Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 231: Mê Cung Ký Ức: Vết Nứt Không Thể Hàn Gắn
Ánh bình minh đầu đông yếu ớt len lỏi qua ô cửa kính lớn, vẽ nên những vệt sáng nhợt nhạt trên nền căn hộ tối giản của Hoàng Minh. Không khí se lạnh, nhưng bên trong anh còn lạnh lẽo hơn gấp bội. Chiếc ly sứ trắng tinh khôi, giờ đã nguội ngắt thứ cà phê đen đặc anh pha từ lúc nào, nằm trơ trọi trên bàn kính cạnh cửa sổ. Anh đã ngồi đó, từ khi những vì sao cuối cùng mờ đi trong màn đêm, cho đến lúc vầng dương mỏng manh bắt đầu mọc, nhưng tâm trí anh vẫn chìm trong một mớ hỗn độn không sao gỡ rối được. Vẻ mệt mỏi hằn sâu dưới đôi mắt vốn đã nhiều suy tư, gương mặt góc cạnh giờ đây càng thêm khắc khổ. Mái tóc gọn gàng đêm qua, giờ đã rối bời vì những lần anh vò đầu bứt tai trong vô thức.
Một đêm thức trắng, trôi qua như một kiếp. Anh đã cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức đang dần lung lay, nhưng càng cố gắng, chúng càng trở nên rời rạc, mâu thuẫn và trêu ngươi. Lời nói của Lâm An, cái cách cô nhìn anh với đôi mắt chất chứa nỗi thất vọng sâu thẳm, vẫn ám ảnh anh như một lời nguyền. "Trong ký ức của anh, có lần nào em đã khóc một mình không?" – câu hỏi đó cứ vang vọng, không ngừng nghỉ, như một tiếng chuông báo động trong một không gian yên tĩnh đến đáng sợ của tâm hồn anh. Rồi những câu chuyện cô kể, về những lần cô đơn, những tin nhắn không hồi đáp, những lần mong chờ và những lời hứa không thành hiện thực, đặc biệt là sự kiện cô bị ốm nặng hoặc suy sụp tinh thần "khoảng một năm trước chia tay", khi cô khao khát một sự quan tâm, một lời an ủi, nhưng anh chỉ đáp lại bằng sự logic và những lời khuyên thực tế.
Trong ký ức của Hoàng Minh, giai đoạn đó trôi qua thật êm đềm, thậm chí là bình yên đến lạ. Anh nhớ Lâm An mệt mỏi, anh đã khuyên cô nghỉ ngơi. Anh nhớ có những lúc cô buồn, anh đã cố gắng động viên bằng những lời lẽ anh cho là hợp lý nhất. Ký ức của anh là một chuỗi những ngày tháng không sóng gió, không bi kịch, không có những giọt nước mắt thầm lặng. Anh đã tin rằng họ chia tay êm đẹp, rằng tình yêu chỉ đơn thuần "hết hợp", như một lẽ tự nhiên không cần phải giải thích. Nhưng những lời của Lâm An như những viên đá sắc nhọn ném vào mặt hồ phẳng lặng ấy, tạo nên những gợn sóng dữ dội, xé toạc sự bình yên giả tạo mà anh đã vun đắp.
Anh vuốt mặt, cảm nhận sự gai góc của râu mọc lún phún và sự lạnh lẽo của làn da. Một tiếng thở dài thoát ra, nặng nề như trút bỏ gánh nặng của cả một đêm dài. Anh đứng dậy, bước chân nặng nề in hằn trên sàn gỗ. Căn hộ của anh, với thiết kế tối giản, tông màu lạnh chủ đạo xám, trắng, đen, cùng nội thất hiện đại và ít đồ trang trí rườm rà, thường mang lại cho anh cảm giác thanh lịch và yên tĩnh. Nhưng hôm nay, nó lại toát lên vẻ lạnh lẽo và cô đơn đến lạ thường. Ánh sáng tự nhiên tràn ngập vào ban ngày qua cửa sổ lớn, thường là nguồn năng lượng của anh, giờ đây lại chỉ làm nổi bật thêm sự u ám trong tâm trí.
Anh đi đi lại lại trong phòng, từng bước chậm rãi, vô định. Ánh mắt anh dừng lại ở kệ sách, nơi những cuốn sách về kinh tế, quản trị và tâm lý học được sắp xếp ngay ngắn. Anh đã từng tin rằng mọi vấn đề đều có thể được phân tích, mổ xẻ và giải quyết bằng logic. Nhưng giờ đây, trước mê cung ký ức này, tất cả những lý thuyết ấy đều trở nên vô nghĩa. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố vẫn đang chuyển mình, hối hả và ồn ào. Tiếng còi xe, tiếng còi tàu hỏa vọng lại từ xa, hòa vào tiếng điều hòa chạy êm ái trong căn phòng, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc nhưng anh không còn nghe thấy gì ngoài tiếng vọng của Lâm An trong đầu.
"Tại sao mình không nhớ? Hay là mình đã thật sự vô tâm đến vậy?" – tiếng độc thoại nội tâm của anh vang lên, không còn là câu hỏi tự vấn mà là một lời buộc tội đầy giằng xé. Sự bối rối và khó chịu cuộn xoáy trong anh như một cơn lốc. Anh đã từng là một người đàn ông lý trí, tự tin vào khả năng kiểm soát mọi thứ, đặc biệt là cảm xúc và ký ức của mình. Nhưng giờ đây, anh bất lực. Anh không thể tìm thấy một lời giải thích hợp lý nào cho sự khác biệt khủng khiếp giữa hai phiên bản ký ức.
Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Anh đã từng nghe câu đó, nhưng chưa bao giờ cảm nhận sâu sắc đến thế. Anh đã tin vào phiên bản của mình, một phiên bản mà anh là người đàn ông tốt, dù có thể khô khan, nhưng không hề vô tâm. Một phiên bản mà tình yêu kết thúc nhẹ nhàng, không nước mắt, không oán trách. Nhưng Lâm An đã kể một câu chuyện hoàn toàn khác, một câu chuyện mà anh, Hoàng Minh, là kẻ đã gây ra những nỗi đau, những giọt nước mắt thầm lặng mà anh không hề hay biết.
Cảm giác bất an bắt đầu len lỏi, gặm nhấm sự tự tin vốn có của anh. Liệu có phải anh đã sống một cuộc đời quá chú trọng vào những con số, những dự án, mà quên mất đi những cảm xúc mong manh của người mình yêu? Liệu có phải sự "lý trí" của anh đã biến thành một bức tường vô hình, ngăn cách anh với thế giới nội tâm của Lâm An? Anh cố gắng tìm một lý do, một cách để tự bào chữa, nhưng mỗi lần anh nghĩ đến một lý do, một lập luận, thì cái nhìn đầy thất vọng của Lâm An lại hiện lên, khiến mọi lời biện minh đều trở nên trống rỗng và vô nghĩa.
Mùi cà phê nguội nhạt nhòa trong không khí, hòa quyện với mùi gỗ mới của nội thất và thoang thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh dùng. Những mùi hương quen thuộc ấy, từng mang lại cho anh cảm giác an toàn và thuộc về, giờ đây lại chỉ làm tăng thêm cảm giác trống rỗng và lạc lõng. Anh cảm thấy như mình đang đứng giữa một hoang mạc mênh mông, nơi những dấu chân của quá khứ đã bị gió thời gian xóa nhòa, chỉ còn lại những ảo ảnh và sự thật méo mó.
Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ. Câu nói đó, một trong những cụm từ đặc trưng của câu chuyện này, cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, như một lời kết tội không thể chối cãi. Anh đã nhớ những buổi tối lãng mạn, những chuyến đi cùng nhau, những khoảnh khắc vui vẻ. Anh đã nhớ Lâm An luôn ở đó, bên cạnh anh, chia sẻ những khoảnh khắc. Nhưng anh đã hoàn toàn quên mất những khoảng thời gian cô đơn mà cô đã trải qua, những lần cô chờ đợi một tin nhắn, một lời hỏi han, một cái ôm mà không bao giờ nhận được từ anh. Sự vô tâm của anh, không phải là cố ý, mà là một sự vô tâm vô thức, một lỗ hổng trong nhận thức mà anh chưa bao giờ nhận ra.
Hoàng Minh quay trở lại bàn làm việc. Anh không mở "Album ảnh điện tử" nữa, vì anh biết nó sẽ chỉ hiển thị những nụ cười, những khoảnh khắc "bình yên" mà anh đã chọn để nhớ. Nó sẽ không thể kể cho anh nghe câu chuyện về những giọt nước mắt thầm lặng, về những nỗi đau mà Lâm An đã giấu kín. Những bức ảnh ấy, từng là bằng chứng cho một tình yêu đẹp, giờ đây lại trở thành những bức tường ngăn cách, khẳng định sự khác biệt giữa hai phiên bản ký ức.
Thay vào đó, anh mở một trình duyệt nhạc. Tay anh lướt nhẹ trên bàn phím, tìm kiếm "Danh sách nhạc Đêm mưa Hà Nội" – playlist mà anh và Lâm An đã cùng nhau tạo ra, từng giai điệu được chọn lọc cẩn thận, mang theo biết bao kỷ niệm. Anh nhớ rõ từng bài hát, từng ca từ. Nhấp chuột, và những giai điệu quen thuộc bắt đầu vang lên, len lỏi vào không gian tĩnh mịch của căn phòng.
Tiếng guitar acoustic nhẹ nhàng, hòa cùng giọng ca trầm ấm, chậm rãi đưa anh trở về những buổi tối "khoảng một năm trước chia tay". Anh nhắm mắt lại, cố gắng hồi tưởng. Anh nhớ những đêm mưa, hai người ngồi cạnh nhau trên sofa, bên ly trà nóng, cùng nghe những bản nhạc này. Anh nhớ cảm giác ấm áp, lãng mạn len lỏi qua từng câu hát. Anh nhớ cái cảm giác bình yên đến lạ, khi Lâm An tựa đầu vào vai anh, và anh thì ôm cô thật chặt. Những kỷ niệm ấy, trong ký ức của anh, vẫn vẹn nguyên, không một chút gợn sóng.
Từng nốt nhạc trôi qua, như từng trang nhật ký cũ được lật mở. Anh nghe thấy sự bình yên, sự dịu dàng, sự gắn kết. Nhưng không một nốt nhạc nào gợi lên sự cô đơn, không một giai điệu nào mang theo nỗi buồn, không một ca từ nào nhắc nhở anh về những giọt nước mắt của Lâm An. Tất cả những gì anh nhớ, vẫn chỉ là một bức tranh hoàn hảo về một mối tình êm đềm, nơi hai trái tim hòa chung nhịp đập, không có sự chia lìa, không có sự tổn thương.
"Mình đã từng cảm thấy bình yên đến vậy..." – anh tự nhủ, một cảm giác hoài niệm pha lẫn sự nghi ngờ dâng lên. "Hay đó chỉ là sự tự lừa dối của mình? Một ảo ảnh mà mình đã tạo ra để bảo vệ bản thân khỏi sự thật đau đớn?" Những câu hỏi xoáy sâu vào tâm trí anh, như những mũi khoan vô hình, khoét sâu vào lớp vỏ bọc lý trí mà anh đã dày công xây dựng. Anh cố gắng tìm kiếm, không phải bằng logic nữa, mà bằng cảm xúc. Anh cố gắng cảm nhận, cố gắng đặt mình vào vị trí của Lâm An, để xem liệu có một khoảnh khắc nào, một giai điệu nào, một lời hát nào, đã từng chứa đựng nỗi đau của cô mà anh đã vô tình bỏ qua. Nhưng không, ký ức của anh vẫn kiên cố như một pháo đài.
Hoàng Minh lắc đầu, một sự bực bội dâng trào. Anh mở mắt, ánh mắt mệt mỏi nhưng giờ đây chất chứa cả sự tức giận và thất vọng. Anh với tay, nhấn mạnh nút tắt nhạc. Tiếng nhạc im bặt, để lại một khoảng trống vắng lạnh lẽo trong không gian. Cảm giác khó chịu và tức giận bùng lên, không thể kìm nén được nữa. Anh đấm nhẹ xuống bàn, một tiếng "thịch" khô khốc vang lên, không đủ mạnh để gây đau đớn, nhưng đủ để giải tỏa một phần nhỏ sự phẫn nộ đang cuộn trào trong lồng ngực.
Sự thất bại trong việc tìm kiếm một manh mối, một bằng chứng dù nhỏ nhất trong chính ký ức của mình để xác nhận lời Lâm An, hoặc để bác bỏ nó, đã đẩy anh vào một góc tối. Anh tức giận với cái ký ức phản bội này, cái ký ức đã vẽ nên một bức tranh quá hoàn hảo, quá bình yên, để rồi giờ đây anh phải đối mặt với một sự thật trần trụi và đau đớn đến vậy. Anh tức giận với chính bản thân mình, với sự vô tâm mà anh không hề hay biết, với việc anh đã bỏ quên những nỗi đau của người mình yêu. Anh đã từng tin rằng mình là một người đàn ông chu đáo, dù không thể hiện ra ngoài bằng lời nói hoa mỹ, nhưng luôn cố gắng quan tâm bằng hành động. Giờ đây, niềm tin ấy đang sụp đổ.
Anh cảm thấy mình bị mắc kẹt giữa hai phiên bản của một sự thật, và cả hai đều đẩy anh vào một vực thẳm. Ký ức "bình yên" của anh càng được củng cố khi anh cố gắng hồi tưởng, càng cho thấy mức độ sâu sắc của sự khác biệt trong ký ức giữa anh và Lâm An. Anh nhận ra rằng, đây không chỉ là một sự hiểu lầm nhỏ, mà là một vực thẳm sâu hun hút, không thể nào lấp đầy. Điều đáng tiếc nhất không phải là đã chia tay, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện khác nhau.
Sự bất lực dâng lên tột độ. Anh đã cố gắng tìm một lối thoát, một lời giải thích, nhưng tất cả những gì anh tìm thấy chỉ là sự trống rỗng, là sự xác nhận rằng anh và Lâm An đã thực sự yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Cảm giác tức giận ngầm và sự bất lực này không phải là một cơn giận thoáng qua. Đó là một động lực mạnh mẽ, một ngọn lửa sẽ thôi thúc anh không ngừng tìm kiếm lời giải đáp, không chỉ trong ký ức của mình mà còn ở những nơi khác, những người khác. Anh nhận ra rằng anh cần một góc nhìn khác, một sự hỗ trợ từ bên ngoài, bởi vì một mình anh, với cái ký ức đầy lỗ hổng này, sẽ không bao giờ có thể lấp đầy được vực thẳm giữa hai câu chuyện tình yêu. Hoàng Minh không thể chấp nhận được sự thật này một cách dễ dàng. Anh sẽ không bỏ cuộc. Sự bối rối và khó chịu này là bước đầu tiên trong quá trình anh bắt đầu nghi ngờ và đặt câu hỏi về mọi thứ anh từng tin về mối quan hệ của mình, về con người anh trong tình yêu, và về bản chất của ký ức. Anh cần một lời giải thích, một sự thật, dù cho sự thật đó có đau đớn đến đâu.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.