Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 38: Chìa Khóa Của Hạnh Phúc, Hay Một Lời Hứa Nặng Trĩu?

Đêm khuya buông xuống, căn hộ chìm vào sự yên tĩnh tuyệt đối, chỉ còn tiếng điều hòa chạy êm ái và những âm thanh rất nhỏ từ thành phố đang say ngủ. Sau bữa tối, họ cùng nhau ngồi trên sofa mềm mại, Hoàng Minh ôm Lâm An vào lòng. Anh vuốt tóc cô, hôn nhẹ lên trán cô, cảm thấy vô cùng mãn nguyện. Ga trải giường mới tinh tươm, phẳng phiu, toát lên mùi vải mới dễ chịu, chờ đợi một giấc ngủ bình yên.

Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, tận hưởng mùi hương quen thuộc của Lâm An quyện lẫn với mùi gỗ mới của căn nhà. Trong tâm trí anh, đây chính là điều anh muốn. Bình yên, ấm áp, có em bên cạnh. Mọi thứ thật hoàn hảo. Tình yêu của chúng ta đang phát triển một cách tự nhiên và sâu sắc. Anh ngắm nhìn Lâm An trong vòng tay mình, mái tóc dài mềm mại của cô xõa trên vai anh, đôi mắt cô khẽ nhắm lại. Anh tin rằng tình yêu của họ đã "đơm hoa kết trái" trong căn hộ này, rằng đây sẽ là khởi đầu cho một chương mới, một cuộc sống viên mãn và hạnh phúc vĩnh cửu. Anh nghĩ đến những buổi sáng thức dậy cùng nhau, những buổi tối trò chuyện, những chuyến đi xa mà họ sẽ cùng nhau trải nghiệm. Tất cả đều hiện lên trong đầu anh như một bức tranh hoàn hảo, không một chút tì vết. Anh nhớ những lúc cô ở đó, mỉm cười và đồng ý, nhưng anh quên mất những lúc cô chờ đợi, lo lắng, và khóc một mình.

Tuy nhiên, Lâm An thực sự đang trằn trọc trong vòng tay anh. Cô khẽ nhắm mắt, cố gắng hít thở sâu, để mùi nước hoa của anh và hơi ấm từ cơ thể anh trấn an cô. Nhưng tâm trí cô không thể nào yên. Hàng ngàn suy nghĩ vẩn vơ cứ xoáy sâu trong đầu cô, như những con sóng ngầm không ngừng vỗ vào bờ cát. *Liệu sự bình yên này có kéo dài? Hay nó chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh mà mình đang cố gắng duy trì?* Cô tự hỏi. Cô cảm thấy một nỗi lo lắng âm ỉ về tương lai, về vai trò của mình trong mối quan hệ này. Cô yêu Hoàng Minh, cô biết anh cũng yêu cô, nhưng cô không thể nào xua đi cảm giác mình đang gánh chịu một gánh nặng không tên, một gánh nặng của những kỳ vọng và những điều chưa nói.

Cô nhớ lại lời anh nói về chiếc đồng hồ. "Anh muốn dành cả đời này để xây dựng hạnh phúc cùng em." Lời nói ấy, từng khiến cô ấm lòng, giờ đây lại mang theo một chút áp lực. Cô cảm thấy mình cần phải cố gắng nhiều hơn, phải xứng đáng với sự kỳ vọng của anh. Nhưng cô cũng cảm thấy mệt mỏi, mệt mỏi vì phải liên tục điều chỉnh bản thân để hòa hợp với những gì anh mong muốn. Chiếc đồng hồ trên cổ tay cô, lạnh lẽo và cứng nhắc, như một lời nhắc nhở về những khoảng trống vô hình giữa hai người.

*Anh ấy hạnh phúc đến vậy, mình có nên nói ra những lo lắng của mình không?* Cô tự hỏi. Nhưng rồi cô lại gạt đi ý nghĩ đó. Cô không muốn phá vỡ niềm vui sướng đang hiện rõ trên khuôn mặt anh, không muốn làm anh thất vọng. Cô biết anh đã cố gắng rất nhiều cho căn hộ này, cho tương lai này. Có lẽ, cô chỉ cần cố gắng thêm một chút nữa, mọi thứ rồi sẽ ổn thôi. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và phiên bản của cô, dường như đang ngày càng chất chứa nhiều nỗi buồn và sự lo lắng, trong khi phiên bản của anh lại tràn đầy sự bình yên và hạnh phúc.

Bàn tay Lâm An vô thức siết chặt vạt áo của mình, một dấu hiệu nhỏ của sự căng thẳng nội tâm mà Hoàng Minh hoàn toàn không nhận ra. Anh chỉ cảm thấy cô đang ở trong vòng tay anh, bình yên và tin tưởng. Anh tin rằng anh đã xây dựng một tổ ấm vững chắc, một nền móng hoàn hảo cho tình yêu của họ. Anh tin rằng, mọi thứ đang diễn ra một cách hoàn hảo, không một chút gợn sóng. Anh nhớ những lúc em ở đó, nhưng quên mất những lúc em chờ. Anh nhớ những lúc em cười, nhưng quên mất rằng em cũng đã từng khóc một mình. Ký ức của anh là một bản nhạc du dương, êm đềm, không một nốt trầm bổng. Còn ký ức của cô, lại là một bản hòa tấu phức tạp của những nốt trầm, nốt bổng, những khoảng lặng và những tiếng lòng không thể nói. Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau. Và trong căn hộ mới tinh tươm này, nơi anh ngỡ là tổ ấm chung, Lâm An lại cảm thấy mình đang đứng trên một bờ vực mỏng manh, một mình.

***

Buổi chiều muộn, khi những tia nắng cuối cùng của ngày còn vương vãi trên nền trời phía Tây, Hoàng Minh đứng giữa căn hộ của mình. Không gian đã bớt đi vẻ trống trải của những ngày đầu, vài món đồ nội thất thiết yếu đã được sắp đặt: một chiếc sofa da màu xám tro đặt ngay ngắn giữa phòng khách, chiếc bàn cà phê mặt kính hình chữ nhật phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ, và kệ sách cao, sẫm màu đã bắt đầu có vài cuốn sách được xếp ngay ngắn. Tông màu lạnh chủ đạo – xám, trắng, đen – tạo nên một vẻ thanh lịch, tối giản và hiện đại, đúng như phong cách của anh. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi gỗ mới trộn lẫn với hương cà phê phin còn vương vấn từ buổi sáng, và thoảng chút hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh thường dùng. Bầu không khí yên tĩnh bao trùm, chỉ có tiếng điều hòa chạy êm ái và những âm thanh rất nhỏ từ thành phố xa xăm vọng lại, như tiếng còi xe, tiếng còi tàu hỏa đã được lọc qua lớp kính cách âm dày dặn.

Anh bước đến chiếc bàn cà phê, nơi một chiếc hộp nhung màu xanh đậm đang nằm đợi. Mở nhẹ nắp hộp, chiếc chìa khóa căn hộ mới tinh, sáng bóng bằng hợp kim bạc, nằm gọn gàng trên lớp lụa mềm. Anh cầm nó lên, cảm nhận trọng lượng lạnh lẽo nhưng đầy ý nghĩa trong lòng bàn tay. Đây không chỉ là một mảnh kim loại, đây là biểu tượng, là lời hứa, là bước ngoặt lớn trong cuộc đời anh. Nó đại diện cho một tương lai anh đã dày công vun đắp, một tổ ấm mà anh tin rằng sẽ là nền tảng vững chắc cho tình yêu của anh và Lâm An. Anh mường tượng ra khuôn mặt rạng rỡ của cô khi nhận lấy nó, đôi mắt to tròn, long lanh của cô sẽ ánh lên niềm hạnh phúc và sự biết ơn. Một nụ cười nhẹ nở trên môi anh, một nụ cười của sự tự hào và mãn nguyện.

"Đây không chỉ là một chiếc chìa khóa, đây là tương lai của chúng ta, An à. Một tổ ấm thực sự, nơi chúng ta sẽ cùng nhau vun đắp," anh thì thầm, giọng nói trầm ấm hòa vào không gian tĩnh lặng. Trong tâm trí anh, viễn cảnh về một cuộc sống bình yên, hạnh phúc hiện rõ mồn một. Anh thấy mình và cô cùng nhau đọc sách trên chiếc sofa này vào những buổi chiều mưa, cùng nhau thưởng thức bữa sáng trên ban công nhìn ra thành phố, cùng nhau chia sẻ những câu chuyện về một ngày làm việc. Mọi thứ đều rõ ràng, chi tiết, được sắp xếp một cách hoàn hảo như một bản kế hoạch kinh doanh mà anh vẫn thường lập.

Anh nhẹ nhàng lau chùi chiếc chìa khóa một lần nữa, mặc dù nó đã sáng bóng không tì vết. Sau đó, anh đi quanh căn hộ, sắp xếp lại vài cuốn sách trên kệ, điều chỉnh lại độ sáng của đèn LED âm trần, đảm bảo mọi ngóc ngách đều toát lên vẻ ấm cúng nhưng vẫn giữ được sự tinh tế, hiện đại. Anh kiểm tra lại nhiệt độ điều hòa, đảm bảo căn phòng sẽ vừa đủ ấm áp khi cô đến, xịt một chút hương thơm dịu nhẹ từ hoa nhài mà Lâm An yêu thích vào không khí. Mỗi hành động của anh đều chất chứa sự cẩn trọng và kỳ vọng, chuẩn bị mọi thứ hoàn hảo nhất cho sự xuất hiện của cô, cho khoảnh khắc trọng đại này. Trong mắt anh, đây là bằng chứng rõ ràng nhất cho tình yêu và cam kết của anh, một cam kết vững chắc, không thể lay chuyển. Anh tin rằng, Lâm An cũng sẽ cảm nhận được điều đó, và cùng anh chia sẻ niềm hạnh phúc viên mãn này. Anh nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay mình, kim giờ nhích dần về buổi tối, trái tim anh đập rộn ràng một nhịp, tràn đầy sự háo hức.

***

Khi những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng thành phố, vẽ nên những vệt sáng vàng cam trên nền trời xanh thẫm, Lâm An bước vào căn hộ. Cô khoác chiếc áo khoác mỏng màu pastel, mái tóc dài mềm mại được buộc gọn gàng, để lộ gương mặt trái xoan thanh tú. Hoàng Minh đứng ở cửa, nụ cười rạng rỡ chào đón cô. Anh trông thật phong độ trong chiếc áo sơ mi xanh đậm và quần tây màu be, dáng người cao ráo, vững chãi. Mùi nước hoa nam tính quen thuộc của anh thoang thoảng trong không khí, quyện với mùi gỗ mới và hương hoa nhài dịu nhẹ.

"Em đến rồi," anh nói, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô. "Vào đi em, bên ngoài trời bắt đầu se lạnh rồi."

Lâm An cố gắng đáp lại nụ cười của anh, nhưng cảm thấy có gì đó gượng gạo trên môi mình. Cô cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay anh, nhưng đồng thời cũng cảm thấy một luồng khí lạnh lướt qua sống lưng. Bầu không khí trong căn hộ, dù đã được anh chuẩn bị kỹ lưỡng, vẫn toát lên một vẻ thanh lịch, yên tĩnh, đôi khi có chút lạnh lẽo và cô đơn mà cô không thể lý giải. Cô nhìn quanh, mọi thứ đều gọn gàng, hiện đại, đúng gu của Hoàng Minh. Đẹp, nhưng sao cô lại cảm thấy có một khoảng cách vô hình nào đó?

Họ trò chuyện vài câu phiếm về công việc của cô, về một cuộc họp quan trọng mà cô vừa tham dự. Hoàng Minh lắng nghe chăm chú, đôi mắt sâu của anh nhìn thẳng vào cô, nhưng Lâm An cảm thấy như anh đang nhìn xuyên qua mình, đến một hình ảnh nào đó mà anh đã vẽ ra trong đầu. Cô cảm thấy mình cần phải cố gắng để giữ cho cuộc trò chuyện thật tự nhiên, thật vui vẻ, để không làm anh thất vọng.

Sau vài phút, Hoàng Minh dẫn cô đến trung tâm phòng khách. Ánh đèn vàng dịu từ đèn trần tập trung vào chiếc bàn cà phê mặt kính, nơi chiếc hộp nhung màu xanh đậm đang nằm. "An," anh bắt đầu, giọng nói trầm ấm và đầy cảm xúc, "có một điều anh muốn dành cho em."

Anh nhẹ nhàng mở nắp hộp. Ánh sáng từ đèn phản chiếu lấp lánh trên chiếc chìa khóa sáng bóng, làm nó nổi bật trên nền lụa mềm mại. Trái tim Lâm An khẽ thắt lại một nhịp. Cô biết đó là gì, và một cảm giác nặng trĩu vô hình bỗng đè nặng lên lồng ngực cô.

Hoàng Minh cầm lấy bàn tay cô, nhẹ nhàng đặt chiếc chìa khóa vào lòng bàn tay mềm mại của cô. Anh siết nhẹ bàn tay cô, ánh mắt tràn đầy sự chân thành và kỳ vọng, như muốn truyền tải tất cả những niềm hy vọng và tình yêu của mình qua hành động này. "An, đây không chỉ là chìa khóa căn hộ. Đây là chìa khóa của tổ ấm chúng ta. Anh muốn em giữ nó, muốn em biết rằng đây là nhà của em, là nơi chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng hạnh phúc." Giọng anh đều đều, nhưng chứa đựng một niềm tin tuyệt đối, một sự chắc chắn không thể lay chuyển.

Lâm An cảm nhận được sự lạnh lẽo của chiếc chìa khóa trong lòng bàn tay. Nó không mang lại cảm giác ấm áp như cô mong đợi, mà thay vào đó là một sự nặng nề, một áp lực vô hình. Cô ngước nhìn Hoàng Minh, nụ cười trên môi cô lại càng trở nên gượng gạo hơn. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô lướt qua ánh mắt đầy hy vọng của anh, rồi nhanh chóng nhìn xuống sàn nhà, né tránh sự nhìn nhận sâu sắc của anh. Cô cố gắng tìm kiếm từ ngữ, nhưng cổ họng như nghẹn lại.

"Minh... em... cảm ơn anh," cô thì thầm, giọng nói hơi run rẩy, gần như không nghe rõ. Cô siết chặt chiếc chìa khóa trong tay, cảm giác như đang nắm giữ một lời hứa quá lớn, quá nặng nề mà cô không biết liệu mình có thể gánh vác nổi. Hoàng Minh vẫn mỉm cười, không hề nhận ra sự ngập ngừng, e dè và nỗi lo lắng đang ẩn hiện trong ánh mắt cô, không nhận ra rằng niềm vui của anh lại là gánh nặng của cô. Anh chỉ thấy cô đang hạnh phúc, đang đón nhận cam kết của anh. Tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng vang lên từ hệ thống âm thanh, tạo nên một không gian lãng mạn, nhưng đối với Lâm An, đó chỉ là một bản nhạc nền cho những suy tư chất chứa trong lòng.

***

Khi Hoàng Minh rời đi để tham dự một cuộc họp khẩn, để lại Lâm An một mình trong căn hộ, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn. Thành phố về đêm lung linh ánh đèn qua khung cửa sổ lớn, tạo nên một bức tranh huyền ảo nhưng xa cách. Lâm An ngồi một mình trên chiếc sofa da màu xám tro, cơ thể nhỏ nhắn của cô như chìm hẳn vào lớp đệm êm ái. Nụ cười gượng gạo đã tắt hẳn trên môi cô, thay vào đó là một vẻ mặt đầy suy tư, đôi mắt to tròn, long lanh giờ đây đọng một nỗi buồn khó tả, như chứa đựng cả một đại dương những cảm xúc không tên.

Cô ngắm nhìn chiếc chìa khóa sáng bóng trong lòng bàn tay. Nó lạnh lẽo và cứng nhắc, giống như một vật thể xa lạ, chứ không phải là biểu tượng của một "tổ ấm" mà Hoàng Minh đã vẽ ra. Lời nói của anh vang vọng trong đầu cô: "Đây là chìa khóa của tổ ấm chúng ta... là nhà của em, là nơi chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng hạnh phúc." Mỗi từ ngữ đều là một nhát dao khứa vào trái tim cô, không phải vì đau đớn, mà vì sự nặng trĩu của một kỳ vọng quá lớn. Cô cảm thấy chiếc chìa khóa này không chỉ là biểu tượng của hạnh phúc mà Hoàng Minh mong muốn, mà còn là một gánh nặng, một lời hứa mà cô không biết liệu mình có thể giữ trọn vẹn.

*Tổ ấm?* Cô tự hỏi, giọng nội tâm vang vọng trong đầu. *Nhưng em có thực sự thuộc về nơi này không? Hay đây chỉ là một giấc mơ đẹp mà em không dám chạm tới? Một lời hứa quá lớn, quá nặng nề... giống như chiếc đồng hồ này, đẹp nhưng sao nặng trĩu.* Bàn tay cô vô thức đưa lên, chạm nhẹ vào chiếc đồng hồ khắc tên trên cổ tay mình. Chiếc đồng hồ, một món quà từ Hoàng Minh, từng là biểu tượng của tình yêu và sự cam kết, giờ đây lại mang đến cảm giác lạnh lẽo, cứng nhắc. Nó nhắc nhở cô về những lần cô cảm thấy bị bỏ rơi, những lúc cô chờ đợi một tin nhắn, một lời giải thích, nhưng chỉ nhận lại sự im lặng. Nó gợi cho cô nhớ về sự khác biệt trong cách họ cảm nhận giá trị của những lời hứa, của thời gian dành cho nhau.

Cô khẽ thở dài, âm thanh nhỏ đến mức chỉ có cô nghe thấy trong sự yên tĩnh bao trùm căn hộ. Hoàng Minh nhìn căn hộ này là một thành quả, một khởi đầu viên mãn. Còn cô, khi nhìn những bức tường trống trải, những món đồ nội thất hiện đại nhưng ít hơi ấm, lại cảm thấy một nỗi cô đơn âm ỉ len lỏi. Cô nhớ đến những buổi tối cô một mình trong căn phòng cũ, nghe tiếng mưa rơi trên mái hiên, và tự hỏi anh đang làm gì. Cô nhớ những lần cô cố gắng chia sẻ những lo lắng, những suy nghĩ của mình, nhưng anh lại vô tình bỏ qua, coi đó là những suy nghĩ "quá nhạy cảm", "quá phức tạp".

Cảm giác "nặng trĩu" không chỉ đến từ chiếc chìa khóa, mà còn từ chính bản thân cô, từ những nỗ lực thầm lặng để hòa nhập vào thế giới của Hoàng Minh, để trở thành "phiên bản hoàn hảo" mà anh mong đợi. Cô yêu anh, thật lòng, nhưng cô cũng mệt mỏi vì phải gồng mình. Cô tự hỏi, liệu anh có bao giờ thực sự nhìn thấy cô, Lâm An, với tất cả những cảm xúc phức tạp, những nỗi sợ hãi và những ước mơ riêng của cô không, hay anh chỉ nhìn thấy một hình ảnh Lâm An hoàn hảo mà anh đã tự vẽ ra trong trí nhớ của mình?

Ánh mắt cô dõi ra ngoài cửa sổ, nhìn về phía ánh đèn thành phố xa xăm. Mỗi ánh đèn là một câu chuyện, một cuộc đời. Cô cảm thấy mình như một chấm nhỏ lạc lõng giữa biển ánh sáng ấy, mang theo một chiếc chìa khóa nặng trĩu mà không biết phải mở cánh cửa nào cho chính mình. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Hoàng Minh kể câu chuyện về một "tổ ấm" bình yên, hạnh phúc, tràn đầy hy vọng. Còn cô, lại đang lặng lẽ kể câu chuyện về một "lời hứa" nặng trĩu, một nỗi cô đơn âm ỉ và sự e dè trước một tương lai không chắc chắn. Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau. Và trong căn hộ này, nơi Hoàng Minh tin rằng tình yêu của họ đã "đơm hoa kết trái", Lâm An lại cảm thấy mình đang đứng trên một bờ vực mỏng manh, một mình, với chiếc chìa khóa của một "tổ ấm" trong tay, nhưng trái tim lại lạnh lẽo.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free