Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 191: Ánh Sáng Mới Nơi Góc Tối Tâm Hồn

Hoàng Minh đã rời đi, mang theo cảm giác lạnh lẽo và tê dại, cảm giác bị bỏ rơi và hoàn toàn là người ngoài cuộc. Nhưng trong một dòng thời gian khác, một dòng chảy mà anh không thể nào chạm tới, Lâm An vẫn đang sống cuộc sống của mình, từng khoảnh khắc một, với những cảm xúc chân thực và nguyên vẹn. Đó là một buổi chiều muộn, khi ánh nắng vàng ươm còn vương lại trên những vòm cửa sổ lớn, hắt vào Phòng Tranh/Studio của Thanh Mai, nơi cô vẫn còn đang chìm đắm trong dư âm của triển lãm đầu tiên.

Không gian studio mở, tràn ngập ánh sáng tự nhiên từ những ô cửa kính cao vút, làm nổi bật từng hạt bụi li ti lấp lánh trong không khí. Tường trắng tinh khôi, sàn gỗ sáng màu, phản chiếu những mảng màu ngẫu hứng vương vãi từ các buổi sáng tạo. Tiếng cọ vẽ sột soạt trên toan đã lắng xuống, nhường chỗ cho bản nhạc không lời du dương, chậm rãi trôi trong không gian, như một dòng suối nhỏ len lỏi qua khu rừng tĩnh lặng. Thi thoảng, tiếng chim hót líu lo từ tán cây xanh bên ngoài cửa sổ vọng vào, hòa cùng tiếng gió lùa qua khe cửa, mang theo mùi hương thoang thoảng của sơn dầu, mùi giấy mới và chút tinh dầu thông từ những tấm gỗ chưa kịp sơn phết. Bầu không khí nơi đây vẫn còn vương vấn sự hưng phấn của thành công, nhưng cũng xen lẫn một chút trống trải, tĩnh lặng đến lạ lùng khi chỉ còn mình cô.

Lâm An khẽ thở dài, vuốt nhẹ lên bề mặt một bức tranh còn dang dở, những vệt màu xanh lam và tím than hòa quyện vào nhau, tạo thành một dải ngân hà mơ màng, huyền ảo. Ánh mắt cô mơ màng, như đang lạc vào chính thế giới mà cô đã tạo ra. Cảm giác mãn nguyện tràn ngập, như một ly nước mát lành xoa dịu cơn khát đã lâu. Triển lãm thành công hơn cô tưởng, những tác phẩm của cô đã chạm đến trái tim nhiều người, nhận được không ít lời khen ngợi chân thành. Nhưng sâu thẳm trong lòng, vẫn có một góc khuất cô đơn, một khoảng lặng mà ngay cả thành công rực rỡ nhất cũng không thể lấp đầy.

Điện thoại trong túi áo rung lên. Lâm An lấy ra, màn hình hiển thị tên Khánh Duy. Một tin nhắn dài, không phải là những câu chúc tụng xã giao thông thường, mà là một đoạn văn đầy tâm huyết, như một bài phê bình nghệ thuật đích thực. Cô ngồi xuống chiếc ghế xoay cũ kỹ, đọc đi đọc lại từng chữ:

"An. Anh thực sự bị cuốn hút bởi cách em thể hiện nỗi cô đơn và hy vọng trong bức 'Bình Minh Xám'. Nó không chỉ là màu sắc, mà là cả một câu chuyện... Anh đã đứng rất lâu trước bức tranh đó, cảm nhận được sự giằng xé giữa một tâm hồn khao khát ánh sáng và sự bình yên, nhưng đồng thời lại chấp nhận cái xám xịt của hiện thực. Những vệt màu hồng cam của bình minh không phải là một sự phủ nhận hoàn toàn nỗi buồn, mà là một lời hứa, một sự kiên cường âm thầm. Em đã không cố gắng che giấu những vết xước trong tâm hồn mình, mà biến chúng thành những đường nét đầy ý nghĩa. Anh nghĩ, đó là điều khiến nghệ thuật của em chạm đến trái tim người xem, vì nó rất thật, rất đời, và cũng rất em."

Lâm An đọc đến cuối, môi khẽ nở một nụ cười nhẹ, như một đóa hoa vừa hé nụ sau cơn mưa. "Anh ấy thật sự hiểu..." Cô thầm thì, giọng nói nhỏ đến mức chỉ đủ cho chính cô nghe thấy. Hiểu. Một từ đơn giản, nhưng lại mang sức nặng của cả một thế giới. Đã bao lâu rồi, cô không cảm thấy có người thực sự hiểu được những gì cô muốn gửi gắm qua nghệ thuật, qua những cảm xúc mà cô vẫn luôn giấu kín? Hoàng Minh, anh ấy luôn khen tranh cô đẹp, nhưng hiếm khi anh đi sâu vào ý nghĩa, vào những tầng lớp cảm xúc mà cô gửi gắm. Anh ấy nhìn thấy một Lâm An “yên ổn”, một Lâm An “đáng yêu”, nhưng chưa bao giờ thực sự nhìn thấy “nỗi cô đơn và hy vọng” mà cô đã phải dày công vẽ nên.

Khánh Duy không chỉ khen ngợi, anh còn phân tích, còn cảm nhận. Anh thấy được "sự giằng xé", "lời hứa", "sự kiên cường âm thầm" trong từng nét vẽ. Điều đó khiến Lâm An cảm thấy được trân trọng, được nhìn nhận không chỉ là một người yêu, một người bạn gái, mà là một nghệ sĩ, một con người với nội tâm phong phú. Dòng ấm áp lan tỏa trong lòng, xua đi chút cô đơn còn vương vấn. Nhưng ngay sau đó, một cảm giác bối rối len lỏi, xen lẫn một chút tội lỗi. Cô vẫn đang trong một mối quan hệ, dù nó đã trở nên lạnh nhạt đến mức nào đi chăng nữa. Sự quan tâm và thấu hiểu của Khánh Duy, vô tình hay hữu ý, đang trở thành một ánh sáng mới, một lựa chọn mà cô chưa từng nghĩ tới.

Lâm An lại thở dài, đặt điện thoại xuống bàn. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Thành phố bắt đầu lên đèn, những ngôi sao lấp lánh như những hạt kim cương trên tấm màn nhung đen. Cô chợt nhớ đến những lần cô và Hoàng Minh cùng nhau ngắm hoàng hôn, những lúc anh nắm tay cô thật chặt, nhưng ánh mắt anh lại mơ hồ, như đang nhìn về một nơi nào đó rất xa xôi, nơi không có cô. Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ. Và có lẽ, anh cũng quên mất những lúc em cố gắng vẽ nên cả một thế giới nội tâm để anh có thể bước vào.

Cảm giác được Khánh Duy thấu hiểu khiến cô nhận ra mình đã khao khát điều đó đến nhường nào, khao khát được nhìn thấy, được lắng nghe, được chạm vào những góc khuất sâu kín nhất của tâm hồn mà không cần phải giải thích. Nỗi bối rối không tan, cứ lởn vởn trong tâm trí cô, như những đám mây xám xịt còn vương lại sau cơn mưa. Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ hỗn loạn, nhưng chúng cứ như những chiếc lá mùa thu, xoay tròn không ngừng trong gió.

***

Tối muộn, quán cà phê "Ký Ức Đọng" chìm trong một bầu không khí hoài niệm, ấm cúng và có chút u hoài. Ngoài trời, mưa phùn lất phất rơi, tiếng tí tách đều đặn như một bản nhạc nền buồn. Tiếng chuông gió khẽ rung lên khi Lâm An mở cửa bước vào, mang theo chút se lạnh của đêm. Quán cà phê được thiết kế theo kiến trúc Pháp cổ điển, tường vàng bong tróc nhẹ, cửa sổ lá sách gỗ màu xanh ngọc. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng và đèn dây hắt xuống, tạo cảm giác tách biệt khỏi sự hối hả bên ngoài. Tiếng nhạc Jazz/Blue nhẹ nhàng, du dương vang vọng, hòa cùng mùi cà phê rang xay nồng nàn, mùi gỗ cũ và thoảng hương hoa nhài từ ban công.

Mai Lan đã ngồi chờ sẵn ở một góc quen thuộc, nơi có thể nhìn ra con phố ướt át. Vừa thấy Lâm An, cô bạn thân đã vẫy tay, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Mai Lan, với mái tóc xoăn nhẹ và bộ trang phục thời trang, nữ tính, luôn toát lên vẻ hoạt bát nhưng cũng rất ấm áp. Cô có vẻ ngoài dễ thương, đôi mắt to tròn và nụ cười rạng rỡ, là chỗ dựa vững chắc cho Lâm An trong nhiều năm qua.

"An! Đến rồi à? Lạnh không? Sao không gọi điện trước để tớ ra đón?" Mai Lan nói nhanh, giọng điệu trong trẻo, đầy quan tâm.

Lâm An mỉm cười nhẹ, kéo chiếc khăn choàng cashmere xuống. "Không sao đâu. Tớ muốn đi bộ một chút, hít thở khí trời."

Hai cô gái gọi đồ uống, sau đó Mai Lan không đợi được nữa, liền hỏi ngay: "Thế nào, triển lãm thành công rực rỡ chứ? Tớ bận quá không đến được, nhưng nghe ai cũng khen nức nở."

Lâm An gật đầu, ánh mắt vẫn còn vương vấn niềm vui. "Ừ, cũng ổn. Nhiều người thích tranh của tớ hơn tớ nghĩ." Cô kể về những vị khách đến xem, những lời khen ngợi, và cả những tác phẩm đã được bán. Nhưng khi nhắc đến Khánh Duy, giọng cô bỗng chùng xuống, có chút bối rối. "Mà... Khánh Duy cũng đến. Anh ấy... anh ấy có vẻ rất hiểu tranh của tớ."

Mai Lan nhạy bén nhận ra sự thay đổi trong biểu cảm của bạn. Cô chống cằm, nhìn thẳng vào mắt Lâm An. "Anh Duy ấy, anh ấy nhìn em bằng ánh mắt khác hẳn. Em có thấy không? Anh ấy thực sự *thấy* em, chứ không phải chỉ là 'người yêu của Hoàng Minh'."

Lời nói của Mai Lan như một nhát kim châm vào sâu thẳm tâm hồn Lâm An. Cô giật mình, khuấy ly cà phê đã nguội mà không dám nhìn thẳng vào mắt bạn. "Em... em cũng không biết nữa. Anh ấy tốt, rất tinh tế. Nhưng mà... Minh vẫn là bạn trai em." Giọng Lâm An nhỏ dần, yếu ớt, như một lời tự trấn an hơn là một câu trả lời chắc chắn.

Mai Lan buông một tiếng thở dài nhẹ, nắm lấy tay Lâm An, ánh mắt đầy lo lắng và thấu hiểu. Bàn tay của Mai Lan ấm áp, truyền cho Lâm An một chút sự an ủi. "An à, 'tốt thôi' chưa đủ đâu. Em có thấy hạnh phúc không? Có thấy được lắng nghe không? Hay em vẫn luôn là người tự mình sắp xếp, tự mình cố gắng?"

Câu hỏi của Mai Lan xoáy sâu vào trái tim Lâm An, làm bùng lên tất cả những cảm xúc mà cô đã cố gắng chôn giấu bấy lâu. Hạnh phúc? Được lắng nghe? Cô gần như không thể trả lời. Hoàng Minh luôn bận rộn với công việc, với những dự án riêng. Anh ấy hiếm khi có thời gian để lắng nghe cô nói về những bức tranh của mình, về những ý tưởng mới mẻ đang nảy nở trong đầu cô. Anh ấy luôn cho rằng cô "yên ổn", rằng cô "không có gì phải lo lắng", và rằng mọi chuyện giữa họ đều "êm đẹp". Nhưng thực tế là gì? Là những tin nhắn không hồi đáp, những cuộc gọi bị ngắt giữa chừng, những lần cô một mình đi xem phim, đi triển lãm, hay đơn giản chỉ là một mình ngồi ở quán cà phê này, ngắm nhìn mưa rơi. Cô đã cố gắng một mình quá lâu.

"Em... em không biết nữa..." Lâm An cuối cùng cũng thốt lên, giọng nói nghẹn ngào. Nét mặt cô hiện rõ sự ngập ngừng, bối rối và cả một chút đau khổ. "Em... em biết Minh yêu em, nhưng... nhưng em cảm thấy chúng em ngày càng xa cách. Anh ấy luôn có vẻ như đang ở một thế giới khác."

"Tình yêu không chỉ là sự hiện diện, An à. Tình yêu là sự thấu hiểu, là sự kết nối. Em có cảm thấy anh ấy kết nối với em không? Anh ấy có biết em đang nghĩ gì, em đang muốn gì không? Hay anh ấy chỉ thấy những gì anh ấy muốn thấy?" Mai Lan không ngừng, giọng điệu tuy thẳng thắn nhưng vẫn tràn đầy sự yêu thương. "Anh ấy nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ. Và em, em nhớ những lúc em đau, nhưng quên mất rằng anh ấy cũng đã từng cố gắng... Dù là cố gắng theo cách của anh ấy, nhưng liệu cách đó có đủ cho em không?"

Lâm An cúi gằm mặt, những lời của Mai Lan như một tấm gương phản chiếu chính những suy nghĩ mà cô đã giấu kín. Ký ức về những lần cô khóc một mình, những dòng nhật ký không hồi đáp, những buổi tối cô chờ đợi một tin nhắn, một cuộc gọi từ Hoàng Minh mà không bao giờ đến, tất cả ùa về. Cô cảm thấy một nỗi chua xót dâng lên trong cổ họng. Có lẽ, cô đã quá quen với việc tự mình chiến đấu, đến nỗi quên mất rằng mình xứng đáng được nhiều hơn thế. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và phiên bản của cô, đang dần khác biệt quá nhiều so với phiên bản của anh.

***

Đêm khuya, Lâm An trở về căn hộ của mình, không gian yên tĩnh càng làm những suy nghĩ trong cô trở nên rõ ràng hơn, dữ dội hơn. Căn hộ của Thanh Mai, nơi cô đang ở tạm, mang một vẻ ấm áp, nghệ thuật đặc trưng, pha trộn giữa hiện đại và vintage với tông màu be, xanh lá cây, nâu đất. Nhiều đồ gốm thủ công, tranh vẽ nhỏ, cây cảnh và sách được bày trí khắp nơi. Ban công nhỏ được trang trí bằng giàn cây leo, giờ đây chỉ còn là một mảng tối tĩnh mịch dưới ánh đèn thành phố lấp lánh xa xa. Tiếng chim hót đã ngừng, thay vào đó là tiếng nhạc nhẹ nhàng, du dương của một bản acoustic, vang vọng từ chiếc loa nhỏ, như lời thì thầm của đêm. Mùi đất ẩm từ cây cối, mùi tinh dầu sả/chanh thoang thoảng trong không khí, tạo nên một sự bình yên giả tạo.

Lâm An ngồi trên sofa, ôm gối, nhìn ra ngoài ban công. Ánh đèn thành phố lấp lánh dưới kia, mỗi ánh đèn là một câu chuyện, một cuộc đời. Cô tự hỏi, trong số hàng triệu ánh đèn ấy, có bao nhiêu người đang cố gắng một mình, giống như cô? Những lời của Mai Lan vẫn văng vẳng bên tai, cùng với tin nhắn đầy thấu hiểu của Khánh Duy. Anh ấy khiến mình cảm thấy mình đáng giá, mình không đơn độc. Nhưng Hoàng Minh...?

Cô mở điện thoại, lướt qua tin nhắn của Khánh Duy một lần nữa. Từng câu chữ vẫn còn nguyên sự chân thành, tinh tế, như một dòng nước mát lành xoa dịu tâm hồn cô. Nó là một ánh sáng mới, một lời hứa về sự thấu hiểu và trân trọng mà cô đã khao khát từ rất lâu. Anh ấy không chỉ nhìn thấy bức tranh, anh ấy nhìn thấy cô trong đó. Anh ấy không chỉ nhìn thấy bề mặt, anh ấy nhìn thấy chiều sâu.

Rồi, cô dừng lại ở khung chat của Hoàng Minh. Nó trống rỗng. Hoặc nếu có, chỉ là một tin nhắn ngắn gọn, không chút cảm xúc, một lời hỏi thăm qua loa hay một thông báo về công việc. Không có sự chia sẻ, không có sự lắng nghe, không có bất kỳ dấu hiệu nào của một sự kết nối sâu sắc. Sự im lặng ấy nặng trĩu hơn bất kỳ lời trách móc nào. Nó là bằng chứng rõ ràng nhất cho cái khoảng cách vô hình giữa họ, một khoảng cách mà Hoàng Minh vẫn nghĩ là "yên ổn", còn cô thì cảm thấy đó là cả một vực sâu.

Cô nhớ về những lần cô đã cố gắng nói chuyện với anh về những cảm xúc của mình, về những áp lực mà cô phải đối mặt trong sự nghiệp nghệ thuật. Nhưng anh thường chỉ gật đầu, hoặc đưa ra những lời khuyên thực tế, lý trí, mà thiếu đi sự đồng cảm. Anh đã nghĩ mình đang bảo vệ cô, nhưng có lẽ, anh đã kìm hãm cô, đã không cho cô không gian để bay bổng, để thử thách bản thân. Anh đã quên mất, một tâm hồn nghệ sĩ cần sự tự do hơn bất cứ điều gì.

Nước mắt chực trào, nhưng Lâm An cố nén lại. Cô đã khóc quá nhiều một mình rồi. Điều đáng tiếc nhất không phải là đã chia tay, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Hoàng Minh nhớ một câu chuyện về sự bình yên, về sự "ở đó", còn cô, cô nhớ một câu chuyện về sự cô đơn, về sự "chờ đợi".

Cô nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài trên má. Liệu có phải cô đã quá quen với việc tự mình chiến đấu, đến nỗi quên mất mình xứng đáng được trân trọng? Liệu có phải cô đã quá quen với sự im lặng đến nỗi không còn dám lên tiếng? Khánh Duy, anh ấy khiến cô cảm thấy mình đáng giá, mình không đơn độc. Nhưng Hoàng Minh... Hoàng Minh là một phần của ký ức, là một phần của thói quen, là một phần của sự cam kết mà cô đã gìn giữ bấy lâu.

Sự chấp nhận và cảm kích của Lâm An đối với Khánh Duy đã gieo một hạt mầm. Hạt mầm của một mối quan hệ có thể sâu sắc hơn, chân thành hơn, nơi cô được nhìn thấy, được thấu hiểu. Nhưng đồng thời, nó cũng phơi bày sự thiếu vắng kết nối cảm xúc với Hoàng Minh, gợi ý cho sự đổ vỡ không thể tránh khỏi của mối quan hệ này. Mai Lan đã thúc giục cô đặt giá trị của bản thân lên hàng đầu. Và đêm nay, dưới ánh đèn thành phố lấp lánh, Lâm An bắt đầu tự vấn: mình đã cố gắng bao nhiêu năm? Liệu có phải đã đến lúc, cô cho phép mình được hạnh phúc, được trân trọng theo một cách khác?

Cô mở mắt, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, nơi tin nhắn của Hoàng Minh vẫn trống rỗng. Một cảm giác tội lỗi len lỏi, nhưng nó nhanh chóng bị lấn át bởi một nỗi khao khát mãnh liệt hơn: khao khát được là chính mình, được yêu và được hiểu một cách trọn vẹn. Cô tựa đầu vào gối, lắng nghe tiếng nhạc nhẹ nhàng và tiếng mưa phùn vẫn đều đặn rơi ngoài cửa sổ. Giữa sự hỗn loạn của cảm xúc, một tia hy vọng mỏng manh bắt đầu hé nở, như bình minh xám xịt trong bức tranh của cô, hứa hẹn một ngày mai, dù không rực rỡ, nhưng sẽ không còn cô đơn.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free