Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 136: Dấu Ấn Của An: Triển Lãm Nghệ Thuật Độc Lập
Ánh sáng đầu tiên của ngày mới khẽ chạm vào tấm kính lớn của Phòng Tranh An Art, đánh thức những mảng màu còn đang ngủ vùi trên khung toan. Lâm An đứng giữa không gian studio ấm cúng của mình, trái tim cô đập như gõ nhịp theo từng hơi thở. Một cảm giác hồi hộp đến nghẹt thở, trộn lẫn với niềm tự hào le lói và cả nỗi lo lắng mơ hồ, len lỏi qua từng thớ thịt. Hôm nay là ngày khai mạc buổi triển lãm đầu tiên của cô, một dấu mốc quan trọng sau bao tháng ngày vùi mình vào sắc màu và đường nét.
Cô tỉ mẩn kiểm tra lại từng bức tranh, vuốt ve bề mặt nhẵn mịn của khung gỗ, chỉnh lại góc nghiêng của chiếc giá đỡ sao cho ánh sáng từ hệ thống đèn chiếu rọi hoàn hảo nhất. Mùi sơn dầu vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với mùi gỗ mới từ những chiếc kệ trưng bày và hương tinh dầu sả chanh dịu nhẹ mà cô đã đặt ở góc phòng. Không gian thoảng chút se lạnh của buổi sáng sớm, nhưng bàn tay cô lại nóng bừng vì căng thẳng. Đôi mắt to tròn của Lâm An lướt qua từng tác phẩm, như đang đọc lại một cuốn nhật ký được viết bằng màu sắc. Mỗi bức tranh là một phần của cô, một mảnh ký ức, một cảm xúc đã từng đè nén, giờ được giải phóng trên nền vải bố. Cô nhìn vào bức tranh trừu tượng lớn nhất, nơi những gam màu trầm như tím than, xanh đậm, và xám tro quện vào nhau, rồi đột ngột bị xé toạc bởi một vệt vàng cam rực rỡ, như một tia nắng xuyên qua màn đêm. Đó là bức "Thức Tỉnh", một trong những tác phẩm tâm đắc nhất của cô, thể hiện quá trình đấu tranh và tìm lại chính mình.
"Liệu mọi người có hiểu được không? Hay họ chỉ thấy một mớ màu sắc hỗn độn?" – Một câu hỏi vô thanh vang vọng trong đầu Lâm An, khiến đôi lông mày thanh tú của cô khẽ nhíu lại. Cô thở hắt ra, lau nhẹ những giọt mồ hôi li ti trên vầng trán. Đôi lúc, sự yếu mềm ẩn sâu trong con người nhạy cảm của cô lại trỗi dậy, bủa vây lấy niềm tin đang cố gắng nhen nhóm. Cô sợ sự phán xét, sợ rằng những cảm xúc chân thật nhất của mình sẽ bị hiểu lầm, hoặc tệ hơn là bị bỏ qua. Cô nhớ lại những ngày tháng trước đây, khi vẽ chỉ là một sở thích, một cách để trốn tránh thực tại. Giờ đây, nghệ thuật đã trở thành hơi thở, là ngôn ngữ duy nhất cô dám dùng để kể câu chuyện của mình, câu chuyện mà cô không thể nói thành lời.
Tiếng chuông cửa leng keng vang lên, xé tan bầu không khí tĩnh lặng. Lâm An giật mình quay lại, nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi khi thấy Mai Lan, cô bạn thân chí cốt, đang rạng rỡ bước vào. Mai Lan trong chiếc váy màu vàng tươi tắn, mái tóc xoăn nhẹ bồng bềnh, trông như một tia nắng ban mai. Trên tay cô là một bó hoa baby trắng muốt, điểm xuyết vài cành hồng phấn, toát lên vẻ tinh khôi và tràn đầy sức sống. Mùi hương dịu nhẹ của hoa lan tỏa, xua đi chút căng thẳng trong không khí.
"Cậu lo lắng gì chứ? Tranh của cậu đẹp mà!" Mai Lan nói, giọng điệu trong trẻo và nhanh nhẹn như thường lệ, ánh mắt lấp lánh sự tự hào khi nhìn quanh studio. "Nhớ những ngày cậu chỉ biết vùi mình trong đó không? Giờ thì nhìn xem! Cả một không gian nghệ thuật của riêng cậu, An ạ!"
Lâm An mỉm cười, nụ cười ấy pha lẫn chút gượng gạo. "Tớ chỉ... không biết mọi người sẽ đón nhận thế nào thôi. Đây là tất cả những gì tớ có sau bao nhiêu chuyện..." Cô khẽ cụp mắt xuống, những chuyện đã qua, những vết sẹo vô hình mà thời gian vẫn chưa thể xóa nhòa, vẫn âm ỉ trong sâu thẳm tâm hồn. Cô nghĩ về những đêm thức trắng, những giọt nước mắt rơi lả tả trên nền vải, về những khoảnh khắc cô độc khi cảm thấy mình đang cố gắng một mình quá lâu. Nghệ thuật đã trở thành chiếc phao cứu sinh, kéo cô lên từ đáy sâu của sự chông chênh.
Mai Lan đặt bó hoa vào một chiếc bình gốm trắng trên quầy tiếp tân, rồi nhẹ nhàng ôm lấy vai Lâm An, siết nhẹ. Hơi ấm từ cái ôm của bạn thân lan tỏa, xoa dịu phần nào nỗi bất an trong lòng cô. "Cậu xứng đáng với điều này, An à. Cứ tự tin lên! Cậu đã làm việc chăm chỉ đến thế, đã vượt qua nhiều chuyện đến thế. Mỗi nét cọ của cậu đều là một câu chuyện, và những câu chuyện ấy xứng đáng được lắng nghe, được nhìn thấy." Mai Lan nói, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Lâm An, như muốn truyền thêm sức mạnh cho cô bạn. "Cậu biết không, đôi khi, điều đáng sợ nhất không phải là thất bại, mà là không dám bắt đầu. Và cậu, An của tớ, đã dũng cảm bắt đầu rồi."
Lâm An ngước nhìn Mai Lan, trong ánh mắt cô bạn, cô thấy sự tin tưởng tuyệt đối, sự động viên chân thành mà không phải ai cũng có được. "Cảm ơn cậu, Lan. Có cậu ở đây, tớ cảm thấy đỡ hơn nhiều." Cô khẽ tựa đầu vào vai Mai Lan một lúc, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương ngọt ngào của hoa và mùi nước hoa quen thuộc của bạn mình. Dưới sự vỗ về của Mai Lan, cô dần lấy lại được sự bình tĩnh. Cả hai cùng đứng đó, ngắm nhìn tổng thể studio một lần nữa, nơi ánh nắng mặt trời buổi sáng đã bắt đầu chiếu xiên qua khung cửa sổ, làm bừng sáng những gam màu trên toan, biến không gian nhỏ bé ấy thành một thế giới riêng, lung linh và đầy hứa hẹn. Âm thanh còi xe từ xa vọng lại, tiếng người đi lại ngoài phố bắt đầu nhộn nhịp hơn, báo hiệu một ngày mới đã chính thức bắt đầu, và cùng với đó là buổi triển lãm đầu tiên của Lâm An. Cô hít thở sâu, tự nhủ rằng mình đã sẵn sàng đối mặt với tất cả, với những câu chuyện mà cô đã cất công vẽ nên. Cô biết, dù kết quả có thế nào, cô cũng đã chiến thắng chính mình.
***
Không gian Phòng Tranh An Art dần trở nên tấp nập hơn khi buổi chiều buông xuống. Tiếng nhạc không lời nhẹ nhàng từ loa khuếch đại, hòa cùng tiếng trò chuyện xì xào của khách mời, tạo nên một bầu không khí trang trọng nhưng cũng rất đỗi ấm cúng. Mùi cà phê mới pha từ quầy tự phục vụ thoang thoảng, xen lẫn với mùi nước hoa đa dạng của những vị khách đến tham dự. Lâm An, trong chiếc váy linen màu be nhạt, với mái tóc dài được búi thấp gọn gàng, di chuyển giữa đám đông, nụ cười thân thiện thường trực trên môi. Cô tiếp đón khách, giới thiệu về các tác phẩm của mình, đôi lúc lại dừng lại lắng nghe những nhận xét, những lời khen ngợi hoặc cả những câu hỏi đầy tò mò. Sự lo lắng ban đầu đã nhường chỗ cho niềm vui và sự tự hào khi thấy những đứa con tinh thần của mình được đón nhận.
Cô Thanh, mentor đáng kính của Lâm An, với dáng người mảnh mai, mái tóc xoăn tự nhiên được buộc cao hờ hững, bước đi khoan thai giữa những bức tranh. Cô mặc một bộ trang phục phóng khoáng, điểm xuyết bằng chiếc khăn lụa màu xanh ngọc, đôi mắt rạng rỡ và đầy nhiệt huyết của cô chăm chú quan sát từng nét cọ, từng mảng màu. Khuôn mặt cô toát lên vẻ trầm tĩnh, nhưng đôi môi cô Thanh khẽ cong lên một nụ cười hài lòng khi dừng lại trước bức "Vệt Nắng Cuối Chiều" – một bức tranh phong cảnh với gam màu ấm áp, mô tả một con đường làng uốn lượn dưới ánh hoàng hôn.
Lâm An nhận ra cô Thanh và bước đến gần, trái tim cô dâng lên một niềm kính trọng và biết ơn sâu sắc. "Cô Thanh ạ, cô đến rồi."
Cô Thanh quay lại, ánh mắt tinh anh của bà ánh lên vẻ trìu mến. Bà nhẹ nhàng đặt tay lên vai Lâm An, hơi ấm từ bàn tay bà truyền sang, như một lời động viên không lời. "An à, những nét cọ này... nó đã nói lên tiếng lòng của em một cách rất chân thật. Cô rất tự hào về sự trưởng thành này." Giọng nói của cô Thanh trầm ấm, nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh, như một dòng suối mát lành tưới tắm tâm hồn Lâm An. "Không chỉ là kỹ thuật, mà còn là cảm xúc, là câu chuyện mà em đã dũng cảm kể ra. Từ những gam màu tối u uất đến những mảng sáng hy vọng, cô thấy cả một hành trình của tâm hồn em trong từng tác phẩm."
Lâm An khẽ cúi đầu, lòng cô tràn ngập sự xúc động. "Em cảm ơn cô. Thật sự, nếu không có cô, em không biết mình có thể đi được đến ngày hôm nay không. Nhờ có cô mà em mới có thể tìm lại chính mình qua từng nét vẽ, mới dám đối diện với những cảm xúc tưởng chừng như đã vùi sâu." Cô nhớ lại những buổi học đầu tiên với cô Thanh, khi cô chỉ đơn thuần là muốn tìm một nơi để trốn, để lấp đầy những khoảng trống. Nhưng cô Thanh đã nhìn thấy hơn thế, đã khơi dậy trong cô ngọn lửa đam mê và sự dũng cảm để biến nỗi đau thành nghệ thuật.
Cô Thanh mỉm cười, ánh mắt bà xa xăm như nhìn vào một quá khứ xa xôi, rồi lại hướng về Lâm An, đầy khích lệ. "Nghệ thuật là cách trái tim lên tiếng. Và trái tim em, An à, giờ đã mạnh mẽ hơn rất nhiều. Em đã học được cách biến những vết thương thành vẻ đẹp, biến nỗi buồn thành nguồn cảm hứng. Đó là điều mà một người nghệ sĩ thực thụ cần có." Bà khẽ xoa nhẹ tóc Lâm An. "Đừng bao giờ nghi ngờ giá trị của những gì em tạo ra, An. Bởi vì mỗi tác phẩm đều là một phần của em, là một câu chuyện độc đáo mà chỉ riêng em mới có thể kể."
Trong khoảnh khắc đó, Lâm An cảm thấy một sự bình yên lạ lùng lan tỏa trong lòng. Những lời nói của cô Thanh không chỉ là lời khen, mà còn là sự thấu hiểu sâu sắc, là sự công nhận cho cả một quá trình cô độc và kiên trì. Cô cảm thấy như mình vừa được gột rửa khỏi mọi nghi ngờ và lo lắng. Cô nhìn những bức tranh của mình dưới ánh sáng dịu nhẹ của studio, mỗi bức tranh như đang thở, đang kể câu chuyện của riêng nó. Cô nhớ lại những lời Mai Lan đã nói: "Cậu xứng đáng với điều này." Đúng vậy, cô xứng đáng. Cô đã đi qua một chặng đường dài, và giờ đây, cô đang đứng đây, tự tin hơn bao giờ hết, với trái tim mình được thể hiện trọn vẹn qua từng nét cọ. Tiếng trò chuyện xung quanh vẫn tiếp diễn, nhưng trong khoảnh khắc đó, thế giới của Lâm An chỉ còn lại cô và cô Thanh, và những bức tranh là cầu nối giữa họ, là minh chứng cho sự hồi sinh của một tâm hồn nghệ sĩ. Cô mỉm cười, một nụ cười thật sự hạnh phúc và ấm áp, cảm thấy mình được bao bọc bởi sự yêu thương và tin tưởng.
***
Khi đêm dần buông xuống, mang theo hơi se lạnh len lỏi qua những khe cửa sổ lớn của studio, số lượng khách mời cũng thưa thớt dần. Ánh đèn vàng dịu vẫn bao trùm không gian, tạo nên một vẻ huyền ảo, lãng mạn cho những tác phẩm nghệ thuật. Tiếng nhạc không lời đã nhỏ dần, chỉ còn thoảng nghe thấy, như một lời thì thầm cuối ngày. Lâm An cảm thấy đôi chân mình hơi mỏi, nhưng trong lòng lại dâng trào một cảm giác mãn nguyện và nhẹ nhõm. Buổi triển lãm đầu tiên đã diễn ra thành công ngoài mong đợi.
Khánh Duy, người đã lặng lẽ quan sát từ đầu buổi, vẫn còn đứng đó. Anh cao ráo, thư sinh, đeo một cặp kính gọng kim loại thanh mảnh, khiến gương mặt anh toát lên vẻ tri thức và điềm đạm. Ánh mắt anh ấm áp, nhưng cũng đầy suy tư khi anh chậm rãi di chuyển qua các bức tranh. Anh dừng lại trước bức "Huyễn Ảnh", một bức tranh trừu tượng với gam màu trầm chủ đạo – xám, xanh đen, tím than – nhưng lại có một điểm sáng mạnh mẽ, gần như chói mắt, ở ngay trung tâm. Đó là một vòng tròn màu vàng trắng, như mặt trăng hay một tinh tú đang bùng cháy, phá tan màn đêm u tối. Bức tranh toát lên một nỗi buồn sâu sắc, nhưng cũng hàm chứa một hy vọng mãnh liệt, một sự đấu tranh không ngừng nghỉ để tìm thấy ánh sáng.
Khánh Duy quay người lại, ánh mắt anh chạm vào Lâm An, người đang đứng cách đó không xa, quan sát anh. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi anh, như một tia nắng xua đi sự tĩnh lặng của màn đêm. "Bức tranh này... nó có một nỗi buồn rất đẹp, nhưng cũng đầy hy vọng," anh nói, giọng nói trầm ấm, dịu dàng, như đang nói về một điều gì đó rất riêng tư. "Anh nghĩ mọi cảm xúc đều đáng được trân trọng, và cô đã biến nỗi đau thành vẻ đẹp, biến những vết sẹo vô hình thành một tác phẩm lay động lòng người."
Lâm An hơi giật mình. Cô không ngờ Khánh Duy lại có thể cảm nhận sâu sắc đến vậy về tác phẩm của mình. Cô cảm thấy một sự kết nối tinh tế, một sự thấu hiểu mà cô ít khi tìm thấy ở người khác. "Cảm ơn anh," cô đáp, giọng nói khẽ rung lên vì xúc động. "Đó là giai đoạn tôi học cách chấp nhận và bước tiếp, học cách biến những gì đã qua thành một phần của hiện tại, không phải để quên đi, mà là để sống cùng nó." Cô nhớ về những ngày tháng vật vã, khi mà nỗi đau tưởng chừng như nhấn chìm tất cả. Nhưng rồi, từng chút một, cô đã tìm thấy lối thoát trong từng nét cọ, từng màu sắc.
Khánh Duy gật đầu, ánh mắt anh vẫn đong đầy sự thấu hiểu. "Đó là một quá trình dũng cảm. Không phải ai cũng có thể làm được điều đó, đặc biệt là biến nó thành một lời kể chân thực và đầy tính nghệ thuật như thế này." Anh lướt mắt qua những bức tranh khác, rồi lại quay về phía Lâm An, nụ cười trên môi anh càng thêm phần ấm áp. "Hôm nay tôi đã có một buổi tối thật ý nghĩa. Cảm ơn cô, Lâm An."
Đúng lúc đó, một người đàn ông trung niên, ăn mặc chỉnh tề, với vẻ ngoài tri thức và ánh mắt sắc sảo, tiến đến gần. Đó là ông Trần Hùng, một nhà phê bình nghệ thuật có tiếng trong giới, người mà Lâm An đã rất lo lắng sẽ không đến. Ông ấy đã đứng xem các tác phẩm của cô khá lâu, ghi chép điều gì đó vào cuốn sổ tay nhỏ.
"Cô Lâm An," ông Trần Hùng nói, giọng điệu chuyên nghiệp nhưng cũng không kém phần ngưỡng mộ. "Tôi phải thừa nhận rằng tôi rất ấn tượng. Tôi thấy ở đây một tâm hồn mạnh mẽ, rất chân thật. Những tác phẩm của cô không chỉ có kỹ thuật, mà còn có chiều sâu cảm xúc, có một câu chuyện riêng, rất riêng. Nó không bị lẫn vào bất kỳ ai khác." Ông ấy đưa cho Lâm An một tấm danh thiếp sang trọng. "Cô có ý định mở rộng hơn không? Tôi có thể giới thiệu cô với một vài gallery lớn, họ chắc chắn sẽ rất quan tâm đến những gì cô đang làm."
Tim Lâm An đập nhanh hơn, một cảm giác sung sướng và bất ngờ dâng trào. Đây là điều cô chưa từng dám mơ tới. Cô nhận lấy tấm danh thiếp, cảm nhận sự mịn màng của giấy in cao cấp dưới đầu ngón tay. "Vâng, tôi... tôi rất vinh dự," cô lắp bắp, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. "Tôi chắc chắn sẽ liên hệ với ông."
Khánh Duy đứng cạnh Lâm An, khẽ mỉm cười. Anh không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng quan sát niềm vui rạng rỡ hiện rõ trên gương mặt cô. Anh cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng, như thể chính anh cũng đang chia sẻ niềm hạnh phúc ấy với cô. Ánh mắt anh dừng lại một lần nữa trên bức "Huyễn Ảnh", nơi nỗi buồn và hy vọng đan xen. Anh chợt nhận ra, bức tranh ấy không chỉ là câu chuyện của Lâm An, mà còn là một phần của những cảm xúc mà anh cũng từng trải qua. Anh nghĩ, mọi cảm xúc đều đáng được trân trọng, và cô Lâm An đã biến những cảm xúc ấy thành một vẻ đẹp không thể phủ nhận.
Thành phố bên ngoài đã chìm vào bóng đêm, nhưng trong studio nhỏ bé này, một ánh sáng mới vừa được thắp lên. Ánh sáng của sự công nhận, của hy vọng, và của một tương lai rộng mở. Lâm An nhìn tấm danh thiếp trong tay, rồi lại nhìn những bức tranh của mình. Cô biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Nỗi buồn "rất đẹp" trong tranh của cô, như Khánh Duy đã nói, vẫn còn đó, là một phần không thể tách rời của con người cô. Nhưng giờ đây, nó không còn là gánh nặng, mà là nguồn cảm hứng, là minh chứng cho sức mạnh của một tâm hồn đã học được cách yêu thương và chấp nhận chính mình. Cô đã tìm thấy sự bình yên, không phải trong sự ổn định vật chất hay sự kiểm soát, mà trong sự tự do của nghệ thuật, trong việc được là chính mình và được thấu hiểu. Ánh mắt cô khẽ lướt qua Khánh Duy, một tia sáng tinh nghịch và biết ơn. Buổi triển lãm này không chỉ là về tranh, mà còn là về hành trình của cô, và về những kết nối bất ngờ mà nó mang lại. Cô biết, ký ức có thể là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản, nhưng hiện tại, cô đang viết nên câu chuyện của riêng mình, và nó đang dần trở nên thật tươi đẹp.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.