Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 183: Lời Mời Từ Thế Giới Khác Và Thiệp Hồng Hy Vọng
Tiếng gõ bàn phím vẫn dồn dập như mưa rào, không ngừng nghỉ. Trong không gian Văn Phòng Công Ty của Minh An, ánh sáng trắng lạnh từ đèn LED phản chiếu lên những bề mặt kính thép hiện đại, tạo nên một cảm giác vừa chuyên nghiệp, vừa có chút vô trùng. Hoàng Minh ngồi trước màn hình máy tính lớn, đôi mắt sâu tập trung cao độ vào những dòng code, những biểu đồ phức tạp đang nhảy múa. Khuôn mặt anh góc cạnh, sống mũi thẳng tắp, toát lên vẻ điềm đạm, vững chãi thường thấy. Anh khoác trên mình chiếc sơ mi trắng tinh tươm, tay áo xắn gọn gàng, phong thái chỉn chu không một nếp nhăn. Tiếng điện thoại reo khẽ từ xa, tiếng máy in hoạt động đều đặn như nhịp thở của một cỗ máy khổng lồ, và mùi cà phê pha sẵn thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy in và chút hương nước hoa thoảng qua từ những đồng nghiệp đang hối hả di chuyển. Bầu không khí nơi đây luôn bận rộn, năng động, đôi khi căng thẳng với nhịp độ công việc cao không ngừng nghỉ.
Đúng lúc anh đang giải quyết một vấn đề kỹ thuật hóc búa, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện bên cạnh bàn làm việc của anh. Trần Long, bạn thân của Hoàng Minh, với dáng người hơi vạm vỡ, khỏe khoắn, và khuôn mặt tròn luôn thường trực nụ cười lanh lợi. Anh mặc chiếc áo phông đơn giản, phong cách thoải mái và gần gũi, khác hẳn vẻ nghiêm nghị của Hoàng Minh. Trên tay Long là một chiếc thiệp mời màu kem sang trọng, được in chữ nổi tinh xảo, ẩn hiện dưới ánh đèn văn phòng.
“Này Minh, có cái này cho ông,” Long nói, giọng điệu nhanh, dứt khoát và đầy tự tin, vỗ nhẹ vào vai Hoàng Minh. “Sự kiện nghệ thuật lớn của quỹ X, cuối tuần này. Nghe nói nhiều đối tác lớn cũng đến đó.”
Hoàng Minh hơi ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua chiếc thiệp mời. Anh nhận lấy nó một cách miễn cưỡng, ngón tay thon dài chạm vào lớp giấy dày dặn, mịn màng. Anh không mở ra ngay, chỉ nhìn lướt qua tiêu đề được in hoa mỹ. Nghệ thuật. Một từ nghe có vẻ xa lạ, thậm chí có chút phù phiếm trong từ điển sống của anh. Anh đặt chiếc thiệp xuống góc bàn, gần chồng tài liệu đang chờ xử lý, như một vật thể ngoại lai không thuộc về thế giới của anh.
“Nghệ thuật à?” Hoàng Minh nhướng mày, giọng nói trầm đều đều, khô khan. Anh không biểu lộ bất kỳ sự hào hứng nào, đôi mắt vẫn hơi nheo lại, như thể tâm trí vẫn còn đang vướng bận với những con số và thuật toán. “Tôi không hứng thú lắm. Có gì hay ho không?”
Trần Long thở dài, anh đã quá quen với thái độ lý trí đến mức đôi khi thờ ơ của bạn mình. “Ông thì lúc nào cũng vậy. Cứ lý trí quá đâm ra khô khan. Thì cứ đi cho biết, mở rộng quan hệ. Biết đâu lại gặp được khách hàng tiềm năng hay ý tưởng mới gì đó. Nghe bảo có cả một số nghệ sĩ trẻ triển vọng cũng góp mặt. Với lại, quỹ X này cũng có tiếng, giữ mối quan hệ với họ cũng tốt cho công ty.”
Hoàng Minh gật gù, một cái gật đầu mang tính chấp nhận hơn là đồng tình. Anh hiểu logic của Trần Long. Mở rộng quan hệ. Phát triển kinh doanh. Những từ khóa đó mới thực sự có trọng lượng trong thế giới của anh. Nghệ thuật, với anh, là một khái niệm mơ hồ, chỉ là một phần nhỏ trong bức tranh lớn của các hoạt động xã hội. Nó không trực tiếp tạo ra giá trị, không thể đo đếm bằng con số cụ thể. Anh với tay lấy con chuột, di chuyển một cách thuần thục, tiếp tục công việc đang dang dở. Chiếc thiệp mời vẫn nằm đó, yên lặng, như một lời nhắc nhở về một thế giới mà anh chưa bao giờ thực sự thuộc về, và cũng chưa bao giờ cố gắng để thuộc về.
“Để xem,” Hoàng Minh đáp gọn lỏn, không ngẩng đầu lên. “Nếu sắp xếp được.”
Long biết đó là cách từ chối khéo của Hoàng Minh, hoặc ít nhất là một lời hứa hẹn mông lung. Anh lắc đầu cười, rời đi, để lại Hoàng Minh một mình giữa những tiếng gõ phím và tiếng máy móc. Hoàng Minh dường như không để ý đến sự rời đi của bạn mình. Tâm trí anh đã quay trở lại với những dữ liệu, những phép tính. Chiếc thiệp mời, đối với anh, chỉ là một mảnh giấy khác cần được xử lý, một nhiệm vụ khác trong vô vàn những nhiệm vụ hàng ngày. Anh nhớ những lúc anh ở đó, hiện diện trong thế giới của mình, nhưng lại quên mất những gì đang chờ đợi anh ở một thế giới khác, thế giới của những cảm xúc và sự tinh tế mà anh đã từng vô tình bỏ quên. Cảm giác trống rỗng mơ hồ từ những chương trước vẫn còn đó, luẩn quẩn đâu đó trong tâm trí anh, như một bóng ma không tên. Anh cố gắng lấp đầy nó bằng công việc, bằng những cuốn sách tâm lý học anh đã mua, nhưng dường như nó chỉ càng lớn dần theo từng ngày. Anh vẫn chưa nhận ra, có những khoảng trống không thể lấp đầy bằng lý trí.
***
Cùng buổi chiều hôm đó, trong Phòng Tranh/Studio của Thanh Mai, không khí hoàn toàn khác biệt. Ánh nắng vàng dịu cuối ngày len lỏi qua ô cửa sổ lớn, đổ tràn xuống sàn gỗ sáng màu, làm bừng sáng những gam màu rực rỡ trên các bức tranh đang được treo cẩn thận trên tường. Mùi sơn dầu quen thuộc, nồng nàn, hòa quyện với hương gỗ thoang thoảng và một chút tinh dầu thông, tạo nên một không gian tràn ngập sự sáng tạo và nguồn cảm hứng. Tiếng nhạc không lời, du dương, chảy nhẹ nhàng như một dòng suối, làm dịu đi mọi lo lắng. Thỉnh thoảng, tiếng cọ vẽ sột soạt trên toan, dù đã không còn nữa, dường như vẫn còn vang vọng đâu đây, như một ký ức đẹp về quá trình lao động nghệ thuật miệt mài.
Lâm An, với vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát, gương mặt trái xoan cùng đôi mắt to tròn, long lanh, đang tỉ mỉ kiểm tra từng tấm thiệp mời được đặt ngay ngắn trên chiếc bàn gỗ lớn giữa phòng. Mái tóc dài, mềm mại của cô được buộc gọn gàng sau gáy, để lộ chiếc cổ thon và bờ vai mỏng manh. Cô mặc chiếc váy pastel nhẹ nhàng, toát lên vẻ dịu dàng, nữ tính. Mỗi chiếc thiệp mời đều được thiết kế tinh xảo, với hình ảnh một phần của bức tranh chính trong triển lãm của cô, được in chìm trên nền giấy trắng ngà. Cô chạm nhẹ vào chúng, cảm nhận độ sần của lớp giấy, như chạm vào một phần của chính tâm hồn mình.
Mai Lan, cô bạn thân hoạt bát, dễ thương của Lâm An, ngồi đối diện, đang cẩn thận dán tem lên từng phong bì. Cô có vẻ ngoài rạng rỡ, đôi mắt to tròn và nụ cười thường trực. “Cuối cùng thì cũng xong,” Lâm An thốt lên, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự nhẹ nhõm và một chút hồi hộp khó tả. “Cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa hồi hộp quá.”
Mai Lan ngẩng đầu lên, cười tươi rói. “Tuyệt vời mà An! Ai cũng sẽ phải trầm trồ thôi. Nhớ gửi cho cô Thanh nữa nha. Cô ấy chắc chắn sẽ rất tự hào về em.” Cô Thanh là người đã truyền cảm hứng và giúp đỡ Lâm An rất nhiều trong những bước đầu của hành trình nghệ thuật.
Khánh Duy, đồng nghiệp và người hỗ trợ đắc lực của Lâm An, đứng bên cạnh, tay cầm một chồng phong bì khác. Anh vẫn giữ vẻ ngoài thư sinh, lịch sự với cặp kính gọng mảnh và nụ cười nhẹ nhàng, ấm áp. “Chắc chắn sẽ thành công rực rỡ,” Khánh Duy nói, giọng điệu tự nhiên, đầy tin tưởng. “Triển lãm của em mang một năng lượng rất đặc biệt. Anh nghĩ mọi cảm xúc đều đáng được trân trọng, và những gì em đã thể hiện qua nghệ thuật chắc chắn sẽ chạm đến trái tim người xem.”
Lâm An nhìn Khánh Duy, ánh mắt cô chất chứa sự cảm kích sâu sắc. Anh luôn là người động viên, tin tưởng cô vô điều kiện. Cô mỉm cười nhẹ, nhưng nụ cười đó không giấu được một chút xa xăm trong đôi mắt. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang dần lụi tàn, nhường chỗ cho những vệt tím hoàng hôn. “Em chỉ mong mọi người cảm nhận được thông điệp em muốn gửi gắm... và một ai đó... cũng sẽ biết.” Lời nói của cô rất khẽ, như một lời thì thầm với chính mình, một ước mong đã được cất giấu từ rất lâu, giờ đây chợt bộc lộ một cách vô thức. Ai đó. Cái tên không cần gọi, nhưng ám ảnh trong tâm trí cô, dù đã rất lâu rồi.
Mai Lan và Khánh Duy nhìn nhau, ánh mắt họ giao nhau một cách thấu hiểu. Họ biết "ai đó" mà Lâm An đang nhắc đến là ai. Nhưng không ai nói gì, chỉ tiếp tục công việc của mình, tôn trọng khoảng lặng chất chứa cảm xúc của cô.
Lâm An khẽ thở dài, rồi nhanh chóng lấy lại sự tập trung. Cô bắt đầu tỉ mỉ sắp xếp từng tấm thiệp, kiểm tra lại danh sách khách mời. Cô muốn mọi thứ phải thật hoàn hảo. Từng nét chữ trên phong bì, từng con tem được dán ngay ngắn, tất cả đều phải chỉn chu nhất có thể. Bởi vì đây không chỉ là một triển lãm, mà còn là sự khẳng định về một Lâm An đã vượt qua những đau khổ, đã tìm thấy chính mình trong nghệ thuật. Cô đã không còn là cô gái yếu đuối, chờ đợi một tin nhắn không hồi đáp hay một lời hứa không thành hiện thực. Cô là một nghệ sĩ, một người phụ nữ mạnh mẽ, đang tự mình kiến tạo nên câu chuyện của riêng mình, với những nét cọ đầy tự tin và một trái tim đã tìm thấy sự bình yên trong sáng tạo.
Cô nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng. Giờ đây, cô không còn đau đớn như xưa, và những cố gắng của cô đã được đền đáp bằng những tác phẩm nghệ thuật có linh hồn. Cô chạm nhẹ vào bề mặt sần sùi của lớp sơn dầu trên một bức tranh gần đó, cảm nhận sự sống động mà cô đã thổi vào đó. Đó là một cảm giác mệt mỏi, nhưng tràn đầy mãn nguyện. Niềm tự hào về thành quả, xen lẫn với một chút mong chờ mong manh. Cô biết ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Nhưng cô hy vọng, phiên bản câu chuyện này của cô, ít nhất sẽ được "ai đó" lắng nghe, dù chỉ là một lần.
Tiếng thì thầm trao đổi của họ hòa vào tiếng nhạc du dương, tạo nên một bầu không khí làm việc vừa nghiêm túc vừa thoải mái. Bên ngoài, ánh đèn thành phố đã lên rực rỡ, nhưng trong không gian Art Space, những bức tranh của Lâm An mới là trung tâm của mọi ánh nhìn, là những vì sao đang chờ được tỏa sáng.
***
Đêm dần buông, mang theo cái se lạnh đặc trưng của những ngày cuối đông. Trong quán cà phê "Ký Ức Đọng" quen thuộc, ánh đèn vàng dịu từ những chiếc lồng đèn giấy và đèn dây treo lơ lửng tạo nên một không gian ấm cúng, hoài niệm. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với mùi gỗ cũ kỹ của bàn ghế sờn màu, thoảng hương hoa nhài từ ban công, và chút mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều đã tạnh. Tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng, du dương vang vọng, làm nền cho tiếng ly tách va chạm khẽ khàng và tiếng lật trang sách của vài vị khách. Quán vẫn giữ nguyên vẻ cổ kính với kiến trúc Pháp xưa, tường vàng bong tróc nhẹ, cửa sổ lá sách gỗ màu xanh ngọc, và cây khế cổ thụ rợp bóng trước hiên. Mọi thứ dường như bất biến, mặc cho thời gian và thế giới bên ngoài đổi thay.
Hoàng Minh ngồi một mình ở góc quán quen thuộc, nơi anh thường đến mỗi khi cần một khoảng lặng. Anh nhâm nhi ly cà phê đen nóng, hơi ấm từ chiếc tách truyền qua lòng bàn tay, xua đi chút lạnh giá của buổi tối. Ánh mắt anh lướt qua khung cửa sổ, nhìn dòng người hối hả qua lại trên phố. Họ là những chấm màu mơ hồ, vô định trong bức tranh cuộc sống của anh.
Chiếc thiệp mời sự kiện nghệ thuật mà Trần Long đưa cho anh chiều nay vẫn còn nằm trong túi áo khoác. Anh nhớ đến lời nói của Long, về việc mở rộng quan hệ, về những đối tác tiềm năng. Lý trí của anh mách bảo rằng đó là một việc "nên làm". Nhưng cảm xúc, hay đúng hơn là sự thiếu vắng cảm xúc đối với thế giới nghệ thuật, lại khiến anh lưỡng lự. Anh cảm thấy một sự mâu thuẫn nhỏ, một vết rạn nứt giữa con người lý trí, thực dụng và một phần nào đó trong anh đang dần nhận ra sự thiếu hụt.
"Nghệ thuật..." anh thầm nghĩ, nhấp một ngụm cà phê đắng. "Một thế giới xa lạ." Anh luôn coi trọng những gì có thể đo đếm được, có thể phân tích bằng số liệu. Nghệ thuật, với sự trừu tượng và cảm tính của nó, luôn nằm ngoài tầm hiểu biết và sự quan tâm của anh. "Có ích gì khi gượng ép bản thân đến những nơi mình không thuộc về?"
Tuy nhiên, giọng nói pragmatis của Trần Long lại vang vọng trong đầu anh: "Mở rộng quan hệ... tốt cho công ty." Hoàng Minh khẽ thở dài. Anh biết mình không thể mãi sống trong vỏ bọc của những con số và logic. Xã hội đòi hỏi anh phải có những mối quan hệ, phải biết cách giao tiếp, mở rộng vòng tròn ảnh hưởng. Có lẽ, việc tham dự sự kiện này chỉ đơn thuần là một "nhiệm vụ xã giao", một bước đi cần thiết trên con đường sự nghiệp.
Anh lấy điện thoại ra, lướt qua một vài tin tức. Vô tình, anh nhìn thấy một bài báo với tiêu đề "Những triển lãm nghệ thuật đáng chú ý cuối năm". Hình ảnh một bức tranh trừu tượng với gam màu trầm ấm hiện lên trên màn hình. Anh lướt qua rất nhanh, không dừng lại dù chỉ một giây. Với anh, đó chỉ là một trong vô vàn thông tin không liên quan, không đáng để tâm. Anh không nhận ra rằng, trong những dòng tít đó, có thể có một cái tên, một sự kiện liên quan đến người con gái anh đã từng yêu, người đang bước những bước vững chắc trên con đường nghệ thuật mà anh cho là xa lạ.
Anh nhớ những lúc em ở đó, hiện diện trong cuộc đời anh, nhưng lại quên mất những lúc em chờ đợi, chờ đợi anh thấu hiểu, chờ đợi anh bước vào thế giới của cô. Giờ đây, anh đang ở đây, trong quán cà phê quen thuộc, nhớ về những ngày tháng yên bình đã qua, nhưng lại không hề hay biết rằng, một sự kiện quan trọng đang đến gần, một sự kiện có thể vô tình kéo anh vào quỹ đạo của cô, dù anh chưa hề có ý định đó.
Hoàng Minh chậm rãi uống hết ly cà phê, cảm giác se lạnh từ bên ngoài dường như càng thấm sâu vào tâm hồn anh. Anh đặt chiếc tách xuống, tiếng chạm khẽ vào đĩa sứ vang lên trong không gian tĩnh lặng. Anh không hề biết, những mảnh ghép của cuộc đời anh và Lâm An đang dần dịch chuyển, tạo nên một bức tranh mới, một câu chuyện mới mà cả hai đều không thể đoán trước. Anh sẽ đi đến sự kiện nghệ thuật đó không? Có lẽ. Để hoàn thành "nhiệm vụ xã giao" của mình. Anh đâu biết rằng, trong một căn phòng tràn ngập ánh sáng và sắc màu, một cô gái đang thầm mong "ai đó" sẽ biết đến thành quả của cô, dù chỉ là một thoáng qua.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.