Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 449: Nụ Cười Thanh Thản: Ký Ức Không Thể Thay Đổi
Ánh đèn vàng dịu của Quán Cà Phê "Ký Ức Đọng" hắt xuống, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên mặt bàn gỗ cũ kỹ, nơi từng chứng kiến biết bao câu chuyện, biết bao kỷ niệm của Hoàng Minh và Lâm An. Tiếng nhạc jazz vẫn du dương, nhưng giờ đây nó không còn là bản nhạc nền cho một buổi hẹn hò lãng mạn, mà là khúc ca của sự chia ly, của những nỗi niềm không thể nói thành lời. Không khí trong quán đã vắng hơn nhiều, chỉ còn lác đác vài vị khách ngồi nép mình vào những góc khuất, như thể muốn tránh xa thứ không gian nặng trĩu mà Hoàng Minh và Lâm An đang tạo ra.
Hoàng Minh vẫn ngồi đó, đôi mắt sâu thẳm của anh dán chặt vào Lâm An. Trong ánh nhìn ấy, sự dò xét đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một nỗi hối tiếc rõ ràng, một gánh nặng mà anh không thể che giấu. Bàn tay anh, vẫn siết chặt dưới gầm bàn từ lúc nào, giờ đây run rẩy nhẹ. Anh cảm thấy một sự đau đớn không tả xiết, một sự thật nghiệt ngã ập đến muộn màng, bóc trần sự vô tâm của mình trong quá khứ. Anh đã luôn nghĩ rằng mình yêu cô ấy, rằng mình đã cố gắng, nhưng những gì anh vừa được nghe, những gì anh vừa được chứng kiến qua ánh mắt của Lâm An, đã đập tan mọi ảo tưởng. Anh nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ. Anh nhớ những nụ cười, nhưng quên mất những giọt nước mắt thầm lặng.
Mùi cà phê dịu nhẹ vẫn thoảng trong không khí, hòa lẫn với hương trầm từ những nén nhang nhỏ được đặt ở góc quán, tạo nên một cảm giác vừa tĩnh tại vừa u hoài. Ngoài khung cửa sổ, gió đêm thổi nhẹ, mang theo một chút hơi ẩm của đất sau cơn mưa chiều, khẽ làm rung rinh tấm rèm cửa sổ. Hoàng Minh hít một hơi thật sâu, như muốn nén lại những cảm xúc đang trào dâng trong lòng. Giọng anh trầm khàn, mang theo một sự day dứt khó tả, như thể mỗi từ ngữ được thốt ra đều phải vượt qua một bức tường dày đặc của nỗi đau và sự hối hận.
"Giá như... giá như anh biết được ký ức của em sớm hơn, An à."
Lời nói của Hoàng Minh như một tiếng thở dài nặng trĩu, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của quán. Nó không phải là một lời trách móc, cũng không phải là một sự cầu xin. Đó là một lời tiếc nuối chân thành, xuất phát từ tận cùng trái tim của một người đàn ông vừa thức tỉnh sau một giấc ngủ dài của sự vô tâm. Anh ước, giá như thời gian có thể quay ngược, giá như anh có thể quay trở lại để lắng nghe cô, để nhìn thấy những giọt nước mắt cô đã giấu, để hiểu những nỗi đau cô đã phải một mình gánh chịu. Nhưng tất cả đã quá muộn. Ký ức đã là ký ức, không thể thay đổi, không thể viết lại.
Lâm An khẽ nghiêng đầu, đôi mắt to tròn, long lanh của cô nhìn sâu vào Hoàng Minh. Trong ánh mắt ấy, không có sự oán giận, không có sự trách móc, mà chỉ là một sự bình yên lạ lùng, một sự thấu hiểu sâu sắc đến nao lòng. Cô đã từng ước ao một ngày Hoàng Minh sẽ hiểu, sẽ nhận ra. Nhưng khi ngày đó thực sự đến, cô lại không cảm thấy một chút hả hê hay thỏa mãn nào. Chỉ có một nỗi buồn man mác, một sự chấp nhận rằng mọi thứ đã đi quá xa, đã trở thành một phần không thể thay đổi của quá khứ.
Một nụ cười nhỏ dần nở trên môi cô, một nụ cười không phải của niềm vui, mà là nụ cười của sự thấu hiểu và chấp nhận. Nó giống như đóa hoa sen nở trong bùn lầy, tinh khiết và thanh cao, thoát tục. Nụ cười ấy gói trọn bao nhiêu năm tháng của nỗi đau, của sự chờ đợi, và cả sự trưởng thành mà cô đã phải tự mình trải qua. Giọng cô nhẹ nhàng, truyền cảm, như tiếng gió thoảng qua khung cửa sổ đang hé mở, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh triết lý sâu sắc, đánh thẳng vào tâm can Hoàng Minh.
"Thì đã không còn là ký ức nữa, Minh ạ."
Câu nói ấy của Lâm An không chỉ là một lời đáp, mà là một sự khẳng định đanh thép về bản chất của ký ức. Ký ức, một khi đã hình thành, đã in sâu vào tâm trí, thì không thể thay đổi. Nếu Hoàng Minh đã biết, đã hiểu những gì cô trải qua ngay lúc đó, thì những điều đó đã không còn là "ký ức" theo cách cô đã trải nghiệm nữa. Chúng sẽ là một câu chuyện khác, một mối tình khác, một phiên bản khác. Chính sự khác biệt trong nhận thức, trong cảm xúc, trong cách mỗi người trải nghiệm và lưu giữ, mới làm nên cái gọi là "ký ức" của riêng họ.
Hoàng Minh như bị đóng băng trước lời nói của Lâm An. Anh hiểu. Anh hiểu sâu sắc hơn bao giờ hết. Sự thấu hiểu này không mang lại cho anh niềm vui, mà chỉ là một nỗi đau âm ỉ, dai dẳng. Anh nhận ra rằng, dù giờ đây anh có thể cảm nhận được nỗi đau của cô, có thể hình dung được những giọt nước mắt cô đã rơi, nhưng điều đó không thể xóa bỏ những gì đã xảy ra. Nó không thể biến những năm tháng cô đơn của cô thành những ngày tháng hạnh phúc được sẻ chia. Ký ức là một dòng chảy không ngừng, và những gì đã trôi qua thì không thể trở lại.
Anh chậm rãi đưa tay lên, đặt nhẹ lên mặt bàn gỗ, những ngón tay anh khẽ chạm vào vết sần của thời gian. Đó là một cử chỉ vô thức, thể hiện sự bối rối và cả sự bất lực của anh trước sự thật này. Anh muốn nói điều gì đó, muốn níu giữ điều gì đó, nhưng không thể. Mọi lời nói đều trở nên vô nghĩa trước sự thanh thản đến đau lòng trong ánh mắt Lâm An. Anh nhìn thấy sự giải thoát trong cô, một sự giải thoát mà anh biết rằng chính anh đã vô tình giúp cô đạt được, bằng cách không hiểu cô.
Lâm An khẽ gật đầu rất nhẹ, như một lời xác nhận cuối cùng cho những gì cô vừa nói, cho những gì cả hai vừa nhận ra. Nụ cười trên môi cô vẫn đọng lại, pha chút u buồn, nhưng không hề bi lụy. Cô đã chấp nhận. Chấp nhận rằng họ đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau. Chấp nhận rằng hai phiên bản ký ức ấy, dù đã được phơi bày, vẫn mãi mãi song hành, không thể hòa làm một. Và chính sự chấp nhận ấy đã mang lại cho cô một sự bình yên đến lạ thường.
Một cơn gió khác lại thổi qua, khiến tiếng chuông gió treo ở cửa quán khẽ rung lên những âm thanh trong trẻo, ngân nga trong không gian. Nó như một lời chào tạm biệt, một lời chúc phúc cho hai tâm hồn vừa tìm thấy sự giải thoát. Hoàng Minh cảm nhận được sự se lạnh của buổi tối đang dần bao trùm, không chỉ từ bên ngoài quán mà còn từ sâu thẳm trong lòng anh. Anh biết, đây là khoảnh khắc cuối cùng của một chương, một kỷ nguyên.
Sau lời đáp của Lâm An, một sự im lặng khác bao trùm, nhưng lần này nó không còn nặng nề hay chất chứa sự giằng xé như trước. Đó là sự im lặng của thấu hiểu, của chấp nhận, của sự buông bỏ. Cả hai nhìn nhau, ánh mắt giao nhau trong một khoảnh khắc dài, không cần thêm lời nói nào. Mọi điều cần nói đã được nói ra, mọi điều cần chấp nhận đã được chấp nhận. Trong ánh mắt Hoàng Minh, sự hối tiếc vẫn còn đó, nhưng đã nhường chỗ cho một sự hiểu biết sâu sắc hơn, một sự chấp nhận rằng anh không thể thay đổi quá khứ, và điều duy nhất anh có thể làm là chấp nhận nó, và chấp nhận con người cô, con người anh, trong phiên bản ký ức mà mỗi người đang mang.
Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề nhưng cũng kèm theo một chút nhẹ nhõm. Gánh nặng của sự cố gắng hàn gắn những điều không thể đã được trút bỏ. Anh nhận ra rằng, việc cố gắng ép buộc hai ký ức hòa làm một chỉ càng tạo ra thêm sự đau đớn. Đôi mắt anh vẫn còn vương vấn nỗi buồn, nhưng đã không còn vẻ bàng hoàng, chất vấn như lúc trước. Đó là ánh mắt của một người đàn ông đã chấp nhận sự thật nghiệt ngã, chấp nhận lỗi lầm của mình, và chấp nhận rằng tình yêu của họ đã đi đến hồi kết, không phải vì hết yêu, mà vì không thể cùng tồn tại trên cùng một nền tảng ký ức.
"Anh hiểu rồi," Hoàng Minh nói, giọng anh vẫn trầm, nhưng lần này lại có chút yếu ớt, như thể anh vừa trải qua một cuộc chiến nội tâm khốc liệt. Anh không còn siết chặt tay nữa, mà chậm rãi buông lỏng, đặt cả hai bàn tay lên mặt bàn. Anh nhìn Lâm An, như muốn khắc ghi hình ảnh cô, hình ảnh của sự bình yên thanh thản này vào tâm trí. Anh hiểu rằng, đây là lần cuối cùng anh nhìn thấy cô với tư cách là một người anh từng yêu, một người mà anh đã bỏ lỡ quá nhiều điều.
Lâm An, đôi mắt cô vẫn long lanh, nhưng không phải vì đau khổ, mà là một giọt nước mắt nhỏ lăn nhẹ trên má, như một giọt sương mai đọng lại trên cánh hoa. Đó là giọt nước mắt của sự giải thoát, của sự thanh lọc, một dấu hiệu cho thấy những nỗi đau cũ đã được rửa trôi, những vết thương đã lành sẹo, để lại một tâm hồn bình yên và mạnh mẽ hơn. Cô không hề đưa tay lên lau vội, để giọt nước mắt ấy tự do chảy, như một lời tạm biệt cuối cùng với quá khứ.
"Em cũng vậy," Lâm An đáp, giọng cô khẽ hơn, nhưng lại chứa đựng một sự kiên định không thể lay chuyển. Cô cũng đã hiểu, hiểu rằng việc buông bỏ không phải là từ bỏ tình yêu, mà là tôn trọng sự thật, tôn trọng ký ức của cả hai. Cô không còn cảm thấy cần phải giải thích, không còn cần phải chứng minh. Sự thấu hiểu mà Hoàng Minh vừa đạt được đã đủ.
Hoàng Minh chậm rãi đứng dậy, động tác của anh mang theo một sự nặng nề, như thể anh đang gồng mình chống lại một dòng chảy vô hình. Anh nhìn Lâm An một lần cuối, ánh mắt anh chứa đựng vô vàn điều muốn nói, nhưng lại không thể thốt ra thành lời. Anh biết, mọi lời nói lúc này đều trở nên thừa thãi. Anh khẽ gật đầu chào, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng tất cả sự tôn trọng, sự hối tiếc và cả sự chấp nhận.
Lâm An cũng đứng lên, đôi mắt cô lướt qua một lượt quanh quán cà phê. Nơi này đã chứng kiến quá nhiều kỷ niệm của họ, từ những buổi hẹn hò đầu tiên, những buổi tối trò chuyện không ngừng, đến giờ phút cuối cùng này. Cô muốn khắc ghi khoảnh khắc này vào tâm trí, không phải để đau khổ, mà để nhớ về một chương quan trọng trong cuộc đời mình, một chương đã giúp cô trưởng thành. Cô đáp lại Hoàng Minh bằng một nụ cười cuối cùng, một nụ cười thanh thản, pha chút tiếc nuối nhưng đầy triết lý, như đóa hoa đã mãn khai, chấp nhận vòng tuần hoàn của sự sống và cái chết.
Họ không chạm vào nhau, không một cái nắm tay, không một cái ôm. Khoảng cách vật lý giữa họ vẫn vậy, nhưng khoảng cách trong tâm hồn đã được xóa nhòa bởi sự thấu hiểu. Họ đã cùng nhau đối mặt với sự thật, cùng nhau chấp nhận định mệnh. Hoàng Minh quay lưng bước đi, bóng anh đổ dài trên sàn gỗ dưới ánh đèn vàng. Lâm An nhìn theo bóng lưng anh, cho đến khi anh khuất dạng sau cánh cửa. Một cơn gió lạnh lùa vào quán, mang theo hương đêm và một chút hơi sương, khiến cô rùng mình nhẹ. Cô biết, đây không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu mới cho cả hai, một khởi đầu trên con đường riêng của mỗi người, dù vẫn còn vương vấn nỗi buồn và sự tiếc nuối khôn nguôi. Ánh mắt cô hướng về phía cửa, nơi ánh đèn đường mờ ảo hắt vào, gợi lên một sự bình yên sắp đến, một sự tự do mà cả hai đều xứng đáng có được.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.