Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 36: Bản Phác Thảo Hạnh Phúc Bình Yên
Tiếng cười nói rôm rả, tiếng cụng ly giòn tan và những ánh đèn lấp lánh của thành phố đêm dần chìm vào khoảng không, để lại Hoàng Minh trong một niềm hạnh phúc viên mãn. Anh tin rằng, anh đang xây dựng một tương lai hoàn hảo cho cả hai. Nhưng đâu đó, trong những tiếng cười nói rôm rả, trong những ánh đèn lấp lánh của thành phố, một nỗi cô đơn vô hình vẫn đang âm thầm lớn dần trong lòng Lâm An, một gánh nặng mà Hoàng Minh hoàn toàn không hay biết. Anh đã có một tổ ấm, một nền móng vững chắc, nhưng đó là nền móng của *anh*, của *ký ức của anh*, không phải của *chúng ta*.
***
Chiều muộn, nắng vàng nhạt vắt vẻo trên những tán cây xanh rì dọc theo con đường dẫn vào khu căn hộ cao cấp. Hoàng Minh bấm thang máy lên tầng 18, tay anh giữ nhẹ cánh tay Lâm An, đôi mắt lấp lánh niềm hân hoan khó tả. Anh không thể chờ đợi thêm nữa để giới thiệu "tổ ấm" mới của mình, một nơi mà anh đã dành biết bao tâm huyết, bao đêm trằn trọc suy tính để biến nó thành hiện thực. Khi cánh cửa kim loại mở ra, một luồng khí lạnh phả vào mặt, mang theo mùi gỗ mới và một chút hương thơm thoang thoảng của sơn tường, thứ mùi mà Hoàng Minh thấy thật dễ chịu và đầy hứa hẹn.
Căn hộ rộng rãi, ngập tràn ánh sáng tự nhiên từ những ô cửa kính lớn nhìn ra thành phố. Phong cách thiết kế tối giản, với tông màu lạnh chủ đạo – xám, trắng, đen – tạo nên một vẻ thanh lịch, hiện đại nhưng cũng có phần lạnh lẽo. Sàn nhà lát gạch màu xám tro, phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ, khiến không gian dường như rộng hơn. Các bức tường còn trống trơn, chưa có một bức tranh hay vật trang trí nào. Hoàng Minh bước vào, dáng người cao ráo, cân đối của anh toát lên vẻ tự tin, vững chãi. Anh quay sang Lâm An, đôi mắt sâu thường ẩn chứa suy tư giờ đây rạng rỡ hẳn lên.
"Em thấy không? Đây chính là nơi chúng ta sẽ bắt đầu cuộc sống mới." Giọng anh trầm ấm, mang theo sự hào hứng không che giấu. Anh nắm tay cô, kéo cô đi một vòng quanh căn hộ. "Phòng khách này, mình sẽ đặt một chiếc sofa lớn màu ghi, đối diện là kệ tivi treo tường. Anh đã chọn loại gỗ óc chó tự nhiên cho kệ sách, em thích đọc sách mà, có cả một góc nhỏ cạnh cửa sổ, mình có thể kê một chiếc ghế bành êm ái, em ngồi đọc sách và ngắm thành phố." Anh đưa tay vẽ những đường không khí, hình dung rõ ràng từng món đồ nội thất đang hiện hữu trong tâm trí anh.
Lâm An bước đi chậm rãi, vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát của cô dường như lạc lõng giữa không gian rộng lớn, trống trải này. Gương mặt trái xoan với đôi mắt to tròn, long lanh của cô cố gắng giữ một nụ cười, nhưng sâu thẳm lại ẩn chứa một nỗi niềm khó gọi tên. Cô khẽ chạm tay vào bức tường màu trắng còn lạnh lẽo, cảm nhận sự trống rỗng của một nơi chưa từng có dấu vết của sự sống, của những kỷ niệm. Âm thanh điều hòa chạy êm ái xoa dịu cái nóng bức bên ngoài, nhưng không thể xua tan đi sự lạnh lẽo đang lan tỏa trong lòng cô. Tiếng còi xe từ xa vọng lại, lẫn vào tiếng còi tàu hỏa rời ga, tạo nên một bản giao hưởng của đô thị, nhưng đối với Lâm An, nó lại nghe như một lời nhắc nhở về sự xa cách.
"Đẹp quá anh..." Lâm An khẽ nói, giọng cô nhẹ nhàng, truyền cảm nhưng có chút ngập ngừng. Cô cố gắng hòa nhịp với niềm vui của Hoàng Minh, nhưng nội tâm cô chất chứa lo lắng, e dè. "Nhưng liệu... có hơi tốn kém không anh? Mình có cần một căn hộ lớn như vậy không?" Câu hỏi của cô như một viên đá nhỏ ném vào mặt hồ phẳng lặng trong tâm trí Hoàng Minh. Cô không muốn làm anh mất hứng, nhưng gánh nặng tài chính là điều cô vẫn luôn bận tâm. Cô tự hỏi, liệu mình có xứng đáng với tất cả những điều này, liệu cô có thực sự là một phần của cái "tổ ấm" mà anh đang vẽ ra một cách quá hoàn hảo?
Hoàng Minh bật cười sảng khoái, gạt phắt đi sự lo lắng của cô. "Đừng lo, anh đã tính toán hết rồi, em yêu. Đây là tổ ấm của chúng ta, xứng đáng mà. Anh đã làm việc chăm chỉ vì điều này, vì một tương lai ổn định cho cả hai. Em không cần phải bận tâm gì cả, cứ để anh lo." Anh tin tưởng tuyệt đối vào năng lực của mình, vào khả năng mang đến một cuộc sống sung túc cho người mình yêu. Anh quên mất rằng, điều mà Lâm An cần, có lẽ không phải là sự sung túc vật chất, mà là một sự chia sẻ, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn.
Anh dẫn cô ra ban công rộng, nơi có thể ngắm trọn vẹn khung cảnh thành phố đang dần lên đèn. Những tòa nhà cao tầng lấp lánh ánh sáng, những con đường tấp nập xe cộ, tất cả tạo nên một bức tranh sống động và đầy sức sống. "Ban công này," anh reo lên, "mình sẽ trồng hoa. Em thích hoa hồng không? Hay là hoa lan hồ điệp? Anh biết em thích hoa mà. Tối đến, mình có thể ngồi đây, nhâm nhi chút rượu vang, ngắm nhìn thành phố." Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt tràn đầy tình yêu và sự kỳ vọng. Anh hình dung một tương lai bình yên, hạnh phúc, với Lâm An luôn mỉm cười bên cạnh. Anh nhớ những lúc cô ở đó, mỉm cười và đồng ý, nhưng anh quên mất những lúc cô chờ đợi, lo lắng, và khóc một mình.
Lâm An khẽ gật đầu, nụ cười gượng gạo vẫn không tắt. Cô không nói gì, chỉ khẽ chạm tay vào chiếc đồng hồ trên cổ tay mình – chiếc đồng hồ khắc tên hai người, món quà mà Hoàng Minh đã tặng cô vào ngày kỷ niệm hai năm yêu nhau. Chiếc đồng hồ từng là biểu tượng của sự gắn kết, của những lời hứa hẹn. Nhưng giờ đây, khi chạm vào nó, cô lại cảm thấy một sự nặng trĩu vô hình, như thể nó đang nhắc nhở cô về khoảng cách ngày càng lớn giữa hai tâm hồn. Cô cảm thấy mình đang đứng trên một con thuyền, trôi dạt giữa biển khơi, còn Hoàng Minh đang ở trên một con tàu lớn, vững chãi, hướng đến một bến bờ mà cô không chắc mình có thuộc về. Cô nhớ về những lần anh bận rộn với công việc, những tin nhắn của cô không được hồi đáp, những lần cô chờ đợi anh dưới mưa. Những ký ức đó, đối với anh, có lẽ chỉ là những chi tiết nhỏ nhặt, dễ dàng bị lãng quên trong guồng quay của cuộc sống và công việc. Nhưng đối với cô, chúng là những vết cứa nhỏ, âm ỉ và dai dẳng.
Hoàng Minh không hề hay biết đến những suy nghĩ miên man trong đầu cô. Anh vẫn tiếp tục say sưa kể về những kế hoạch của mình, về việc anh đã tìm hiểu các loại vật liệu cách âm để đảm bảo sự yên tĩnh tuyệt đối, về hệ thống nhà thông minh anh định lắp đặt để cuộc sống trở nên tiện nghi hơn. Anh nói về một tương lai mà mọi thứ đều được sắp đặt một cách hoàn hảo, một cuộc sống mà mọi rắc rối đều được tính toán và giải quyết trước. Trong mắt anh, tình yêu là một dự án, và anh là kiến trúc sư tài ba, đang xây dựng nó một cách vững chắc nhất.
***
Sau khi rời căn hộ, Hoàng Minh và Lâm An ghé vào Quán Cà Phê 'Ký Ức Đọng', nơi quen thuộc của hai người. Quán vẫn vậy, yên bình, hoài niệm, với ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng treo lơ lửng, hắt xuống những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ. Không khí se lạnh nhẹ nhàng của buổi tối Hà Nội len lỏi qua ô cửa kính, mang theo mùi hoa nhài thoang thoảng từ góc vườn nhỏ bên ngoài. Tiếng nhạc Jazz/Blues nhẹ nhàng du dương, tiếng ly tách va chạm khẽ khàng từ quầy pha chế, tất cả tạo nên một không gian ấm cúng, đối lập hoàn toàn với sự lạnh lẽo của căn hộ vừa rồi. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện với mùi gỗ cũ, như ôm lấy mọi lo toan, mọi phiền muộn.
Hoàng Minh vẫn tràn đầy năng lượng. Anh trải những bản phác thảo nhỏ hơn lên mặt bàn gỗ sồi, ánh mắt lấp lánh khi chỉ vào từng chi tiết. "Đây, anh nghĩ mình nên chọn tông màu be nhạt cho phòng ngủ, vừa ấm cúng vừa tinh tế. Em thấy sao? Phòng tắm thì lát gạch vân đá cẩm thạch, sang trọng và sạch sẽ. Còn rèm cửa, anh định chọn loại vải linen màu trắng ngà, vừa cản sáng tốt lại vừa mềm mại." Anh nói, giọng điệu dứt khoát, tự tin, như thể mọi quyết định đã được định sẵn, chỉ chờ sự đồng thuận của cô.
Lâm An ngồi đối diện anh, nhấp một ngụm cà phê nóng hổi. Hơi ấm từ chiếc cốc lan tỏa vào lòng bàn tay cô, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo đang ngự trị trong tâm hồn. Đôi mắt cô xa xăm, lơ đãng nhìn vào làn hơi bốc lên từ ly cà phê, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời trong đó. "Cũng được anh..." Cô khẽ đáp, giọng nói nhỏ nhẹ, gần như thì thầm. "Màu gì cũng được, miễn là anh thích." Câu nói của cô như một sự nhượng bộ, một lời chấp nhận không điều kiện, nhưng lại thiếu đi sự hào hứng, thiếu đi niềm vui mà Hoàng Minh đang mong đợi. Cô cố gắng hòa mình vào dòng chảy nhiệt tình của anh, nhưng tâm trí cô lạc vào những suy nghĩ riêng, những mảnh ký ức không vui vẻ lắm.
Hoàng Minh không hề để ý đến sự ngập ngừng, đến ánh mắt xa xăm của cô. Anh chỉ đơn thuần coi đó là sự tin tưởng, sự đồng tình tuyệt đối của người yêu. "Vậy là em cũng đồng ý rồi nhé!" Anh cười, nụ cười rạng rỡ làm sáng bừng cả góc quán. "À, hay anh đặt một dàn âm thanh xịn để mình nghe playlist 'Đêm mưa Hà Nội' cho thật chill? Anh biết em thích nhạc của Trịnh Công Sơn mà."
Nghe đến "Danh sách nhạc 'Đêm mưa Hà Nội'", Lâm An khẽ giật mình. Một thoáng buồn len lỏi qua đôi mắt cô. Cô nhớ lại những lần Hoàng Minh mở danh sách nhạc đó. Đó là những đêm mưa tầm tã, cô ngồi trên sofa, lắng nghe tiếng nhạc du dương và tiếng mưa rơi bên ngoài cửa sổ, còn anh thì chìm đắm vào công việc trên chiếc laptop của mình. Anh luôn bận rộn, luôn có những dự án cần hoàn thành, những email cần trả lời. Những bản nhạc lãng mạn, buồn bã của Trịnh Công Sơn cứ thế vang lên trong căn phòng, ôm trọn lấy cô trong một nỗi cô đơn thầm kín, ngay cả khi anh đang ở bên cạnh. Anh ở đó, nhưng tâm trí anh ở nơi nào đó xa xăm, với những con số và những kế hoạch. Cô nhớ những lúc cô đau, nhưng quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng.
Một khoảng lặng kéo dài, chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng lấp đầy không gian. Hoàng Minh chờ đợi một phản hồi nhiệt tình hơn từ cô, một ánh mắt lấp lánh, một nụ cười rạng rỡ. Nhưng Lâm An chỉ khẽ khuấy ly cà phê, nhìn xoáy vào những vòng xoáy nhỏ trên bề mặt nước. "Vâng... Cũng được." Cô lại nói, giọng nói vẫn nhỏ nhẹ, đều đều. Cô không muốn làm Hoàng Minh thất vọng, không muốn phá hỏng niềm vui sướng đang hiện rõ trên khuôn mặt anh. Cô hiểu rằng anh đang cố gắng, anh đang xây dựng một tương lai mà anh nghĩ là tốt nhất cho cả hai. Nhưng cô cũng không thể che giấu được cảm giác lạc lõng, trống rỗng đang lớn dần trong lòng.
Hoàng Minh nhìn cô, anh không hiểu được sự phức tạp trong ánh mắt ấy. Anh chỉ thấy cô gật đầu, thấy cô đồng ý. Trong ký ức của anh, đây là một buổi tối hoàn hảo. Anh đã chia sẻ niềm vui, chia sẻ những kế hoạch lớn lao cho tương lai của hai người. Anh tin rằng Lâm An cũng hạnh phúc như anh, cũng đang cùng anh vẽ nên bức tranh về một cuộc sống bình yên, viên mãn. Anh đâu biết rằng, mỗi lời anh nói, mỗi kế hoạch anh vạch ra, lại như một nhát dao vô hình cứa vào những vết thương cũ của cô, nhắc nhở cô về những khoảng cách, những thiếu hụt mà anh chưa bao giờ nhận ra.
Anh gấp lại những bản phác thảo, cất vào cặp, đôi mắt vẫn rạng ngời. "Tốt rồi! Vậy là mọi thứ đã đâu vào đấy. Anh sẽ bắt tay vào việc ngay. Anh muốn chúng ta có thể chuyển vào đó càng sớm càng tốt." Anh nói, giọng nói đầy quyết tâm và hào hứng. Anh tin rằng anh đang tiến từng bước vững chắc trên con đường xây dựng hạnh phúc. Anh tin rằng, mọi thứ đang diễn ra một cách hoàn hảo, không một chút gợn sóng. Anh đã cố gắng để không còn những lần cô phải chờ đợi, không còn những lần cô phải khóc một mình. Anh tin rằng, với căn hộ này, mọi thứ sẽ trở nên hoàn hảo. Anh nhớ những lúc cô ở đó, mỉm cười và đồng ý, nhưng anh quên mất những lúc cô chờ đợi, lo lắng, và khóc một mình.
Lâm An chỉ khẽ gật đầu, môi mím chặt. Cô nhìn Hoàng Minh, nhìn ánh mắt tràn đầy tầm nhìn và sự tự tin của anh, và cô cảm thấy mình càng ngày càng nhỏ bé, lạc lõng. Cô biết anh yêu cô, theo cách của anh. Cô biết anh đang cố gắng vì cô, vì một tương lai chung. Nhưng tương lai ấy, trong mắt cô, lại không có hình hài giống như cái mà anh đang vẽ ra. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và phiên bản của Hoàng Minh, dường như đang được xây dựng trên một nền móng vững chắc, nhưng lại thiếu đi một yếu tố quan trọng: sự thấu hiểu sâu sắc về cảm xúc của người con gái bên cạnh anh. Cô cảm thấy mình như đang đứng bên ngoài khung hình, nhìn vào một bức tranh đẹp đẽ mà anh đang vẽ, nhưng không thực sự là một phần của nó. Một nỗi cô đơn vô hình đang âm thầm lớn dần trong lòng Lâm An, một gánh nặng mà Hoàng Minh hoàn toàn không hay biết. Anh đã có một tổ ấm, một nền móng vững chắc, nhưng đó là nền móng của *anh*, của *ký ức của anh*, không phải của *chúng ta*.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.