Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 324: Lời Ngậm Ngừng: Khi Hối Hận Nghẹn Lời
Tiếng chuông điện thoại đã dứt, nhưng âm vang của nó vẫn còn lẩn quất trong căn hộ rộng lớn, trống trải của Hoàng Minh. Bên kia đầu dây, sự lo lắng của Trần Long như một luồng gió lạnh buốt, thổi bay đi chút ít màng sương mờ mịt đang bao phủ tâm trí anh. Hoàng Minh vẫn còn run rẩy, những giọt nước mắt không ngừng lăn dài trên gò má hốc hác, để lại những vệt ẩm ướt trên làn da tái nhợt. Anh không thể nói gì thêm, chỉ biết câm lặng, ngón tay vẫn siết chặt chiếc điện thoại như một phao cứu sinh cuối cùng. Thế giới xung quanh anh dường như đã biến thành một vòng xoáy hỗn loạn, nơi những ký ức đau đớn, những hình ảnh chói chang của sự vô tâm cứ liên tục gào thét, đòi hỏi sự thừa nhận và chuộc lỗi. Lý trí, vốn là nền tảng vững chắc cho cuộc đời anh, giờ đây đã sụp đổ hoàn toàn, để lại một khoảng trống hoang hoác, đầy rẫy nỗi sợ hãi và tuyệt vọng. Anh cần một ai đó, một bàn tay để kéo anh ra khỏi vực sâu của sự dằn vặt này, trước khi anh hoàn toàn chìm đắm trong bóng tối của chính mình.
**Cảnh 1:**
Tiếng chuông cửa vang lên dồn dập, kéo Hoàng Minh ra khỏi cơn mê man. Anh không biết mình đã ngồi bất động bao lâu trên sàn nhà lạnh lẽo, chỉ biết rằng cơ thể anh cứng đờ, tê dại, và đầu óc vẫn quay cuồng như một con quay mất phương hướng. Anh lảo đảo đứng dậy, từng bước chân nặng nề như đeo chì, hướng về phía cánh cửa. Khi anh mở cửa, Trần Long đã đứng đó, vẻ mặt đầy lo lắng, đôi mắt anh ấy quét nhanh qua Hoàng Minh, như muốn tìm kiếm một dấu hiệu nào đó của sự bình an, nhưng chỉ thấy sự tiều tụy và suy sụp. Long cao hơn Hoàng Minh một chút, dáng người vạm vỡ, khỏe khoắn với chiếc áo phông đơn giản, quần jeans bạc màu, toát lên vẻ năng động, gần gũi. Khác hẳn với hình ảnh Hoàng Minh lịch lãm, chỉn chu mà Long vẫn thường thấy, người bạn thân của anh giờ đây trông như vừa trải qua một trận bão lớn, mái tóc rối bù, đôi mắt thâm quầng, và làn da nhợt nhạt như tờ giấy.
“Minh, mày sao rồi?” Trần Long bước vào căn hộ, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy sự sốt ruột. Anh ấy không đợi Hoàng Minh trả lời, mà lập tức đưa mắt quan sát căn phòng. Căn hộ của Hoàng Minh vốn nổi tiếng với sự tối giản đến lạnh lẽo, mọi thứ đều được sắp xếp ngăn nắp, tinh tươm đến mức gần như vô trùng. Những gam màu lạnh chủ đạo như xám, trắng, đen cùng với chất liệu kính và kim loại tạo nên một không gian hiện đại, sang trọng nhưng cũng phảng phất vẻ cô độc. Ban công rộng lớn nhìn ra khung cảnh thành phố nhộn nhịp, nhưng giờ đây, tất cả đều chìm trong ánh sáng ban mai chói chang, đối lập hoàn toàn với sự u ám, nặng nề đang bao trùm căn phòng.
Long thấy một chiếc cốc cà phê nguội lạnh đặt trên bàn trà, một vài cuốn sách rơi vương vãi dưới sàn, phá vỡ đi sự hoàn hảo thường thấy của căn hộ. Mùi cà phê phin đặc trưng mà Hoàng Minh yêu thích giờ đây cũng đã nhạt nhòa, thay vào đó là một thứ mùi ẩm mốc nhẹ, cùng với mùi nước hoa nam tính cao cấp đã phai nhạt, tạo nên một bầu không khí ảm đạm, ngột ngạt. Tiếng điều hòa vẫn chạy êm ái, nhưng dường như không thể xua đi cái lạnh thấu xương đang lan tỏa từ bên trong Hoàng Minh. Từ xa, tiếng còi xe, tiếng còi tàu hỏa vọng lại từ thành phố, tạo thành một bản giao hưởng xô bồ, hoàn toàn tương phản với sự im lặng đến đáng sợ trong căn phòng này.
Trần Long nhìn thẳng vào Hoàng Minh, ánh mắt đầy lo lắng. “Giọng mày tối qua… có chuyện gì vậy? Tao gọi lại mấy cuộc mày không nghe máy.”
Hoàng Minh không trả lời ngay. Anh lảo đảo bước đến ghế sofa, gục mặt vào lòng bàn tay. Cơ thể anh vẫn còn run rẩy, từng nhịp thở dốc nặng nề như thể anh vừa chạy một quãng đường rất dài, rất khó khăn. Anh cố gắng tìm kiếm một từ ngữ, một câu nói nào đó để diễn tả thứ cảm xúc đang cào xé mình, nhưng mọi thứ dường như nghẹn lại ở cổ họng, hóa thành một cục u rắn chắc, không thể nào nuốt xuống, cũng không thể nào bật ra.
“... tao... tao không biết...” Cuối cùng, Hoàng Minh cũng thốt lên được vài từ, giọng nói khàn đặc, yếu ớt đến không ngờ. Anh không biết phải bắt đầu từ đâu, không biết phải gọi tên cảm xúc này là gì. Đó không chỉ là hối hận, không chỉ là đau khổ, mà là một sự kết hợp của tất cả những điều tồi tệ nhất, trộn lẫn với sự ghê tởm bản thân đến tột cùng.
Trần Long ngồi xuống bên cạnh Hoàng Minh, đặt tay lên vai bạn. Cái chạm nhẹ của anh ấy mang theo một chút hơi ấm, một chút sự vững chãi, như một sợi dây cứu sinh trong cơn bão dữ. “Cứ bình tĩnh, có tao đây. Kể tao nghe.” Long biết Hoàng Minh là người lý trí, ít khi để cảm xúc chi phối, nên việc anh ấy rơi vào trạng thái này chắc chắn là có chuyện cực kỳ nghiêm trọng. Long cố gắng giữ bình tĩnh, giọng nói anh ấy điềm đạm, cố gắng tạo ra một không gian an toàn để Hoàng Minh có thể trút bỏ gánh nặng.
Hoàng Minh ngẩng đầu lên một chút, đôi mắt đỏ hoe, vô hồn nhìn vào khoảng không trước mặt. Anh mở miệng, cố gắng nói, nhưng lời nói cứ đứt đoạn, chắp vá, như những mảnh vỡ của một tấm gương đã vỡ vụn. “Cô ấy... Lâm An... tao... tao đã...” Anh lại cúi gục mặt xuống, úp chặt vào lòng bàn tay, như thể muốn trốn tránh khỏi chính những hình ảnh đang tái hiện trong tâm trí mình.
Trong đầu Hoàng Minh, những mảnh ký ức về Lâm An cứ liên tục tua lại, nhưng không phải là những hình ảnh êm đẹp, lãng mạn như anh vẫn tin. Giờ đây, mỗi khung hình đều được nhuộm màu bởi sự đau khổ, sự bỏ quên mà anh đã vô tình gây ra. Anh thấy lại ánh mắt cầu xin của cô khi anh vô tâm nói những lời chia tay "êm đẹp", những giọt nước mắt không rơi nhưng ẩn chứa cả một đại dương tuyệt vọng. Anh nghe lại tiếng cô thở dài trong những lần chờ đợi tin nhắn của anh, tiếng bước chân cô đơn trên những con đường quen thuộc mà anh đã bỏ lỡ. Tất cả, tất cả đều hiện về, như những nhát dao cứa vào tâm can anh, khiến anh muốn gào thét, muốn xé toạc lồng ngực để giải thoát cho nỗi đau đang cuộn trào.
Cảm giác tội lỗi đè nặng lên anh như một khối đá tảng khổng lồ. Anh luôn nghĩ mình là người lý trí, công bằng, nhưng giờ đây, anh nhận ra mình đã sai lầm đến mức nào. Anh đã xây dựng một phiên bản ký ức hoàn hảo cho riêng mình, nơi anh là người vô tội, nơi mọi thứ kết thúc một cách nhẹ nhàng. Nhưng thực tế thì sao? Thực tế là anh đã vô tình trở thành kẻ thủ ác, kẻ đã bóp nghẹt tâm hồn của người con gái mình từng yêu thương nhất. Sự tự ghê tởm bản thân dâng trào, khiến anh cảm thấy mình thật hèn hạ, thật đáng khinh bỉ.
Trần Long vẫn ngồi đó, kiên nhẫn. Anh ấy không thúc ép, không phán xét. Anh chỉ lặng lẽ đặt tay lên vai bạn, cảm nhận sự run rẩy đang truyền qua. Anh biết Hoàng Minh đang trải qua một cơn địa chấn trong tâm hồn, và điều duy nhất anh có thể làm lúc này là ở bên cạnh, là một điểm tựa vững chắc trong cơn bão tố. Ánh nắng ban mai chói chang từ cửa sổ vẫn rọi vào, nhưng không thể xua đi cái bóng tối dày đặc đang bao trùm lấy Hoàng Minh, cái bóng tối của sự hối hận và nhận thức muộn màng.
**Cảnh 2:**
Hoàng Minh cố gắng ngẩng đầu lên lần nữa, nhưng ánh mắt anh vẫn trống rỗng, vô định như một người mất hồn. Anh nhìn vào khoảng không, như đang cố gắng sắp xếp lại những mảnh vỡ hỗn loạn trong tâm trí, tìm kiếm một sợi chỉ đỏ để xâu chuỗi lại mọi thứ. Nhưng cổ họng anh như bị thắt nghẹn bởi một bàn tay vô hình, những lời muốn nói cứ mắc kẹt lại, không sao thốt nên lời. Từng hơi thở anh hít vào đều nặng trĩu, mang theo mùi ẩm mốc nhẹ và vị đắng chát của sự hối hận.
“Tao... tao đã... sai rồi, Long à. Sai... quá rồi.” Cuối cùng, Hoàng Minh cũng bật ra được một câu, yếu ớt, ngắt quãng, như tiếng vọng từ một nơi xa xăm nào đó. Lời nói của anh không còn vẻ điềm đạm, lý trí thường ngày, mà tràn ngập sự đau đớn, sự vỡ vụn. Nó giống như một lời thú tội, không phải với Trần Long, mà với chính lương tâm anh, với Lâm An, với tất cả những gì anh đã từng bỏ lỡ.
Trần Long nhìn Hoàng Minh, đôi mắt lanh lợi của anh ấy giờ đây đầy sự bối rối và lo lắng. Anh chưa bao giờ thấy Hoàng Minh trong trạng thái này, một người đàn ông mạnh mẽ, kiên định giờ đây lại trở nên yếu đuối và sụp đổ đến thế. “Sai chuyện gì? Chuyện gì khiến mày ra nông nỗi này?” Long hỏi, giọng anh ấy vẫn điềm đạm, cố gắng không để sự lo lắng của bản thân làm Hoàng Minh thêm áp lực.
Hoàng Minh lắc đầu, những giọt nước mắt lại một lần nữa chảy dài trên má, thấm ướt những lọn tóc rối bù. Anh đưa tay lên che mặt, như muốn giấu đi sự yếu đuối của mình, nhưng những giọt nước mắt vẫn cứ tuôn trào qua kẽ tay. “Tao... tao đã không thấy. Không thấy... tất cả.” Giọng anh nghẹn lại, từng từ như bị bóp méo bởi nỗi đau. Anh không thấy nụ cười gượng gạo của cô, không thấy ánh mắt thất vọng của cô, không thấy sự cô đơn của cô trong chính mối quan hệ mà cả hai cùng vun đắp. Anh đã quá bận rộn với thế giới của riêng mình, với những con số, những kế hoạch, mà quên mất rằng có một tâm hồn đang dần héo úa ngay bên cạnh anh.
“Thấy gì, Minh? Cứ nói ra đi, tao ở đây mà.” Trần Long vẫn kiên nhẫn, bàn tay anh ấy vẫn vỗ nhẹ lên vai Hoàng Minh, như một sự trấn an thầm lặng. Anh hiểu rằng Hoàng Minh đang phải vật lộn với những điều không thể diễn tả bằng lời, những cảm xúc phức tạp đến mức không có một từ ngữ nào có thể gói gọn.
Hoàng Minh đột ngột đứng dậy, như thể bị một nguồn năng lượng vô hình nào đó thôi thúc. Anh đi lại trong phòng một cách vô định, hai tay ôm chặt lấy đầu. Từng bước chân anh dồn dập, nặng nề, như thể đang cố gắng chạy trốn khỏi chính những suy nghĩ đang bám riết lấy anh. Căn phòng tối giản, vốn luôn mang lại cảm giác bình yên cho Hoàng Minh, giờ đây lại trở thành một cái lồng giam, nơi anh bị nhốt cùng với nỗi đau và sự hối hận của chính mình.
Anh dừng lại trước cửa sổ lớn, nhìn ra khung cảnh thành phố nhộn nhịp bên dưới. Những tòa nhà cao tầng vươn mình giữa ánh nắng ban mai, những dòng xe cộ hối hả trôi đi, những con người bé nhỏ đang tất bật với cuộc sống của riêng họ. Tất cả đều diễn ra như một thước phim không ngừng nghỉ, nhưng Hoàng Minh dường như không thấy gì cả. Tâm trí anh chỉ hiện lên hình ảnh Lâm An, nụ cười buồn bã của cô, ánh mắt chứa chan nỗi niềm mà anh đã bỏ qua. Anh thấy lại chiếc cốc cà phê vỡ tan tành, những mảnh vỡ sắc nhọn phản chiếu lại hình ảnh một Lâm An bối rối, hoảng sợ, và một Hoàng Minh thờ ơ, vô cảm. Anh nghe lại bản nhạc "Đêm mưa Hà Nội" vang vọng trong đầu, từng nốt nhạc như những mũi kim châm vào trái tim anh, nhắc nhở về những lời hứa hão, những buổi hẹn hò đã bị lãng quên.
Anh vung tay, gần như làm đổ một bình hoa pha lê đặt trên bệ cửa sổ, nhưng kịp thời giữ lại. Tiếng thủy tinh va chạm nhẹ vào nhau tạo ra một âm thanh trong trẻo, nhưng trong tai Hoàng Minh, nó giống như tiếng thủy tinh vỡ vụn, tiếng vỡ của chính tâm hồn anh. Sự giằng xé nội tâm thể hiện rõ qua từng cử chỉ bấn loạn của anh. Anh không còn là Hoàng Minh lý trí, điềm đạm mà mọi người vẫn biết. Anh đã trở thành một đống đổ nát, một con thuyền mất lái giữa đại dương ký ức dữ dội.
“Những giọt nước mắt... sự chờ đợi... cô đơn... tất cả... là tao.” Anh gục xuống, không thể nói thêm được nữa. Lời thú tội cuối cùng bật ra khỏi miệng anh, một sự thừa nhận đau đớn về tất cả những lỗi lầm anh đã gây ra. Anh không đổ lỗi cho ai, không tìm kiếm sự biện minh. Tất cả, đều là do anh. Anh đã quá vô tâm, quá ích kỷ, quá mù quáng trong chính thế giới của mình, đến nỗi không nhận ra rằng có một người con gái đang đau khổ tột cùng vì anh. Sự thật này, giờ đây, đâm thẳng vào tim anh, không chút khoan nhượng.
Trần Long lặng lẽ nhìn Hoàng Minh. Anh ấy không nói gì, chỉ để sự im lặng bao trùm lấy không gian. Anh biết rằng đôi khi, sự im lặng còn đáng sợ hơn bất kỳ lời nói nào, và nó cũng là cách tốt nhất để một người đối mặt với chính mình. Anh có thể cảm nhận được nỗi đau, sự giằng xé đang bao trùm lấy người bạn thân của mình. Mùi cà phê nguội lạnh và hương nước hoa nam tính phai nhạt hòa quyện vào không khí, tạo nên một mùi hương ảm đạm, như chính tâm trạng của Hoàng Minh.
**Cảnh 3:**
Sau một hồi giằng xé tột độ, Hoàng Minh từ từ ngồi sụp xuống sàn nhà, dựa lưng vào chiếc ghế sofa. Ánh mắt anh vẫn thất thần, vô hồn, nhưng cơ thể anh không còn run rẩy dữ dội như trước nữa. Có lẽ, sau cơn bùng nổ cảm xúc, anh đã kiệt sức. Trần Long hiểu rằng không phải mọi điều đều có thể nói ra bằng lời. Có những nỗi đau quá lớn, quá sâu sắc, đến mức ngôn ngữ trở nên bất lực. Anh ấy đứng dậy, đi vào bếp, rót một ly nước lọc mát lạnh rồi quay lại đưa cho Hoàng Minh.
“Mày không cần phải nói hết ngay bây giờ.” Trần Long nói, giọng anh ấy nhẹ nhàng, trấn an. “Nhưng mày phải biết là mày không đơn độc. Mày đã nhận ra, đó là điều quan trọng nhất.” Long ngồi xuống đối diện Hoàng Minh, không còn chạm vào anh, mà chỉ lặng lẽ nhìn, ánh mắt ấm áp, đầy sự thấu hiểu. Anh ấy biết, việc Hoàng Minh nhận ra lỗi lầm của mình, dù muộn màng, đã là một bước tiến khổng lồ. Anh ấy đã nhìn thấy sự sụp đổ của một người đàn ông lý trí, đã chứng kiến sự tan vỡ của một niềm tin, và anh ấy tin rằng từ đống tro tàn đó, một điều gì đó mới mẻ có thể nảy nở.
Hoàng Minh nhìn vào ly nước trong tay, hình ảnh phản chiếu của anh méo mó, nhợt nhạt, như chính tâm hồn anh lúc này. Anh khẽ siết chặt tay, những khớp xương trắng bệch, như đang cố gắng giữ lại chút sức lực cuối cùng, chút ý chí còn sót lại để không hoàn toàn gục ngã. Cảm giác lạnh lẽo từ ly nước truyền đến đầu ngón tay, nhưng không thể xua đi cái lạnh thấu xương đang lan tỏa từ bên trong anh. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sự cầu xin, khẩn khoản nhìn Trần Long. Đó là một ánh mắt mà Long chưa bao giờ thấy ở Hoàng Minh – ánh mắt của một người đang lạc lối, đang tìm kiếm một lối thoát, một sự chỉ dẫn.
“Làm sao... làm sao để... sửa chữa đây, Long?” Giọng Hoàng Minh vẫn khàn đặc, nhưng không còn run rẩy đến mức không thể nghe rõ nữa. Câu hỏi đó, nó không chỉ là một lời cầu cứu, mà còn là một tia hy vọng mong manh, một mong muốn được hành động, được chuộc lỗi. Anh không chỉ muốn chìm đắm trong sự hối hận, anh muốn tìm cách để bù đắp, dù biết rằng có những thứ đã vỡ nát thì không thể nào lành lại được như cũ.
Trần Long thở dài nhẹ nhõm. Cuối cùng, Hoàng Minh cũng đã vượt qua được giai đoạn tự dằn vặt, và bắt đầu nhìn về phía trước. “Sửa chữa? Có lẽ không thể quay lại như cũ. Mày biết mà, thời gian đâu có quay ngược được.” Long nói, giọng anh ấy mang một chút triết lý, nhưng vẫn rất thực tế. “Nhưng mày có thể bắt đầu bằng cách đối mặt với sự thật... và nói ra.” Anh nhấn mạnh hai từ “đối mặt” và “nói ra”, như muốn khắc sâu chúng vào tâm trí Hoàng Minh. Đó là con đường duy nhất, con đường đau đớn, nhưng cũng là con đường duy nhất dẫn đến sự thanh thản.
Hoàng Minh lặp lại, như tự nhủ với chính mình, như đang ghi nhớ từng từ một: “Đối mặt... nói ra...” Ánh mắt anh, dù vẫn còn đau đớn, nhưng đã kiên quyết hơn một chút. Một tia sáng nhỏ bé đã nhen nhóm trong đôi mắt sâu thẳm ấy, một quyết tâm đang dần hình thành. Anh biết rằng con đường phía trước sẽ rất khó khăn, sẽ đầy chông gai, nhưng anh không thể trốn tránh nữa. Anh phải đối mặt với chính mình, với quá khứ, và với Lâm An. Anh phải nói ra tất cả những gì đang giấu kín trong lòng, tất cả những nỗi đau, sự hối hận mà anh đã nhận ra.
Hoàng Minh cuối cùng cũng buông một tiếng thở dài nặng nề, như trút bỏ một phần gánh nặng vô hình đang đè nặng lên vai anh. Anh đưa tay lên che mắt, những giọt nước mắt vẫn thấm qua kẽ tay, nhưng lần này, chúng không còn là những giọt nước mắt của sự tuyệt vọng hoàn toàn, mà là những giọt nước mắt của sự giải thoát, của sự chấp nhận. Anh khẽ gật đầu với Trần Long, một dấu hiệu nhỏ cho thấy anh đã nghe, đã hiểu, và đang chuẩn bị cho bước tiếp theo. Dù không nói ra bằng lời, nhưng ý chí để đối mặt đã nhen nhóm trong sâu thẳm tâm hồn anh, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh biết mình không thể quay ngược thời gian để sửa chữa những lỗi lầm, nhưng anh có thể đối mặt với chúng, và từ đó, tìm kiếm một con đường mới cho chính mình, một con đường mà không còn sự vô tâm, không còn sự mù quáng.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.