Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 320: Khi Ký Ức Vỡ Vụn: Hỗn Loạn Thức Tỉnh
Tiếng chuông gió lại rung lên khẽ khàng khi cánh cửa quán cà phê "Ký Ức Đọng" mở ra và khép lại, mang theo hình bóng nhỏ nhắn của Lâm An rời đi, như một đoạn kết cho một câu chuyện tình yêu dang dở. Hoàng Minh vẫn ngồi đó, bất động, nhìn chằm chằm vào ly cà phê đã nguội lạnh trước mặt. Hơi ấm của ly cà phê đã biến mất hoàn toàn, giống như hơi ấm của tình yêu giữa anh và Lâm An. Chiếc đồng hồ khắc tên trên cổ tay anh, chiếc đồng hồ mà anh đã tặng cô ba năm về trước, giờ đây dường như nặng hơn bao giờ hết, nặng trĩu với những ký ức mà anh đã vô tình lãng quên, nặng trĩu với nỗi đau mà anh đã không hề hay biết. Anh biết, đây không phải là kết thúc, mà là sự khởi đầu cho một hành trình tự vấn, một hành trình đối mặt với chính bản thân mình. Quyết định chia tay dứt khoát của Lâm An, dù đau khổ, báo hiệu rằng cô sẽ không quay đầu lại, và quá trình chữa lành của cô đã bắt đầu.
Hoàng Minh vẫn ngồi bất động tại bàn quen thuộc, tách cà phê đã nguội ngắt như một chứng nhân câm lặng cho những gì vừa xảy ra. Tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng vẫn vang lên từ chiếc loa nhỏ treo góc quán, nhưng đối với anh, nó chỉ còn là một âm thanh vô nghĩa, lẫn vào tiếng vọng của những lời Lâm An vừa nói. Tiếng lật trang sách đâu đó, tiếng ly tách va chạm khẽ khàng từ quầy bar, tất cả đều trở nên xa xôi, mờ ảo như một bức tranh bị nhòe đi. Mùi cà phê rang xay nồng nàn, mùi gỗ cũ quen thuộc của quán, thoảng hương hoa nhài từ ban công – những mùi hương từng mang đến sự bình yên, giờ đây chỉ gợi lên một sự trống rỗng đến não nề, một sự ngột ngạt khó tả. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng và đèn dây vốn dĩ ấm cúng, giờ đây lại càng làm nổi bật cái lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm hồn anh.
Anh đưa tay lên ôm đầu, nhắm nghiền mắt, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép ký ức vừa bị Lâm An phá vỡ. "Không thể nào... mọi chuyện đâu có tệ đến vậy?" – một tiếng nói vang lên trong tâm trí anh, yếu ớt và đầy hoài nghi. Anh đã luôn tin rằng mình là một người đàn ông chu đáo, lý trí, luôn cố gắng làm điều đúng đắn. Anh đã xin lỗi. Anh đã giải thích. Anh đã nghĩ mọi thứ đã ổn thỏa. Vậy tại sao, tại sao Lâm An lại nhớ về đêm sinh nhật ấy như một vết thương rỉ máu, một nỗi đau không thể hàn gắn?
Lời của cô cứ như một lưỡi dao sắc bén, cứa vào từng lớp vỏ bọc lý trí mà anh đã dày công xây dựng. Anh nhớ như in cái đêm ấy, anh đã vội vã chạy theo một sự cố công việc khẩn cấp. Anh đã gọi điện, đã nhắn tin xin lỗi, và khi trở về, anh đã cố gắng bù đắp bằng một món quà, một lời hứa. Trong ký ức của anh, đó chỉ là một sự cố ngoài ý muốn, một biến cố nhỏ trong dòng chảy êm đềm của tình yêu. Nhưng Lâm An đã nhìn nó bằng một lăng kính hoàn toàn khác, một lăng kính nhuốm màu nước mắt và sự cô đơn.
"Anh Minh, anh vẫn không hiểu. Điều em đau không phải vì anh không đến, mà vì anh chưa bao giờ thực sự hiểu vì sao em đau." – Lời nói của cô, nhẹ nhàng nhưng sắc bén, vang vọng trong đầu anh như một lời nguyền. Anh đã không hiểu. Anh đã không hiểu gì cả. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, mỉm cười và đón nhận lời xin lỗi của anh. Nhưng anh đã hoàn toàn quên mất những lúc cô chờ, những khoảnh khắc cô đã tự mình gặm nhấm nỗi thất vọng trong căn phòng vắng. Anh nhớ những lúc anh bận rộn với công việc, với những ưu tiên anh cho là quan trọng. Nhưng anh quên mất rằng, cô cũng có những ưu tiên, những mong muốn, những khao khát được anh đặt lên hàng đầu, dù chỉ một lần.
Chiếc đồng hồ khắc tên trên cổ tay anh, một món quà anh đã chọn lựa kỹ lưỡng, giờ đây trở thành một vật phẩm mang nặng nỗi dằn vặt. Từng đường nét tinh xảo, từng con số trên mặt đồng hồ đều như đang chế giễu sự thờ ơ của anh. Anh đã tặng cô thời gian, nhưng lại không dành thời gian cho cô. Anh đã tặng cô một lời hứa, nhưng lại không giữ lời hứa. Anh đã tặng cô một món đồ vật, nhưng lại lấy đi của cô những giá trị vô hình, những khoảnh khắc được yêu thương, được trân trọng.
Anh chợt nhận ra một sự thật phũ phàng: anh đã sống trong một bong bóng lý trí, nơi mọi vấn đề đều có thể được giải quyết bằng logic, bằng lời xin lỗi, bằng sự bù đắp vật chất. Anh đã không bao giờ cho phép mình lặn sâu vào thế giới cảm xúc phức tạp của Lâm An, nơi những giọt nước mắt không nói nên lời, nơi những nỗi đau ẩn giấu dưới nụ cười gượng gạo. Anh đã vô tâm đến mức độ nào? Một câu hỏi lớn, nặng trĩu, vang vọng trong tâm trí anh, không lời đáp. Cảm giác tội lỗi bắt đầu hình thành, len lỏi qua từng thớ thịt, từng mạch máu, khiến anh cảm thấy lạnh buốt từ trong ra ngoài.
Anh ngước nhìn về phía cánh cửa, nơi Lâm An vừa rời đi. Ánh mắt anh trống rỗng, vô hồn. Anh muốn níu giữ, muốn nói thêm điều gì đó, muốn sửa chữa tất cả. Nhưng anh biết, đã quá muộn. Ánh mắt của Lâm An trước khi rời đi đã nói lên tất cả. Nó không còn sự giận dỗi, không còn sự trách móc, mà chỉ là một sự chấp nhận tàn nhẫn, một sự buông bỏ đầy đau đớn nhưng cũng đầy dũng khí. Cô đã thanh thản, nhưng sự thanh thản ấy lại xây dựng trên đống đổ nát của trái tim anh. Cô đã dứt khoát, và sự dứt khoát ấy đã cắt đứt mọi sợi dây liên kết cuối cùng. Anh đã không còn nhìn thấy hình bóng cô, nhưng sự hiện diện của nỗi đau và sự thật mà cô mang đến vẫn còn đó, lơ lửng trong không gian quán cà phê, ám ảnh anh đến tận cùng.
Hoàng Minh vẫn ngồi đó, bất động, chiếc ghế gỗ cũ kỹ dường như cũng đang gánh chịu sức nặng của sự dằn vặt trong anh. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi cái cảm giác ngột ngạt đang bóp nghẹt lồng ngực. Bên ngoài cửa sổ, hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, nhuộm một màu cam tím lên những tòa nhà cao tầng. Trời đã se lạnh. Anh đứng dậy, chân bước nặng nề, cơ thể như bị rút cạn hết năng lượng. Không một lời từ biệt với nhân viên, anh lẳng lặng rời khỏi quán, tiếng chuông gió lại một lần nữa vang lên, tiễn anh đi trong sự cô độc.
Hoàng Minh bước đi vô định trong con hẻm 'Thời Gian Ngừng Lại', nơi từng là chốn hẹn hò lãng mạn của cả hai, nơi từng in dấu chân của biết bao kỷ niệm ngọt ngào. Tiếng bước chân nặng nề của anh vang vọng trong con hẻm tĩnh lặng, mỗi tiếng động đều như một nhát búa đóng vào trái tim đang rỉ máu. Tiếng xe máy lướt qua xa xa, tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó vọng lại từ những con phố lớn, nhưng tất cả đều như bị bóp méo, trở thành những âm thanh xa lạ, không thể chạm tới anh. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, mùi hoa giấy thoang thoảng từ những giàn hoa leo trên tường, mùi thức ăn từ các căn nhà trong hẻm – những mùi hương từng mang đến cảm giác thân thuộc, giờ đây lại tạo cảm giác cô đơn và xa lạ đến tột cùng. Bầu không khí yên bình, tĩnh lặng của con hẻm, với Hoàng Minh, đã trở thành một đường hầm tối tăm, nơi anh lạc lối trong chính suy nghĩ của mình, không tìm thấy lối ra.
Mỗi bước chân anh đi là một sự vật lộn dữ dội với những gì anh vừa nghe, với những sự thật phũ phàng vừa được phơi bày. Hình ảnh Lâm An đau khổ, những giọt nước mắt anh chưa từng thấy, giờ đây hiện rõ mồn một trong tâm trí anh, phá vỡ bức tường lý trí anh đã dày công xây dựng bấy lâu. Anh đã luôn nghĩ rằng mọi chuyện đều có lý do, có sự sắp xếp. Anh đã tin rằng cuộc sống là một chuỗi những sự kiện logic, và cảm xúc chỉ là một biến số có thể được kiểm soát, được lý giải. Nhưng cảm xúc của An, nỗi đau của cô, nó không tuân theo bất kỳ quy luật nào mà anh từng biết. Nó là một cơn bão dữ dội, cuốn phăng đi mọi lý lẽ, mọi sự tự mãn của anh.
"Mình đã luôn nghĩ rằng mọi chuyện đều có lý do, có sự sắp xếp. Nhưng cảm xúc... cảm xúc của An, mình đã bỏ qua nó như thế nào?" – anh tự hỏi, giọng nói nội tâm run rẩy. Anh đã tự hào về sự thực tế của mình, về khả năng giữ bình tĩnh trước mọi biến cố. Nhưng giờ đây, sự thực tế ấy lại trở thành một cái lồng giam, nhốt anh lại trong sự mù quáng của chính mình. Anh đã đánh đồng sự bình yên với sự ổn định, sự im lặng với sự chấp thuận. Anh đã bỏ qua những tín hiệu nhỏ bé, những lời nói bóng gió, những ánh mắt buồn bã của Lâm An, bởi vì chúng không phù hợp với 'lý do' hay 'sự sắp xếp' của anh.
Anh nhớ lại những lần Lâm An im lặng, những lần cô chỉ khẽ gật đầu khi anh đưa ra một lời giải thích. Anh đã nghĩ đó là sự hiểu biết, sự chấp nhận. Nhưng giờ đây, anh nhận ra đó là sự mệt mỏi, sự tuyệt vọng. Anh nhớ những lần cô nói "Không sao đâu", nhưng ánh mắt cô lại kể một câu chuyện khác. Anh đã chọn tin vào lời nói, vào những gì anh muốn tin, mà bỏ qua ngôn ngữ của trái tim cô. "Cô ấy đã chờ đợi, đã khóc. Còn mình, mình đã ở đâu? Mình đã làm gì? Chẳng lẽ mình tệ bạc đến thế sao?" – câu hỏi đó cứ xoáy sâu vào tâm can anh, không ngừng. Sự tệ bạc ấy không phải là sự cố ý, mà là sự vô tâm, sự thiếu nhận thức. Và điều đó, có lẽ còn đáng sợ hơn.
Hoàng Minh dừng lại giữa con hẻm, dựa vào bức tường rêu phong, thở dốc. Bức tường lạnh lẽo, sần sùi dưới lòng bàn tay anh, nhưng không lạnh bằng cảm giác đang bao trùm lấy nội tâm anh. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh và âm thanh ám ảnh. Anh thấy Lâm An trong bộ váy sinh nhật cô đã chọn, đứng trước gương, ánh mắt đầy mong đợi. Anh thấy cô tự tay chuẩn bị bữa tối, thắp nến, trang trí căn phòng nhỏ. Anh thấy cô ngồi một mình bên bàn ăn, thức ăn nguội lạnh, ngọn nến cháy lụi dần, và những giọt nước mắt lăn dài trên má. Những hình ảnh đó, anh chưa từng nhìn thấy, chưa từng biết đến, nhưng giờ đây chúng hiện lên rõ ràng như những thước phim quay chậm, rọi thẳng vào lương tâm anh. Anh cảm thấy một sự lạnh lẽo không chỉ từ không khí se lạnh của đêm tối mà còn từ bên trong, một sự lạnh lẽo của nỗi sợ hãi khi phải đối mặt với một phiên bản bản thân mình mà anh chưa từng dám tưởng tượng. Cảm giác tội lỗi bắt đầu đốt cháy anh, một ngọn lửa âm ỉ nhưng dữ dội, thiêu rụi sự bình thản giả tạo anh đã từng sở hữu. Anh đã không chỉ làm tổn thương cô, anh đã làm tổn thương một phần ký ức của chính mình, biến nó thành một lời nói dối ngọt ngào.
Đêm đã khuya, và Hoàng Minh trở về căn hộ của mình. Anh không bật đèn, để mặc bóng tối bao trùm khắp không gian quen thuộc, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ thành phố hắt vào qua khung cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn nhà. Căn hộ với thiết kế tối giản, tông màu lạnh chủ đạo xám, trắng, đen, cùng với những món nội thất hiện đại làm từ kính và kim loại, vốn dĩ luôn mang lại cho anh cảm giác yên bình và trật tự, giờ đây lại trở nên lạnh lẽo và trống rỗng đến lạ thường. Tiếng điều hòa chạy êm ái, tiếng thành phố vọng lại từ xa như tiếng còi xe, tiếng còi tàu hỏa, tất cả đều trở thành những âm thanh cô độc, nhấn chìm anh vào một không gian tĩnh mịch và nặng nề.
Anh gục xuống sofa, cơ thể như bị rút cạn hết sức lực, đầu óc quay cuồng như một cỗ máy đã mất đi bánh răng định hướng. Sự hỗn loạn trong nhận thức đạt đến đỉnh điểm. Anh không còn biết đâu là ký ức của mình, đâu là của Lâm An, và đâu mới là sự thật. Phiên bản 'êm đẹp, logic' của anh đã bị phiên bản 'đau khổ, vô tâm' của cô đập tan tành, vỡ vụn thành trăm ngàn mảnh. Những lời nói của Lâm An, từng câu từng chữ, cứ vang vọng trong đầu anh như một điệp khúc ám ảnh, không ngừng xoáy sâu vào những vết nứt trong tâm hồn.
"Bao nhiêu năm qua, mình đã sống với một ký ức giả dối sao? Hay là mình đã tự lừa dối chính mình?" – anh tự hỏi, giọng nói nội tâm đầy sự hoang mang. Anh đã luôn tự hào về trí nhớ sắc bén, về khả năng phân tích và tổng hợp thông tin một cách khách quan. Nhưng giờ đây, những ký ức của anh về mối tình với Lâm An lại trở nên mờ ảo, không đáng tin cậy. Anh đã tin rằng mình đã yêu cô theo cách tốt nhất có thể, đã dành cho cô sự quan tâm theo cách anh nghĩ là đúng. Nhưng thực tế, anh đã yêu một hình bóng mà anh tự vẽ ra, một phiên bản Lâm An chấp nhận sự vô tâm của anh, chấp nhận những lý do hợp lý mà anh đưa ra.
Anh nhắm nghiền mắt, cố gắng hồi tưởng lại những chi tiết nhỏ bé mà anh đã bỏ qua, những ánh mắt, những cử chỉ mà anh đã không giải mã được. Có phải Lâm An đã từng cố gắng nói với anh bằng nhiều cách khác nhau, nhưng anh đã quá bận rộn với thế giới của riêng mình, quá chìm đắm trong những con số và logic, mà không nhận ra? "Lý trí... lý trí của mình đã che lấp đi tất cả những gì là cảm xúc sao? Mình đã làm tổn thương An, mà mình thậm chí không hề hay biết." – Anh cảm thấy một sự đau nhói trong lồng ngực, không phải là đau thể xác, mà là một nỗi đau của lương tâm đang trỗi dậy dữ dội.
Cảm giác tội lỗi và hối tiếc bắt đầu bùng lên như một ngọn lửa hoang dại, thiêu đốt mọi lý lẽ và sự tự mãn trước đây của anh. Anh đã từng nghĩ rằng anh đã làm đủ, đã cố gắng đủ. Anh đã từng tin rằng sự chia tay của họ là do "hết hợp", do sự khác biệt không thể dung hòa. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, nguyên nhân sâu xa không phải là "hết hợp", mà là anh đã không bao giờ thực sự "hợp" với cảm xúc của cô. Anh đã không bao giờ lắng nghe bằng trái tim, mà chỉ bằng đôi tai lý trí.
Hoàng Minh ngồi co ro trên sofa, ánh mắt vô hồn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn đô thị lấp lánh như những ngôi sao xa xôi, vô cảm. Anh cảm thấy như mình đang đứng trước một vực thẳm, nơi mọi thứ anh từng tin tưởng đều đang sụp đổ. Sự hỗn loạn và đau đớn tột cùng này báo hiệu cho một quá trình tự vấn sâu sắc và dài hơi của anh, một hành trình mà anh sẽ phải đào bới từng ngóc ngách ký ức, đối mặt với những sự thật phũ phàng nhất về bản thân. Cảm giác tội lỗi và hối tiếc bắt đầu hình thành, như những hạt mầm đầu tiên của sự ăn năn, là bước đệm để anh có thể 'thừa nhận và bày tỏ sự hối lỗi chân thành' vào một ngày nào đó. Anh biết, việc anh không thể lý giải mọi thứ bằng logic nữa sẽ khiến anh phải tìm kiếm sự thấu hiểu từ những người có kinh nghiệm sống, hoặc từ những người bạn đã từng chứng kiến mối tình của họ, những người có thể giúp anh nhìn thấy những góc khuất mà lý trí anh đã cố tình che giấu. Đêm nay, Hoàng Minh không chỉ mất đi Lâm An, anh còn mất đi cả một phiên bản của chính mình, một phiên bản anh đã xây dựng dựa trên sự ảo tưởng và vô tâm.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.