Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 295: Sự An Nhiên Của Kẻ Vô Tâm

Ngoài kia, thành phố đã chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió khẽ lay động tán lá cây. Lâm An nhắm mắt lại, cảm nhận một sự bình yên mong manh đang len lỏi vào trái tim cô. Cô đã buông bỏ. Và trong sự buông bỏ ấy, cô tìm thấy một chút nhẹ nhõm, một chút hy vọng về một tương lai mà ở đó, cô không còn phải tự mình nuốt ngược những giọt nước mắt nữa. Cô sẽ kể lại tất cả những điều này, từng chi tiết một, cho Hoàng Minh nghe, khi thời điểm thích hợp đến. Nhưng bây giờ, cô chỉ muốn được Mai Lan ôm chặt, và được khóc cho chính mình.

***

Trong căn hộ của Hoàng Minh, sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối, chỉ có tiếng điều hòa chạy êm ái và tiếng gõ phím đều đặn vang lên từ bàn làm việc. Ánh đèn LED dịu nhẹ từ trần nhà hắt xuống, phủ lên không gian một tông màu lạnh chủ đạo của xám, trắng và đen, phản chiếu trên mặt kính bàn làm việc và lớp kim loại bóng loáng của chiếc laptop. Hoàng Minh, với dáng người cao ráo, cân đối, ngồi thẳng lưng trước màn hình, đôi mắt sâu chăm chú vào những dòng code và biểu đồ phức tạp. Khuôn mặt anh góc cạnh, sống mũi thẳng, không một chút biểu cảm thừa thãi, chỉ có sự tập trung cao độ. Mùi gỗ mới từ nội thất, thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp và chút mùi cà phê phin còn vương vấn từ buổi tối, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí thanh lịch, yên tĩnh, nhưng đôi khi lại mang một vẻ lạnh lẽo đến khó tả.

Điện thoại đặt cạnh bàn rung lên nhè nhẹ, một tiếng "ding" nhỏ xíu gần như bị tiếng gõ phím nuốt chửng. Hoàng Minh không vội vã, anh đợi đến khi hoàn thành một đoạn mã quan trọng mới đưa tay với lấy. Màn hình hiện lên tên Lâm An, cùng một dòng tin nhắn ngắn gọn. Anh đọc, nét mặt chỉ khẽ nhíu mày rất nhẹ, một thoáng suy nghĩ lướ qua trong đôi mắt sâu thẳm, rồi nhanh chóng giãn ra, thay bằng một biểu cảm trung tính, gần như là sự chấp nhận. Anh đặt điện thoại xuống, ánh mắt vẫn hướng về phía màn hình máy tính, nhưng thực chất, anh không còn nhìn thấy gì nữa. Tâm trí anh trôi dạt về dòng tin nhắn vừa đọc.

"Cuối cùng thì cũng đến lúc này," anh tự nhủ, giọng nói nội tâm trầm lắng, không chút dao động. "Có lẽ là tốt cho cả hai." Anh thở ra một hơi thật khẽ, gần như vô hình, một hơi thở mang theo sự nhẹ nhõm, như thể một gánh nặng vô hình vừa được đặt xuống. Trong suy nghĩ của anh, mối quan hệ này đã đi vào ngõ cụt từ lâu, nó giống như một phương trình phức tạp mà anh đã cố gắng tìm lời giải nhưng không có kết quả. Cuộc chia tay, trong nhận thức của anh, là một điều tất yếu, một kết cục hợp lý cho một chuỗi những sự việc không mấy suôn sẻ. Không có tranh cãi, không có giằng xé, không có những lời lẽ nặng nề. Mọi thứ diễn ra một cách văn minh, nhẹ nhàng, như một buổi chiều tà buông xuống không một gợn mây. "Một sự giải thoát êm đềm," anh tự định nghĩa.

Anh nhắm mắt lại một lúc, không phải vì mệt mỏi, mà như để thiết lập lại tâm trí, để xóa đi những hình ảnh của Lâm An đang lảng vảng. Khi mở mắt ra, anh ép mình quay trở lại với công việc. Những con số, những thuật toán, những dòng code khô khan nhưng logic, đó mới là thế giới mà anh cảm thấy an toàn và kiểm soát được. Anh gõ phím nhanh hơn một chút, mỗi cú chạm đều dứt khoát, như thể đang cố gắng gạt bỏ hoàn toàn suy nghĩ về Lâm An ra khỏi tâm trí. Anh không cho phép bản thân chìm sâu vào bất kỳ cảm xúc nào, dù là tiếc nuối hay buồn bã. Đối với Hoàng Minh, cảm xúc là những thứ không thể lượng hóa, không thể kiểm soát, và vì vậy, anh luôn cố gắng giữ chúng ở một khoảng cách an toàn. Anh cần sự rõ ràng, sự minh bạch, và sự hợp lý trong mọi quyết định. Và việc kết thúc mối quan hệ này, trong lý trí của anh, là điều hợp lý nhất.

***

Trưa hôm sau, quán cà phê "Ký Ức Đọng" vẫn mang một vẻ yên bình và hoài niệm như mọi khi. Tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng, du dương len lỏi qua từng góc nhỏ, hòa cùng tiếng lật trang sách xào xạc và tiếng ly tách va chạm khẽ khàng. Hoàng Minh và Trần Long ngồi ở một góc quen thuộc, nơi ánh nắng nhẹ đầu mùa đông xiên qua khung cửa sổ lớn, tạo nên những vệt sáng ấm áp trên nền gỗ cũ. Không khí se lạnh từ bên ngoài dường như bị giữ lại ở ngưỡng cửa, nhường chỗ cho mùi cà phê rang xay nồng nàn, thoảng hương hoa nhài từ ban công và mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua. Trần Long, với vẻ ngoài năng động và khỏe khoắn, mái tóc cắt ngắn gọn gàng, đôi mắt lanh lợi và nụ cười thường trực, đang chăm chú lắng nghe Hoàng Minh.

Hoàng Minh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng nhẹ nhàng tan chảy trên đầu lưỡi, sau đó đặt ly xuống bàn một cách điềm đạm. "An và tôi đã chia tay rồi," anh nói, giọng điệu bình thản, khách quan, như thể đang kể về một sự kiện đã xảy ra với một người khác. Anh không biểu lộ bất kỳ sự dao động cảm xúc nào, khuôn mặt vẫn giữ vẻ điềm đạm thường thấy. Đối với anh, việc này không có gì phải che giếm hay bi lụy.

Trần Long nhướng mày, có vẻ ngạc nhiên nhưng cũng không quá sốc. Anh biết mối quan hệ của bạn mình không phải lúc nào cũng suôn sẻ, dù Hoàng Minh ít khi chia sẻ sâu sắc về những vấn đề đó. "Vậy sao? Tao tưởng chúng mày vẫn ổn chứ?" Long hỏi, giọng pha chút tò mò.

Hoàng Minh lắc đầu nhẹ. "Thực ra, đây là điều tốt nhất," anh tiếp tục, giải thích mọi thứ bằng một chuỗi những lập luận logic mà anh đã xây dựng trong tâm trí mình. "Chúng tôi đã cố gắng, nhưng có những thứ không thể ép buộc. Cả hai đều có những định hướng riêng, những mong muốn khác biệt. Càng kéo dài, có lẽ sẽ càng làm tổn thương nhau." Anh đưa tay xoay xoay ly cà phê, ánh mắt lướt qua những người ngồi xung quanh trong quán. "Mọi chuyện diễn ra rất êm đẹp, không cãi vã, không giận dỗi. Chỉ là nhận ra rằng, chúng tôi không còn hợp nhau nữa thôi." Anh nhấn mạnh vào từ "êm đẹp", như thể đó là một điểm cộng, một thành tựu đáng tự hào cho một cuộc chia tay.

Trần Long gật gù, hiểu ý. Anh là kiểu người thực tế, và lời giải thích của Hoàng Minh, dù khô khan, nhưng lại rất hợp lý trong mắt anh. "Nếu mày thấy ổn thì là tốt rồi," Long nói, sau đó đưa tay vỗ nhẹ vào vai Hoàng Minh, ánh mắt đầy sự ủng hộ. "Đàn ông phải mạnh mẽ mà tiến lên chứ. Có gì đâu mà phải buồn bã, phí thời gian." Long mỉm cười, vẻ vô tư thường thấy của anh. "Cứ tập trung vào công việc, vào những mục tiêu của mình. Tình yêu thì lúc nào chẳng có, quan trọng là bản thân mình phải ổn đã."

Hoàng Minh khẽ mỉm cười đáp lại, một nụ cười gần như vô cảm, chỉ mang tính xã giao. Anh cảm thấy một sự đồng điệu với lời khuyên của Trần Long. Công việc, mục tiêu, sự ổn định của bản thân – đó luôn là những ưu tiên hàng đầu của anh. Cuộc chia tay này, trong mắt anh, không phải là một mất mát, mà là một sự tái cấu trúc, một bước tiến tới sự tối ưu hóa cho cuộc sống của anh. Anh tin rằng, mọi thứ đang đi đúng quỹ đạo, đúng như những gì anh đã dự liệu. Mối quan hệ với Lâm An đã kết thúc một cách "văn minh", không để lại hậu quả hay sự ràng buộc cảm xúc nào. Anh uống cạn ly cà phê, cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lồng ngực. Mùi cà phê vẫn còn vương vấn, nhưng trong tâm trí anh, mọi thứ về mối tình vừa qua dường như đã được gói ghém lại gọn gàng, đặt vào một góc khuất của ký ức, không còn ảnh hưởng đến hiện tại.

***

Một tuần sau cuộc chia tay "êm đẹp", Hoàng Minh vẫn chìm đắm trong nhịp sống hằng ngày của mình, thậm chí còn hiệu quả hơn trước. Đêm muộn, căn hộ của anh vẫn tĩnh lặng, chỉ có tiếng điều hòa chạy êm ái và ánh đèn bàn chiếu sáng một vùng nhỏ trên bàn làm việc. Bên ngoài cửa sổ kính lớn, thành phố đã chìm vào bóng tối, chỉ còn lại những đốm sáng lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Mùi gỗ mới vẫn thoảng nhẹ trong không khí, cùng với mùi giấy và mực từ những bản vẽ kỹ thuật đang dang dở.

Hoàng Minh đang làm việc. Anh chìm đắm trong các bản vẽ kiến trúc phức tạp, những con số khô khan nhưng đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối. Mỗi nét vẽ, mỗi phép tính đều được thực hiện với sự tập trung cao độ. Anh cảm thấy mình đang hiệu quả hơn bao giờ hết, mọi năng lượng đều được dồn vào công việc, không bị phân tâm bởi bất kỳ điều gì khác. Thành công trong công việc là một minh chứng cho sự đúng đắn của những lựa chọn anh đã đưa ra, bao gồm cả việc kết thúc mối quan hệ vừa qua. "Công việc là cách tốt nhất để vượt qua mọi thứ," anh tự nhủ, lặp lại câu nói mà anh thường dùng để lý giải cho sự tập trung gần như ám ảnh của mình. "Mọi thứ đang đi đúng quỹ đạo."

Anh miệt mài làm việc thêm một lúc nữa, tiếng gõ phím và tiếng chuột máy tính là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng. Rồi đột nhiên, anh dừng lại. Tay anh đưa lên xoa thái dương, một cử chỉ hiếm hoi cho thấy sự mệt mỏi. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ kính, nơi những ánh đèn thành phố xa xăm nhấp nháy, vô cảm. Một khoảng trống, một sự tĩnh lặng đến lạ lùng bao trùm lấy anh. Đó không phải là sự yên bình mà anh thường tìm kiếm, mà là một cảm giác thiếu vắng mơ hồ, một sự trống rỗng mà anh không thể gọi tên. Nó không phải là nỗi buồn, cũng không phải sự hối tiếc. Chỉ là một cái gì đó không rõ ràng, len lỏi vào tâm trí anh như một làn sương mỏng, khiến anh cảm thấy hơi chênh vênh.

"Tại sao lại có cảm giác này?" anh tự hỏi, giọng nội tâm thoáng chút bối rối. "Trống rỗng ư? Không, chắc là do chưa ngủ đủ thôi." Anh cố gắng lý giải nó bằng những nguyên nhân logic nhất: sự mệt mỏi vì làm việc quá sức, thiếu ngủ, hoặc đơn giản là cơ thể đang cần nghỉ ngơi. Anh không muốn đào sâu vào cái cảm giác khó hiểu đó, không muốn cho phép nó định hình hay ảnh hưởng đến tâm trạng của mình. Anh lắc đầu nhẹ, như thể muốn xua tan đi những ý nghĩ không cần thiết.

Anh quay trở lại với công việc, nhưng lần này, cường độ làm việc của anh dường như cao hơn một chút, dứt khoát hơn, gần như là một nỗ lực để lấp đầy cái khoảng trống vừa xuất hiện. Anh tập trung tối đa, vùi mình vào những con số và bản vẽ, cố gắng đẩy lùi mọi suy nghĩ không liên quan. Chiếc máy tính phản chiếu ánh đèn LED dịu nhẹ lên khuôn mặt anh, vẫn điềm đạm và tập trung, như một bức tường vững chắc che giấu đi bất kỳ sự dao động nội tâm nào. Anh không biết rằng, cái cảm giác trống rỗng mơ hồ đó, cái điều mà anh vội vã gạt bỏ, chính là một phần của sự thiếu vắng mà anh chưa thể nhận ra. Anh nhớ những lúc Lâm An ở đó, nhưng đã quên mất những lúc cô chờ đợi. Và anh cũng chưa hề biết, cái sự "êm đẹp" trong ký ức của anh, lại là nỗi đau xé lòng mà cô đã phải tự mình nuốt ngược.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free