Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 205: Khoảng Lặng Của Kẻ Thành Công
Hoàng Minh khẽ thở ra, một làn hơi lạnh lướt qua kẽ răng mang theo chút nỗi niềm nặng trĩu. Cảm giác trơ trọi trong căn hộ rộng lớn, nơi sự tĩnh lặng dường như là một bức tường vô hình ngăn cách anh với thế giới bên ngoài, càng làm tăng thêm sự thôi thúc trong lòng. Anh đưa tay, cầm lấy chiếc điện thoại lạnh lẽo trên mặt bàn kính. Màn hình sáng lên, phản chiếu gương mặt anh – đôi mắt sâu thẳm, quầng thâm nhạt dưới mi, và một nét mệt mỏi chưa từng thấy. Lần này, anh không còn lướt qua danh bạ một cách vô định nữa. Anh biết mình cần tìm ai.
Ngón tay anh dừng lại trên cái tên Trần Long. Người bạn thân nhất, người duy nhất đã chứng kiến toàn bộ quá trình trưởng thành của anh, từ những ngày còn là sinh viên với những ước mơ hoài bão cho đến khi trở thành một giám đốc thành đạt, nhưng lại cô độc. Sự do dự thoáng qua, một thói quen cố hữu của người đàn ông luôn giữ mọi thứ trong tầm kiểm soát. Anh luôn nghĩ mình có thể tự giải quyết mọi vấn đề, tự mình đối mặt với mọi khó khăn. Nhưng lần này thì khác. Cái "khoảng trống không tên" ấy không phải là một bài toán logic để anh giải, cũng không phải là một dự án để anh lên kế hoạch và thực hiện. Nó là một vết thương hở trong tâm hồn, đòi hỏi một sự chia sẻ, một sự lắng nghe mà anh không thể tự mình mang đến.
Một tiếng "Tút... tút..." kéo dài, mỗi nhịp như một nhát đục vào lớp vỏ bọc kiên cố mà anh đã dày công xây dựng. Rồi giọng nói quen thuộc vang lên, pha chút ngái ngủ nhưng vẫn tràn đầy năng lượng: "Alo, ai đấy?"
Hoàng Minh hít một hơi sâu, nắn nót từng từ, như thể chúng quá nặng nề để thốt ra: "Long à... có rảnh không? Tối nay gặp nhau chút được không?" Giọng anh trầm hơn mọi khi, có chút mệt mỏi, không còn vẻ tự tin, dứt khoát thường ngày. Anh cảm thấy lạ lẫm với chính mình khi nói ra những lời này, như thể một phần vỏ bọc của anh vừa sụp đổ.
Đầu dây bên kia im lặng trong giây lát, rồi Trần Long phá lên cười sang sảng, giọng điệu thân thuộc pha chút trêu chọc nhưng cũng ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc: "Thằng cha này, cuối cùng cũng chịu gọi! Tưởng mày biến mất khỏi Trái Đất rồi chứ. Gặp ở đâu?" Tiếng cười của Long như một luồng gió mát thổi vào không gian tĩnh mịch của căn hộ, xua đi một phần sự nặng nề trong lòng Hoàng Minh. Anh nhận ra, dù đã lâu không gặp, tình bạn giữa họ vẫn bền chặt như xưa.
"Quán Ký Ức Đọng được không? Chút nữa tao qua," Hoàng Minh đề nghị, địa điểm chợt hiện lên trong tâm trí như một nơi chốn bình yên, tách biệt khỏi sự hối hả của cuộc sống. Anh cần một không gian như thế, nơi những kỷ niệm có thể phai mờ nhưng cảm xúc vẫn còn đọng lại.
"Được thôi, lát gặp. Nhớ đấy, không có chuyện gì quan trọng thì mày đừng hòng làm phiền giấc ngủ của tao!" Trần Long nói đùa, rồi cúp máy.
Hoàng Minh đặt điện thoại xuống, thở dài nhẹ nhõm. Một gánh nặng vô hình dường như vừa được trút bỏ, dù chỉ là một phần rất nhỏ. Anh đứng dậy, bước ra ban công rộng lớn. Thành phố đã lên đèn, hàng triệu ánh sáng li ti lấp lánh như những vì sao trên mặt đất, tạo nên một bức tranh tráng lệ nhưng cũng đầy cô đơn. Tiếng còi xe từ xa vọng lại, lẫn trong tiếng gió se lạnh thổi qua. Căn hộ của anh, một tác phẩm kiến trúc hiện đại với tông màu lạnh chủ đạo, nội thất tối giản tập trung vào công năng, bỗng trở nên trống trải đến lạ lùng. Không có tiếng nói cười, không có hơi ấm của một người khác. Chỉ có mùi gỗ mới, thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp, và sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Ánh sáng vàng dịu từ những ngọn đèn LED không đủ để xua tan cái lạnh lẽo trong tâm hồn anh.
Anh nhìn về phía chân trời, nơi những tia sáng đầu tiên của bình minh mà anh đã tự hỏi ở chương trước, giờ đã nhường chỗ cho màn đêm đen đặc. Câu hỏi "Liệu có phải đã đến lúc mình phải thay đổi?" lại vang vọng. Anh không muốn tiếp tục sống một câu chuyện chỉ có một mình anh là người kể. Anh muốn tìm lại những mảnh ghép còn thiếu, không phải để hàn gắn quá khứ, mà để xây dựng một tương lai trọn vẹn hơn. Và có lẽ, Trần Long sẽ là người đầu tiên giúp anh bước những bước chân đầu tiên trên con đường đó. Với quyết định đã được đưa ra, anh cảm thấy một tia hy vọng le lói, một khao khát mãnh liệt được tìm thấy một ý nghĩa mới cho cuộc đời mình, một cuộc sống không còn bị chi phối bởi sự trống rỗng mang tên "thành công." Anh sẽ không còn sống chỉ để làm việc, mà sẽ học cách sống để cảm nhận, để yêu thương, để kết nối. Anh đã nhận ra điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Và giờ đây, anh không muốn tiếp tục sống một câu chuyện chỉ có một mình anh là người kể. Anh muốn tìm lại những mảnh ghép còn thiếu, không phải để hàn gắn quá khứ, mà để xây dựng một tương lai trọn vẹn hơn. Anh cần một khởi đầu mới, một sự thay đổi sâu sắc từ bên trong. Và có lẽ, Trần Long sẽ là người đầu tiên giúp anh bước những bước chân đầu tiên trên con đường đó.
***
Màn đêm buông xuống đặc quánh, nhưng Quán Cà Phê "Ký Ức Đọng" vẫn tỏa ra một thứ ánh sáng vàng dịu, ấm áp, như một hòn đảo nhỏ giữa dòng đời hối hả. Kiến trúc Pháp cổ điển với mái ngói rêu phong, tường vàng bong tróc nhẹ, và những ô cửa sổ lá sách gỗ màu xanh ngọc đã sờn màu thời gian, tạo nên một không gian hoài niệm, tách biệt hoàn toàn khỏi sự ồn ào của phố thị. Tiếng nhạc Jazz/Blue nhẹ nhàng, du dương, như những lời thì thầm của quá khứ, len lỏi qua từng góc quán. Hoàng Minh đẩy nhẹ cánh cửa gỗ, tiếng chuông gió khẽ rung rinh như một lời chào đón. Mùi cà phê rang xay nồng nàn, mùi gỗ cũ, và thoảng hương hoa nhài từ ban công hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí thân thuộc đến lạ lùng.
Anh nhìn thấy Trần Long ngồi ở một góc khuất, cạnh cửa sổ, nơi những giọt mưa lất phất vừa bắt đầu rơi trên mặt kính. Long đã chọn một bàn quen thuộc, nơi họ từng ngồi hàng giờ liền để nói chuyện phiếm về mọi thứ trên đời. Trần Long vẫy tay ra hiệu, nụ cười vẫn rạng rỡ như ngày nào, nhưng ánh mắt anh ta đã kịp ghi nhận sự khác lạ trên gương mặt người bạn thân.
"Ngồi đi, cà phê của mày đây." Long đẩy ly cà phê phin nóng hổi về phía Hoàng Minh. Hơi ấm từ ly cà phê phả vào không khí se lạnh của đêm mưa, mang theo một chút bình yên. Hoàng Minh ngồi xuống, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương quen thuộc. Anh khuấy nhẹ ly cà phê, nhìn những hạt đường tan dần trong chất lỏng đen sánh. Ngoài kia, tiếng mưa rơi tí tách trên mái hiên, tạo nên một bản nhạc nền êm ái cho sự tĩnh lặng đang bao trùm.
Trần Long nhìn Hoàng Minh một cách dò xét. Đôi mắt lanh lợi của anh ta không bỏ sót bất cứ chi tiết nào. "Sao? Có chuyện gì mà trông mày như người mất hồn vậy? Lại dự án mới căng thẳng à?" Long phá vỡ sự im lặng, giọng điệu có chút trêu chọc nhưng cũng pha lẫn sự quan tâm chân thành. Anh ta biết Hoàng Minh không phải là người dễ dàng bộc lộ cảm xúc, và việc Hoàng Minh chủ động tìm đến mình vào giờ này chắc chắn phải là một chuyện rất hệ trọng.
Hoàng Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt vô định nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa bắt đầu dày hạt hơn, tạo thành những vệt dài trên mặt kính. Anh hít một hơi sâu, như thể đang gom góp hết can đảm để nói ra những điều khó khăn nhất.
"Không phải công việc... Hay đúng hơn là... tất cả đều là công việc. Tao thấy trống rỗng lắm, Long ạ." Hoàng Minh nói khẽ, giọng anh trầm hơn mọi khi, pha chút mệt mỏi mà Long hiếm khi được nghe. Sự thừa nhận này như một lời thú tội, một sự buông bỏ lớp vỏ bọc kiên cường mà anh đã mang suốt bao nhiêu năm. Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ khi những lời đó thoát ra khỏi môi mình, dù biết rằng cuộc đối thoại thực sự chỉ mới bắt đầu.
Trần Long không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ, ánh mắt kiên nhẫn và thấu hiểu. Anh ta biết, để Hoàng Minh có thể mở lòng, cần phải có thời gian và sự tin tưởng tuyệt đối. Tiếng nhạc Jazz vẫn tiếp tục ngân nga, tiếng ly tách va chạm khẽ khàng từ quầy bar xa xa, và tiếng mưa ngoài hiên cứ thế tạo nên một không gian riêng tư, tách biệt cho hai người đàn ông đang đối mặt với những suy tư sâu kín nhất. Hoàng Minh lại khuấy ly cà phê của mình, như thể đang cố gắng khuấy tan đi những lo âu, những khoảng trống vô định đang chiếm lấy tâm trí anh. Anh cảm thấy hơi ấm từ ly cà phê truyền qua đầu ngón tay, một sự an ủi nhỏ nhoi giữa cái lạnh của đêm mưa và cái lạnh trong lòng anh.
***
Mưa đã ngớt dần, chỉ còn những giọt nước đọng trên tán lá cây khế cổ thụ trước hiên quán, lấp lánh dưới ánh đèn vàng dịu. Không gian quán "Ký Ức Đọng" càng về khuya càng yên tĩnh, chỉ còn tiếng nhạc Jazz chậm rãi và tiếng thì thầm của hai người đàn ông ở góc khuất. Hoàng Minh đã trút bỏ phần nào sự ngần ngại, bắt đầu trải lòng mình. Giọng anh trầm ấm, nhưng ẩn chứa một nỗi day dứt không thể che giấu, đôi khi dừng lại giữa chừng, như thể đang sắp xếp lại những mảnh ký ức vụn vỡ.
"Tao có tất cả những gì mình từng đặt ra, Long ạ. Tiền bạc, địa vị, sự nể trọng... Mới hôm qua thôi, tao vừa nhận được hợp đồng lớn nhất từ trước đến nay, cả Ông Hùng và Anh Khoa đều hết lời khen ngợi. Nhưng tao không thấy vui. Không một chút nào. Cứ như có một cái lỗ hổng lớn trong lòng vậy, mà mọi thành công kia chỉ làm nó càng rộng ra." Hoàng Minh miêu tả cảm giác nội tâm của mình, ánh mắt anh xa xăm nhìn vào hư vô, như đang cố gắng định hình cái vô hình. Anh cảm thấy bất lực trước chính cảm xúc của mình, một điều hoàn toàn xa lạ với con người lý trí, luôn kiểm soát mọi thứ của anh.
Trần Long vẫn lắng nghe, ánh mắt anh ta không rời Hoàng Minh. Anh biết bạn mình đang ở ngưỡng cửa của một sự thay đổi lớn, một cuộc khủng hoảng ý nghĩa mà bất cứ ai theo đuổi thành công vật chất cũng có thể gặp phải.
Hoàng Minh tiếp tục, giọng anh chậm lại, nặng trĩu hơn khi anh chạm đến phần ký ức nhạy cảm nhất. "Tao nhớ, có những lúc An... Lâm An, cô ấy rất cố gắng. Đặc biệt là khoảng một năm trước khi chúng tao chia tay. Cô ấy thường chủ động sắp xếp những buổi hẹn hò, những chuyến đi chơi nhỏ. Nhắn tin hỏi han tao mọi lúc, dù tao bận rộn đến mấy. Cô ấy còn chuẩn bị những bữa ăn tối, chờ đợi tao về dù có khi là rất muộn. Tao lúc đó chỉ nghĩ là cô ấy trưởng thành hơn, biết cách quan tâm hơn đến mối quan hệ của chúng tao, biết cách vun đắp cho tổ ấm nhỏ. Tao đã lý giải mọi hành động của cô ấy bằng một cách nghĩ rất... lý trí, rất 'đúng chuẩn'."
Anh khẽ lắc đầu, một nụ cười chua chát hiện trên môi. "Nhưng bây giờ nghĩ lại... có lẽ cô ấy đang tìm cách níu kéo, đang cố gắng cứu vãn một thứ gì đó mà tao, với cái đầu chỉ biết đến công việc, đã không hề nhận ra. Tao đã quá tập trung vào những con số, vào những dự án, vào cái gọi là 'tương lai vững chắc' mà tao nghĩ là mình đang xây dựng cho cả hai. Tao đã vô tình bỏ qua những tin nhắn đầy ẩn ý, những lời than thở nhẹ nhàng, những ánh mắt mong chờ, những lần cô ấy cố gắng chia sẻ cảm xúc. Tao chỉ trả lời hời hợt, hoặc đơn giản là 'Được rồi, anh biết rồi,' rồi lại vùi đầu vào màn hình máy tính. Tao đã bỏ qua quá nhiều tín hiệu. Tao đã vô tâm đến mức không nhận ra điều gì đang thực sự xảy ra trong tâm hồn cô ấy, và cả trong mối quan hệ của chúng tao nữa."
Hoàng Minh dừng lại, hít một hơi thật sâu, như thể nỗi hối tiếc đang siết chặt lồng ngực anh. Anh nhận ra rằng, sự vô tâm đó không chỉ hủy hoại mối quan hệ của họ, mà còn dần bào mòn chính bản thân anh, để lại một khoảng trống không thể lấp đầy bằng bất kỳ thành công nào. "Tao đã bỏ lỡ cô ấy, và cũng đã bỏ lỡ chính mình trong quá trình đó. Cái cảm giác trống rỗng này, nó là hệ quả của tất cả những gì tao đã vô tình bỏ qua, vô tình đánh mất."
Trần Long nhìn Hoàng Minh, ánh mắt anh ta giờ đây không còn vẻ trêu chọc mà thay vào đó là sự thấu hiểu sâu sắc. Anh ta đặt tay lên vai Hoàng Minh, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng sự ủng hộ vô điều kiện. "Mày bận rộn đến nỗi quên mất mình là ai ngoài cái chức danh giám đốc, Minh à," Long nói, giọng anh ta không hề phán xét mà đầy sự chân thành. "Cuộc sống không chỉ có công việc. Mày đã xây dựng một đế chế sự nghiệp vững chắc, nhưng lại bỏ hoang mảnh đất tâm hồn mình, để nó trở nên cằn cỗi và trống rỗng. Mày cần tìm lại chính mình, tìm những thứ khiến mày thực sự cảm thấy sống, không phải chỉ tồn tại."
Hoàng Minh gật đầu chậm rãi, những lời của Long như gỡ bỏ một nút thắt trong lòng anh, mang lại một sự rõ ràng đau đớn nhưng cần thiết. "Tao biết. Nhưng tao không biết bắt đầu từ đâu."
Trần Long cười nhẹ. "Lần trước tao đã bảo rồi, mày cứng đầu quá. Bây giờ thì thấy rồi chứ? Mày đã hy sinh quá nhiều thứ cho công việc, đến mức đánh mất cả khả năng cảm nhận. Cuộc đời không phải là một chuỗi các mục tiêu cần phải chinh phục, mà là một hành trình để trải nghiệm. Đừng chỉ sống để làm việc, hãy học cách sống để cảm nhận, để yêu thương, để kết nối."
Anh ta nhấp một ngụm cà phê, rồi tiếp tục đưa ra những lời khuyên thực tế. "Đi du lịch đi, đến những nơi mày chưa từng nghĩ tới. Học thêm cái gì đó mới, một sở thích nào đó hoàn toàn không liên quan đến công việc – chơi nhạc, vẽ, học một ngôn ngữ mới. Gặp gỡ những người mới, lắng nghe những câu chuyện khác. Hoặc đơn giản là, dừng lại và nhìn xem, mày thực sự thích gì ngoài những tập tài liệu này, ngoài những con số và lợi nhuận kia. Đừng sợ những điều 'phi lý trí', Minh. Đôi khi, chính những điều đó lại mang lại ý nghĩa thật sự cho cuộc sống."
Hoàng Minh nhìn bạn, trong ánh mắt anh giờ đây không còn sự vô định mà thay vào đó là một tia hy vọng le lói. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn thay đổi, muốn thoát ra khỏi cái vỏ bọc mà anh đã tự tạo ra cho mình. Anh đã nhận ra, điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Và giờ đây, anh không muốn tiếp tục sống một câu chuyện chỉ có một mình anh là người kể. Anh muốn tìm lại những mảnh ghép còn thiếu, không phải để hàn gắn quá khứ, mà để xây dựng một tương lai trọn vẹn hơn.
Anh gật đầu, một nụ cười yếu ớt nhưng chân thành nở trên môi. "Cảm ơn mày, Long."
"Không có gì, thằng bạn già. Mày còn cả một chặng đường dài phía trước đấy. Quan trọng là, mày đã chịu nhìn thẳng vào vấn đề. Đó mới là bước khởi đầu." Trần Long vỗ vai Hoàng Minh, ánh mắt đầy khích lệ.
Hoàng Minh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã trở nên tĩnh mịch hơn, chỉ còn những vệt sáng mờ ảo từ đèn đường xuyên qua những tán lá. Anh biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Thay đổi một lối sống đã ăn sâu vào tiềm thức, thay đổi cách tư duy đã định hình con người anh suốt bao nhiêu năm không phải là điều có thể làm trong một sớm một chiều. Nhưng anh cảm thấy một tia hy vọng, một khao khát mãnh liệt được tìm thấy một ý nghĩa mới cho cuộc đời mình. Anh sẽ bắt đầu một hành trình khám phá bản thân, tìm kiếm sở thích và ý nghĩa ngoài công việc, mở ra những chương mới trong cuộc sống anh. Và có lẽ, chính sự thay đổi này sẽ dẫn anh đến những cuộc gặp gỡ bất ngờ, những trải nghiệm mới, và một ngày nào đó, anh sẽ không còn cảm thấy khoảng trống không tên trong lòng mình nữa. Hoàng Minh nhấp một ngụm cà phê cuối cùng, cảm nhận vị đắng nhẹ và hơi ấm lan tỏa. Đây sẽ là khởi đầu của một cuộc sống khác.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.