nói tiếp “…. dĩ nhiên là nếu không tính tới đám quái vật ngoài kia.“

Nghe xong Mircea ngây ngốc nhìn Thẩm Lang một lúc, sau đó ông cười phá lên:

-“Hahaha, cháu lại nói đúng rồi. Giờ ta chỉ cần dẹp hết đám quái vật ngoài kia là có thể tới gặp gia đình của mình rồi! Điều đó chắc chắn là dễ dàng hơn nhiều việc phải giết hết đám cận vệ Hoàng Gia Anh.”

Đêm đen còn kéo rất dài nhưng có lẽ một trong số những người ở đây đã bắt đầu mong bình minh tới sớm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free