Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 152: Mốc Son Sự Nghiệp, Dư Vị Lặng Câm

“Em nghĩ... em đã tìm thấy điều đó,” Lâm An khẽ nói, giọng cô đầy cảm xúc, “cảm giác được thấu hiểu một cách trọn vẹn. Em cảm thấy mình không còn đơn độc nữa.” Cô nhìn vào mắt Khánh Duy, và trong ánh mắt anh, cô thấy một sự đồng điệu sâu sắc, một sự thấu thị tâm hồn mà cô chưa từng gặp ở bất kỳ ai khác. Anh thực sự “nhìn thấy” cô, không chỉ bằng đôi mắt, mà bằng cả trái tim.

Khánh Duy khẽ mỉm cười, nụ cười của anh dịu dàng và chân thành. “Đó là điều tuyệt vời nhất, Lâm An. Tìm thấy một người có thể cùng mình đi qua những gam màu của cuộc đời, dù là sáng hay tối, và cùng nhau tạo nên một bức tranh hoàn chỉnh hơn.”

Lâm An gật đầu. Trong lòng cô, một niềm tin mới đang dần nhen nhóm. Niềm tin rằng cô xứng đáng với một mối quan hệ nơi cô được là chính mình, được yêu thương và thấu hiểu một cách trọn vẹn. Niềm tin rằng những cảm xúc của cô, dù là vui hay buồn, đều có giá trị, đều xứng đáng được trân trọng.

Khi họ đứng dậy, chuẩn bị ra về, Lâm An cảm thấy một sự nhẹ nhõm đến lạ. Cô đã từng nghĩ rằng sự cô đơn là một phần không thể tách rời của cuộc đời mình, đặc biệt là trong tình yêu. Nhưng giờ đây, bên cạnh Khánh Duy, cô thấy một con đường mới đang mở ra.

“Cảm ơn anh, Khánh Duy,” Lâm An nói, giọng cô chân thành. “Vì đã lắng nghe, và vì đã... thấu hiểu.”

Khánh Duy chỉ mỉm cười, ánh mắt anh vẫn giữ nguyên sự ấm áp và dịu dàng. “Cô không cần phải cảm ơn, Lâm An. Tôi nghĩ, chúng ta đều tìm thấy điều gì đó khi ở bên nhau.”

Lâm An bước ra khỏi tiệm sách, ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng cả con phố. Cô nhìn lên bầu trời đêm, những vì sao đã bắt đầu lấp lánh. Trong lòng cô, không còn sự nặng nề của những ký ức cũ, mà là một sự bình yên mới mẻ, một niềm hy vọng mong manh nhưng rất thật. Sự thoải mái và cởi mở mà cô cảm thấy khi ở bên Khánh Duy đã trở thành một thước đo mới, khiến cô càng nhận ra sự thiếu vắng thấu hiểu trong mối quan hệ với Hoàng Minh. Nó là một dấu hiệu rõ ràng cho thấy mối quan hệ hiện tại của cô đang trên bờ vực rạn nứt, và sự kiện "Đêm sinh nhật bị lãng quên" sắp tới có lẽ sẽ là một dấu mốc quan trọng hơn bao giờ hết. Khánh Duy, với khả năng thấu hiểu tâm hồn nghệ sĩ của cô, đã trở thành một nhân tố then chốt, không chỉ trong hành trình chữa lành mà còn là một đối trọng tình cảm quan trọng, mở ra một chương mới đầy hứa hẹn trong cuộc đời cô. Cô biết, con đường phía trước có thể còn nhiều chông gai, nhưng cô không còn cảm thấy đơn độc nữa.

***

Sáng muộn, trong phòng họp lớn nhất của Tập đoàn Minh An, không khí đặc quánh sự căng thẳng. Ánh sáng trắng từ những dãy đèn LED trên trần phản chiếu xuống sàn đá cẩm thạch bóng loáng, khiến không gian vốn đã hiện đại càng thêm lạnh lẽo và chuyên nghiệp. Kiến trúc kính thép hiện đại của tòa nhà cao chót vót vươn mình giữa lòng thành phố, biểu tượng cho sự vững chãi và tham vọng. Bên trong, không gian mở được điểm xuyết bằng những chậu cây xanh lớn, mang chút hơi thở thiên nhiên vào giữa những bức tường khô khan của công nghệ và con số, nhưng dường như cũng không đủ để làm dịu đi sự căng thẳng đang bao trùm.

Hoàng Minh đứng trước bảng chiếu tương tác khổng lồ, dáng người cao ráo, cân đối, toát lên vẻ điềm đạm thường thấy. Khuôn mặt anh góc cạnh, sống mũi thẳng, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa suy tư, và dường như không một chút cảm xúc nào được phép biểu lộ ra ngoài trong khoảnh khắc quan trọng này. Anh mặc bộ vest xám than lịch lãm, chiếc cà vạt xanh đậm được thắt gọn gàng, toát lên sự chuyên nghiệp và chỉn chu đến từng chi tiết nhỏ. Giọng anh trầm, đều đều, từng câu chữ phát ra rõ ràng, súc tích, không thừa một từ, đúng như phong cách làm việc của anh. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch của những người đang ghi chép, tiếng điện thoại di động rung nhẹ đâu đó, và cả tiếng máy in xa xa từ phòng khác dường như cũng bị nuốt chửng bởi sự chú ý tuyệt đối dành cho bài thuyết trình của anh. Thỉnh thoảng, tiếng trao đổi công việc nhanh gọn từ hành lang vọng vào, nhưng cũng chỉ là những âm thanh nền mờ nhạt. Mùi cà phê pha sẵn thoang thoảng từ pantry, mùi giấy in mới, và mùi nước hoa của các đồng nghiệp hòa quyện vào không khí điều hòa mát lạnh, tạo nên một hỗn hợp đặc trưng của môi trường công sở cao cấp.

Anh đang trình bày giai đoạn cuối cùng của dự án "Thành phố Thông minh X", một hợp đồng trị giá hàng triệu đô la mà công ty đã theo đuổi ròng rã gần một năm trời. Mỗi slide được lật, mỗi biểu đồ được giải thích, là một bước tiến gần hơn đến đích. Ánh mắt của các thành viên hội đồng quản trị, của Ông Hùng – vị sếp lão luyện, và của các đồng nghiệp đều đổ dồn vào anh. Họ là những người đã chứng kiến Hoàng Minh dốc sức cho dự án này, từ những bản vẽ đầu tiên cho đến những cuộc đàm phán căng thẳng xuyên đêm.

Cuối cùng, sau một giây im lặng nín thở, Hoàng Minh nhấn nút cuối cùng trên bảng điều khiển. Màn hình lớn hiện lên dòng chữ "Dự án thành công tốt đẹp". Cả phòng họp như vỡ òa. Tiếng vỗ tay vang dội, kéo dài không dứt, lấn át mọi âm thanh khác trong văn phòng. Những gương mặt căng thẳng phút chốc giãn ra, thay vào đó là những nụ cười rạng rỡ và ánh mắt hân hoan.

Ông Hùng, với dáng người trung bình, tóc điểm bạc, đeo kính lão, nở một nụ cười hiền hậu nhưng ánh mắt sắc sảo đầy tự hào. Ông đứng dậy, bước đến vỗ vai Hoàng Minh. “Làm tốt lắm, Hoàng Minh. Anh đã mang về một hợp đồng đáng giá cho tập đoàn. Đây là một bước tiến lớn, không chỉ cho công ty mà còn cho cả ngành.” Giọng ông trầm ấm, đầy uy quyền nhưng cũng chứa đựng sự trân trọng.

Hoàng Minh hơi gật đầu, ánh mắt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, môi anh khẽ nhếch tạo thành một nụ cười rất nhẹ, gần như không thể nhận ra. Anh bắt tay Ông Hùng một cách lịch sự, lực nắm vừa phải, không quá chặt cũng không quá lỏng.

Thùy Linh, đồng nghiệp của Hoàng Minh, một cô gái xinh đẹp, thời trang với mái tóc bob ngắn và đôi mắt thông minh lanh lợi, không giấu nổi sự ngưỡng mộ. Cô tiến đến, giọng nói vui vẻ, có chút cao vút: “Anh Minh đúng là thiên tài! Mọi người đều nói anh sẽ làm được. Em biết mà, dự án này không ai có thể làm tốt hơn anh đâu!” Cô cười tươi, ánh mắt lấp lánh như sao.

Hoàng Minh quay sang Thùy Linh, vẫn là nụ cười rất nhẹ đó. “Cảm ơn mọi người. Đây là thành quả chung của cả đội. Nếu không có sự hỗ trợ của tất cả, dự án này sẽ không thể thành công.” Lời nói của anh ngắn gọn, khách sáo và mang tính công thức, như một bài phát biểu đã được chuẩn bị sẵn. Anh không biểu lộ sự phấn khích tột độ hay niềm vui bùng nổ, chỉ là một sự hài lòng ngầm, một sự xác nhận rằng mục tiêu đã được hoàn thành.

Quang Anh, một đồng nghiệp trẻ tuổi hơn, đeo kính cận, phong thái hơi rụt rè, cũng tiến đến, gương mặt đầy kính trọng. “Chúc mừng anh, anh Minh. Em học được rất nhiều từ anh qua dự án này.”

Hoàng Minh gật đầu đáp lại. Anh bắt tay từng người, nhận những lời chúc mừng và những cái vỗ vai, nhưng trong sâu thẳm nội tâm, một suy nghĩ lạnh lùng chợt lướt qua: *Lại một mục tiêu nữa đã hoàn thành. Vậy thì sao?* Cảm giác thỏa mãn chỉ thoáng qua, như một làn gió nhẹ lướt trên mặt hồ tĩnh lặng, không để lại một gợn sóng nào sâu sắc. Anh không cảm thấy niềm hân hoan trọn vẹn, không có sự bùng nổ của cảm xúc như những người xung quanh. Chỉ là một sự trống rỗng, một khoảng lặng vô định sau khi đạt đến đỉnh cao của một thử thách. Anh đã chinh phục được nó, nhưng cái cảm giác chiến thắng lại không đi kèm với niềm vui khôn tả. Đó chỉ là... một cột mốc, một dấu chấm hết cho một chặng đường, và bắt đầu cho một chặng đường khác, cũng đầy mục tiêu và thử thách tương tự. Anh tự hỏi, có phải mình đã chai sạn với những thành công rồi không? Hay là có thứ gì đó sâu sắc hơn mà anh đang bỏ lỡ? Nhưng anh không có thời gian để đào sâu suy nghĩ đó. Công việc, luôn là công việc, đã che lấp mọi khoảng trống trong tâm trí anh.

***

Chiều tối muộn, văn phòng của Hoàng Minh vẫn sáng đèn. Bên ngoài cửa sổ kính lớn, thành phố đã bắt đầu lên đèn, biến những tòa nhà cao tầng thành những khối pha lê lấp lánh. Trời có lẽ đã se lạnh hoặc mưa nhẹ, nhưng bên trong văn phòng, không khí điều hòa vẫn duy trì ở mức nhiệt độ ổn định, mát lạnh quanh năm. Hoàng Minh ngồi một mình trong căn phòng của mình, không phải phòng họp náo nhiệt ban sáng. Đây là không gian riêng tư hơn, nhưng vẫn mang đậm phong cách tối giản, hiện đại với bàn làm việc bằng gỗ óc chó sẫm màu, ghế da đen bóng và một vài bức tranh trừu tượng trên tường. Tiếng gõ bàn phím đã ngớt, tiếng điện thoại reo cũng không còn, chỉ còn lại tiếng quạt gió điều hòa chạy êm ái và tiếng động cơ xe cộ từ xa vọng lên, như một bản nhạc nền trầm mặc của đô thị về đêm. Mùi cà phê đã nguội trong cốc, hòa lẫn với mùi gỗ mới của nội thất và thoang thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp của chính anh.

Anh vẫn đang lật xem lại báo cáo, những con số, biểu đồ nhảy múa trên màn hình máy tính. Khuôn mặt anh không biểu cảm, đôi mắt sâu thẳm phản chiếu ánh sáng xanh từ màn hình. Sự hài lòng ban sáng đã tan biến, nhường chỗ cho một cảm giác trống rỗng khó tả, một dư vị nhạt nhẽo sau chiến thắng. Anh đã đạt được mọi thứ mình đặt ra: sự nghiệp vững chắc, vị trí cao, danh tiếng, tiền bạc. Nhưng tại sao, trong sâu thẳm, anh lại không cảm thấy một niềm vui trọn vẹn? Anh đã quen với việc đặt ra mục tiêu, dồn hết tâm trí và sức lực để đạt được nó, và rồi lại cảm thấy hẫng hụt khi mọi thứ kết thúc. Giống như một vận động viên chạy marathon, sau khi vượt qua vạch đích, anh chỉ cảm thấy mệt mỏi và một sự trống rỗng vô bờ, không còn mục tiêu để hướng tới.

Anh đứng dậy, bước đến chiếc máy lọc nước tự động, rót một cốc nước lọc mát lạnh. Cảm giác lạnh của nước lướt qua đầu lưỡi, rồi lan tỏa xuống cổ họng, mang theo một chút tê tái. Anh quay lại, đứng bên cửa sổ kính lớn, nhìn ra khung cảnh thành phố đang dần chìm vào màn đêm. Ánh đèn neon rực rỡ vẽ nên những vệt sáng đủ màu trên nền trời thăm thẳm. Anh nhớ lại những buổi tối như thế này, khi anh vẫn còn ngồi học bài muộn ở trường, hay khi anh mới bắt đầu sự nghiệp, ôm ấp những hoài bão lớn lao. Giờ đây, anh đã đạt được những hoài bão đó, nhưng liệu anh có thực sự hạnh phúc hơn không? Anh không biết. Anh chỉ biết, anh cần phải tiếp tục làm việc, tiếp tục theo đuổi những mục tiêu mới, để lấp đầy cái khoảng trống vô hình đang lớn dần trong tâm hồn mình. Anh lý trí phân tích cảm giác này, cho rằng đó có thể chỉ là sự mệt mỏi sau một dự án dài hơi, hoặc là áp lực của những mục tiêu tiếp theo. Anh không cho phép bản thân đào sâu vào những cảm xúc mơ hồ, không rõ ràng. Đối với Hoàng Minh, mọi thứ đều phải có lý do, có logic, có thể đo lường được.

Cánh cửa văn phòng khẽ mở, Thùy Linh thò đầu vào, giọng nói vẫn còn vui vẻ, tràn đầy năng lượng. “Anh Minh chưa về sao? Trời tối rồi đó. Mừng anh một lần nữa nhé! Tối nay anh có kế hoạch gì không? Đi ăn mừng đi chứ? Em thấy các anh chị trong phòng đang rủ nhau đi liên hoan đó.”

Hoàng Minh quay lại nhìn cô, ánh mắt anh hơi mệt mỏi nhưng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. Anh không cười, chỉ khẽ lắc đầu. “Anh còn một vài việc cần giải quyết. Em cứ về trước đi, mọi người cứ đi liên hoan đi.” Giọng anh vẫn đều đều, không một chút dao động.

Thùy Linh hơi chùng xuống, nhưng rồi cô mỉm cười nhẹ. “Vậy ạ. Vậy anh đừng làm việc muộn quá nhé. Chúc mừng anh một lần nữa.” Cô khẽ đóng cửa, để lại Hoàng Minh một mình trong không gian yên tĩnh.

Hoàng Minh quay lại cửa sổ, để mặc ánh đèn thành phố phản chiếu trong đôi mắt sâu thẳm. *Ăn mừng? Với ai?* Câu hỏi chợt hiện lên trong tâm trí anh, rồi nhanh chóng bị xua đi. Anh không muốn nghĩ về điều đó. Anh có một cuộc sống bận rộn, đầy đủ những mối quan hệ xã giao, những đối tác làm ăn. Anh có Lâm An. Nhưng nghĩ đến Lâm An, trong đầu anh lại hiện lên hình ảnh cô đang say sưa với những bức tranh của mình ở studio, hoặc đang trầm tư trong thế giới nghệ thuật riêng. Anh và cô, dường như đã dần đi trên hai con đường song song, chỉ giao nhau ở những điểm chung ít ỏi. Anh nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ đợi. Anh nhìn thấy cô cố gắng, nhưng lại không nhận ra cô đã đau khổ thế nào. Và anh, dù đạt được thành công tột bậc, vẫn cảm thấy một khoảng trống lớn, một sự thiếu hụt cảm xúc mà anh không thể gọi tên.

Hoàng Minh thở dài một hơi rất nhẹ. Cái lạnh của căn phòng, cái tĩnh lặng của đêm khuya, và cả cái cảm giác trống rỗng trong lòng, tất cả hòa quyện lại, tạo thành một bản giao hưởng buồn bã mà chỉ anh mới có thể nghe thấy.

***

Đêm muộn, bầu trời đã chìm vào tĩnh mịch, chỉ còn những vì sao lấp lánh như những viên kim cương vương vãi trên tấm nhung đen. Hoàng Minh về đến căn hộ của mình. Căn hộ của anh nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà hiện đại, thiết kế tối giản với tông màu lạnh chủ đạo – xám, trắng, đen. Nhiều kính và kim loại được sử dụng, tạo nên một không gian sang trọng nhưng cũng có chút gì đó lạnh lẽo, vô trùng. Nội thất hiện đại, ít đồ trang trí rườm rà, tập trung hoàn toàn vào công năng sử dụng. Ban công rộng nhìn ra toàn cảnh thành phố lung linh ánh đèn.

Anh mở cửa, tiếng "cạch" nhỏ vang lên trong không gian tĩnh mịch. Bên trong, căn phòng im lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng điều hòa chạy êm ái và tiếng thành phố vọng lại từ xa, như tiếng còi xe, tiếng còi tàu hỏa từ một thế giới khác. Mùi gỗ mới của nội thất, thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp của chính anh, và mùi sách cũ từ những kệ sách lớn, tất cả đều lạnh nhạt và không có chút hơi ấm của sự sống. Hoàng Minh cởi chiếc áo khoác vest, treo lên mắc một cách cẩn thận, đặt chìa khóa lên bàn console bằng kính. Anh nhìn quanh căn phòng một cách vô thức. Không có dấu hiệu của Lâm An. Cô ấy có thể đã ngủ rồi, hoặc không có ở nhà.

Anh không có ý định gọi điện hay nhắn tin cho ai. Chiếc điện thoại trong túi quần anh rung lên một tiếng báo tin nhắn đến, nhưng anh chỉ liếc nhìn qua màn hình sáng lên rồi bỏ mặc. Anh đã quá quen với việc Lâm An bận rộn với studio của mình, hay những buổi tối cô cần không gian riêng để sáng tạo. Anh chấp nhận điều đó như một phần tất yếu của mối quan hệ, một sự sắp đặt hợp lý để cả hai cùng phát triển sự nghiệp cá nhân. *Cô ấy chắc đã ngủ rồi.* Hoặc *Cô ấy lại bận rộn với studio của mình.* Một sự thừa nhận về khoảng cách mà không đi kèm bất kỳ cảm xúc cụ thể nào, không có sự lo lắng, không có sự tiếc nuối, chỉ là một sự thật được ghi nhận trong tâm trí anh.

Hoàng Minh bước vào phòng ngủ, căn phòng cũng được thiết kế tối giản với chiếc giường lớn và tủ quần áo âm tường. Ánh đèn ngủ mờ ảo từ chiếc đèn đặt trên tủ đầu giường tỏa ra một vầng sáng dịu nhẹ, đủ để anh nhìn thấy đường đi. Anh nhẹ nhàng cởi giày, đặt chúng ngay ngắn cạnh giường. Anh không muốn làm ồn, dù anh biết chắc Lâm An không có ở đây. Anh nằm xuống giường, cảm nhận sự mềm mại của tấm nệm cao cấp. Căn phòng trống vắng, lạnh lẽo, và sự yên tĩnh đến đáng sợ của đêm khuya bao trùm lấy anh.

Anh nhìn lên trần nhà trắng muốt, đôi mắt mở thao láo trong bóng tối. Một ngày dài đã kết thúc, một thành công rực rỡ đã được ghi nhận, nhưng tại sao anh vẫn cảm thấy một sự trống rỗng đến cùng cực? Anh đã xây dựng một đế chế, đã đạt được đỉnh cao của sự nghiệp, nhưng khi trở về căn hộ này, anh chỉ là một người đàn ông cô đơn, lạc lõng trong chính thế giới của mình.

Anh nghĩ về Lâm An. Cô ấy là một nghệ sĩ, một tâm hồn nhạy cảm. Anh luôn cố gắng mang đến cho cô một cuộc sống ổn định, một tương lai vững chắc. Nhưng có lẽ, điều cô cần không phải là những thứ vật chất đó. Anh đã vô tình quên mất những lúc cô cần anh lắng nghe, cần anh đồng cảm, cần anh chia sẻ những cảm xúc sâu kín nhất. Anh đã quá tập trung vào việc kiến tạo những thứ hữu hình, mà quên đi việc vun đắp những giá trị vô hình trong tình yêu. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ.

Một cảm giác hụt hẫng nhẹ nhàng lướt qua. Anh không biết rằng, chính cái sự tập trung tuyệt đối vào sự nghiệp, sự lý trí đến khô khan trong cách anh thể hiện tình cảm, và cả sự thiếu vắng thấu hiểu cảm xúc từ phía anh, đang tạo ra một khoảng cách vô hình, một vết nứt ngầm trong mối quan hệ của anh và Lâm An. Anh không hề hay biết, hoặc không nhận thức được mức độ nghiêm trọng của nó. Anh tin rằng mọi thứ vẫn "bình yên", vẫn đang theo đúng quỹ đạo. Nhưng anh đã lầm. Sự bình yên đó, chỉ là sự bình yên của một mặt hồ đóng băng, bên dưới là những dòng chảy ngầm đang cuộn xiết.

Hoàng Minh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ miên man. Anh cần nghỉ ngơi. Ngày mai, sẽ lại là một ngày mới, với những mục tiêu mới, những dự án mới cần anh phải chinh phục. Anh chìm vào giấc ngủ, mang theo sự mệt mỏi thể xác và một khoảng trống vô định trong tâm hồn, không hề hay biết rằng, ở một nơi nào đó trong thành phố này, Lâm An đang dần tìm thấy sự thấu hiểu mà cô hằng khao khát, và rằng mối quan hệ của họ đang dần tiến đến một đêm sinh nhật bị lãng quên, một dấu mốc không thể quay đầu.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free