Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 372: Những Tin Nhắn Lặng Câm: Khi Trách Nhiệm Lên Tiếng

Mùi cà phê rang xay vẫn nồng nàn quyện vào không khí se lạnh của buổi sáng muộn, nhưng không còn mang vẻ ấm áp, an yên như mọi khi. Hôm nay, cái mùi hương quen thuộc ấy như một tấm màn mỏng, bao phủ lấy sự căng thẳng vô hình đang giăng mắc giữa Hoàng Minh và Lâm An, những người đang ngồi đối diện nhau tại chiếc bàn quen thuộc trong Quán Cà Phê "Ký Ức Đọng". Ánh nắng nhạt màu xuyên qua khung cửa kính cũ kỹ, vẽ lên nền gạch những vệt sáng vàng cam, nhưng dường như chẳng thể xua đi cái bóng tối đang bao trùm lấy tâm hồn Hoàng Minh.

Anh ngồi đó, dáng vẻ cao ráo thường ngày giờ đây dường như co lại một chút, đôi vai hơi chùng xuống. Khuôn mặt góc cạnh của anh hằn lên vẻ mệt mỏi, và đôi mắt sâu, thường ngày vốn ít biểu lộ cảm xúc, nay lại nặng trĩu một nỗi bàng hoàng chưa tan từ cuộc đối thoại hôm trước. Anh vẫn còn đang quay cuồng trong mớ cảm xúc hỗn độn, giữa sự hổ thẹn, hối tiếc và một sự vỡ lẽ đầy đau đớn về bản chất vô tâm của chính mình. Mỗi khi nghĩ về những lời nói của Lâm An, về ký ức chiếc bánh quy bơ cháy, về nỗ lực vụng về của anh mà cô đã nhìn thấy, một luồng khí lạnh lại chạy dọc sống lưng. Nó không phải là cảm giác bị buộc tội, mà là sự tự vấn đến tận cùng của một con người bấy lâu nay vẫn luôn tin vào lý trí và sự đúng đắn của mình.

Lâm An, ngược lại, trông tĩnh lặng hơn, tựa như một hồ nước sâu thẳm, bề ngoài phẳng lặng nhưng bên trong ẩn chứa biết bao nhiêu trầm tích của thời gian. Cô vẫn giữ nguyên dáng vẻ nhỏ nhắn, thanh thoát, mái tóc dài mềm mại được buộc hờ phía sau, để lộ gương mặt trái xoan thanh tú. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô không còn sự giằng xé hay oán trách, thay vào đó là một sự kiên quyết lạ thường, pha lẫn chút u buồn không thể gọi tên. Cô hít một hơi thật sâu, tiếng thở rất khẽ, gần như hòa lẫn vào tiếng nhạc Jazz dịu nhẹ đang dìu dặt phát ra từ góc quán. Tiếng kèn saxophone trầm bổng như một lời tự sự, một bản nhạc buồn cho những ký ức không đồng điệu.

"Anh Minh," Lâm An bắt đầu, giọng cô nhẹ nhàng nhưng lại mang một sức nặng không thể chối từ, từng từ ngữ như được cân đong đo đếm cẩn thận, "anh có nhớ những lần em gửi tin nhắn cho anh, kể về một ngày của em, hay chỉ là một câu hỏi bâng quơ, rồi không nhận được hồi âm không?"

Câu hỏi của cô như một viên đá nhỏ rơi vào mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng lăn tăn trong tâm trí Hoàng Minh. Anh khẽ giật mình, đôi mắt anh cụp xuống một cách bản năng, tránh đi ánh nhìn trực diện từ cô. Một cảm giác nóng ran dâng lên nơi gò má, dù anh đã cố gắng kìm nén. Anh biết, anh biết rất rõ những lần đó. Chúng không phải là một hay hai lần, mà là vô số lần. Anh luôn có một lý do, một lời giải thích hợp lý trong đầu anh lúc bấy giờ.

"Anh... anh xin lỗi," Hoàng Minh lắp bắp, giọng anh khô khốc, "có thể anh bận quá, hoặc... có thể anh nghĩ em đủ mạnh mẽ để tự mình vượt qua mọi chuyện. Anh... anh không muốn làm phiền em lúc anh đang tập trung vào công việc quan trọng." Anh nghe chính mình nói, và từng lời nói ra lại càng khiến anh cảm thấy mình thật nhỏ bé và đáng trách. Lý do anh từng cho là hợp lý, giờ đây chỉ còn là sự ngụy biện yếu ớt, trần trụi phơi bày sự vô tâm và thiếu trách nhiệm của anh. Anh nhớ những lúc anh mải mê với những con số, với những dự án, với những cuộc họp kéo dài đến khuya. Anh luôn nghĩ rằng sự yên lặng của anh là một sự tôn trọng cho không gian riêng của cô, một cách để cô không bị phân tâm. Anh đã không nghĩ rằng, sự yên lặng ấy lại là một hố sâu ngăn cách, một sự từ chối kết nối.

Lâm An không ngắt lời anh, cô chỉ lặng lẽ nhìn anh, đôi mắt cô sâu thẳm như thể nhìn thấu những suy nghĩ đang giằng xé trong tâm trí anh. Cô từ từ đặt ly cà phê xuống bàn, tiếng ly chạm khẽ vào đĩa sứ, tạo nên một âm thanh thanh mảnh, như tiếng chuông báo hiệu một sự thật sắp được phơi bày. Cô không trách móc, không lên án, nhưng ánh mắt cô lại chất chứa một nỗi buồn sâu sắc, một nỗi buồn đủ để khiến Hoàng Minh cảm thấy mình như đang đứng trước tòa án lương tâm. Anh không thể tiếp tục tránh né. Anh buộc mình phải đối mặt với đôi mắt ấy, đôi mắt đã từng rạng rỡ vì anh, đã từng héo hon vì anh, và giờ đây, lại bình thản nhìn anh như một người xa lạ.

"Anh không cần phải xin lỗi, Hoàng Minh," Lâm An nói, giọng cô vẫn nhẹ, nhưng vang vọng từng tiếng trong không gian quán cà phê, tựa như những nốt nhạc trầm của bản Jazz đang được ngân lên. "Em không kể ra để anh phải cảm thấy tội lỗi. Em chỉ muốn anh hiểu. Em muốn anh hiểu rằng, trong ký ức của em, những tin nhắn không hồi đáp đó không chỉ là sự bận rộn hay sự vô tâm đơn thuần." Cô dừng lại một chút, như để tìm kiếm những từ ngữ chính xác nhất, những từ ngữ có thể diễn tả trọn vẹn cảm xúc của mình mà không làm méo mó đi bản chất của sự việc. "Nó là sự bỏ rơi. Nó là sự cô đơn. Nó là cảm giác mình không đủ quan trọng để nhận được một lời hồi đáp, dù chỉ là một biểu tượng cảm xúc."

Hoàng Minh nghe từng lời cô nói, cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Anh nhớ những lúc anh chỉ "seen" tin nhắn của cô, nghĩ rằng cô sẽ hiểu anh đang bận. Anh nhớ những lúc anh chỉ trả lời bằng một chữ "ừm" hoặc "ok" mà không kèm theo bất kỳ lời hỏi han nào, bởi vì anh nghĩ đó là đủ. Anh đã luôn tin rằng, sự hiện diện của anh, sự ổn định của anh là đủ. Anh đã không bao giờ thực sự hiểu được rằng, đối với Lâm An, tình yêu không chỉ là sự hiện diện mà còn là sự kết nối, sự giao tiếp, sự chia sẻ, dù là nhỏ nhất. Anh đã sống trong một thế giới của lý trí, của những con số và deadline, mà quên mất rằng thế giới của tình yêu lại được dệt nên từ những sợi tơ cảm xúc mong manh.

"Em nhớ có lần em sốt cao," Lâm An tiếp tục, giọng cô chợt chùng xuống một chút, mang theo một nỗi xót xa từ quá khứ, "em chỉ nhắn 'em không khỏe lắm'. Anh chỉ 'seen' rồi không nói gì. Em đã đợi cả đêm, tự hỏi anh có nhớ không, có lo lắng không. Căn phòng trống trải, nhiệt độ cơ thể em tăng cao, và em chỉ muốn có một tin nhắn, dù chỉ là một câu hỏi 'em có sao không?' từ anh. Nhưng nó không đến." Cô khẽ lắc đầu, như thể đang xua đi hình ảnh của một đêm dài sốt mê man, một đêm mà cô đã cảm thấy mình hoàn toàn đơn độc. "Hay lần em được giải thưởng nhỏ ở công ty, em háo hức nhắn cho anh, em đã cố gắng chọn những từ ngữ thật vui vẻ, thật hào hứng để kể cho anh nghe. Nhưng chỉ nhận được câu 'ừm' sau vài tiếng. Em đã tưởng anh sẽ gọi điện, hoặc ít nhất là một tin nhắn chúc mừng dài hơn. Em đã chờ đợi, nhưng rồi sự im lặng lại đến."

Hoàng Minh cúi gằm mặt. Anh không còn dám nhìn vào mắt Lâm An nữa. Tay anh nắm chặt ly cà phê đã nguội ngắt, những khớp ngón tay trắng bệch. Tim anh đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì một nỗi đau âm ỉ, một sự hổ thẹn cháy bỏng đang lan tỏa khắp lồng ngực. Anh nhớ rất rõ những sự kiện đó. Anh nhớ cái tin nhắn "em không khỏe lắm" và anh đã nghĩ, "chắc cô ấy chỉ hơi mệt thôi, mình đang bận, để lát nữa gọi." Nhưng "lát nữa" đó đã không bao giờ đến. Anh nhớ tin nhắn về giải thưởng, và anh đã nghĩ, "tốt, cô ấy giỏi mà, có gì mà phải khoa trương." Anh đã tin rằng những suy nghĩ của anh là sự thật, là cách anh thể hiện sự tin tưởng vào năng lực của cô. Anh đã không nhận ra rằng, đối với Lâm An, điều cô cần không phải là sự tin tưởng thầm lặng, mà là sự công nhận bằng lời, là sự chia sẻ niềm vui.

"Anh... anh không nghĩ nó quan trọng đến thế..." Hoàng Minh khẽ thì thầm, giọng anh run rẩy, khô khốc. "Anh xin lỗi, anh đã quá... quá tập trung vào bản thân, vào công việc của anh. Anh đã không nhận ra..."

"Anh đã không nhận ra, đúng không?" Lâm An ngắt lời anh, giọng cô vẫn nhẹ nhàng nhưng lại dứt khoát, như một nhát dao được rút ra chậm rãi, từ từ phơi bày vết thương. "Anh đã không nhận ra việc trả lời, dù chỉ một câu, nó quan trọng với em đến mức nào. Nó không chỉ là tin nhắn, Hoàng Minh, mà là sự kết nối, là sự hiện diện của anh trong cuộc sống của em. Nó là cách em cảm nhận được rằng mình không đơn độc, rằng em có anh ở bên."

Những lời nói của Lâm An vang vọng trong đầu Hoàng Minh, tựa như hàng ngàn tiếng chuông đổ hồi, đánh thức anh khỏi giấc ngủ dài của sự vô tâm. Anh đã nghĩ rằng tình yêu là sự ổn định, là sự tin tưởng, là sự cho phép đối phương có không gian riêng. Anh đã nghĩ rằng, chỉ cần anh không làm gì sai, không phản bội, không gây gổ, thì mọi chuyện đều êm đẹp. Anh đã quên mất rằng, tình yêu cũng là một ngôn ngữ, và mỗi người lại nói một thứ ngôn ngữ khác nhau. Anh nói bằng sự im lặng, bằng sự hiện diện gián tiếp, còn cô nói bằng những lời hỏi han, những tin nhắn chia sẻ, bằng sự kết nối liên tục. Sự thiếu giao tiếp ấy, sự khác biệt trong ngôn ngữ tình yêu ấy, đã tạo nên một vực thẳm sâu sắc giữa hai người, một vực thẳm mà anh bấy lâu nay vẫn vô tư bước qua, mà không hề hay biết rằng Lâm An đang chới với nơi đáy vực.

Anh nhìn xuống ly cà phê đã nguội lạnh, như nhìn vào chính mối tình đã qua của mình. Ly cà phê đó, giống như mối tình của họ, đã từng ấm nóng, thơm lừng, nhưng vì sự thờ ơ, sự bỏ quên, nó đã nguội lạnh từ lúc nào không hay. Nó không hư hỏng, không đổ vỡ, nhưng nó không còn giữ được cái hương vị ban đầu, cái cảm giác ấm áp mà nó từng mang lại. Anh nhớ những lúc cô đã ở đó, luôn ở đó, trong những cuộc hẹn, trong những chuyến đi, trong những khoảnh khắc anh cần. Nhưng anh đã quên mất những lúc cô chờ, những lúc cô mong mỏi một lời hồi đáp, một sự quan tâm, một sự xác nhận rằng cô vẫn tồn tại trong thế giới của anh.

Lâm An khẽ thở dài, ánh mắt cô xa xăm nhìn ra khung cửa sổ, nơi những tia nắng đang dần trở nên gay gắt hơn. Cô không nhìn vào Hoàng Minh nữa, mà như đang nhìn vào một điểm vô định nào đó trong quá khứ. Cảm giác này, nó không phải là sự giải tỏa hoàn toàn. Nỗi đau cũ vẫn còn đó, âm ỉ và dai dẳng, nhưng nó không còn sắc bén như những mũi dao cứa vào tim nữa. Giờ đây, nó mang một màu sắc khác, một màu sắc của sự thấu hiểu, của sự chấp nhận. Cô hiểu rằng Hoàng Minh không cố ý làm tổn thương cô. Anh chỉ đơn giản là không hiểu, không nhận ra, và anh đã thiếu trách nhiệm trong việc tìm hiểu, trong việc kết nối.

Sự thiếu trách nhiệm ấy, nó không chỉ là một hành động đơn lẻ, mà là một chuỗi những sự bỏ quên, những sự thờ ơ tích tụ theo thời gian, bào mòn dần mối quan hệ của họ. Hoàng Minh đã luôn tự hào v�� sự lý trí, sự tập trung của mình, coi đó là những phẩm chất đáng quý. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, chính những phẩm chất đó đã khiến anh trở nên mù quáng trước những điều quan trọng nhất: những cảm xúc, những mong mỏi thầm kín của người anh yêu. Anh đã xây dựng một bức tường vô hình xung quanh mình, và anh đã để Lâm An một mình gõ cửa bức tường đó, hết lần này đến lần khác, cho đến khi cô kiệt sức và từ bỏ.

Tiếng nhạc Jazz vẫn tiếp tục vang lên, như một bản nhạc nền buồn cho những sự thật đang được phơi bày. Bác Ba, với đôi mắt tinh anh sau cặp kính lão, lẳng lặng đi ngang qua, đặt thêm một đĩa bánh ngọt nhỏ lên bàn mà không nói một lời. Cử chỉ ấy như một sự nhắc nhở về sự ngọt ngào đã từng tồn tại, nhưng giờ đây đã tan biến trong vị đắng của những ký ức không đồng điệu.

Hoàng Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh giờ đây không còn sự bàng hoàng hay phòng thủ, mà thay vào đó là một sự trống rỗng đến cùng cực, một nỗi đau không thể diễn tả bằng lời. Anh nhìn Lâm An, nhìn gương mặt thanh tú đã từng rất thân thuộc, nhưng giờ đây lại mang một vẻ xa cách đến lạ lùng. Anh muốn nói điều gì đó, muốn xin lỗi một lần nữa, muốn giải thích, muốn bù đắp. Nhưng anh biết, mọi lời nói đều trở nên vô nghĩa trước vực thẳm của ký ức đã tạo nên.

Anh đã từng tin rằng, tình yêu của họ đã kết thúc một cách êm đẹp, rằng họ chỉ đơn thuần là "hết hợp". Nhưng giờ đây, anh nhận ra, sự "êm đẹp" đó chỉ tồn tại trong ký ức của riêng anh, một ký ức đã bị che lấp bởi sự vô tâm và thiếu trách nhiệm của chính mình. Sự thật trần trụi mà Lâm An đang kể lại, không phải là sự buộc tội, mà là một tấm gương phản chiếu, buộc anh phải đối diện với một khía cạnh đen tối hơn trong bản thân: không chỉ là vô tâm, mà là một sự ưu tiên sai lầm, một sự thờ ơ có hệ thống đối với những nhu cầu cảm xúc của người khác.

Lâm An vẫn không quay lại nhìn anh. Cô vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng đã trải dài khắp con phố. Cô không cần Hoàng Minh phải nói gì thêm. Cô đã nói ra tất cả những gì cần nói, và cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ. Không phải là sự nhẹ nhõm của việc trút bỏ gánh nặng, mà là sự nhẹ nhõm của việc chấp nhận. Chấp nhận rằng họ đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau. Chấp nhận rằng, điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt.

Một giọt nước mắt khẽ lăn trên gò má Hoàng Minh, nóng hổi và mặn chát. Anh đã không khóc từ rất lâu rồi, nhưng giờ đây, trước những ký ức mà Lâm An đang tái hiện, trước sự thật về con người anh, anh không thể kìm nén được nữa. Đó không phải là giọt nước mắt của sự yếu đuối, mà là giọt nước mắt của sự vỡ lẽ, của nỗi hối tiếc và của một sự chấp nhận đau đớn. Anh đã nhớ những lúc cô ở đó, nhưng đã quên mất những lúc cô chờ. Anh đã không thể sống trong câu chuyện của cô, và cô đã không thể tồn tại trong câu chuyện của anh. Khoảng cách trong ký ức và cách thể hiện tình yêu của họ đã quá lớn, quá sâu sắc để có thể hàn gắn.

Lâm An, vẫn nhìn ra ngoài, khẽ nhắm mắt lại. Cô cảm nhận được sự hiện diện nặng nề của Hoàng Minh, cảm nhận được nỗi đau của anh. Nhưng nỗi đau đó, dù có thật, cũng không thể thay đổi được quá khứ, không thể xóa nhòa những vết sẹo đã hằn sâu trong tâm hồn cô. Cô không còn oán trách anh một cách tuyệt đối, mà thay vào đó, là một sự tiếc nuối âm ỉ, cho cả hai, cho một tình yêu mà cả hai đều đã cố gắng, nhưng lại không bao giờ thực sự yêu cùng một ký ức. Và chính sự thấu hiểu này, dù đau lòng, lại là bước cuối cùng để cô có thể buông bỏ, để tìm thấy sự bình yên cho chính mình.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free