Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 176: Hối Tiếc Nơi Quán Cũ Và Khởi Đầu Của Nét Cọ Mới
Hoàng Minh khẽ đặt ly cà phê đen xuống mặt bàn gỗ sờn, tạo nên một tiếng động rất nhỏ, đủ để xé tan màn tĩnh lặng đang bao trùm quán "Ký Ức Đọng" vào buổi chiều muộn. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo lơ lửng, cùng với ánh sáng chiều tà xuyên qua khung cửa sổ lá sách màu xanh ngọc, đổ bóng dài lên nền gạch bông cũ kỹ, tạo nên một không gian vừa ấm cúng, vừa mang một nỗi u hoài khó tả. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện cùng mùi gỗ cũ và thoảng hương hoa nhài từ ban công bên ngoài, như một bản hòa tấu khứu giác đưa tâm hồn anh về những miền ký ức xa xăm. Bên ngoài, trời se lạnh, một làn gió nhẹ luồn qua con hẻm “Thời Gian Ngừng Lại”, mang theo hơi ẩm của một cơn mưa vừa tạnh, khiến những chiếc lá cây khế cổ thụ trước hiên khẽ xao động. Tiếng nhạc Jazz/Blue du dương, trầm bổng, hòa cùng tiếng lật trang sách của một vài khách quen và tiếng ly tách va chạm khẽ khàng từ quầy pha chế, tạo nên một bức tranh âm thanh của sự yên bình, của những điều đã qua.
Hoàng Minh, với dáng người cao ráo và khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa suy tư, nhìn ra ngoài khung cửa sổ nơi con hẻm quen thuộc đang dần chìm vào bóng tối. Thành phố vẫn ồn ào và hối hả, nhưng nơi đây, mọi thứ dường như đều chậm lại, như thể thời gian cũng muốn nép mình vào một góc, lắng nghe những câu chuyện thầm kín. Anh vừa hoàn thành một dự án lớn, một thành công rực rỡ nữa trong chuỗi những thành công liên tiếp của mình, nhưng cảm giác trống rỗng lại bủa vây anh một cách khó chịu. Nó không phải là một nỗi buồn rõ rệt, mà là một sự thiếu hụt không tên, một khoảng trống mênh mông mà anh không tài nào lấp đầy được, dù đã cố gắng vùi mình vào công việc.
Anh nhấp thêm một ngụm cà phê, vị đắng chát lan tỏa nơi đầu lưỡi, nhưng không thể xua đi cái vị đắng ngắt trong tâm hồn. Bác Ba, với mái tóc bạc trắng và dáng người gầy gò, đang ngồi cạnh quầy pha chế, đôi mắt tinh anh của ông nhìn xa xăm, như đang đắm chìm vào những câu chuyện của chính mình. Bác Ba không nói chuyện với ai cụ thể, nhưng giọng ông trầm ấm, thong thả, như đang tự sự với chính mình, hoặc với không gian hoài niệm của quán.
“Con người ta lạ lắm, cậu Minh à,” Bác Ba khẽ khàng cất tiếng, đôi tay già nua vẫn thoăn thoắt lau chùi một chiếc tách sứ. Hoàng Minh không đáp lời, chỉ khẽ liếc mắt về phía ông, giữ nguyên vẻ điềm đạm, lắng nghe. Anh biết, Bác Ba có rất nhiều câu chuyện, và mỗi câu chuyện đều mang một chiều sâu riêng. “Cứ mải miết chạy theo những cái gì gọi là thành công, là danh vọng, là tiền bạc. Đến khi có được hết rồi, quay đầu nhìn lại, mới thấy mình đã bỏ lỡ nhiều điều quý giá hơn cả những thứ đó.”
Lời Bác Ba vang vọng trong không gian tĩnh mịch, từng chữ như gõ vào trái tim Hoàng Minh. Anh bất giác nhớ về những lời Lâm An đã nói sau khi chia tay, về việc anh chỉ thấy sự hiện hữu của cô, mà quên mất sự chờ đợi. Anh nhớ những lúc cô ở đó, nhưng anh đã quên mất những lúc cô chờ. Anh đã luôn lý trí, luôn tập trung vào sự nghiệp, vào những mục tiêu rõ ràng. Anh đã từng nghĩ, sự ổn định về tài chính, một tương lai vững chắc, chính là cách anh yêu thương và bảo vệ cô. Nhưng rồi, anh có thực sự bảo vệ được điều gì không, khi cuối cùng, cô vẫn rời đi, và anh vẫn ở lại với một khoảng trống không tên?
“Có những thứ, lúc còn trẻ, mình nghĩ là không quan trọng. Cứ nghĩ còn nhiều thời gian, còn nhiều cơ hội. Rồi khi tuổi già ập đến, khi tóc bạc trắng đầu, khi mọi thứ đã an bài, mới nhận ra những điều mình từng bỏ qua, từng không trân trọng, lại chính là những viên ngọc quý giá nhất,” Bác Ba tiếp tục, giọng ông vẫn đều đều, không chút trách móc, chỉ đầy vẻ tiếc nuối. “Tôi từng có một mối tình đẹp, đẹp lắm. Cô ấy yêu tôi bằng cả trái tim, bằng cả thanh xuân. Nhưng tôi thì chỉ mải mê với những bản vẽ, những dự án xây dựng. Cứ nghĩ rồi sẽ có lúc, sẽ có thời gian bù đắp cho cô ấy. Nhưng thời gian đâu có chờ đợi ai, đâu có ai biết trước được ngày mai.”
Hoàng Minh cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì cái se lạnh của buổi chiều muộn, mà vì những lời của Bác Ba quá đỗi đúng với tâm trạng của anh lúc này. Anh đã từng nói với Lâm An rằng anh bận, rằng anh có những mục tiêu phải hoàn thành. Anh đã từng nghĩ, cô sẽ hiểu, cô sẽ thông cảm. Anh đã từng nghĩ, tình yêu của họ đủ vững chắc để vượt qua những giai đoạn thử thách đó. Nhưng bây giờ, khi nghe Bác Ba kể về những hối tiếc của một đời người, Hoàng Minh chợt nhận ra, sự lý trí của anh đã biến thành sự vô tâm từ lúc nào không hay. Anh đã đánh đổi tuổi trẻ và tình yêu của Lâm An, để đổi lấy những thành công mà giờ đây, khi có tất cả, anh lại cảm thấy trống rỗng đến lạ kỳ.
“Cô ấy chờ tôi, chờ rất lâu. Chờ một lời hỏi thăm chân thành, chờ một buổi tối không có công việc, chờ một cái nắm tay không vội vã. Nhưng tôi lại mải mê với những con số, những bản hợp đồng. Đến khi cô ấy không thể chờ được nữa, quay lưng đi, thì tôi mới giật mình,” Bác Ba thở dài, một nụ cười buồn hiện trên môi. “Lúc đó, tôi mới hiểu, mình đã mất đi điều gì. Tiếc nuối nhất không phải là những thứ mình đã không đạt được, mà là những thứ mình đã không trân trọng khi còn có thể. Cậu Minh này, thành công thì có thể đạt được nhiều lần, nhưng có những thứ, mất đi rồi là mất đi mãi mãi. Không có một bản vẽ nào, một dự án nào, có thể bù đắp được những khoảng trống trong tâm hồn khi ta nhìn lại và thấy mình đã bỏ lỡ những khoảnh khắc vàng son của cuộc đời.”
Ly cà phê trên tay Hoàng Minh đã nguội lạnh. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc tách rỗng, những hình ảnh về Lâm An chợt hiện về trong tâm trí anh. Những lần cô nhắn tin mà anh không hồi đáp kịp, những lần cô chờ anh ở một quán ăn nào đó mà anh lại bận họp. Những lần anh hứa sẽ đưa cô đi chơi vào cuối tuần, nhưng rồi lại bị cuốn vào vòng xoáy của công việc. Anh đã luôn nghĩ, đó là những điều nhỏ nhặt, không đáng kể. Anh đã luôn nghĩ, cô sẽ hiểu cho sự nghiệp của anh. Nhưng những điều nhỏ nhặt ấy, tích tụ lại, lại trở thành một vách ngăn vô hình, đẩy họ ra xa nhau.
Anh nhớ lại câu hỏi đầy day dứt của Lâm An: “Trong ký ức của anh, có lần nào em đã khóc một mình không?” Lúc đó, anh đã không thể trả lời. Và bây giờ, khi nghe câu chuyện của Bác Ba, anh bắt đầu thấy rõ hơn những giọt nước mắt vô hình mà anh đã bỏ quên. Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ. Anh nhớ những lúc cô cười tươi khi anh tặng cô một món quà, nhưng quên mất những lần cô lặng lẽ quay đi khi anh vội vã với chiếc điện thoại.
Hoàng Minh đã luôn tự hào về sự lý trí của mình, về khả năng phân tích và giải quyết vấn đề một cách logic. Nhưng bây giờ, anh nhận ra, trái tim không phải là một bài toán. Cảm xúc không phải là những con số có thể dễ dàng sắp xếp. Và ký ức, cũng không phải là một bộ phim được chiếu lại y nguyên cho tất cả mọi người. Mỗi người một phiên bản, mỗi người một nỗi niềm. Và anh, có lẽ, đã sống trong một phiên bản ký ức quá đỗi phẳng lặng, đến mức vô tâm.
Anh cảm thấy một sự day dứt khó tả, một nỗi hối tiếc đang dần len lỏi vào tâm trí anh, không còn là sự trống rỗng mơ hồ nữa, mà là một sự nhận thức rõ ràng hơn về những gì anh đã đánh mất. Dù anh vẫn chưa thể gọi tên chính xác, nhưng anh biết, nó đã ở đó, một vết thương âm ỉ mà anh đã cố tình lờ đi bấy lâu. Bác Ba không biết câu chuyện của anh, nhưng những lời nói của ông như một tấm gương phản chiếu, khiến Hoàng Minh phải đối diện với chính mình, với những góc khuất mà anh đã chôn giấu sâu thẳm. Anh khẽ thở dài, cảm giác se lạnh của buổi chiều muộn dường như càng thấm sâu vào từng thớ thịt. Anh tự hỏi, liệu có phải tất cả những thành công mà anh đang có, đều được đánh đổi bằng những điều quý giá mà anh đã vô tình bỏ lỡ?
***
Trong khi Hoàng Minh đang đắm chìm trong những suy tư đầy day dứt nơi quán cà phê cũ, thì ở một góc khác của thành phố, Lâm An lại đang trải qua một buổi chiều tối hoàn toàn khác biệt. Không gian Phòng Tranh/Studio của Thanh Mai tràn ngập ánh sáng tự nhiên từ những ô cửa sổ lớn, hắt lên nền tường trắng tinh khôi và sàn gỗ sáng màu, tạo cảm giác rộng rãi và thoáng đãng. Mùi sơn dầu quen thuộc, mùi gỗ, và thoảng hương tinh dầu thông hòa quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan và khơi gợi nguồn cảm hứng bất tận. Tiếng cọ vẽ sột soạt trên toan vải, tiếng nhạc không lời du dương, nhẹ nhàng, đôi khi xen lẫn tiếng chim hót líu lo từ khu vườn bên ngoài, tạo nên một bầu không khí sáng tạo, yên tĩnh và đầy năng lượng tích cực. Dù có một chút lộn xộn nghệ thuật với những lọ màu, cọ vẽ, và các tác phẩm đang dang dở, nhưng mọi thứ đều toát lên một vẻ đẹp riêng, một sự sống động của những tâm hồn đang được tự do bay bổng.
Lâm An, với vóc dáng nhỏ nhắn nhưng toát lên vẻ thanh thoát, mái tóc dài mềm mại được buộc gọn gàng, đang đứng trước một bức tranh phong cảnh biển chưa hoàn thiện. Trên tay cô là bảng màu với đủ sắc độ của xanh dương và trắng, đôi mắt to tròn, long lanh của cô chăm chú vào từng nét cọ, từng mảng màu đang dần hình thành trên tấm toan. Nụ cười nhẹ nhàng, đôi khi thoáng chút bối rối, thường trực trên môi cô. Cô cảm thấy một niềm hào hứng dâng trào, một cảm giác được là chính mình mà bấy lâu nay cô đã không tìm thấy trọn vẹn.
Khánh Duy ngồi trên một chiếc ghế gỗ gần đó, ánh mắt ấm áp của anh lướt qua từng bức tranh đang treo trên tường, đôi khi dừng lại thật lâu ở một tác phẩm nào đó, như thể anh đang cố gắng đọc được câu chuyện mà Lâm An muốn kể. Anh cao ráo, thư sinh, với chiếc kính gọng mảnh làm nổi bật vẻ trí thức, nhưng nụ cười nhẹ nhàng và ánh mắt thấu hiểu của anh lại khiến người đối diện cảm thấy vô cùng thoải mái và được an ủi. Anh ăn mặc lịch sự nhưng vẫn rất gần gũi, tạo cảm giác tin cậy.
“Em vẫn thấy lo lắng quá, Duy à,” Lâm An khẽ cất tiếng, giọng cô nhẹ nhàng nhưng vẫn chứa đựng một chút e dè, quay sang nhìn Khánh Duy. “Liệu tranh của em có được đón nhận không? Liệu em có làm được không? Một triển lãm cá nhân… em chưa bao giờ dám nghĩ tới.”
Khánh Duy khẽ mỉm cười, nụ cười của anh như một tia nắng ấm áp xua tan đi những đám mây lo lắng trong lòng Lâm An. “Anh tin vào em, An. Anh thấy được tâm hồn em trong từng nét cọ, từng gam màu em chọn. Em không chỉ vẽ bằng kỹ thuật, em còn vẽ bằng cả trái tim và những cảm xúc sâu lắng nhất. Đó là điều mà không phải ai cũng có được.” Anh đứng dậy, bước đến gần bức tranh của cô, đôi mắt vẫn ánh lên vẻ ngưỡng mộ. “Triển lãm này không chỉ là cơ hội để em giới thiệu tác phẩm, mà còn là hành trình để em khẳng định chính mình. Em xứng đáng với điều đó, và anh sẽ luôn ở đây hỗ trợ em, từng bước một.”
Lời nói của Khánh Duy không chỉ là sự động viên, mà còn là một lời khẳng định, một sự thấu hiểu sâu sắc mà Lâm An đã khao khát từ lâu. Nó khác hẳn với những lời động viên chung chung, hay những nhận định hời hợt mà cô từng nghe. Với Hoàng Minh, nghệ thuật của cô chỉ là một sở thích, một cách để giải tỏa căng thẳng. Anh chưa bao giờ thực sự nhìn thấy tiềm năng, hay những giá trị tinh thần mà cô gửi gắm vào từng nét cọ. Anh luôn tập trung vào sự ổn định, vào những giá trị vật chất có thể đong đếm được, và vô tình bỏ qua thế giới nội tâm phong phú của cô.
“Nhưng… em không biết bắt đầu từ đâu. Về chủ đề, về cách sắp xếp, về việc quảng bá…” Lâm An vẫn còn chút ngần ngại, những câu hỏi cứ liên tục hiện ra trong đầu cô. Ước mơ này quá lớn, quá xa vời so với những gì cô từng nghĩ mình có thể chạm tới.
Khánh Duy đưa tay nhẹ nhàng chỉ vào một vài bức tranh khác đang treo trên tường, những bức tranh mang nhiều gam màu trầm, thể hiện những nỗi buồn, những suy tư mà Lâm An đã từng trải qua. “Em có thể bắt đầu từ chính những cảm xúc của mình. Chẳng hạn, chủ đề ‘Vết Xước Ký Ức’ chẳng hạn. Hoặc ‘Dòng Chảy Cảm Xúc’. Anh nghĩ mọi cảm xúc đều đáng được trân trọng, và những bức tranh của em là minh chứng sống động cho điều đó. Chúng là những câu chuyện được kể bằng màu sắc, bằng hình khối, bằng ánh sáng và bóng tối.” Anh dừng lại một chút, nhìn sâu vào đôi mắt cô. “Chúng ta có thể chọn khoảng mười lăm đến hai mươi tác phẩm tiêu biểu nhất. Anh sẽ hỗ trợ em về không gian trưng bày, về việc in ấn catalogue, và kết nối với các nhà phê bình nghệ thuật, các gallery. Anh cũng có thể giúp em xây dựng một chiến lược quảng bá trên các nền tảng mạng xã hội, và mời một số phóng viên đến đưa tin.”
Lâm An ngước nhìn Khánh Duy, ánh mắt cô lấp lánh một niềm hy vọng mới mẻ, một sự kết nối sâu sắc mà cô đã khao khát từ rất lâu. Cô cảm thấy mình không còn đơn độc trên con đường nghệ thuật này. Khánh Duy không chỉ là người ủng hộ, mà anh còn là một người bạn đồng hành, một người thấu hiểu từng ngóc ngách trong tâm hồn cô. Anh không chỉ nói, anh còn hành động. Anh chủ động tạo ra cơ hội, chủ động giúp cô thực hiện ước mơ mà cô đã từng nghĩ là không thể. Sự quan tâm chủ động, thấu hiểu của Khánh Duy đối lập hoàn toàn với sự thiếu vắng tương tự từ Hoàng Minh trong mối quan hệ trước. Với Hoàng Minh, cô luôn phải cố gắng một mình, phải tự mình bơi trong biển cảm xúc của chính mình, rồi tự mình tìm cách chữa lành những vết thương.
“Vết Xước Ký Ức…” Lâm An lặp lại chủ đề mà Khánh Duy gợi ý, như thể cô đang nếm thử vị của nó. Những ký ức về Hoàng Minh, những nỗi đau, những thất vọng, giờ đây không còn là gánh nặng mà trở thành nguồn cảm hứng. Cô chợt nhận ra, những điều mà cô từng nghĩ là tồi tệ nhất, lại có thể biến thành những tác phẩm nghệ thuật có giá trị.
“Đúng vậy. Mỗi vết xước đều là một câu chuyện, một trải nghiệm. Và những câu chuyện đó, khi được kể bằng nghệ thuật, sẽ chạm đến trái tim người xem,” Khánh Duy nhẹ nhàng nói. “Anh sẽ giúp em phác thảo một kế hoạch chi tiết, bao gồm cả việc chuẩn bị hồ sơ cho các tác phẩm, viết lời giới thiệu, và cả những buổi giao lưu với khách tham quan nữa. Em chỉ cần tập trung vào việc sáng tạo, còn những việc khác, cứ để anh lo.”
Lâm An gật đầu, một cảm xúc biết ơn dâng trào trong lòng. Cô cảm thấy một niềm tin vững chắc đang dần hình thành trong mình. Đây không chỉ là một triển lãm, đây còn là một khởi đầu mới, một cơ hội để cô tự khẳng định giá trị bản thân, để cô chứng minh rằng những cảm xúc của cô, những khát khao của cô, là hoàn toàn xứng đáng. Cô cảm nhận rõ ràng rằng, cô không cần phải cố gắng một mình nữa. Có một người đang ở đây, thực sự nhìn thấy cô, trân trọng cô và muốn cùng cô xây dựng một điều gì đó ý nghĩa. Anh đã mở ra một cánh cửa mới, một con đường mới cho cô, không chỉ trong nghệ thuật mà còn trong chính cuộc đời cô. Cô cảm thấy một niềm hy vọng dâng trào, một khởi đầu mới, nơi những cảm xúc của cô được chấp nhận và trân trọng, và cô có thể tự do bay bổng với những nét cọ của riêng mình. Có lẽ, đây chính là lúc để những ký ức cũ được hàn gắn, không phải bằng cách quên đi, mà bằng cách biến chúng thành những tác phẩm nghệ thuật, để chúng có thể sống một cuộc đời mới, rực rỡ hơn.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.