Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 200: Vết Nứt Của Lý Trí: Triển Lãm và Những Dòng Bình Luận

Đêm khuya, sự tĩnh lặng của căn hộ cao cấp thuộc sở hữu của Hoàng Minh chỉ càng làm nổi bật hơn tiếng điều hòa chạy êm ái, như một hơi thở đều đặn và lạnh lẽo trong không gian rộng lớn. Ánh sáng vàng dịu từ một ngọn đèn đọc sách hắt nhẹ lên chiếc giường được trải ga lụa màu xám tro, nhưng nó không đủ để xua đi bóng tối sâu thẳm ẩn hiện trong đôi mắt của người đàn ông đang nằm thao thức. Hoàng Minh trở mình, tiếng lụa sột soạt dưới lưng nghe rõ mồn một trong đêm. Anh nhìn chằm chằm lên trần nhà trắng toát, nơi ánh sáng từ đèn đường hắt vào qua khung cửa kính lớn tạo thành những vệt sáng mờ ảo. Khuôn mặt anh, vốn dĩ góc cạnh và điềm đạm, giờ đây căng lên bởi sự khó chịu và một nỗi bồn chồn không tên.

Hình ảnh Lâm An, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai, ánh mắt lấp lánh niềm vui khi nhìn Khánh Duy – tất cả cứ liên tục hiện lên trong tâm trí anh, như một thước phim quay chậm đầy ám ảnh. Anh đã cố gắng, cố gắng rất nhiều để gạt bỏ nó, để lý trí hóa cảm xúc đang trỗi dậy mạnh mẽ trong mình. "Chẳng có gì đặc biệt," anh tự nhủ, giọng nói nội tâm khô khan và cố chấp, "cô ấy hạnh phúc thì tốt cho cô ấy thôi." Nhưng lời tự trấn an đó giống như một làn khói mỏng, dễ dàng bị xé tan bởi ngọn lửa của sự hụt hẫng và một cảm giác tiếc nuối khó gọi tên. Anh đã quen với việc mọi thứ trong cuộc sống phải được sắp xếp một cách logic, có trật tự, nhưng cảm xúc này lại hoàn toàn nằm ngoài mọi khuôn khổ mà anh từng biết. Nó như một hạt cát nhỏ mắc kẹt trong cỗ máy tinh vi của lý trí anh, khiến mọi thứ trở nên kẹt cứng, khó chịu.

Anh nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm giấc ngủ. Mùi gỗ mới thoang thoảng từ những món nội thất đắt tiền, mùi sách cũ kỹ còn vương lại từ chồng sách anh vừa đọc ban chiều, xen lẫn chút hương nước hoa nam tính cao cấp của chính anh – tất cả những mùi hương quen thuộc, lẽ ra phải mang lại sự bình yên, giờ đây chỉ càng làm tăng thêm cảm giác cô độc. Tiếng còi tàu hỏa từ xa vọng lại, kéo dài và buồn bã, như một lời than thở giữa màn đêm. Anh mở mắt, lại nhìn lên trần nhà. Câu hỏi của Lâm An từ ba năm trước đột nhiên hiện về, rõ ràng như thể cô đang đứng ngay bên cạnh anh: “Trong ký ức của anh, có lần nào em đã khóc một mình không?”. Lúc đó anh đã không hiểu, hoặc đúng hơn, anh đã chọn không hiểu. Anh đã phớt lờ, đã lướt qua nó như một cơn gió thoảng. Nhưng giờ đây, khi nhìn thấy nụ cười ấy, nụ cười mà anh chưa từng thấy ở cô trong những năm tháng cuối cùng họ bên nhau, anh lại cảm thấy một sự cồn cào. "Sao cô ấy lại có thể... cười như vậy với người khác?" Câu hỏi ấy xoáy sâu vào tâm trí anh, không phải là một sự ghen tuông tầm thường, mà là một sự bàng hoàng, một nỗi thất vọng sâu sắc vào chính bản thân anh. Nó là sự thừa nhận ngầm rằng anh đã bỏ lỡ điều gì đó, đã không nhìn thấy một khía cạnh nào đó của cô, của chính mối quan hệ của họ.

Hoàng Minh bật dậy khỏi giường, đôi chân trần chạm xuống sàn gỗ mát lạnh. Cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, nhưng anh không bận tâm. Anh bước đến ban công, kéo rèm ra và mở cửa kính. Luồng không khí se lạnh của đêm Hà Nội tràn vào, mang theo mùi ẩm của đất, mùi khói xe từ xa và cả mùi hoa sữa thoảng qua trong gió – một mùi hương đặc trưng của những đêm thu Hà Nội, gợi nhớ về vô vàn kỷ niệm. Anh tựa tay vào lan can kính, ánh mắt vô định nhìn xuống thành phố đang dần chìm vào giấc ngủ. Những tòa nhà chọc trời vẫn còn sáng đèn lấp lánh, những con đường lớn vẫn còn lác đác bóng xe qua lại, nhưng mọi thứ đều mang một vẻ tĩnh mịch, trầm lắng. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng làm dịu đi những xáo động trong lòng.

Anh nhớ lại những buổi tối anh và Lâm An từng đứng ở ban công căn hộ cũ của cô, ngắm nhìn thành phố. Ký ức đó thật yên bình, không một gợn sóng. Anh nhớ cô đã từng dựa vào vai anh, kể cho anh nghe những giấc mơ nhỏ nhoi của cô về một phòng tranh của riêng mình, về những tác phẩm mà cô muốn vẽ. Anh đã nghe, đã gật đầu, nhưng liệu anh có thực sự lắng nghe không? Liệu anh có thực sự hiểu được ngọn lửa đam mê đang cháy trong đôi mắt cô không? Hay anh chỉ coi đó là những lời nói vu vơ, những ước mơ phù phiếm của một cô gái trẻ? Lớp vỏ bọc lý trí mà anh đã xây dựng trong bao nhiêu năm qua, lớp vỏ bọc giúp anh vượt qua mọi khó khăn trong công việc, mọi sóng gió trong cuộc sống, giờ đây đang dần xuất hiện những vết nứt nhỏ. Anh cảm thấy một sự bất lực, một sự trống rỗng lớn hơn bất kỳ khi nào khác. Cái nụ cười của Lâm An, cái nụ cười anh đã thấy tối qua, không phải là nụ cười của một người đang yêu say đắm, mà là nụ cười của một người đã tìm thấy sự bình yên, một sự bình yên mà anh chưa từng mang lại cho cô. Và điều đó, hơn bất cứ điều gì khác, khiến Hoàng Minh cảm thấy hụt hẫng đến lạ kỳ. Anh đứng đó, giữa màn đêm lạnh lẽo, đấu tranh với chính những ký ức và cảm xúc đang hỗn loạn trong mình, không biết phải làm gì để xoa dịu trái tim đang đập một cách khó chịu và không ngừng đặt ra những câu hỏi không lời đáp.

Sáng hôm sau, văn phòng của Minh An đã nhộn nhịp ngay từ những giờ đầu tiên. Tiếng gõ bàn phím liên tục, dồn dập như một bản giao hưởng không lời của sự bận rộn. Tiếng điện thoại reo vang lên từng hồi, nhanh chóng được dập tắt bởi những giọng nói chuyên nghiệp, dứt khoát. Hoàng Minh ngồi trước màn hình máy tính lớn, ánh sáng trắng từ đèn LED và màn hình chiếu thẳng vào khuôn mặt anh, làm nổi bật thêm vẻ mệt mỏi chưa tan hết từ đêm qua. Anh cố gắng tập trung vào bảng báo cáo tài chính phức tạp, những con số nhảy múa trước mắt anh dường như muốn trêu ngươi. Mùi cà phê phin pha sẵn, đặc trưng của mỗi buổi sáng ở văn phòng, thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy in mới và hương nước hoa của các đồng nghiệp trẻ năng động.

Anh đưa tay day thái dương, cố gắng xua đi những hình ảnh và suy nghĩ cứ lởn vởn trong đầu. Lý trí mách bảo anh phải tập trung, phải hoàn thành công việc. Nhưng trái tim anh, hay đúng hơn là một phần rất sâu trong tiềm thức anh, lại không ngừng hướng về những điều khác. Anh lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ kính lớn. Ánh nắng ban mai đã trải vàng trên những tòa nhà cao tầng đối diện, nhưng bên trong văn phòng, không khí điều hòa vẫn mát lạnh, tạo ra một sự đối lập kỳ lạ giữa thế giới bên trong và bên ngoài.

Thùy Linh, với mái tóc bob ngắn năng động và đôi mắt thông minh, lanh lợi, tiến đến bàn làm việc của Hoàng Minh. Cô mặc một bộ vest công sở màu be nhạt, tôn lên vóc dáng cân đối và phong cách chuyên nghiệp. Cô đặt một tập tài liệu xuống bàn anh, tiếng giấy sột soạt nhẹ. "Minh, anh xem qua báo cáo này giúp em được không? Có vẻ anh hơi mệt hôm nay," cô nói, giọng điệu tự nhiên và có chút quan tâm. Ánh mắt cô quét qua khuôn mặt anh, nhận ra sự khác lạ thường thấy. Hoàng Minh thường rất tập trung và ít khi để lộ vẻ mệt mỏi ra ngoài.

Anh khẽ giật mình, như thoát khỏi một giấc mơ giữa ban ngày. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn chút vô định trước khi trở lại trạng thái sắc bén thường thấy. "Ừm... để đó lát anh xem," anh đáp, giọng nói trầm và đều đều, nhưng lại có chút lơ đãng, không hề giống với sự dứt khoát, đi thẳng vào vấn đề thường ngày của anh. Anh không nhìn thẳng vào Thùy Linh, mà lại nhìn về phía màn hình máy tính, nơi những con số vẫn đang nhảy múa nhưng không thể thu hút hoàn toàn sự chú ý của anh. Thùy Linh nhạy bén nhận ra sự bất thường. Cô khẽ nhíu mày, nhưng không nói gì thêm. "Vâng," cô đáp gọn lỏn, rồi quay lưng bước đi, để lại phía sau một câu nói thầm thì mang tính triết lý mà cô thường hay nói với chính mình: "Đôi khi, điều không nói ra mới là điều quan trọng nhất."

Hoàng Minh phớt lờ câu nói đó, hay đúng hơn là anh không hề nghe thấy. Toàn bộ tâm trí anh đang bị chiếm giữ bởi một cảm giác thôi thúc mơ hồ, nhưng ngày càng rõ ràng hơn. Anh muốn biết. Anh muốn biết về Lâm An, về cuộc sống của cô sau ba năm. Không phải vì anh muốn quay lại, không phải vì anh còn yêu theo một cách lãng mạn. Nó giống như một sự tò mò không thể kìm nén, một nhu cầu được lấp đầy khoảng trống kiến thức về người con gái đã từng là một phần không thể thiếu trong cuộc đời anh. Anh muốn đối chiếu, muốn hiểu tại sao nụ cười đó lại khác biệt đến vậy.

Anh đưa tay lên bàn phím, những ngón tay thon dài, linh hoạt lướt nhẹ. Anh mở một tab trình duyệt mới, một tab ẩn danh. Cử chỉ đó gần như là vô thức, nhưng nó phản ánh một mong muốn được giữ kín điều anh sắp làm, ngay cả với chính bản thân anh. Anh gõ tên 'Lâm An' vào thanh tìm kiếm. Tên cô hiện ra trên màn hình, rõ ràng và quen thuộc, nhưng lại mang một ý nghĩa hoàn toàn mới mẻ. Anh lưỡng lự một giây. Một giây ngắn ngủi, nhưng trong khoảnh khắc đó, hàng ngàn suy nghĩ lướt qua tâm trí anh. Liệu anh có nên làm điều này không? Liệu anh có đang tự đào bới những thứ lẽ ra nên được chôn vùi? Lý trí anh muốn dừng lại, muốn đóng tab này đi và quay trở lại với những con số khô khan. Nhưng một lực hút vô hình, mạnh mẽ hơn, đã kéo ngón tay anh lại. Anh nhấn Enter. Màn hình máy tính loé sáng, và một thế giới khác của Lâm An bắt đầu mở ra trước mắt anh.

Tối cùng ngày, căn hộ của Hoàng Minh chìm trong một thứ ánh sáng xanh nhợt nhạt hắt ra từ màn hình laptop. Thành phố bên ngoài đã lên đèn rực rỡ, những dải ánh sáng đủ màu sắc uốn lượn như dòng sông lấp lánh, nhưng không gian bên trong căn phòng vẫn mang một vẻ cô tịch, tĩnh lặng đến lạ lùng. Hoàng Minh ngồi trên ghế sofa da màu xám, ly cà phê phin đã nguội lạnh đặt trên bàn kính. Mùi gỗ mới vẫn thoang thoảng, nhưng giờ đây nó hòa lẫn với mùi cà phê đã mất đi sự đậm đà. Anh không còn cảm thấy cái lạnh của điều hòa, hay đúng hơn là anh không còn bận tâm đến nó. Toàn bộ giác quan anh dường như đã dồn hết vào màn hình trước mặt.

Từng trang tin tức, từng bài báo, từng bức ảnh về Lâm An hiện ra, xếp chồng lên nhau như những mảnh ghép của một bức tranh hoàn toàn xa lạ. Anh lướt chuột chậm rãi, như sợ rằng một chuyển động quá nhanh sẽ làm tan biến đi những gì anh đang thấy. Anh thấy cô đứng giữa một không gian rộng lớn, tràn ngập ánh sáng tự nhiên và màu sắc của những bức tranh. Đó là studio của riêng cô ấy, một không gian mà anh nhận ra chính là ước mơ mà cô từng kể cho anh nghe rất nhiều năm trước. Cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, mái tóc buông xõa tự nhiên, ánh mắt tự tin, rạng rỡ khi giới thiệu về tác phẩm của mình. Đó là một bức tranh trừu tượng, với những gam màu mạnh mẽ, đầy nội lực, hoàn toàn khác với những bức vẽ phong cảnh tĩnh vật mà anh từng thấy cô phác thảo trong những ngày đầu họ yêu nhau.

"Nghệ sĩ trẻ tài năng Lâm An với triển lãm 'Ký ức mơ hồ' gây tiếng vang lớn..." Dòng tiêu đề ấy đập vào mắt anh, từng chữ một. Anh đọc đi đọc lại, cảm giác như có một vật nặng đè lên lồng ngực. Tài năng? Tiếng vang lớn? Trong ký ức của anh, Lâm An là một cô gái nhạy cảm, đôi khi hơi yếu đuối, với những đam mê nghệ thuật còn non trẻ, cần sự chở che và định hướng. Nhưng người phụ nữ trên màn hình này lại hoàn toàn khác. Cô ấy toát lên một vẻ trưởng thành, độc lập, đầy tự tin.

Anh tiếp tục lướt xuống, đọc những lời bình luận ca ngợi, những bài phỏng vấn mà cô đã thực hiện. "Lâm An đã mang đến một hơi thở mới cho nền nghệ thuật đương đại, với những tác phẩm giàu cảm xúc và đầy tính triết lý về bản chất của ký ức." "Mỗi bức tranh của cô là một câu chuyện, một lời tự sự thầm kín mà ai cũng có thể tìm thấy mình trong đó." Những lời lẽ đó khiến Hoàng Minh sững sờ. Anh chưa bao giờ nghĩ Lâm An có thể đạt được những thành tựu như vậy, không phải vì anh nghi ngờ khả năng của cô, mà là vì anh chưa từng thực sự nhìn thấy, chưa từng thực sự hiểu được chiều sâu trong tâm hồn và đam mê của cô.

Nội tâm Hoàng Minh dậy sóng. "Phòng tranh của riêng cô ấy... và những tác phẩm này... bao giờ cô ấy đã làm được những điều này?" Anh tự hỏi, giọng nói nội tâm mang một sự cay đắng khó tả. Anh nhớ những lần cô đã cố gắng chia sẻ về những ý tưởng, những cảm xúc mà cô muốn đưa vào tranh, nhưng anh đã luôn bận rộn với công việc, với những dự án, những con số. Anh đã gật đầu, đã nói "Anh ủng hộ em", nhưng anh đã thực sự lắng nghe không? Anh đã thực sự hiểu không? Hay anh chỉ đơn thuần lướt qua những đam mê đó như những chi tiết không quan trọng trong bức tranh lớn của cuộc đời anh?

Anh nhớ lại những buổi tối cô một mình ngồi vẽ trong căn phòng nhỏ, ánh đèn bàn hắt lên mái tóc. Anh đã nghĩ cô chỉ đơn thuần là tìm kiếm một sở thích để giải tỏa căng thẳng. Anh chưa bao giờ hình dung rằng đó là một ngọn lửa, một ngọn lửa sẽ bùng cháy rực rỡ đến vậy. "Tại sao mình chưa từng biết đến sự đam mê này của cô ấy sâu sắc đến vậy?" Câu hỏi đó không chỉ là sự tiếc nuối, mà còn là một sự tự vấn sâu sắc. Nó đánh thẳng vào bản chất lý trí của anh, vào khả năng quan sát và thấu hiểu của anh. Anh đã luôn tự hào về sự tinh tường, sự nhạy bén của mình trong công việc, trong việc phân tích thị trường, nắm bắt xu hướng. Vậy mà, với người con gái anh từng yêu, anh lại mù mờ đến thế.

Ánh mắt anh dán chặt vào một bức ảnh Lâm An đang đứng cạnh một bức tranh lớn, nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định. Trong khoảnh khắc đó, anh nhận ra một điều đau lòng: anh đã "nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ". Anh nhớ cô đã ở đó, bên cạnh anh, trong những năm tháng tuổi trẻ. Nhưng anh đã quên mất cô đã chờ đợi sự thấu hiểu, sự công nhận từ anh. Cô đã chờ đợi anh nhìn thấy một Lâm An sâu sắc hơn, một Lâm An của những ước mơ và đam mê cháy bỏng. Anh đã không thấy, hoặc đã chọn không thấy.

Một cảm giác trống rỗng, cô đơn sâu sắc hơn bao giờ hết bao trùm lấy Hoàng Minh. Nó không phải là nỗi cô đơn của một người đàn ông thành đạt sống một mình trong căn hộ sang trọng. Đó là nỗi cô đơn của một người nhận ra mình đã bỏ lỡ một phần lớn của một con người, bỏ lỡ một phiên bản tuyệt vời của tình yêu mà anh đã từng có. Anh đã tự an ủi mình rằng cuộc chia tay là êm đẹp, là do "hết hợp". Nhưng những gì anh đang thấy trên màn hình lại đang xé toạc tấm màn che đó, phơi bày một sự thật trần trụi: anh đã vô tâm, đã không đủ tinh tế để nhận ra những khát khao, những nỗi đau thầm kín của cô.

Anh lướt đến phần bình luận của độc giả. Hàng trăm, hàng ngàn lời khen ngợi, sự ngưỡng mộ dành cho Lâm An. Anh đọc từng dòng, từng chữ. Có một bình luận đặc biệt khiến anh khựng lại: "Thật ngưỡng mộ Lâm An, cô ấy đã biến những nỗi đau, những mất mát thành nguồn cảm hứng tuyệt vời cho nghệ thuật. Đúng là một nữ chiến binh!" Nữ chiến binh. Hoàng Minh khẽ nhếch môi, một nụ cười chua chát. Anh chưa từng nghĩ đến Lâm An như một nữ chiến binh. Anh đã nghĩ cô là một cô gái cần được bảo vệ. Nhưng hóa ra, cô đã tự mình chiến đấu, tự mình vươn lên, tự mình tạo ra một thế giới rực rỡ mà anh chưa từng bước chân vào.

Hoàng Minh dựa lưng vào ghế, thở dài. Tiếng thở dài của anh như tan vào không gian tĩnh mịch, mang theo nỗi suy tư nặng trĩu. Việc Hoàng Minh nhận ra "khoảng trống" trong ký ức về Lâm An không chỉ là một sự tiếc nuối đơn thuần. Nó là một vết nứt lớn trong bức tường lý trí anh đã xây dựng quanh mình. Anh đã luôn tin rằng sự nghiệp, thành công vật chất là tất cả. Nhưng giờ đây, khi đối diện với sự thành công rực rỡ của Lâm An, một thành công đến từ đam mê, từ cảm xúc, từ những điều mà anh đã bỏ lỡ, anh bắt đầu cảm thấy một sự thiếu thốn sâu sắc trong chính cuộc đời mình. Ký ức về Lâm An, về những gì anh đã không thấy, không hiểu, không trân trọng, như một tiếng chuông cảnh tỉnh, rung lên giữa đêm khuya, báo hiệu rằng đã đến lúc anh phải nhìn nhận lại bản thân, tìm kiếm ý nghĩa khác ngoài công việc, ngoài những con số khô khan. Có lẽ, đã đến lúc anh phải tìm một người bạn, một người anh em để sẻ chia, để nói ra những điều mà lý trí anh đã cố kìm nén bấy lâu. Anh vẫn còn nhớ Trần Long, người bạn thân thiết đã xa cách vì những vòng xoáy công việc. Có lẽ, Long sẽ có câu trả lời cho những băn khoăn đang giày vò anh lúc này.

Anh khẽ gập laptop lại, màn hình tối sầm, trả lại căn phòng vẻ u tịch vốn có. Nhưng trong đầu Hoàng Minh, ánh sáng từ những bức ảnh, những dòng bình luận về Lâm An vẫn không ngừng cháy sáng, một ánh sáng vừa rực rỡ vừa đau đớn, chiếu rọi vào những góc khuất sâu thẳm nhất trong tâm hồn anh. Nó là một sự khởi đầu, một sự đánh dấu cho một sự thay đổi mà chính anh cũng chưa thể hình dung được.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free