Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 14: Chuyến Đi Như Một Giấc Mơ

Chiều cùng ngày, ánh nắng dịu dàng trải vàng trên những con phố vắng, mang theo hơi ấm nhẹ nhàng của những ngày cuối xuân. Những vệt nắng xiên qua kẽ lá, tạo thành những đốm sáng lung linh trên mặt đường lát gạch. Gió thổi nhẹ, lay động những cánh hoa phượng vĩ chớm nở, đỏ rực một góc trời. Tiếng xe cộ thưa thớt, không còn ồn ào như buổi sáng, tạo nên một không gian tĩnh lặng, chỉ còn tiếng bước chân của Lâm An vang vọng trên vỉa hè. Cô mặc một chiếc váy màu kem nhẹ nhàng, bước đi chậm rãi, đôi mắt xa xăm, dường như đang chìm đắm trong những suy nghĩ riêng.

Cô đi ngang qua Phòng Khám Tư Nhân "An Tâm", một tòa nhà nhỏ nhắn, được sơn màu xanh pastel dịu mát, nằm khuất mình giữa hai ngôi nhà cao tầng. Tấm biển hiệu với phông chữ nhẹ nhàng, uốn lượn, mang đến cảm giác thư thái và tin cậy. Mùi tinh dầu thoang thoảng từ bên trong cửa phòng khám bay ra, hòa quyện với mùi hương của những khóm hoa nhài trắng muốt trồng trước hiên, tạo nên một không gian dễ chịu, thanh tịnh.

Lâm An vô thức dừng lại, ánh mắt cô dán chặt vào tấm biển "An Tâm". Cô đứng đó một lúc lâu, như một pho tượng giữa dòng đời hối hả, dường như đang đấu tranh với chính bản thân mình. Trong đầu cô, những câu hỏi cứ luẩn quẩn: *'Liệu mình có nên... Hay là mình đang suy nghĩ quá nhiều?'* Cô tự hỏi liệu những cảm xúc hỗn độn, những nỗi bất an cứ đeo bám cô gần đây có phải là điều bất thường hay không. Cô đã cố gắng tự trấn an mình, cố gắng gạt bỏ chúng, nhưng chúng vẫn cứ hiện hữu, dai dẳng như một cái bóng.

Cô nhớ lại những đêm mất ngủ, những lúc cô cảm thấy lạc lõng ngay cả khi đang ở giữa đám đông, những khoảnh khắc cô nhận ra mình đang cười nhưng trong lòng lại trống rỗng. Hoàng Minh luôn nghĩ cô bình yên, anh yêu sự bình yên đó. Cô không muốn anh phải lo lắng, không muốn anh nhìn thấy một Lâm An yếu đuối, đầy bất an. Cô muốn giữ gìn hình ảnh "mảnh ghép hoàn hảo" trong mắt anh. Nhưng liệu sự che giấu này có phải là cách tốt nhất?

Tay cô khẽ run, cô rút điện thoại ra khỏi túi xách. Ánh sáng màn hình điện thoại hắt lên gương mặt cô, làm nổi bật sự do dự, nét đắn đo trong đôi mắt. Cô lướt qua các ứng dụng, rồi tìm kiếm thông tin về phòng khám, về các dịch vụ tư vấn tâm lý. Cô đọc từng dòng chữ, từng lời giới thiệu, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời, một lời trấn an cho chính mình. Cô lưu lại số điện thoại của phòng khám, ánh mắt vẫn không rời khỏi cánh cửa gỗ màu trắng, như thể đang đứng trước một ngưỡng cửa quan trọng của cuộc đời.

Cuối cùng, sau một hồi lưỡng lự, cô hít một hơi thật sâu. Không ai biết cô đã đứng đây, không ai biết cô đã đấu tranh nội tâm mạnh mẽ đến thế nào. Cô cất điện thoại vào túi, và bước đi. Bước chân cô vẫn chậm rãi, nhưng có vẻ dứt khoát hơn một chút. Cô không đẩy cánh cửa bước vào, nhưng hành động lưu lại số điện thoại, ánh mắt đầy suy tư ấy đã nói lên tất cả. Cô đang tìm kiếm sự giúp đỡ, đang tìm kiếm một lối thoát cho những cảm xúc đang bủa vây mình.

Hoàng Minh, ở một nơi nào đó trong thành phố, đang bận rộn với công việc, hoàn toàn không hề hay biết rằng Lâm An, người con gái anh yêu và tin rằng luôn bình yên, đang đứng trước một phòng khám tâm lý, với những nỗi bất an đang dâng trào trong lòng. Anh vẫn tin vào sự "bình yên" mà anh cảm nhận, mà không hề nhận ra rằng, sự bình yên đó có thể chỉ là một mặt nạ tinh xảo, che giấu đi một thế giới nội tâm đầy giông bão mà anh chưa bao giờ chạm tới. Anh nhớ những lúc anh đã cố gắng, nhưng quên mất những lúc cô đã chờ. Và dường như, cô nhớ những lúc cô đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng, theo cách của riêng anh.

***

Đêm đó, khi những con phố đã chìm vào giấc ngủ muộn, chỉ còn lại ánh đèn đường vàng vọt chiếu rọi lên những vệt mưa vừa tạnh, Hoàng Minh ngồi trong căn hộ của mình. Căn hộ được thiết kế theo phong cách tối giản, với tông màu lạnh chủ đạo như xám, trắng, đen, tạo nên một không gian thanh lịch nhưng đôi khi cũng mang một chút vẻ lạnh lẽo. Những tấm kính lớn mở ra khung cảnh thành phố về đêm, nơi những ánh đèn lấp lánh như vô số vì sao bị đánh rơi xuống mặt đất. Tiếng điều hòa chạy êm ái, hòa cùng tiếng còi xe vọng lại từ xa, tiếng còi tàu hỏa rúc lên rồi tắt dần, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch của đô thị về đêm. Mùi gỗ mới thoang thoảng từ những món đồ nội thất cao cấp, xen lẫn mùi cà phê phin còn vương lại từ buổi tối và một chút hương nước hoa nam tính cao cấp của anh, tất cả tạo nên một bầu không khí quen thuộc, yên tĩnh đến đáng sợ.

Hoàng Minh, với dáng người cao ráo, cân đối, mái tóc cắt gọn gàng, đang ngồi trước chiếc laptop đặt trên bàn làm việc bằng gỗ sẫm màu. Đôi mắt sâu thường ẩn chứa suy tư của anh giờ đây lại ánh lên vẻ dịu dàng, hài lòng. Anh lướt qua những bức ảnh trong "Album ảnh điện tử" mà anh và Lâm An đã cùng nhau tạo nên. Đó là những khoảnh khắc được ghi lại trong chuyến đi biển cách đây không lâu, một chuyến đi mà trong ký ức của anh, mọi thứ đều hoàn hảo. Anh nhấp chuột, từng bức ảnh hiện ra trên màn hình lớn, mỗi bức là một mảnh ghép của niềm vui và sự bình yên.

Bức ảnh đầu tiên là cảnh hoàng hôn trên biển, Lâm An đứng quay lưng về phía ống kính, mái tóc dài mềm mại bay trong gió, vạt váy màu xanh ngọc bích tung bay. Cô giơ tay lên không trung, như thể đang cố gắng chạm vào vầng mặt trời đỏ rực đang dần lặn xuống biển. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi Hoàng Minh. Anh nhớ rõ khoảnh khắc ấy. Anh đã đứng sau cô, ôm nhẹ vòng eo cô, cùng cô ngắm nhìn cảnh tượng hùng vĩ. Anh vẫn nhớ cái cảm giác thanh bình, tĩnh lặng mà khoảnh khắc ấy mang lại. "Thật may mắn khi có An bên cạnh," anh thầm nghĩ.

Anh nhấp chuột lần nữa, một bức ảnh khác hiện ra. Lâm An đang cười rạng rỡ, đôi mắt to tròn long lanh phản chiếu ánh nắng ban mai. Cô đang đội một chiếc mũ cói rộng vành, tay cầm một cây kem dừa, miệng dính một chút kem. Vẻ ngây thơ, đáng yêu của cô khiến trái tim anh ấm áp. Anh nhớ mình đã trêu chọc cô, và cô đã khẽ đánh vào vai anh một cách tinh nghịch. "Cô ấy luôn đáng yêu như vậy, luôn biết cách làm mình vui vẻ," Hoàng Minh nghĩ, ngón tay khẽ chạm vào màn hình laptop, như muốn vuốt ve nụ cười ấy.

Anh tiếp tục lướt qua những bức ảnh khác: Lâm An ngồi bên bờ biển, đôi chân trần vùi trong cát trắng mịn, những con sóng nhỏ vỗ về bờ. Lâm An đang thưởng thức đĩa hải sản tươi ngon, đôi mắt sáng bừng. Lâm An tựa đầu vào vai anh khi họ ngồi trên chiếc ghế dài ở ban công khách sạn, ngắm nhìn biển đêm mênh mông, ánh đèn từ những con thuyền đánh cá lấp lánh như những đốm lửa nhỏ. Hoàng Minh cảm nhận một sự bình yên sâu sắc dâng trào trong lòng. "Chuyến đi này đúng là một giấc mơ đẹp, không một chút gợn sóng," anh độc thoại nội tâm. Anh tin rằng, mối quan hệ của họ cũng vậy, êm đềm, không chút sóng gió, không một lời phàn nàn. Sự hòa hợp giữa anh và Lâm An dường như đã đạt đến một đỉnh cao mới sau chuyến đi này. Anh tin rằng mình đã tìm thấy một tình yêu lý tưởng, nơi cả hai đều hiểu và chấp nhận nhau một cách tuyệt đối.

Hoàng Minh khẽ nhắm mắt lại, ký ức về chuyến đi ùa về rõ nét hơn bao giờ hết. Anh nhớ như in từng chi tiết, từng cảm xúc mà anh đã trải qua.

***

Hồi ức mở ra, đưa Hoàng Minh trở lại khu nghỉ dưỡng ven biển Mũi Né, nơi nắng vàng như rót mật xuống những bãi cát trắng mịn. Tiếng sóng biển rì rào vỗ bờ không ngừng nghỉ, như một bản hòa ca vĩnh cửu của thiên nhiên. Gió biển mặn mà thổi nhẹ, mang theo mùi của muối, của nắng, và thoang thoảng hương kem chống nắng từ những du khách dạo biển. Tiếng hải âu kêu vang vọng trên bầu trời xanh ngắt, tạo nên một bức tranh sống động, trong lành và thư thái.

Hoàng Minh nắm tay Lâm An, dạo bước trên bãi cát mịn màng. Cát dưới chân họ ấm áp, êm ái, tựa như một tấm thảm nhung khổng lồ trải dài vô tận. Lâm An mặc một chiếc váy maxi họa tiết hoa nhỏ, mái tóc dài được buộc hờ, để lộ khuôn mặt trái xoan thanh tú với đôi mắt to tròn, long lanh. Cô cười tươi, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai, khiến Hoàng Minh cảm thấy mọi muộn phiền đều tan biến.

"Biển đẹp quá anh nhỉ?" Lâm An nói, giọng nói nhẹ nhàng hòa vào tiếng sóng. Cô khẽ siết chặt tay anh, ngước nhìn anh với ánh mắt đầy yêu thương.

Hoàng Minh gật đầu, "Đúng vậy, đẹp thật. Cảm ơn em đã gợi ý chuyến đi này, An." Anh cảm thấy một sự biết ơn sâu sắc. Anh luôn bận rộn với công việc, và Lâm An luôn là người chủ động sắp xếp những chuyến đi, những buổi hẹn hò để hai người có thời gian bên nhau. Anh nghĩ đó là sự thấu hiểu, là cách cô quan tâm đến anh mà không đòi hỏi gì.

Họ cùng nhau ngắm hoàng hôn. Mặt trời như một quả cầu lửa khổng lồ, từ từ lặn xuống phía chân trời, nhuộm đỏ cả một vùng biển rộng lớn. Những áng mây bồng bềnh chuyển mình thành những sắc cam, hồng, tím huyền ảo. Lâm An tựa đầu vào vai Hoàng Minh, mái tóc mềm mại cọ vào má anh. Khoảnh khắc ấy, đối với Hoàng Minh, là sự bình yên tuyệt đối. Anh cảm thấy như mình có thể ở đó mãi mãi, không cần gì hơn. Anh khẽ vòng tay qua vai cô, ôm cô vào lòng, hít hà mùi hương dịu nhẹ từ tóc cô. Trong ký ức của Hoàng Minh, Lâm An lúc đó chỉ đơn thuần là đang tận hưởng cảnh đẹp, đang chìm đắm trong cảm giác hạnh phúc và bình yên như anh. Anh không hề nhận ra ánh mắt cô, đôi khi, lại thoáng nhìn về phía biển xa xăm, như thể đang tìm kiếm điều gì đó, hay đang suy tư về một điều gì đó ẩn giấu sâu thẳm. Anh chỉ đơn thuần nghĩ rằng đó là biểu hiện của một tâm hồn lãng mạn, yêu cái đẹp.

Tối đó, họ thưởng thức bữa tối lãng mạn với hải sản tươi ngon. Mùi hải sản nướng thơm lừng hòa quyện với gió biển, kích thích mọi giác quan. Lâm An hào hứng kể cho anh nghe về những điều cô đã khám phá được trong ngày, về những món ăn độc đáo của vùng biển. Hoàng Minh lắng nghe, đôi khi mỉm cười và gật đầu, cảm thấy cuộc sống thật đơn giản và tươi đẹp khi có cô bên cạnh. Anh không nhận ra, đôi lúc, trong câu chuyện của cô, có những khoảng lặng rất nhỏ, những ánh nhìn thoáng qua đầy mong chờ sự tương tác sâu hơn từ anh. Nhưng anh luôn cho rằng đó chỉ là cách cô đang tìm kiếm sự đồng điệu, và anh đã đáp lại bằng sự lắng nghe chân thành của mình.

Giữa chuyến đi, khi đang dạo quanh một khu chợ đêm địa phương, Hoàng Minh và Lâm An bất ngờ gặp lại Cô giáo Thảo, giáo viên tiếng Anh cũ của cả hai từ thời trung học. Cô giáo Thảo vẫn vậy, thanh lịch, giọng nói nhẹ nhàng và nụ cười tươi tắn. Cô đang đi cùng một nhóm bạn, và khi nhìn thấy Hoàng Minh và Lâm An, đôi mắt cô sáng bừng lên vẻ ngạc nhiên và vui mừng.

"Ôi, Minh, An! Thật bất ngờ!" Cô giáo Thảo reo lên, tiến lại gần với vẻ mặt rạng rỡ. "Hai đứa vẫn nhớ cô chứ? Lớn tướng thế này rồi mà cô suýt không nhận ra!"

Hoàng Minh và Lâm An đều cười, gật đầu chào cô một cách lễ phép. "Dạ, chúng em vẫn nhớ cô chứ ạ!" Hoàng Minh đáp, giọng điệu thân thiện. "Cô vẫn khỏe chứ ạ?"

Cô giáo Thảo mỉm cười, ánh mắt trìu mến nhìn hai người. "Cô khỏe lắm, cảm ơn hai đứa. Cô thấy hai đứa đi cùng nhau thế này, cô mừng quá. Nhìn hai đứa hạnh phúc thế này cô mừng quá, đúng là một cặp trời sinh!" Cô nói, giọng điệu đầy chân thành và ấm áp. "Hồi xưa ở trường cô đã thấy hai đứa rất đẹp đôi rồi mà."

Lời khen của Cô giáo Thảo khiến Hoàng Minh cảm thấy niềm tự hào dâng lên trong lòng. Ánh mắt cô Thảo lúc ấy thật ấm áp, như một lời khẳng định cho sự lựa chọn của mình, anh thầm nghĩ. Anh càng tin rằng mối quan hệ của họ thực sự viên mãn, được mọi người nhìn nhận và chúc phúc. Anh liếc nhìn Lâm An, cô chỉ mỉm cười nhẹ, khẽ nắm tay Hoàng Minh chặt hơn một chút. Ánh mắt cô vẫn thoáng nhìn về phía biển xa xăm, nhưng Hoàng Minh không để ý đến điều đó. Anh chỉ nghĩ rằng cô đang ngượng ngùng trước lời khen của cô giáo, và cái nắm tay chặt hơn là một cử chỉ thể hiện sự gắn bó, hạnh phúc của cô. Anh cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay cô, và tự nhủ, đây chính là tình yêu mà anh luôn tìm kiếm: bình yên, ổn định, và được mọi người ngưỡng mộ.

Chuyến đi kết thúc, nhưng những ký ức về nó thì đọng lại mãi trong tâm trí Hoàng Minh, như một viên ngọc quý giá, minh chứng cho sự hòa hợp tuyệt đối giữa anh và Lâm An. Anh tin rằng, họ sinh ra là để dành cho nhau, và cuộc sống cứ thế mà êm đềm trôi đi, không gợn sóng.

***

Khi những hồi ức ngọt ngào về chuyến đi biển dần lắng xuống, trả Hoàng Minh về với thực tại của căn hộ tối giản, anh cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Đồng hồ trên tường đã điểm hai giờ sáng, nhưng anh không hề cảm thấy buồn ngủ. Anh đứng dậy, vươn vai, rồi khoác vội chiếc áo len mỏng màu xám tro. Một làn gió đêm se lạnh luồn qua khe cửa ban công, khiến anh khẽ rùng mình. Anh muốn hít thở một chút không khí trong lành, muốn tìm một không gian tĩnh lặng hơn để sắp xếp lại những suy nghĩ đang cuộn trào trong tâm trí mình.

Anh rời khỏi căn hộ, bước ra hành lang vắng lặng, rồi đi thang máy lên tầng thượng của khu chung cư cũ. Sân thượng vắng tanh, chỉ có tiếng gió đêm hun hút thổi qua những lan can sắt gỉ sét, tạo nên những âm thanh vo ve nhỏ. Sàn bê tông lạnh lẽo dưới chân anh, và mùi bụi, mùi xi măng khô đặc trưng của những công trình cũ xộc vào mũi. Từ đây, anh có thể nhìn thấy toàn cảnh thành phố về đêm, những ánh đèn lấp lánh trải dài đến tận chân trời, như một tấm thảm dệt kim khổng lồ được thêu bằng hàng triệu viên kim cương nhỏ. Tiếng còi xe xa xăm, tiếng nhạc chát chúa từ một quán bar nào đó ở khu trung tâm, và tiếng côn trùng kêu rả rích trong những khóm cây dại mọc lưa thưa trên sân thượng, tất cả tạo nên một bản nhạc nền u tịch, mang chút hoang tàn nhưng cũng đầy vẻ lãng mạn.

Hoàng Minh bước đến gần lan can, vịn tay vào lớp sắt lạnh lẽo. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng không khí trong lành, mang theo hơi sương đêm lạnh buốt tràn vào lồng ngực. Anh ngước nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, rồi lại hướng ánh mắt về phía những ánh đèn thành phố. Anh nghĩ về chuyến đi biển, về Lâm An, và một lần nữa, những cảm xúc bình yên, mãn nguyện lại dâng trào.

"Thật may mắn khi có An bên cạnh," anh thầm nhủ. "Mọi thứ cứ thế mà êm đềm trôi đi, không gợn sóng. Đúng là một giấc mơ đẹp." Anh nhớ lại lời Cô giáo Thảo: "đúng là một cặp trời sinh", và cảm thấy ấm lòng. "Cô ấy đã hiểu đúng rồi," anh mỉm cười một mình trong bóng đêm.

Anh tin rằng mình đang xây dựng một tình yêu vững chắc, không sóng gió, không cần phải lo lắng điều gì. Với anh, tình yêu là sự thấu hiểu, sự đồng điệu trong mọi khía cạnh của cuộc sống. Anh luôn cảm thấy Lâm An hiểu anh, ủng hộ anh một cách thầm lặng, và điều đó khiến anh yên tâm tuyệt đối. Anh không hề nhận ra rằng, sự "bình yên" mà anh cảm nhận, có thể chỉ là một khía cạnh của câu chuyện, một phiên bản được lọc qua lăng kính của chính anh, mà bỏ qua đi những cảm xúc, những nỗi bất an tiềm ẩn sâu thẳm trong tâm hồn Lâm An. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, mỉm cười bên anh, nhưng lại quên mất những lúc cô đã chờ đợi, đã suy tư một mình.

Hoàng Minh siết chặt tay vào lan can, cảm nhận sự vững chãi của chính mình, của những quyết định anh đã đưa ra, và của mối quan hệ mà anh tin là hoàn hảo này. Anh tin rằng, mọi thứ đang diễn ra đúng như quỹ đạo mà anh mong muốn, một cuộc sống bình yên, hạnh phúc bên người con gái anh yêu. Anh không hề biết rằng, cách đây không lâu, ở một nơi nào đó trong thành phố này, Lâm An đã đứng trước cánh cửa của một phòng khám tâm lý, với những nỗi bất an đang dâng trào, những ký ức về tình yêu mà cô cảm nhận lại hoàn toàn khác biệt so với những gì anh đang hoài niệm. Anh hài lòng với câu chuyện tình yêu của mình, một câu chuyện mà anh là người kể chính, với những chi tiết được chọn lọc, sắp xếp để tạo nên một bức tranh hoàn mỹ nhất.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free