Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 145: Bình Yên Giữa Nét Cọ

Trong văn phòng vắng lặng, chỉ còn tiếng điều hòa rì rầm và ánh sáng xanh nhạt hắt ra từ màn hình máy tính, Hoàng Minh đã nhấn nút "Send". Quyết định từ chối một cơ hội cá nhân để toàn tâm toàn ý cho sự nghiệp của tập đoàn là một quyết định thuần túy lý trí, không chút do dự. Anh tin rằng đó là lựa chọn đúng đắn, là con đường duy nhất để đạt đến đỉnh cao mà anh đã tự đặt ra. Cảm giác nhẹ nhõm thoáng qua, rồi tan biến, nhường chỗ cho một khoảng trống mơ hồ mà anh không kịp nhận diện, một nốt trầm lạc lõng trong bản giao hưởng của thành công. Anh đã quay lại với những tài liệu, những con số, những kế hoạch được sắp xếp khoa học, tự ép mình chìm đắm vào thế giới của logic và hiệu quả, để lấp đầy bất kỳ khoảng hổng cảm xúc nào có thể len lỏi. Tiếng khóa cửa khô khốc vang lên, đánh dấu sự kết thúc của một ngày làm việc dài, một lựa chọn kiên định cho lý trí, đồng thời cũng là sự khởi đầu cho một con đường ngày càng tách biệt khỏi những gì mà Lâm An đang trải qua. Anh đã chọn con đường của mình, không hề hay biết rằng ở một nơi khác, một câu chuyện hoàn toàn khác đang được viết nên, với những gam màu cảm xúc và những bản hòa ca của tâm hồn.

***

Sáng hôm sau, khi ánh nắng ban mai còn vương vấn trên những ngọn cây, len lỏi qua ô cửa sổ lớn của Phòng Tranh Thanh Mai, Lâm An đã chìm đắm trong thế giới của riêng mình. Không gian studio rộng rãi, ngập tràn ánh sáng tự nhiên, phảng phất mùi sơn dầu đặc trưng quyện cùng hương gỗ dịu nhẹ từ giá vẽ, tạo nên một bầu không khí vừa tĩnh lặng vừa đầy cảm hứng. Từng vệt màu trên palette như những viên kẹo ngọt, đang chờ đợi được bàn tay cô hòa quyện, thổi hồn vào tấm toan trắng. Tiếng cọ vẽ sột soạt trên bề mặt vải bố, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, như tiếng thì thầm của một câu chuyện đang dần thành hình. Lâm An có vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát, mái tóc dài mềm mại được búi gọn gàng sau gáy, để lộ khuôn mặt trái xoan với đôi mắt to tròn, long lanh, giờ đây đang ánh lên sự tập trung cao độ. Cô mặc chiếc áo blouse trắng đơn giản, lấm chấm vài vết màu, trông tự nhiên và rất đỗi nghệ sĩ.

Cô đang hoàn thiện bức tranh mang tên “Thức Tỉnh”, một tác phẩm trừu tượng đầy màu sắc, với những đường nét mềm mại uốn lượn, tựa như dòng chảy của thời gian, của cảm xúc. Tông màu chủ đạo là xanh ngọc bích và vàng kem, điểm xuyết những mảng đỏ cam rực rỡ, tượng trưng cho sự hồi sinh và hy vọng. Mỗi lần cọ lướt qua, một phần tâm hồn cô lại được gửi gắm vào đó, không còn là những vết thương lòng, mà là những tia sáng của sự tự do, của niềm vui tìm thấy chính mình. Từ khi chia tay Hoàng Minh, cô đã từng chìm trong u uất, mất phương hướng, nhưng giờ đây, qua từng nét vẽ, cô đã tìm lại được tiếng nói của mình, một tiếng nói trong trẻo, chân thật và đầy nội lực.

Tiếng nhạc không lời, du dương như tiếng suối chảy, nhẹ nhàng lấp đầy không gian. Thi thoảng, tiếng chim hót líu lo từ khu vườn bên ngoài vọng vào, điểm xuyết thêm sự tươi mới cho buổi sáng. Lâm An hoàn toàn đắm chìm, quên đi mọi thứ xung quanh. Cô lùi lại vài bước, nghiêng đầu ngắm nhìn tác phẩm của mình, đôi mắt nheo lại đánh giá. Một nụ cười rất khẽ, gần như vô hình, nở trên môi cô khi cô cảm thấy sự hài lòng dâng lên. Bức tranh đã đạt đến một điểm mà cô cảm thấy có sự gắn kết sâu sắc, một sự giao thoa giữa ý tưởng và cảm xúc.

Bất chợt, một tiếng “ting!” nhỏ vang lên từ chiếc máy tính bảng đặt trên bàn làm việc, phá vỡ sự tĩnh lặng. Đó là âm báo có email mới. Lâm An ban đầu không mấy để tâm, cô thường để chế độ thông báo ẩn để không bị phân tâm khi sáng tạo. Nhưng hôm nay, có một điều gì đó thôi thúc cô. Có lẽ là trực giác của một người nghệ sĩ, hoặc chỉ đơn thuần là một khoảnh khắc nghỉ ngơi sau nhiều giờ liền miệt mài. Cô khẽ thở dài, đặt cọ xuống, lau tay vào chiếc khăn cũ kỹ rồi tiến về phía bàn.

Mở email, dòng tiêu đề hiện ra rõ ràng: "Phản hồi về tác phẩm 'Thức Tỉnh' của nghệ sĩ Lâm An - Triển lãm 'Dòng Chảy Thời Gian'". Trái tim Lâm An khẽ đập nhanh hơn một nhịp. Cô nhận ra đây là email từ ban tổ chức triển lãm nghệ thuật sắp tới mà cô đã gửi tác phẩm tham gia. Cả tháng nay, cô đã sống trong sự hồi hộp và chờ đợi, không biết liệu tác phẩm của mình có được đón nhận hay không, có đủ sức lay động những tâm hồn khác hay không.

Cô chậm rãi lướt đọc. Nội dung email không chỉ là thông báo chấp nhận tác phẩm, mà còn là một lời ngợi khen chân thành và đầy nhiệt huyết từ một nhà sưu tập nghệ thuật có tiếng, ông Đỗ Quang Hưng, người đã có mặt trong buổi sơ duyệt tác phẩm.

"Kính gửi Nghệ sĩ Lâm An,

Chúng tôi vô cùng vinh dự thông báo rằng tác phẩm 'Thức Tỉnh' của cô đã được chọn để trưng bày tại triển lãm 'Dòng Chảy Thời Gian' sắp tới. Hơn thế nữa, chúng tôi xin chuyển lời từ ông Đỗ Quang Hưng, một nhà sưu tập nghệ thuật uy tín với hơn ba mươi năm kinh nghiệm, rằng ông vô cùng ấn tượng và xúc động trước chiều sâu cảm xúc và kỹ thuật điêu luyện trong tác phẩm của cô. Ông đặc biệt bị thu hút bởi cách cô truyền tải sự tái sinh và hy vọng qua từng mảng màu, từng đường nét, tạo nên một không gian mở mời gọi người xem chiêm nghiệm về hành trình nội tâm của chính họ. Ông Hưng đã bày tỏ mong muốn được sở hữu tác phẩm 'Thức Tỉnh' ngay sau khi triển lãm kết thúc, và muốn được gặp gỡ cô để trao đổi thêm về phong cách và triết lý nghệ thuật của cô. Đây thực sự là một vinh dự lớn, không chỉ cho cô mà còn cho cả ban tổ chức chúng tôi khi được giới thiệu một tài năng như cô đến với công chúng.

Chúng tôi sẽ liên hệ lại với cô trong thời gian sớm nhất để sắp xếp buổi gặp mặt và thảo luận chi tiết hơn về các điều khoản.

Trân trọng,

Ban Tổ Chức Triển lãm 'Dòng Chảy Thời Gian'."

Lâm An đọc đi đọc lại email, từng câu chữ thấm dần vào tâm trí cô, nhẹ nhàng xoa dịu những hoài nghi vẫn còn ẩn sâu. Đôi mắt cô từ từ mở to, long lanh hơn, như có một dòng nước ấm chảy qua. Một nụ cười rạng rỡ, chân thành và không chút gượng ép, từ từ nở trên môi cô, làm bừng sáng cả khuôn mặt. Nó không phải là nụ cười xã giao, cũng không phải nụ cười che giấu nỗi buồn, mà là nụ cười của sự giải thoát, của niềm hạnh phúc thuần khiết khi được công nhận, được thấu hiểu.

"Trời ơi..." Cô khẽ thốt lên, giọng nói đầy bất ngờ và vui sướng, như một đứa trẻ vừa nhận được món quà yêu thích. Cảm giác này... thật sự rất khác so với bất kỳ niềm vui nào cô từng trải qua. Nó không phải là sự phấn khích nhất thời, mà là một sự bình yên sâu sắc len lỏi vào từng tế bào, một sự xác nhận rằng con đường cô đang đi là đúng đắn, rằng những nỗ lực thầm lặng của cô đã được đền đáp.

Nước mắt khẽ ứa ra nơi khóe mi, nhưng đó không phải là nước mắt của sự yếu đuối hay đau khổ, mà là nước mắt của niềm hạnh phúc vỡ òa, của sự tự hào đến nghẹn ngào. Cô đưa tay lên che miệng, cố gắng kiềm chế cảm xúc đang trào dâng. Đã bao lâu rồi cô mới cảm thấy mình sống trọn vẹn đến thế này? Không còn những đêm dài trằn trọc vì những tin nhắn không hồi đáp, không còn những lần chờ đợi vô vọng, không còn cảm giác mình phải cố gắng một mình trong một mối quan hệ mà người kia dường như không hề bận tâm.

Cô nhớ lại những lời của Cô Thanh, "Nghệ thuật là cách trái tim lên tiếng." Và giờ đây, trái tim cô đã lên tiếng, và được lắng nghe. Nó không chỉ là một bức tranh được bán, mà là một linh hồn được chấp nhận, được trân trọng. Nó là minh chứng cho việc cô đã vượt qua những đổ vỡ, đã tìm thấy ánh sáng trong chính bản thân mình, không cần dựa dẫm vào bất kỳ ai. Niềm tin vào bản thân cô, thứ đã từng vụn vỡ sau mối tình với Hoàng Minh, giờ đây đã được hàn gắn, được củng cố bằng chính tài năng và sự kiên trì của cô. Cảm giác bình yên bao trùm lấy cô, một sự bình yên đến từ bên trong, không phụ thuộc vào bất kỳ yếu tố bên ngoài nào. Cô cảm thấy nhẹ bẫng, như vừa trút bỏ một gánh nặng vô hình đã đè nén cô suốt nhiều năm. Cô quay trở lại giá vẽ, nhìn vào bức "Thức Tỉnh" với một ánh mắt mới mẻ, tràn đầy yêu thương và biết ơn. Mỗi đường nét, mỗi mảng màu giờ đây dường như còn rực rỡ hơn, sống động hơn, bởi chúng mang trong mình câu chuyện về sự hồi sinh của chính cô.

***

Buổi chiều cùng ngày, không khí tại studio Thanh Mai trở nên rộn ràng hơn, nhưng vẫn giữ được nét ấm cúng và nghệ thuật vốn có. Ánh nắng dịu nhẹ của buổi chiều tà hắt qua khung cửa sổ, nhuộm vàng sàn gỗ và những bức tranh dở dang. Mùi sơn dầu vẫn quyện lẫn hương gỗ, nhưng giờ đây còn thoảng thêm mùi trà thảo mộc thơm lừng.

Mai Lan xuất hiện đầu tiên, mang theo một giỏ trái cây tươi và một hộp bánh ngọt nhỏ. Cô có vẻ ngoài dễ thương, đôi mắt to tròn và nụ cười rạng rỡ, mái tóc uốn xoăn nhẹ được tạo kiểu cầu kỳ hơn một chút, mặc chiếc váy hoa màu sắc tươi sáng. Cô luôn toát lên vẻ hoạt bát nhưng cũng rất ấm áp. Vừa bước vào, Mai Lan đã reo lên, giọng điệu trong trẻo, nhanh nhẹn: "An ơi! Nghe tin vui là mình phi đến liền! Bà Thanh gọi điện báo tin, bảo là cậu được 'săn đón' rồi đó, nghệ sĩ An của tớ!"

Lâm An mỉm cười rạng rỡ, ôm chầm lấy cô bạn thân. "Cậu đến rồi! Tớ đang định gọi cho cậu và Cô Thanh đây." Cảm giác hạnh phúc vẫn còn nguyên vẹn trong cô, và việc được chia sẻ nó với những người thân yêu càng làm nó nhân lên gấp bội.

Ngay sau đó, Cô Thanh cũng đến. Dáng người mảnh mai, phong cách ăn mặc phóng khoáng với chiếc áo linen và quần ống rộng, mái tóc xoăn tự nhiên bồng bềnh, đôi mắt rạng rỡ và đầy nhiệt huyết. Cô mang theo một bình hoa loa kèn trắng muốt, hương thơm thanh khiết của nó lập tức lan tỏa, làm dịu đi mùi sơn dầu và hòa quyện vào không gian. "Chào hai đứa! Cô nghe An được mời tham gia triển lãm lớn mà mừng quá, không ghé qua đây thì không yên tâm được." Giọng cô Thanh tự nhiên, ấm áp, chứa đựng sự điềm tĩnh và thấu hiểu.

Ba người phụ nữ ngồi quây quần bên chiếc bàn gỗ nhỏ, nơi Lâm An vừa bày biện tách trà và bánh ngọt. Mai Lan không giấu được sự phấn khích, liên tục vỗ tay và nhìn Lâm An với ánh mắt đầy ngưỡng mộ. "Trời ơi An ơi, cậu đỉnh quá! Tớ đã bảo rồi mà, chỉ cần cậu chịu mở lòng ra thôi, tài năng của cậu sẽ được công nhận mà! Đã bảo là cậu sẽ thành nghệ sĩ nổi tiếng mà không chịu tin cơ!" Cô vừa nói vừa trêu chọc, véo nhẹ vào má Lâm An. "Lần này thì không trốn đi đâu được nữa rồi nhé, 'nữ họa sĩ ẩn danh'!"

Lâm An bật cười khúc khích, cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng. "Cậu cứ làm quá lên ấy, Mai Lan. Tớ... tớ cũng không ngờ mọi chuyện lại nhanh đến vậy." Cô vẫn còn chút ngượng ngùng trước những lời khen ngợi, nhưng sự tự tin trong ánh mắt cô đã rõ ràng hơn bao giờ hết.

Cô Thanh mỉm cười hiền hậu, nhấp một ngụm trà. "Mai Lan nói đúng đấy, An. Đây không chỉ là may mắn, mà là kết quả của cả một quá trình em đã nỗ lực không ngừng nghỉ. Sự công nhận này không chỉ là về tác phẩm, mà còn là về tâm hồn em. Em đã tìm thấy tiếng nói thật sự của mình, đã dám đối diện với những vết thương để biến chúng thành nguồn cảm hứng. Đó là điều đáng quý nhất." Cô Thanh nhìn Lâm An với ánh mắt đầy tự hào, như một người mẹ nhìn thấy con mình trưởng thành. "Nghệ thuật là cách trái tim lên tiếng, và trái tim em đã lên tiếng thật rõ ràng, An ạ."

Lâm An gật đầu, trong lòng dâng trào một cảm xúc biết ơn sâu sắc. "Em... em cũng không ngờ. Cảm giác này... thật sự rất khác." Cô nhớ lại những tháng ngày mình chìm trong bóng tối, những bức tranh mang màu sắc u buồn, những nét vẽ đầy dằn vặt. Giờ đây, những màu sắc rực rỡ đã trở lại, không chỉ trên toan vẽ mà còn trong chính tâm hồn cô. Sự bình yên trong lồng ngực cô không phải là sự thờ ơ hay quên lãng, mà là sự chấp nhận và chuyển hóa. Cô đã học cách biến nỗi đau thành vẻ đẹp, biến sự đổ vỡ thành sự sáng tạo.

Cả ba cùng nâng tách trà thảo mộc, khẽ chạm vào nhau tạo nên tiếng kêu lanh canh trong trẻo. Mai Lan tiếp tục hào hứng bàn về việc Lâm An sẽ nổi tiếng ra sao, sẽ có thêm nhiều người hâm mộ và có thể sẽ có cả những buổi phỏng vấn. Cô Thanh thì nhẹ nhàng hơn, khuyên Lâm An nên giữ vững phong cách của mình, không để những lời khen ngợi làm mất đi sự chân thật trong nghệ thuật.

"Quan trọng là em hãy cứ là em," Cô Thanh nói, giọng điềm tĩnh. "Đừng để áp lực từ bên ngoài làm thay đổi bản chất của những gì em muốn kể qua tranh vẽ. Sự độc đáo của em nằm ở đó."

Lâm An lắng nghe từng lời, ghi nhớ sâu sắc. Cô biết mình đã tìm được những người bạn, những người thầy, những người tri kỷ thực sự, những người luôn ở bên cạnh, không phải để phán xét hay đòi hỏi, mà để ủng hộ và nâng đỡ cô trên con đường chông gai của nghệ thuật.

Trong lúc cả ba đang say sưa trò chuyện, tiếng cười nói vui vẻ vang vọng trong không gian ấm áp, một bóng người cao ráo, thư sinh lướt qua khung cửa kính lớn của studio. Đó là Khánh Duy. Anh mặc chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt lịch sự, đeo kính, toát lên vẻ tri thức và điềm đạm. Anh đang đi ngang qua, có lẽ là để đưa một tài liệu cho studio thiết kế nội thất ở gần đó hoặc có một cuộc hẹn công việc. Vô tình, ánh mắt anh dừng lại trên cảnh tượng ấm cúng bên trong.

Khánh Duy nhìn thấy Lâm An đang cười rạng rỡ, nụ cười chân thật và tỏa sáng hơn bao giờ hết. Cô không còn vẻ u buồn, rụt rè như những lần anh vô tình gặp gỡ trước đây. Bên cạnh cô là Mai Lan hoạt bát và Cô Thanh hiền hậu. Anh thấy họ cùng nâng cốc trà, ánh mắt Lâm An ánh lên niềm hạnh phúc và tự hào. Anh không nghe rõ câu chuyện, nhưng cảm nhận được sự bình yên và niềm vui đang lan tỏa từ nhóm người đó. Một nụ cười nhẹ nhàng, tinh tế thoáng nở trên môi Khánh Duy. Đó là một nụ cười của sự thấu hiểu, của một người quan sát và ngầm ngưỡng mộ. Anh không tiến vào, cũng không làm gián đoạn khoảnh khắc của họ. Chỉ đứng đó vài giây, đôi mắt ấm áp nhìn chăm chú, rồi anh nhẹ nhàng quay người, tiếp tục bước đi, tiếng bước chân khẽ khàng gần như không tạo ra âm thanh trên nền đá. Sự hiện diện của anh chỉ là một làn gió nhẹ lướt qua, không để lại dấu vết rõ ràng, nhưng đủ để cảm nhận được một sự quan tâm tinh tế, một sự ủng hộ thầm lặng dành cho cô gái đang dần tìm thấy ánh sáng của mình.

***

Khi ánh trăng bắt đầu treo lơ lửng giữa nền trời đêm tĩnh mịch, hắt những vệt bạc lên những mái nhà và con đường vắng vẻ, Lâm An trở về căn hộ của mình. Căn hộ của cô là một không gian phản ánh rõ nét tâm hồn cô: pha trộn giữa nét hiện đại và vintage, với tông màu ấm áp của be, xanh lá cây và nâu đất. Dọc theo các kệ sách là những món đồ gốm thủ công xinh xắn, những bức tranh nhỏ do cô tự vẽ hoặc sưu tầm, và rất nhiều sách. Ban công nhỏ được trang trí bằng giàn cây leo xanh mướt, những chậu hoa nhỏ đang khoe sắc, mang theo mùi đất ẩm và hương hoa thoang thoảng. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây bên ngoài vọng vào, quyện cùng tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng phát ra từ chiếc loa nhỏ, tạo nên một bầu không khí ấm áp, nghệ thuật và tràn đầy sức sống.

Cô đã trải qua một ngày thật dài, thật đặc biệt. Từ khoảnh khắc email tin vui đến, rồi cuộc gặp gỡ ấm cúng với Mai Lan và Cô Thanh, mỗi giây phút đều như một dòng suối mát lành, gột rửa đi những bụi bặm của quá khứ. Không còn sự nặng nề, dằn vặt của những mối tình dang dở, không còn nỗi lo lắng về việc mình có đủ tốt, đủ xứng đáng hay không. Thay vào đó là một cảm giác bình yên, tự tại, và niềm hạnh phúc thuần khiết khi được sống trọn vẹn với đam mê, với chính con người mình.

Lâm An rót cho mình một tách trà hoa cúc nóng hổi, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa khắp căn phòng. Cô bước ra ban công, ngả lưng vào chiếc ghế mây êm ái, ngắm nhìn thành phố về đêm. Những ánh đèn lấp lánh như những vì sao rơi xuống mặt đất, tạo nên một bức tranh huyền ảo, lung linh. Gió đêm mơn man tóc cô, mang theo hơi lạnh se se nhưng không hề buốt giá, mà lại rất dễ chịu, như một cái vuốt ve nhẹ nhàng của thiên nhiên. Cô nhắm mắt lại, hít thở sâu, cảm nhận sự tĩnh lặng và bình yên đang thấm đẫm vào từng tế bào.

Trong tâm trí cô, những hình ảnh của ngày hôm nay hiện lên rõ nét: nụ cười rạng rỡ của Mai Lan, ánh mắt tự hào của Cô Thanh, và cả nụ cười thoáng qua của Khánh Duy nữa. Tất cả đều là những mảnh ghép của một cuộc sống mới, một cuộc sống mà cô đã tự tay kiến tạo nên, không phụ thuộc vào bất kỳ ai.

"Đã bao lâu rồi mình mới cảm thấy bình yên đến thế này?" cô tự hỏi, giọng nói thì thầm gần như vô hình trong màn đêm. "Không còn chạy theo ai, không còn chờ đợi ai. Chỉ có mình, và nghệ thuật của mình." Câu nói đó vang vọng trong tâm trí cô, như một lời khẳng định, một lời giải thoát. Cô đặt tay lên lồng ngực, cảm nhận nhịp đập bình yên của trái tim mình. Nó không còn là nhịp đập của sự lo âu, của nỗi sợ hãi bị bỏ rơi, mà là nhịp đập của sự tự do, của niềm vui được sống, được sáng tạo. Cô đã từng nghĩ rằng hạnh phúc phải đến từ một mối quan hệ, từ sự công nhận của người khác. Nhưng giờ đây, cô hiểu rằng hạnh phúc thật sự đến từ bên trong, từ việc tự mình vươn lên, tự mình chữa lành và tự mình tìm thấy giá trị của bản thân.

Cô đứng dậy, bước vào phòng, ánh mắt dừng lại trên một bức tranh nhỏ vừa hoàn thành, treo trên tường. Đó là một bức tranh phong cảnh tối giản, với những mảng màu xanh dương và trắng, tượng trưng cho sự tĩnh lặng của biển cả và sự rộng lớn của bầu trời. Ánh mắt cô tràn đầy sự mãn nguyện. Mỗi chi tiết nhỏ trong căn phòng này, từ chậu cây xanh đến cuốn sách đang đọc dở, đều mang một ý nghĩa đặc biệt, đều là một phần của câu chuyện về sự hồi sinh của cô.

Cô liếc nhìn cuốn lịch nhỏ treo trên tường, ngón tay khẽ lướt trên những con số. Một ngày đã được cô đánh dấu bằng một vòng tròn màu đỏ, là ngày sinh nhật sắp tới của cô. Một thoáng suy nghĩ lướt qua tâm trí cô, về việc mình sẽ làm gì vào ngày đó. Có lẽ sẽ là một buổi chiều yên tĩnh ở studio, hoặc một bữa tối ấm cúng với Mai Lan và Cô Thanh. Một ước muốn nhỏ bé chợt hiện lên: được dành trọn ngày đó cho chính mình, để tận hưởng sự bình yên mà cô đã vất vả tìm kiếm. Nó không liên quan đến bất kỳ ai ngoài bản thân cô, không liên quan đến những bữa tiệc xa hoa, hay những lời chúc tụng khách sáo. Chỉ là một ngày để kỷ niệm sự tồn tại của chính mình, để trân trọng hành trình đã qua và hy vọng vào những điều tốt đẹp đang chờ đợi phía trước.

Nụ cười trên môi cô không còn rạng rỡ như ban chiều, mà là một nụ cười nhẹ nhàng, sâu lắng, ẩn chứa một chút dự cảm về những điều sắp đến, nhưng không hề bi lụy. Cô biết rằng cuộc đời không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng, nhưng cô đã đủ mạnh mẽ để đối diện với mọi thử thách. Ký ức về những nỗi đau vẫn còn đó, như những vết sẹo mờ trên linh hồn, nhưng chúng không còn chi phối cô nữa. Chúng đã trở thành một phần của câu chuyện, một phần của quá trình cô trưởng thành. Cô đã thực sự tìm thấy sự bình yên giữa nét cọ, giữa những mảng màu, giữa những dòng chảy cảm xúc. Cô đã yêu, nhưng giờ đây cô yêu một cách khác, yêu chính mình, yêu cuộc sống, yêu nghệ thuật của mình. Và đó là một tình yêu trọn vẹn, không cần ai phải ghi nhớ, chỉ cần trái tim cô được lấp đầy.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free