Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 33: Niềm Hân Hoan Nơi Anh, Nỗi E Ngại Nơi Em

Trong căn hộ nhỏ của mình, Lâm An ngồi trên chiếc ghế sofa cũ, ôm chiếc gối tựa vào lòng. Đèn trong phòng đã tắt, chỉ còn ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn hắt ra, đủ để soi rõ những đường nét mờ nhạt trên gương mặt cô. Bên tai cô, giọng nói hào hứng của Hoàng Minh vẫn còn văng vẳng, lặp đi lặp lại những lời nói về “tổ ấm”, về “tương lai” mà anh đang xây dựng.

“Em tin vào sự lựa chọn của anh mà.” Lời nói đó vừa thốt ra khỏi môi cô, một nụ cười gượng gạo đã kịp xuất hiện. Nhưng ngay khi cô cúp máy, nụ cười ấy tan biến, nhường chỗ cho một nỗi buồn sâu thẳm. Những lời nói hào hứng của Hoàng Minh, thay vì mang đến niềm vui, lại trở thành một gánh nặng vô hình, đè nặng lên trái tim cô.

Cô đưa tay vuốt nhẹ chiếc đồng hồ trên cổ tay, cảm nhận sự mát lạnh của kim loại dưới đầu ngón tay. Chiếc đồng hồ khắc tên, món quà của Hoàng Minh, giờ đây không còn mang ý nghĩa của sự gắn kết, mà thay vào đó là một lời nhắc nhở về những kỳ vọng, những kế hoạch mà cô không chắc mình có thể hòa nhập vào. Mỗi lần anh nói về “tổ ấm của chúng ta”, cô lại thấy một nỗi cô đơn quặn thắt. Anh đang vẽ ra một bức tranh hoàn hảo, nhưng trong bức tranh đó, cô chỉ là một nhân vật phụ, đồng tình và chấp thuận, mà không có tiếng nói thực sự.

“Tổ ấm của anh… hay của chúng ta?” Cô độc thoại nội tâm, giọng nói run rẩy đến mức khó nghe. “Liệu anh có thực sự muốn nghe em nói, hay chỉ cần em đồng tình?” Cô nhớ lại những chi tiết anh mô tả: căn hộ tối giản, màu xám nhạt, gỗ sồi, ban công rộng để ngắm cảnh. Tất cả đều là sở thích của anh, là hình dung của anh về một cuộc sống lý tưởng. Nhưng còn cô thì sao? Cô thích những bình gốm thô mộc, những bức tranh nhỏ do mình vẽ, những chậu cây xanh tươi tràn ngập sức sống, một không gian ấm cúng và đầy màu sắc, chứ không phải sự ngăn nắp đến lạnh lẽo.

“Lại là anh quyết định mọi thứ… Mình có đang đi cùng nhau không?” Câu hỏi cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí cô, như một điệp khúc đầy day dứt. Cô đã cố gắng rất nhiều để trở thành người phụ nữ mà Hoàng Minh mong muốn, người phụ nữ "đơn giản" và "luôn ủng hộ" anh. Cô đã nuốt vào trong những mong muốn thầm kín, những nỗi sợ hãi, những lần cô đơn đến tột cùng khi anh quá bận rộn với công việc, với những kế hoạch lớn lao của mình. Cô nhớ những tin nhắn không hồi đáp, những lời hứa không thành hiện thực, những lần chờ đợi vô vọng. Nhưng cô chưa bao giờ dám bày tỏ, vì sợ làm anh thất vọng, sợ phá vỡ cái "bình yên, không sóng gió" mà anh luôn khao khát.

Một giọt nước mắt khẽ lăn dài trên má, nóng hổi và mặn chát. Cô nhanh chóng đưa tay lau đi, cố gắng nén lại cảm xúc đang trào dâng. Cô không muốn khóc, không muốn yếu đuối. Cô muốn mạnh mẽ, muốn là chỗ dựa cho anh, như cách anh vẫn nghĩ. Nhưng nỗi cô đơn cứ lớn dần, lấn át cả sự cố gắng kiên cường của cô. Chiếc đồng hồ trên cổ tay, biểu tượng của tình yêu và thời gian, giờ đây lại là vật chứng cho những cảm xúc không được thấu hiểu, những gánh nặng mà cô mang vác một mình.

Hoàng Minh tin rằng anh đang xây dựng một tương lai vững chắc cho cả hai. Nhưng anh có biết rằng, trong phiên bản ký ức của cô, cô đang dần cảm thấy lạc lõng trong chính tương lai đó? Anh nhớ những lúc cô ở đó, mỉm cười và đồng ý, nhưng anh quên mất những lúc cô chờ đợi, lo lắng, và khóc một mình. Và cô, trong nỗ lực giữ gìn cái "bình yên" của anh, lại quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng, theo cách riêng của mình, để yêu thương cô.

Cô khép mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh căn hộ hiện đại, tối giản mà Hoàng Minh vừa mô tả. Trong bóng tối, cô chỉ thấy một khoảng trống rỗng. Giữa những lời hứa hẹn về một ngày mai tươi sáng, cô lại cảm thấy mình đang đứng trước một vực sâu hun hút, nơi cô không biết mình có thể thuộc về. Nỗi cô đơn vẫn âm ỉ, như một ngọn lửa nhỏ cháy trong lòng, giữa mênh mông những lời hứa về một tổ ấm mà cô không chắc có phải là của mình.

***

Sáng sớm, ánh nắng tháng Ba dịu dàng xuyên qua khung cửa sổ rộng lớn của căn hộ, vẽ nên những vệt sáng dài trên nền sàn gỗ xám nhạt. Chiếc điều hòa chạy êm ru, giữ cho không khí trong phòng luôn ở mức mát mẻ, dễ chịu, tách biệt khỏi cái nóng ẩm ương sắp sửa ùa đến của thành phố. Hoàng Minh thức giấc, không phải bởi tiếng chuông báo thức mà bởi một cảm giác nôn nao, tràn đầy năng lượng đang cuộn trào trong lồng ngực. Đêm qua, giấc mơ của anh trôi nổi giữa những bức tường kính, những ban công rộng lớn và tiếng cười của Lâm An vọng lại từ một không gian mà anh gọi là "nhà". Anh vươn vai, cảm nhận sự sảng khoái lan tỏa khắp cơ thể.

Anh với lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường. Màn hình sáng lên, hiển thị hàng loạt tin nhắn và email công việc, nhưng anh không vội kiểm tra. Thay vào đó, anh mở ứng dụng bản đồ, lướt qua những chấm đỏ đánh dấu các dự án căn hộ đã nghiên cứu kỹ lưỡng. Vị trí, tiện ích, chất lượng xây dựng – tất cả những yếu tố lý trí đều được anh cân nhắc một cách tỉ mỉ. Anh lẩm bẩm, giọng trầm ấm, tựa như đang nói chuyện với chính mình nhưng cũng như đang thuyết phục một ai đó vô hình: “Vị trí này tốt, gần trung tâm, giao thông thuận tiện. Tiện ích đầy đủ, có công viên ngay cạnh… Đủ rộng cho hai đứa, lại có ban công lớn để trồng cây, ngắm cảnh. Chắc chắn Lâm An sẽ thích.” Trong tâm trí anh, Lâm An hiện lên với nụ cười rạng rỡ, đôi mắt long lanh khi cô bước vào không gian mà anh đã cất công tìm kiếm. Anh tin rằng, cô cũng sẽ nhìn thấy ở nơi đây một “tổ ấm bình yên”, một nền tảng vững chắc cho tương lai của họ, như cách anh đang hình dung.

Hoàng Minh là người của hành động. Anh không để những suy nghĩ chỉ dừng lại ở ý tưởng. Sau một vài phút cân nhắc, anh chọn ra ba căn hộ tiềm năng nhất, nhanh chóng gửi email đặt lịch hẹn xem nhà ngay trong ngày. Anh biết mình đang tiến rất nhanh, nhưng anh tin rằng đó là sự chủ động, là trách nhiệm của một người đàn ông muốn xây dựng hạnh phúc. Anh đã luôn là người hoạch định mọi thứ, từ công việc đến cuộc sống cá nhân, và anh tin rằng sự sắp xếp rõ ràng, logic sẽ mang lại sự ổn định và bình yên. Anh nhớ lại những lời Lâm An đã nói qua điện thoại tối qua, lời "tin tưởng vào sự lựa chọn của anh". Anh thấy đó là một sự đồng điệu tuyệt vời, một sự thấu hiểu ngầm không cần nhiều lời. Anh hoàn toàn quên mất cái khoảng lặng ngắn ngủi, cái âm điệu có chút mệt mỏi trong giọng nói của cô, hay cái cách cô đã khép mắt lại sau khi cúp máy. Trong ký ức của anh, những khoảnh khắc đó chưa từng tồn tại, chỉ còn lại sự ủng hộ tuyệt đối và niềm tin vô hạn.

Mùi cà phê phin đậm đặc bắt đầu lan tỏa từ góc bếp tối giản, nơi anh đang pha bữa sáng nhanh gọn. Anh thường chỉ ăn một lát bánh mì nướng và uống một cốc cà phê đen, nhưng hôm nay, mọi thứ đều có vẻ ngon hơn, ý nghĩa hơn. Anh nhìn ra khung cửa sổ, nơi những tòa nhà cao tầng vươn mình lên trời xanh, và cảm thấy một sự mãn nguyện sâu sắc. Đây chính là cuộc sống mà anh muốn, một cuộc sống được xây dựng trên sự chắc chắn, trên những kế hoạch rõ ràng và những mục tiêu cụ thể. Anh tin rằng, hạnh phúc cũng cần được xây dựng một cách khoa học và vững chắc, như cách anh xây dựng sự nghiệp của mình.

Hoàng Minh nhanh chóng chuẩn bị, mặc một chiếc sơ mi trắng tinh tươm và quần âu màu xám than. Anh vuốt lại mái tóc gọn gàng, nhìn vào gương, thấy một hình ảnh tự tin, đầy quyết tâm. Anh xịt một chút nước hoa nam tính cao cấp, mùi hương thoảng nhẹ, sang trọng. Cầm chiếc chìa khóa và ví tiền, anh rời khỏi căn hộ, khóa cửa lại với một tiếng "cạch" dứt khoát. Tiếng chuông thang máy vang lên, rồi cánh cửa kim loại khép lại, mang theo anh xuống dưới sảnh tòa nhà. Bước chân anh nhanh nhẹn, dứt khoát, hòa vào dòng người đông đúc của thành phố đang bắt đầu một ngày mới. Trong đầu anh, hình ảnh căn hộ mơ ước đang dần hiện rõ, và anh biết rằng, ngày hôm nay sẽ là một ngày đặc biệt, một bước ngoặt quan trọng trên con đường xây dựng "tổ ấm" mà anh tin rằng sẽ mãi mãi bình yên, không chút sóng gió.

***

Giữa trưa, cái nắng tháng Ba bắt đầu trở nên gay gắt, hắt lên những tòa nhà chọc trời bằng kính thép hiện đại, khiến chúng lấp lánh như những khối pha lê khổng lồ. Bên trong văn phòng của Hoàng Minh, không khí vẫn mát lạnh nhờ hệ thống điều hòa hoạt động hết công suất. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch, tiếng điện thoại reo không ngớt và tiếng trao đổi công việc nhanh gọn của đồng nghiệp tạo nên một bản giao hưởng bận rộn, đặc trưng của một công ty công nghệ lớn. Hoàng Minh ngồi trước màn hình máy tính lớn, ánh mắt lướt nhanh qua các báo cáo tài chính, nhưng tâm trí anh lại đang lơ lửng ở một nơi khác – căn hộ mà anh vừa đi xem sáng nay.

Căn hộ nằm ở tầng cao, có ban công rộng rãi nhìn ra toàn cảnh thành phố, bao quát cả một công viên xanh mát ở phía xa. Thiết kế tối giản, tông màu trung tính, đầy đủ ánh sáng tự nhiên và bố cục hợp lý. Nó đúng như những gì anh hình dung, thậm chí còn vượt xa mong đợi. Cảm giác hài lòng và mãn nguyện dâng trào. Anh cảm thấy đây chính là mảnh ghép cuối cùng để hoàn thiện bức tranh về một tương lai ổn định, một tổ ấm vững chắc mà anh đã ấp ủ bấy lâu.

Đến giờ nghỉ trưa, Hoàng Minh quyết định gọi cho Trần Long. Anh muốn chia sẻ niềm vui này với người bạn thân thiết, người luôn ủng hộ và đưa ra những lời khuyên thực tế. Long bắt máy ngay, giọng nói vang dội qua điện thoại, pha chút tiếng ồn của quán ăn trưa.

“Alo, Minh hả? Sao, công việc dạo này ổn không?” Long hỏi, tiếng nhai cơm lộp bộp.

Hoàng Minh không giấu được sự hào hứng, giọng nói anh thoáng rung lên vì niềm vui sướng đang dâng trào. “Long này, tao tìm được một căn ưng ý lắm rồi! Mày không tưởng tượng được đâu, view đẹp, gần trung tâm, đủ rộng cho hai đứa mình, lại còn có cả khu tập gym riêng của tòa nhà nữa. Gần công viên, không khí trong lành.” Anh mô tả một cách chi tiết, như thể muốn vẽ lại toàn bộ không gian đó trong tâm trí Long.

Bên kia đầu dây, Long nuốt miếng cơm, rồi đáp lại với một giọng điệu thực tế, pha chút hài hước. “Ồ, vậy là sắp ‘an cư lạc nghiệp’ rồi đấy, lão đại. Nhanh dữ vậy. Mà mày tính toán kỹ tài chính chưa đó? Mua nhà đâu phải chuyện đùa. Cẩn thận rồi lại ‘làm dâu trăm họ’ với mấy cái khoản vay nợ đó nha.” Long luôn là người như vậy, thực tế và luôn nhìn vào mặt tài chính của mọi vấn đề.

Hoàng Minh bật cười nhẹ. “Yên t��m, tao tính toán kỹ rồi. Nguồn tài chính ổn định, vay ngân hàng cũng trong tầm kiểm soát. Quan trọng là tìm được chỗ ưng ý.”

Long trầm ngâm một lát, rồi bỗng thở dài một tiếng giả vờ. “À mà này, Hoàng Minh, tao nói thật mày nghe. Mấy cái vụ nhà cửa này, con gái hay suy nghĩ nhiều lắm. Đâu phải cứ đẹp, cứ tiện nghi là xong đâu. Mày phải tinh tế vào đấy. Kiểu như… phải hỏi ý kiến Lâm An kỹ vào, xem cô ấy thích gì, muốn gì. Đừng có cái kiểu ‘anh thích, anh mua, anh nghĩ em sẽ thích’ là coi chừng đó.”

Hoàng Minh nghe Long nói, nở một nụ cười nhẹ, nhưng ánh mắt anh lại có chút lơ đãng. Anh gật đầu một cách chiếu lệ, không mấy để tâm đến vế sau của câu nói. Trong suy nghĩ của anh, Lâm An là một cô gái đơn giản, dễ chiều, và quan trọng nhất là cô luôn tin tưởng vào sự lựa chọn của anh. “Yên tâm, Lâm An cũng thích sự ổn định mà. Cô ấy sẽ rất vui khi biết tin này.” Anh nói, giọng điệu đầy tự tin, dường như đã định sẵn phản ứng của cô. Anh tin rằng, những gì anh cho là tốt nhất, là lý tưởng nhất, cũng sẽ là tốt nhất và lý tưởng nhất đối với Lâm An. Anh không nghĩ rằng có một sự khác biệt nào giữa "sự ổn định" trong suy nghĩ của anh và "sự ổn định" mà Lâm An khao khát. Đối với anh, sự ổn định được đo bằng những giá trị vật chất, bằng một ngôi nhà vững chãi và một công việc thành công.

Long thở dài lần nữa, lần này thì tiếng thở dài thật sự. “Thôi được rồi, mày nói vậy thì tao cũng chỉ biết chúc mừng thôi. Nhớ rủ tao đến tân gia nha.”

“Chắc chắn rồi. Cảm ơn mày nhé Long.” Hoàng Minh nói, rồi cúp máy. Anh nhìn màn hình điện thoại, nở nụ cười mãn nguyện. Lời khuyên của Long về sự “tinh tế” nhanh chóng trôi tuột khỏi tâm trí anh, nhường chỗ cho hình ảnh căn hộ, cho những kế hoạch sắp xếp nội thất, cho cái tương lai “bình yên, không sóng gió” mà anh đang xây dựng. Anh tin rằng mình đang đi đúng hướng, đang tạo dựng một nền móng vững chắc cho hạnh phúc của cả hai. Anh không hề nhận ra, đôi khi, sự vững chắc vật chất lại không thể lấp đầy những khoảng trống cảm xúc, và sự "bình yên" trong một mối quan hệ không chỉ đến từ việc không có sóng gió, mà còn đến từ sự thấu hiểu và đồng điệu tâm hồn.

***

Chiều muộn, khi ánh nắng đã dịu bớt, trả lại cho thành phố một vẻ đẹp trầm lắng hơn, Hoàng Minh gọi điện cho Lâm An. Anh đang ngồi trong xe, trên đường về nhà, nhưng không khí trong xe dường như cũng không thể kìm nén được sự phấn khích đang cuộn trào trong anh. Anh bấm số của cô, với một nụ cười rạng rỡ trên môi, một nụ cười mà anh tin rằng sẽ được đáp lại bằng sự hân hoan tương tự.

Bên kia đầu dây, Lâm An đang ngồi trên ban công nhỏ của căn hộ mình, nơi những chậu cây xanh tươi đung đưa trong làn gió nhẹ. Tiếng chim hót líu lo từ những tán cây gần đó hòa cùng tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, tạo nên một không gian thư thái, ấm cúng. Cô đang đọc một cuốn sách cũ, mùi giấy thơm thoang thoảng. Khi điện thoại reo, cô giật mình, đặt cuốn sách xuống và mỉm cười nhẹ khi thấy tên Hoàng Minh hiển thị.

“Alo, anh à?” Giọng cô dịu dàng, trong trẻo như tiếng chuông gió.

“An à, anh tìm được căn hộ rồi!” Hoàng Minh nói, giọng anh tràn đầy năng lượng, gần như hét lên qua điện thoại. Anh không thể chờ đợi thêm một giây phút nào nữa để chia sẻ niềm vui này. “Tuyệt lắm em ơi, ban công có thể trồng hoa, anh nghĩ em sẽ thích lắm. Phòng khách đủ rộng để đặt piano cho em, anh nhớ em vẫn thích chơi piano mà, đúng không? Còn phòng ngủ thì có cửa sổ nhìn thẳng ra công viên, sáng nào mình cũng có thể ngắm bình minh. Không khí trong lành, lại còn có cả phòng tập gym riêng của tòa nhà nữa. Mình sẽ có một tổ ấm thật ấm cúng, bình yên ở đó, em nhỉ?”

Hoàng Minh không ngừng mô tả, từng chi tiết một, từ màu sơn tường tối giản đến chất liệu gỗ sồi của sàn nhà, từ tầm nhìn thoáng đãng đến những tiện ích hiện đại. Anh vẽ ra một bức tranh sống động về một tương lai màu hồng, một tổ ấm nơi họ sẽ cùng nhau xây dựng hạnh phúc. Trong lời nói của anh, chất chứa sự tự tin, sự chắc chắn và một niềm tin tuyệt đối vào viễn cảnh mà anh đã dày công kiến tạo. Anh nghĩ về những buổi tối họ cùng nhau xem phim trên chiếc sofa lớn, những buổi sáng cuối tuần cùng nhau uống cà phê trên ban công tràn ngập nắng, những bữa ăn ấm cúng trong căn bếp hiện đại. Anh đã nghĩ đến Lâm An trong từng ngóc ngách của căn nhà đó, và anh tin rằng cô cũng sẽ cảm nhận được sự chu đáo, tận tâm của anh.

Lâm An lắng nghe, đôi mắt to tròn của cô thoáng hiện lên sự e dè, một chút lo lắng. Cô cố gắng nặn ra một nụ cười qua lời nói, giọng cô có chút ngập ngừng, nhưng cô nhanh chóng che giấu nó bằng cách cố gắng thêm vào sự hào hứng. “Thật sao anh? Nghe có vẻ tuyệt vời quá… Em mừng cho anh.” Cô dừng lại một chút, tìm kiếm từ ngữ phù hợp, để không làm vỡ đi bong bóng hạnh phúc đang bao trùm lấy Hoàng Minh. “Anh đã tìm được căn hộ ưng ý rồi thì tốt quá.”

Hoàng Minh không nhận ra sự ngập ngừng đó. Trong tâm trí anh, Lâm An đang thực sự vui vẻ, đang cùng anh chia sẻ niềm hân hoan này. “Anh biết em sẽ thích mà! Anh đã nghĩ đến em ngay khi bước vào đó. Anh còn hình dung em sẽ đặt những chậu hoa nhỏ xinh trên ban công, hay trang trí phòng khách bằng những bức tranh mà em tự vẽ nữa. Nó sẽ là nơi mình bắt đầu mọi thứ, An à. Một khởi đầu mới, không sóng gió, chỉ có bình yên và hạnh phúc.” Anh tin rằng lời nói của mình sẽ xua tan mọi lo lắng, mọi nghi ngại. Anh không hề biết rằng, chính những lời nói đó, những hình dung đó, lại đang vô tình đặt lên vai cô một gánh nặng vô hình, một áp lực phải hòa nhập vào một thế giới mà cô chưa chắc đã cảm thấy thuộc về.

Lâm An siết nhẹ chiếc điện thoại trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại dưới đầu ngón tay. Trong đầu cô, câu hỏi lại vang lên, day dứt và ám ảnh: “Một khởi đầu mới... Nhưng liệu có phải là của cả hai chúng ta không, hay chỉ là của riêng anh?” Anh đang vẽ ra một bức tranh quá hoàn hảo, quá chi tiết, đến nỗi cô cảm thấy mình chỉ là một nét chấm phá nhỏ bé trong đó, một nhân vật phụ đồng tình, chứ không phải là người đồng sáng tạo. Cô nhớ lại những lần cô từng kể cho anh nghe về ước mơ của mình về một căn nhà nhỏ, ấm cúng, có vườn cây xanh mướt, nơi cô có thể tự tay làm gốm, vẽ tranh mà không cần phải lo lắng về sự "tối giản" hay "hiện đại". Nhưng anh dường như không bao giờ thực sự lắng nghe những chi tiết đó, hoặc nếu có, anh cũng đã "quên mất".

Cô cố gắng đáp lại bằng một giọng nói vui vẻ hơn, nhưng trong lòng, một sự trống rỗng bắt đầu len lỏi. Cô cảm thấy mình lạc lõng giữa niềm hân hoan của anh, giữa những kế hoạch lớn lao mà anh đang vạch ra. "Bình yên" của anh có lẽ là sự sắp xếp hoàn hảo, sự ổn định vật chất. Nhưng "bình yên" của cô lại là sự thấu hiểu, là được sẻ chia những góc khuất trong tâm hồn, là được cùng nhau vun đắp những điều nhỏ bé, giản dị. Cô không dám nói ra, vì sợ sẽ làm anh thất vọng, sợ sẽ phá vỡ cái "bình yên" mà anh đang nỗ lực xây dựng. Cô chỉ có thể gật đầu trong im lặng, để lại những nỗi lo lắng, e dè cuộn xoáy trong lòng.

***

Sau cuộc điện thoại với Hoàng Minh, Lâm An đặt điện thoại xuống bàn. Âm thanh nhỏ bé của chiếc điện thoại chạm vào mặt bàn gỗ dường như cũng đủ để phá vỡ lớp vỏ bọc cảm xúc mà cô đã cố gắng duy trì. Nụ cười gượng gạo trên môi cô vụt tắt, nhường chỗ cho một vẻ mặt đượm buồn, đôi mắt to tròn ánh lên sự mệt mỏi và nỗi e dè không thể che giấu. Cô chậm rãi đứng dậy, bước đến ban công nhỏ của mình, nơi những chậu hoa giấy đang nở rộ, nhuộm hồng cả một góc trời chiều. Gió nhẹ thổi qua, làm những cánh hoa mỏng manh lay động, tựa như những lời thì thầm không tên.

Ánh đèn thành phố bắt đầu le lói, từng chút một thắp sáng màn đêm đang dần buông xuống. Từ ban công, cô có thể nhìn thấy những tòa nhà cao tầng lấp lánh ánh đèn, xa xa là những con đường tấp nập xe cộ. Một sự cô đơn quen thuộc vây lấy cô, một cảm giác lạc lõng giữa sự hối hả của cuộc sống và sự hào nhoáng của những giấc mơ không phải của mình. Cô đưa tay vuốt nhẹ chiếc đồng hồ khắc tên trên cổ tay. Kim loại mát lạnh dưới đầu ngón tay cô, nhưng nó lại mang một sức nặng vô hình, nặng trĩu hơn bao giờ hết. Chiếc đồng hồ, món quà của anh, giờ đây không còn là biểu tượng của tình yêu mà là một lời nhắc nhở không ngừng về những kỳ vọng, những kế hoạch mà cô cảm thấy mình đang phải gánh vác một mình.

“Anh ấy hạnh phúc đến thế…” Cô độc thoại nội tâm, giọng nói nhỏ đến mức chỉ mình cô nghe thấy, khẽ run lên trong gió chiều. “Mình phải vui chứ. Nhưng sao lại cảm thấy nặng trĩu thế này?” Nỗi giằng xé trong lòng cô cứ lớn dần, như một dòng sông ngầm chảy xiết. Cô muốn được cùng anh chia sẻ niềm vui, muốn được nhìn thấy anh hạnh phúc. Nhưng cái hạnh phúc mà anh đang vẽ ra, cái tổ ấm mà anh đang xây dựng, lại khiến cô cảm thấy mình đang dần bị đẩy ra xa.

“Một tổ ấm... liệu mình có đủ sức để vun đắp nó theo cách anh ấy muốn không? Hay mình sẽ lại phải cố gắng một mình, để thích nghi, để chấp nhận, để giữ gìn cái ‘bình yên’ mà anh ấy khao khát?” Những câu hỏi cứ xoáy sâu vào tâm trí cô, không ngừng nghỉ. Hoàng Minh luôn nói về sự "bình yên", về một tương lai "không sóng gió". Nhưng cô biết, cái "bình yên" của anh đôi khi lại là sự im lặng chấp nhận từ cô, là những lần cô phải nuốt ngược những mong muốn của mình vào trong, là những lần cô đơn đến tột cùng khi anh quá bận rộn với những "kế hoạch lớn lao".

Cô nhớ lại những lần anh bận công việc không thể đi chơi theo lời hẹn, những tin nhắn của cô được trả lời muộn màng, những lần anh vô tình bỏ quên những cảm xúc nhỏ nhặt của cô. Anh coi đó là bình thường, là những điều không đáng để bận tâm. Nhưng đối với cô, đó lại là những vết xước nhỏ, tích tụ dần, tạo nên những khoảng trống trong tâm hồn. Anh nhớ những lúc cô ở đó, mỉm cười và đồng ý, nhưng anh quên mất những lúc cô chờ đợi, lo lắng, và khóc một mình. Anh cứ nghĩ cô là người đơn giản, dễ chiều, nhưng anh không hề biết rằng, để "đơn giản" trong mắt anh, cô đã phải cố gắng và hy sinh biết bao nhiêu.

“Anh ấy luôn nói về sự bình yên, nhưng bình yên của anh ấy có phải là bình yên của mình không?” Cô nhìn chằm chằm vào dòng chữ khắc tên hai người trên chiếc đồng hồ, như thể đang tìm kiếm câu trả lời từ nó. Nhưng chiếc đồng hồ chỉ im lặng, phản chiếu lại ánh đèn lấp lánh của thành phố, và một hình ảnh cô đơn của chính cô. Chiếc đồng hồ, đáng lẽ ra phải là biểu tượng của thời gian họ đã cùng nhau đi qua, giờ đây lại giống như một vật chứng cho sự chia cắt vô hình trong chính mối quan hệ này. Nó đếm ngược những khoảnh khắc cô độc, những cảm xúc không được thấu hiểu.

Lâm An khẽ thở dài, hơi thở mang theo chút lạnh lẽo của buổi tối. Cô quay lưng lại với khung cảnh thành phố, bước vào bên trong căn hộ ấm cúng của mình. Ánh sáng vàng dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn hắt lên những bức tranh nhỏ, những bình gốm thô mộc mà cô yêu thích. Cô nhìn những vật dụng quen thuộc, những chi tiết nhỏ bé tạo nên không gian riêng của mình, và cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ. Cô sợ rằng, khi chuyển đến căn hộ của anh, những thứ này sẽ không còn chỗ đứng. Cô sợ rằng, chính cô cũng sẽ không còn là chính mình.

Cô ngồi xuống chiếc ghế sofa, ôm chặt chiếc gối tựa vào lòng, như thể đang tìm kiếm một sự an ủi nào đó. Giữa niềm hân hoan của Hoàng Minh, Lâm An cảm thấy một nỗi cô đơn tột cùng. Anh đang xây dựng một tương lai vững chắc, một tổ ấm hoàn hảo theo cách của anh. Nhưng trong phiên bản ký ức của cô, cô đang dần trở thành một người phụ nữ lạc lõng, một người phải cố gắng một mình để giữ gìn một "bình yên" không phải của riêng mình. Có lẽ, ngay cả trong những khoảnh khắc hạnh phúc nhất, họ cũng đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free