Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 237: Bão Ngầm Nơi Ký Ức: Khi Cố Gắng Biến Thành Vô Vọng
Đêm đó, giấc ngủ của Hoàng Minh bị giằng xé bởi những mảnh vỡ ký ức, bởi tiếng cười của Lâm An hòa lẫn với ánh mắt xa xăm của cô, bởi sự bình yên của anh và sự im lặng đầy chất chứa của cô. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình đau đớn, một cuộc hành trình tìm kiếm những phần ký ức mà anh đã vô tình đánh mất.
***
Khoảng một năm về trước, khi màn đêm buông xuống thành phố, kéo theo những hạt mưa li ti giăng mắc trên khung cửa sổ lớn của căn hộ Hoàng Minh, Lâm An ngồi lặng lẽ trên chiếc sofa bọc da màu xám tro, đối diện với anh. Căn hộ của Minh An, như cái tên cô thường gọi đùa, là một sự phản chiếu hoàn hảo cho con người anh: tối giản, hiện đại, với những gam màu lạnh chủ đạo như xám, trắng, đen, và đầy ắp những thiết bị công nghệ. Ánh sáng từ màn hình laptop hắt lên gương mặt Hoàng Minh, in rõ từng đường nét góc cạnh, sống mũi thẳng và đôi mắt sâu đang tập trung cao độ vào những dòng code hay bảng tính phức tạp. Tiếng gõ phím dứt khoát của anh vang lên đều đặn trong không gian tĩnh mịch, hòa cùng tiếng điều hòa chạy êm ái và những âm thanh xa xăm của thành phố vẫn chưa ngủ hẳn – tiếng còi xe, tiếng còi tàu hỏa từ một nơi nào đó vọng lại, như những nốt nhạc lạc lõng trong bản giao hưởng của sự cô đơn.
Lâm An khẽ hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi gỗ mới, mùi sách và thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh vẫn dùng, tất cả đều quen thuộc đến đáng sợ. Nhưng đêm nay, những mùi hương ấy dường như càng làm nổi bật lên khoảng cách vô hình giữa hai người. Cô nhìn những ngón tay anh lướt thoăn thoắt trên bàn phím, đôi khi nhíu mày suy nghĩ, đôi khi gật gù hài lòng. Anh đang ở ngay trước mặt cô, nhưng tâm trí anh lại ở một nơi rất xa, nơi những con số, những dự án và những thành công đang chờ đợi.
“Anh có thấy dạo này chúng ta ít nói chuyện thật lòng với nhau không, Minh?” Lâm An cất tiếng, giọng cô nhẹ như một làn gió thoảng qua, gần như bị nuốt chửng bởi tiếng gõ phím.
Hoàng Minh không ngẩng đầu lên ngay. Anh gõ thêm vài phím nữa, rồi mới chậm rãi ngước mắt. Đôi mắt anh vẫn giữ vẻ tập trung, pha chút mệt mỏi nhưng không hề có sự bối rối. Anh thở dài nhẹ, một tiếng thở dài mà Lâm An đã quá quen thuộc, mang theo sự bận rộn và một chút thiếu kiên nhẫn. “Anh hơi bận dự án này, An à. Em đừng nghĩ nhiều quá. Mọi thứ vẫn ổn mà.” Giọng anh trầm, đều đều, như đang trấn an một đứa trẻ, không phải một người yêu đang cố gắng tìm kiếm sự kết nối.
“Nhưng em cảm thấy có gì đó… không ổn,” Lâm An kiên trì. Cô khẽ dịch chuyển, hơi nghiêng người về phía anh, cố gắng thu hút sự chú ý trọn vẹn của anh. “Em muốn chúng ta dành thời gian cho nhau nhiều hơn. Không phải chỉ là ngồi cùng một phòng, mà là thực sự bên nhau, thực sự trò chuyện, chia sẻ.” Cô đưa bàn tay mình, đặt nhẹ lên mu bàn tay anh, nơi anh vừa rút ra khỏi bàn phím. Ngay lập tức, anh khẽ giật mình, rồi nhẹ nhàng rút tay về, lại đặt lên bàn phím, như một hành động vô thức, một phản xạ được lập trình.
Hoàng Minh lại gõ thêm vài phím. “Anh biết mà, anh sẽ cố gắng. Anh hứa. Em cứ yên tâm đi ngủ trước đi.” Anh nói, giọng vẫn điềm đạm, nhưng ánh mắt đã quay trở lại màn hình laptop. Lời hứa của anh nghe có vẻ chân thành, nhưng lại thiếu đi sự hiện diện. Đó là một lời hứa của tương lai, một tương lai xa vời mà cô cảm thấy mình không có cách nào chạm tới.
Lâm An rút tay lại, cảm giác lạnh buốt lan tỏa từ đầu ngón tay đến tận sâu bên trong trái tim. Cô tựa lưng vào thành ghế, thở dài một cách nặng nề, tiếng thở dài mang theo tất cả sự kiệt sức và thất vọng. Ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo, đẹp đẽ nhưng xa cách. Cô cảm thấy mình như một vì sao nhỏ bé, trôi nổi giữa không gian rộng lớn, khao khát một sự kết nối, nhưng chỉ nhận lại sự im lặng và những lời hứa hão huyền. Cô đơn, dù đang ở bên anh. Một bức tường vô hình, vững chắc và lạnh lẽo, đã được dựng lên giữa họ, và cô, bằng tất cả sức lực của mình, cũng không thể nào phá vỡ nó. Cô đã cố gắng, cố gắng rất nhiều, nhưng dường như tất cả đều vô vọng. Trong ký ức của anh, có lẽ khoảnh khắc này chỉ là một buổi tối bình thường, khi anh bận rộn với công việc và cô ngoan ngoãn ngồi cạnh. Nhưng trong ký ức của cô, đó là một trong vô vàn những khoảnh khắc cô độc, khi tình yêu của cô bị bỏ quên, bị lãng quên giữa bộn bề cuộc sống của anh. Nỗi tức giận bắt đầu âm ỉ cháy, hòa lẫn với sự mệt mỏi và nỗi buồn.
***
Chiều hôm sau, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua khung cửa sổ nhỏ được trang trí bằng giàn cây leo, rọi vào căn hộ của Thanh Mai – nơi Lâm An thường tìm đến để trốn tránh khỏi sự ngột ngạt của chính mình. Đây là một không gian hoàn toàn đối lập với căn hộ của Hoàng Minh: tông màu ấm áp của be, xanh lá cây và nâu đất, những đồ gốm thủ công xinh xắn, tranh vẽ nhỏ treo tường, và rất nhiều cây cảnh xanh tươi. Tiếng chim hót líu lo từ chậu cây cảnh đặt trên ban công, tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ, và tiếng gió luồn qua khung cửa sổ tạo nên một bầu không khí yên bình đến lạ. Mùi đất ẩm từ những chậu cây, mùi tinh dầu sả thoang thoảng, và hương hoa tươi từ một bình hoa nhỏ trên bàn khiến tâm hồn cô có chút dịu lại.
Nhưng sự bình yên đó không thể nào xoa dịu được nỗi bão giông trong lòng Lâm An. Cô ngồi bệt xuống sàn gỗ, tay cầm chiếc cốc cà phê bằng sứ trắng, một vết keo dán thô kệch chạy dài từ miệng cốc xuống gần đáy. Đó là chiếc cốc mà Hoàng Minh đã vô tình làm rơi cách đây vài tháng, khi anh đang vội vã chuẩn bị đi làm. Anh chỉ buông một câu "Xin lỗi em, anh mua cái khác nhé" rồi vội vã rời đi, để lại cô một mình với những mảnh vỡ. Cô đã tự mình nhặt nhạnh từng mảnh, cẩn thận dán lại. Vết keo dán không thể nào che giấu được vết nứt, nó chỉ khiến nó trở nên rõ ràng hơn, một vết sẹo xấu xí trên nền sứ trắng tinh.
“Anh nói sẽ cố gắng, nhưng ‘cố gắng’ của anh là gì? Là để em tự mình đối mặt với những vết nứt này sao?” Lâm An thì thầm, giọng cô lạc đi trong không gian tĩnh lặng, như đang nói với chính mình, hoặc với chiếc cốc vô tri. Cô vuốt ve vết keo dán thô ráp, cảm nhận sự lạnh lẽo và cứng nhắc của nó. Mỗi lần nhìn thấy chiếc cốc này, cô lại nhớ về khoảnh khắc đó, nhớ về sự vội vã của Hoàng Minh, và sự vô tâm của anh. Anh đã không hề để ý rằng cô đã phải cố gắng như thế nào để hàn gắn nó, để giữ lại một phần ký ức nhỏ bé của hai người.
Cô bật chiếc điện thoại lên, tìm đến danh sách nhạc "Đêm mưa Hà Nội" mà cô đã dày công chọn lọc, với hy vọng những giai điệu quen thuộc sẽ mang lại chút an ủi. Những bản nhạc jazz buồn bã, những lời ca u hoài về tình yêu và nỗi nhớ. Cô đã từng chia sẻ playlist này với Hoàng Minh, đã từng hy vọng anh sẽ dành thời gian lắng nghe cùng cô, để hiểu những cảm xúc mà cô gửi gắm vào đó. Nhưng anh chỉ đáp lại bằng một cái gật đầu nhẹ và một câu nói vô thưởng vô phạt: "Hay đấy, em nghe đi." Anh đã không nghe. Anh đã không dành thời gian. Những lời hứa về một buổi tối lãng mạn dưới mưa, về những câu chuyện được kể, về những cảm xúc được sẻ chia, tất cả đều tan biến như hơi nước.
Bản nhạc đầu tiên vừa cất lên, một giai điệu piano trầm buồn, nhưng Lâm An không thể chịu đựng được nữa. Cô cảm thấy một sự trống rỗng đến cùng cực. Những giai điệu này, từng là nguồn an ủi, giờ đây chỉ khuấy động thêm nỗi đau và sự thất vọng. Cô nhanh chóng tắt nhạc. Tiếng im lặng đột ngột ập đến, càng làm nổi bật sự hỗn loạn trong tâm trí cô.
Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má. Không phải là những giọt nước mắt nức nở, mà là những giọt nước mắt lặng lẽ, vô vọng, như những giọt mưa đêm qua, thấm đẫm tâm hồn. “Cái cốc này vỡ, mình tự dán lại. Tình yêu của chúng ta rạn nứt, cũng chỉ mình mình cố gắng hàn gắn… Anh thậm chí còn không để ý.” Cô nắm chặt chiếc cốc trong tay, cảm giác nhói đau khi những vết keo dán cọ vào lòng bàn tay. Giữa sự yên bình của căn hộ này, cô lại cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết. Sự cố gắng của cô, sự hy vọng của cô, tất cả đều đang trở thành gánh nặng, trở thành sự vô vọng.
Trong khoảnh khắc ấy, một tia sáng lóe lên trong tâm trí cô, không phải của hy vọng, mà là của sự giận dữ. Cô đã quá mệt mỏi với việc cố gắng một mình, với việc dán lại những mảnh vỡ mà anh không hề nhận ra. Cô đã quá mệt mỏi với sự vô tâm của anh, với những lời hứa không thành hiện thực. Cô đã quá mệt mỏi với việc phải là người duy nhất nhìn thấy những vết nứt, người duy nhất cố gắng hàn gắn.
Lâm An đứng dậy, bước đến thùng rác. Không một chút do dự, cô ném chiếc cốc cà phê đã dán lại vào đó. Tiếng sứ vỡ lạch cạch vang lên khô khốc, như một âm thanh dứt khoát chấm dứt một điều gì đó. Cô sẽ không dán lại nữa. Cô sẽ không cố gắng một mình nữa. Một quyết định lạnh lùng, nhưng lại mang theo một sự giải thoát đau đớn. Nỗi tức giận âm ỉ trong cô giờ đây đã không còn là một đốm lửa nhỏ, mà đã bắt đầu bùng lên thành một ngọn lửa, thiêu cháy đi sự cam chịu và chấp nhận.
***
Vài ngày sau đó, vào một chiều cuối tuần dịu mát, Lâm An gặp Mai Lan tại “Quán Cà Phê ‘Ký Ức Đọng’”. Quán vẫn vậy, với những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ, mùi cà phê rang xay nồng nàn và tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng. Không khí hoài niệm của quán, đáng lẽ phải mang lại sự an ủi, giờ đây lại càng làm Lâm An thêm day dứt. Mỗi góc nhỏ, mỗi vật dụng trang trí đều gợi nhắc về những lần cô và Hoàng Minh từng đến đây, từng ngồi ở đây, từng chia sẻ những câu chuyện. Nhưng những ký ức đó, trong tâm trí cô, giờ đây đã nhuốm một màu xám xịt của sự cô đơn.
Mai Lan, với vẻ ngoài dễ thương, đôi mắt to tròn và nụ cười rạng rỡ, ngồi đối diện Lâm An. Cô ấy có mái tóc uốn xoăn nhẹ, được tạo kiểu cầu kỳ hơn một chút, và mặc một bộ váy màu xanh ngọc tươi sáng, đối lập hoàn toàn với gam màu trầm của Lâm An. Mai Lan nhìn thấy sự khác lạ trong ánh mắt bạn mình. Lâm An không còn vẻ u buồn cam chịu thường thấy, mà thay vào đó là một sự mệt mỏi cùng cực, pha lẫn một chút gai góc mà Mai Lan chưa từng thấy.
“Em mệt mỏi quá, Lan à. Em đã cố gắng rất nhiều, nhưng anh ấy thậm chí còn không nhận ra,” Lâm An cất tiếng, giọng cô khàn đi vì cảm xúc d���n nén. Cô nắm chặt cốc trà trên tay, hơi nóng từ cốc lan tỏa vào lòng bàn tay, nhưng không thể xua đi cái lạnh trong lòng.
Mai Lan nhẹ nhàng đặt tay lên tay Lâm An, ánh mắt đầy sự quan tâm và thấu hiểu. “An à, không phải lỗi của cậu. Có lẽ anh ấy quá vô tâm, hoặc không đủ tinh tế để hiểu cảm xúc của cậu.” Giọng Mai Lan trong trẻo, nhưng lời nói lại chứa đựng sự chân thành và động viên. “Tớ đã nói rồi mà, cậu không thể cứ mãi chạy theo một người không chịu nhìn về phía cậu.”
Lâm An nhìn thẳng vào mắt Mai Lan, ánh mắt cô giờ đây không còn sự yếu đuối, mà là một sự thất vọng sâu sắc, gần như biến thành tức giận. “Em không biết em có thể chịu đựng được bao lâu nữa. Cảm giác như em đang yêu một mình vậy.” Cô buông lời, từng chữ nặng trĩu, như trút bỏ gánh nặng đang đè nén bấy lâu. “Anh ấy luôn nói ‘mọi thứ vẫn ổn’, ‘em đừng nghĩ nhiều quá’. Nhưng mọi thứ có ổn đâu, Lan? Em không ổn. Em đang vỡ vụn bên trong, nhưng anh ấy không nhìn thấy. Anh ấy không muốn nhìn thấy.”
Mai Lan khẽ siết chặt tay Lâm An. “Tớ hiểu. Cảm giác như cậu đang hét lên giữa một căn phòng trống rỗng vậy.”
“Hét lên rồi im lặng,” Lâm An tiếp lời, một nụ cười chua chát hiện lên trên môi. “Và rồi anh ấy quay sang hỏi ‘Sao em im lặng vậy?’.” Cô ngừng lại, hít một hơi sâu, đôi mắt nhìn thẳng vào khoảng không, như thể Hoàng Minh đang đứng đó, nghe từng lời cô nói. “Em giận lắm, Lan. Giận vì anh ấy quá khăng khăng mọi thứ đều ổn, trong khi em đang vỡ vụn bên trong. Giận vì anh ấy vô tâm đến mức không nhận ra, và giận vì chính em đã cho phép mình chịu đựng điều đó quá lâu.”
Ánh mắt Lâm An, từng tràn đầy buồn bã và cam chịu, giờ đây ánh lên sự tức giận rõ ràng. Nó không phải là một sự tức giận bùng nổ, mà là một ngọn lửa âm ỉ đã được nung nấu qua bao nhiêu ngày tháng. Mai Lan cảm nhận được sự thay đổi đó. Đây không còn là Lâm An của ngày xưa, người luôn cố gắng thấu hiểu và nhượng bộ. Đây là một Lâm An đã kiệt sức, đã thất vọng đến tận cùng, và đã bắt đầu cảm thấy phẫn nộ.
"Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ." Lời nói của Lâm An vang vọng trong tâm trí cô, không còn là một lời trách móc Hoàng Minh, mà là một lời tự vấn, một sự thừa nhận đau đớn về sự thật mà cô đã cố gắng lờ đi bấy lâu. Cô đã ở đó, luôn ở đó, nhưng anh chưa bao giờ thực sự nhìn thấy cô, chưa bao giờ thực sự lắng nghe cô. Cô đã chờ đợi, chờ đợi anh nhận ra, chờ đợi anh quay lại, chờ đợi anh thấu hiểu. Nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là sự im lặng, sự vô tâm và những lời hứa hão huyền.
Mai Lan nhìn bạn mình, nhận ra một điều gì đó đã vỡ vụn bên trong Lâm An, và một điều gì đó mới, cứng rắn hơn, đang bắt đầu hình thành. Cô biết, đây không phải là kết thúc của câu chuyện, mà là khởi đầu cho một chương mới. Một chương mà Lâm An sẽ không còn chấp nhận sự im lặng và sự vô tâm nữa. Nỗi tức giận tích tụ này, sự kiệt sức này, sẽ sớm dẫn đến một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi, một cuộc đối đầu mà Hoàng Minh sẽ phải đối mặt với những gì anh đã vô tình bỏ quên. Và có lẽ, khi đó, anh sẽ phải đối mặt với sự hối tiếc, một sự hối tiếc mà anh chưa từng nghĩ tới.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.