Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 452: Bóng Hình Ký Ức, Hai Con Đường Độc Lập
Lâm An mở mắt, nhìn quanh quán cà phê lần cuối. Cô chậm rãi đứng dậy, cảm nhận sự tê dại nơi đầu gối sau một thời gian dài ngồi bất động. Cô đi đến quầy tính tiền, trả khoản tiền nhỏ cho ly cà phê đã nguội lạnh. Cô khẽ gật đầu chào người phục vụ trẻ, rồi bước ra khỏi quán. Tiếng chuông gió treo trên cửa khẽ rung lên leng keng, như một lời chào tạm biệt cuối cùng.
Con hẻm "Thời Gian Ngừng Lại" hiện ra trước mắt cô, vẫn yên bình và tĩnh lặng như thường lệ. Những ngôi nhà cũ hai bên hẻm với kiến trúc pha trộn Á-Âu, cửa gỗ cũ sơn màu trầm, ban công sắt rèn, tất cả đều gợi lên một vẻ đẹp hoài cổ, một sự bình yên dường như không bị ảnh hưởng bởi dòng chảy của thời gian. Dây điện chằng chịt trên cao, tạo nên một nét đặc trưng của phố cổ, như những sợi tơ vương vấn của quá khứ. Lối đi lát gạch đã mòn vẹt dưới những bước chân của biết bao thế hệ, giờ đây đón lấy những bước chân nhẹ nhàng của cô. Mùi đất ẩm sau cơn mưa, mùi hoa giấy thoang thoảng từ một ban công nào đó, và cả mùi hương trầm dịu nhẹ từ một ngôi miếu nhỏ ở cuối hẻm, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một không gian đầy cảm xúc.
Mỗi bước chân cô đi, là một bước chân tách rời khỏi quá khứ chung nhưng không thực sự chung. Cô bước đi chậm rãi, không ngoảnh lại, dáng người cô thanh thoát trong bóng đêm. Cô không cần quay đầu để biết rằng Hoàng Minh đã rời đi, và cô cũng sẽ không tìm kiếm bóng hình anh nữa. Dù Hoàng Minh đã hiểu, dù anh đã bày tỏ sự tiếc nuối, nhưng những ký ức ấy vẫn là hai phiên bản độc lập, không thể dung hòa. Và cô, giờ đây, đã hoàn toàn chấp nhận điều đó. Sự chấp nhận này không phải là sự từ bỏ, mà là sự giải thoát.
"Mỗi kỷ niệm đẹp đẽ ấy, giờ đây đều là bằng chứng cho việc chúng ta đã yêu nhau trong hai câu chuyện khác nhau. Và có lẽ, đó là lý do vì sao chúng ta không thể viết tiếp cùng một cuốn sách." Lâm An thầm nghĩ, một nụ cười nhẹ nở trên khóe môi. Đó là một nụ cười đầy sự chấp nhận và đồng thời là sự giải thoát. Cô hướng về phía ánh đèn đường mờ ảo cuối hẻm, nơi ánh sáng yếu ớt của một khởi đầu mới đang chờ đợi. Ánh sáng ấy không chói chang, không rực rỡ, nhưng đủ để soi rọi con đường phía trước, một con đường mà cô sẽ bước đi một mình, mang theo những ký ức của riêng mình. Cuộc chia tay này, không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu mới cho cô. Một khởi đầu để cô viết nên câu chuyện của riêng mình, câu chuyện mà cô là người duy nhất kể, mà không cần phải đối chiếu hay dung hòa với bất kỳ ai khác. Lâm An bước đi, nhẹ nhõm và thanh thản, bóng cô dần khuất vào màn đêm, mang theo một nỗi buồn man mác nhưng cũng đầy hy vọng.
***
Sáng hôm sau, con hẻm "Thời Gian Ngừng Lại" đón một vị khách không mời mà đến, nhưng cũng không hẳn là xa lạ. Hoàng Minh đứng ở đầu hẻm, ánh mắt anh lướt qua từng chi tiết quen thuộc: những chậu hoa giấy trên ban công, những ô cửa sổ gỗ đã bạc màu theo năm tháng, cả những sợi dây điện chằng chịt như mạng nhện giăng mắc trên bầu trời. Anh đến đây vì một thôi thúc khó lý giải, một khao khát được nhìn thấy Lâm An thêm một lần nữa, không phải để níu kéo, mà để chắc chắn rằng cô thực sự ổn, và có lẽ, cũng để tự mình tìm kiếm một sự xác nhận nào đó cho những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong lòng.
Đêm qua, những lời của Lâm An vẫn vang vọng trong tâm trí anh, lặp đi lặp lại như một điệp khúc buồn. "Anh nghe thấy giai điệu, anh thấy sự bình yên, còn em nghe thấy nỗi cô đơn và những câu hỏi không lời đáp." Câu nói ấy đã đâm sâu vào trái tim anh, không phải như một mũi kim châm mà như một lưỡi dao cùn, từ từ cứa vào lớp vỏ bọc lý trí mà anh đã dày công xây dựng. Anh đã nghĩ mình đã hiểu, nhưng mỗi lần hồi tưởng lại những mảnh ký ức chung, anh lại thấy một khoảng trống vô tận giữa "phiên bản của anh" và "phiên bản của cô". Sự thật này, dù đau đớn, nhưng lại mang đến một cảm giác thanh tẩy lạ lùng, như một cơn mưa rào gột rửa đi những lớp bụi mờ của sự vô tâm.
Anh phát hiện Lâm An đang đứng lặng lẽ dưới giàn hoa giấy rực rỡ sắc tím. Cô mặc một chiếc váy pastel nhẹ nhàng, mái tóc dài buông xõa, hòa mình vào không gian tĩnh mịch của buổi sáng sớm. Vẻ mặt cô thanh thản, nhưng vẫn còn vương chút u buồn man mác, như một bức tranh thủy mặc vừa chấm phá thêm những nét mực đậm nhạt. Hoàng Minh chậm rãi bước đến, mỗi bước chân anh đều mang theo một sự thận trọng nhất định, như sợ làm vỡ tan bầu không khí mong manh đang bao trùm lấy cô. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm vẫn còn vương vấn trong không khí, quyện với hương hoa giấy nồng nàn và tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vòm lá, tạo nên một khung cảnh vừa bình yên vừa chất chứa nỗi niềm.
Lâm An không quay lại ngay. Cô dường như cảm nhận được sự hiện diện của anh trước khi nhìn thấy. Một cảm giác quen thuộc, một luồng khí lạnh thoảng qua sau lưng. Cô hít một hơi thật sâu, để mùi hương của buổi sớm mai tràn vào lồng ngực, rồi từ từ xoay người lại. Đôi mắt cô, vẫn to tròn và sâu thẳm, nhìn thẳng vào Hoàng Minh. Không có sự bất ngờ, không có sự giận dữ, chỉ có một sự chấp nhận tĩnh lặng.
Hoàng Minh dừng lại cách cô vài bước chân, ánh mắt anh thoáng chút bối rối, nhưng rồi nhanh chóng trở nên kiên định. Anh nhìn sâu vào đôi mắt cô, tìm kiếm một điều gì đó, có lẽ là sự tha thứ, hoặc chỉ đơn thuần là sự thấu hiểu.
"Em... vẫn ổn chứ?" Hoàng Minh cất tiếng, giọng anh trầm ấm nhưng hơi khàn, như thể anh đã giữ im lặng quá lâu. Đó là một câu hỏi ngắn gọn, đúng với phong cách của anh, nhưng ẩn chứa một sự quan tâm chân thành mà trước đây anh ít khi bộc lộ rõ ràng đến vậy.
Lâm An khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa như ánh nắng ban mai yếu ớt. "Anh đến làm gì?" Cô hỏi lại, giọng cô nhẹ nhàng, không một chút oán trách hay chất vấn, chỉ là một câu hỏi đơn thuần để xác định mục đích của cuộc gặp gỡ không hẹn trước này.
Hoàng Minh hít một hơi sâu, đôi mắt anh lướt qua những giàn hoa giấy, rồi lại quay về phía Lâm An. "Anh nghĩ... chúng ta cần nói chuyện lần cuối. Ở một nơi khác." Anh nói, sự lý trí trong anh vẫn thúc đẩy một cuộc đối thoại rõ ràng, nhưng lần này, mục đích của nó không phải để tranh luận hay thuyết phục, mà là để tìm kiếm một sự khép lại trọn vẹn, một sự chấp nhận chung.
Lâm An im lặng một lát, đôi mắt cô vẫn dán vào anh, như thể đang cân nhắc từng lời nói, từng cử chỉ. Cô gật đầu nhẹ, một cái gật đầu không lời nhưng đầy đủ ý nghĩa. Hoàng Minh hiểu. Anh khẽ gật đầu đáp lại, ra hiệu cho cô đi trước. Cả hai không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ bước ra khỏi con hẻm, bóng họ in dài trên con đường lát gạch ẩm ướt, như hai mảnh ghép rời rạc của một bức tranh đã cũ, đang tìm kiếm một khoảng không gian chung để đặt dấu chấm hết.
***
Họ cùng nhau đi bộ qua những con phố quen thuộc, nơi ánh nắng ban mai đã bắt đầu rải vàng trên những mái nhà, xuyên qua tán cây cổ thụ. Tiếng xe cộ thưa thớt, tiếng rao hàng của những người bán rong, và tiếng nói cười của vài đứa trẻ đang chơi đùa đâu đó, tất cả tạo nên một bức tranh sống động của buổi sáng thành phố. Nhưng dường như không gian xung quanh không thể len lỏi vào thế giới riêng của họ. Mỗi người đều chìm trong những suy nghĩ của riêng mình, những ký ức vừa được xới tung lên từ sâu thẳm tâm hồn.
Không mất quá lâu để họ đến Công Viên "Hồ Gươm/Hồ Con Rùa". Giữa buổi sáng, công viên đã bắt đầu nhộn nhịp hơn, nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình vốn có. Ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua những tán lá bàng, lá me rậm rạp, tạo thành những đốm sáng nhảy múa trên lối đi. Gió mát lành từ mặt hồ thổi lên, mang theo hơi nước và mùi hương của cây cỏ. Tiếng chim hót líu lo, tiếng lá cây xào xạc trong gió, và tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ hồ, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, đối lập hoàn toàn với những dòng suy nghĩ hỗn độn trong lòng hai người.
Họ chậm rãi đi dọc theo con đường ven hồ, không nói với nhau lời nào. Mỗi bước chân là một nhịp điệu của sự hoài niệm và tiếc nuối. Hoàng Minh dõi theo bóng lưng thanh thoát của Lâm An, cảm nhận một sự trống rỗng lạ lùng. Anh nhớ lại những lần họ từng sánh bước ở đây, những câu chuyện cười đùa, những buổi chiều tà lãng mạn. Nhưng giờ đây, những ký ức ấy lại hiện lên với một màu sắc khác, một màu xám xịt của sự thiếu vắng, của những điều anh đã bỏ lỡ. Anh nhớ những lúc anh kể cho cô nghe về công việc, về những dự án đầy tham vọng của mình, và cô đã lắng nghe một cách kiên nhẫn. Anh nghĩ đó là sự quan tâm, sự ủng hộ. Nhưng giờ đây, anh tự hỏi, liệu trong những khoảnh khắc ấy, cô có cảm thấy mình bị lạc lõng không? Liệu cô có muốn được anh lắng nghe những câu chuyện của riêng cô không? Câu hỏi ấy như một gánh nặng đè lên lòng anh.
Họ dừng lại bên một gốc cây cổ thụ lớn, thân cây sần sùi với những vết sẹo thời gian. Tán lá rộng lớn của nó vươn mình che bóng mát xuống một phần lối đi. Lâm An đưa tay chạm nhẹ vào lớp vỏ cây xù xì, ánh mắt cô xa xăm nhìn về phía mặt hồ gợn sóng.
"Anh nhớ cái cây này không?" Lâm An khẽ nói, giọng cô nhẹ như một làn gió thoảng qua. "Anh từng hứa sẽ khắc tên chúng ta lên đây."
Hoàng Minh nhìn theo tay cô, rồi nhìn vào gốc cây. Trong ký ức của anh, đó là một buổi chiều nắng đẹp, họ đang đi dạo và cô đã chỉ vào gốc cây này, nói một cách hồn nhiên rằng "Ước gì mình có thể khắc tên lên đây như trong phim nhỉ?". Anh đã cười và nói đùa: "Được thôi, để anh tìm con dao đã." Anh nghĩ đó chỉ là một lời nói bông đùa, một khoảnh khắc vui vẻ. Anh chỉ nhớ mình đã cười đùa, chưa từng coi đó là một lời hứa nghiêm túc, cũng chưa từng nghĩ rằng cô lại coi trọng nó đến vậy. Anh đã quên mất, đối với một người nhạy cảm như Lâm An, một lời nói đùa có thể mang sức nặng của một lời hứa. Hoặc có lẽ, anh chưa bao giờ thực sự đặt mình vào vị trí của cô để hiểu được điều đó.
"Anh... anh xin lỗi," Hoàng Minh khẽ nói, giọng anh trầm xuống. Anh không biết phải giải thích thế nào, hay liệu có cần giải thích nữa hay không. Sự thật là anh đã quên, hoặc anh đã nhớ theo một cách khác, một cách mà anh cảm thấy hoàn toàn vô hại, thậm chí là đáng yêu.
Lâm An lắc đầu nhẹ, một nụ cười buồn lướt qua khóe môi cô. "Không sao đâu, anh." Cô nói, nhưng ánh mắt cô vẫn chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc cho chính mình, cho những gì cô đã từng kỳ vọng. "Em biết. Ký ức của mỗi người là một câu chuyện được kể lại. Và câu chuyện của anh, có lẽ, không có chi tiết này."
Họ tiếp tục bước đi, và rồi dừng lại trước một chiếc ghế đá cũ kỹ, nằm khuất dưới bóng một cây phượng già. Chiếc ghế đã bạc màu theo thời gian, có lẽ đã chứng kiến biết bao câu chuyện tình yêu đến rồi đi.
"Còn cái ghế đá này, anh nhớ chứ?" Lâm An quay sang nhìn anh, ánh mắt cô có chút gì đó thách thức, nhưng không phải là sự giận dữ, mà là một sự mời gọi anh đối diện với sự thật. "Em đã đợi anh bao lâu ở đây?"
Hoàng Minh nhìn chiếc ghế đá, ký ức ùa về. Đó là buổi hẹn hò xem phim, anh đã đến muộn. Anh nhớ mình đã vội vã chạy đến, thấy cô đang ngồi đó, khẽ cau mày. Anh đã xin lỗi, và cô đã mỉm cười nói không sao. Anh nghĩ mọi chuyện chỉ đơn giản là vậy. Anh đã nghĩ em chỉ đến muộn một chút, và rồi mọi chuyện đều ổn. Anh đã không hề biết rằng cô đã ngồi đó gần một tiếng đồng hồ, trong lòng đầy lo lắng và thất vọng, tự hỏi liệu anh có đến không, liệu anh có quên mất cuộc hẹn không. Anh đã không hề thấy những giọt nước mắt chực trào trong khóe mắt cô khi anh cuối cùng cũng xuất hiện, không hề nhận ra sự nhẹ nhõm trộn lẫn với nỗi buồn mà cô đã che giấu khéo léo sau nụ cười.
"Anh xin lỗi..." Hoàng Minh lặp lại, lần này, lời xin lỗi của anh nặng trĩu hơn. Anh cúi đầu nhẹ, cảm thấy một sự hổ thẹn dâng lên trong lòng. Anh luôn nghĩ mình là người đúng giờ, là người có trách nhiệm. Nhưng trách nhiệm của anh chỉ dừng lại ở những con số, những dự án, mà không bao giờ mở rộng đến cảm xúc của người mình yêu.
Lâm An đặt tay lên vai anh, một cử chỉ nhẹ nhàng, trấn an. "Không cần xin lỗi, Minh. Điều quan trọng là giờ đây anh đã hiểu." Cô nói, giọng cô đầy sự bao dung, không hề có chút phán xét. Đối với cô, việc anh nhận ra sự khác biệt này, dù muộn màng, cũng là một sự giải thoát cho cả hai. Nó như một lời xác nhận rằng nỗi đau của cô không phải là vô cớ, và sự vô tâm của anh không phải là sự cố ý, mà chỉ là một sự khác biệt không thể dung hòa trong cách họ cảm nhận và ghi nhớ cuộc sống.
Họ tiếp tục đi, mỗi bước chân in hằn trên lối đi lát gạch, mang theo những suy tư nặng trĩu. Cảnh vật xung quanh vẫn vậy, vẫn tươi đẹp và yên bình. Nhưng trong lòng họ, những mảnh ký ức đang được sắp xếp lại, và bức tranh về mối tình của họ, giờ đây, đã hiện rõ hơn bao giờ hết, với hai mảng màu đối lập hoàn toàn.
***
Họ cuối cùng cũng tìm thấy một chiếc ghế đá trống dưới bóng cây cổ thụ, hướng ra mặt hồ tĩnh lặng. Nắng đã lên cao hơn, nhưng vẫn dịu nhẹ, rải những vệt sáng lấp lánh trên mặt nước. Gió vẫn thổi nhè nhẹ, mang theo hương sen thoảng qua từ đâu đó, tạo nên một bầu không khí thanh bình đến lạ. Những âm thanh của công viên dường như xa xăm hơn, nhường chỗ cho sự im lặng sâu sắc giữa hai người.
Hoàng Minh và Lâm An ngồi xuống, cách nhau một khoảng vừa đủ. Không có sự gần gũi thân mật của những cặp đôi, cũng không có sự xa cách lạnh nhạt của những người xa lạ. Chỉ là hai cá thể đang đối diện với sự thật, với những ký ức của riêng mình, trong một không gian chung. Hoàng Minh nhìn ra mặt hồ, đôi mắt anh sâu thẳm, ẩn chứa vô vàn suy tư. Anh nhớ lại những buổi chiều anh ngồi đây một mình, suy nghĩ về công việc, về những dự định tương lai. Anh đã nghĩ mình đang tận hưởng sự bình yên. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, sự bình yên đó là của riêng anh, không phải là sự bình yên mà Lâm An mong muốn được sẻ chia.
"Anh đã cố gắng tìm kiếm, An ạ." Hoàng Minh khẽ nói, giọng anh trầm hơn, như thể anh đang nói với chính mình. "Anh đã cố gắng tìm kiếm ký ức của em trong anh. Những lần em buồn, những lần em cô đơn, những lần em đã khóc một mình... nhưng anh không tìm thấy." Anh dừng lại, hít một hơi sâu. "Những gì anh nhớ, chỉ là những khoảnh khắc em ở đó, mỉm cười. Anh nhớ sự yên bình, sự thoải mái khi có em bên cạnh. Anh nhớ những lúc em đã cố gắng vì anh, nhưng anh lại quên mất những lúc em chờ đợi, những lúc em đau." Anh quay sang nhìn Lâm An, ánh mắt anh đầy sự hối tiếc, nhưng không còn là sự phủ nhận. Đó là sự chấp nhận đau đớn nhất.
Lâm An nhìn lại anh, đôi mắt cô long lanh nhưng không hề có nước. Cô đã khóc quá nhiều cho những ký ức ấy rồi. Giờ đây, những giọt nước mắt đã cạn, chỉ còn lại sự thanh thản. "Em cũng vậy, Minh." Cô đáp lại, giọng cô nhẹ nhàng nhưng kiên định. "Em nhớ những lúc em đau, những lần em bị bỏ quên, những lần em đã cố gắng một mình quá lâu. Nhưng em cũng đã quên mất rằng anh cũng đã từng cố gắng theo cách của anh, rằng anh cũng đã từng yêu em theo cách mà anh hiểu. Những gì em nhớ, anh lại không thấy."
Một khoảng lặng kéo dài. Gió khẽ xao động tán lá, tạo nên những âm thanh rì rào như lời thì thầm của quá khứ. Cảm giác của chiếc ghế đá cũ kỹ lạnh lẽo chạm vào da thịt, nhưng trong lòng họ, một sự ấm áp lạ thường đang len lỏi, đó là sự ấm áp của sự thấu hiểu và chấp nhận.
"Anh ước gì... anh đã hiểu sớm hơn." Hoàng Minh nói, lời anh thốt ra như một tiếng thở dài nặng nề, chứa đựng tất cả sự nuối tiếc của một người đàn ông đã nhận ra sai lầm của mình, nhưng quá muộn để sửa chữa. Anh nhìn vào tay mình, siết chặt. Anh tiếc nuối vì đã không thể nhìn thấy, không thể cảm nhận được thế giới nội tâm phong phú của cô, không thể yêu cô theo cách mà cô cần.
Lâm An mỉm cười, một nụ cười buồn nhưng đầy sự bao dung và triết lý. Nụ cười ấy không có chút oán trách nào, chỉ là sự chấp nhận một sự thật nghiệt ngã. Cô đặt tay lên tay anh, khẽ khàng nhưng đầy sức mạnh. "Thì đã không còn là ký ức nữa, Minh ạ." Lời nói của cô như một làn sóng nhẹ nhàng, gột rửa đi những gánh nặng cuối cùng. Nếu anh đã hiểu sớm hơn, nếu anh đã biết những gì cô trải qua, thì những ký ức ấy đã không còn là những nỗi đau ám ảnh cô, cũng không còn là những vết sẹo tạo nên con người cô ngày hôm nay. Chính sự khác biệt đó, chính những nỗi đau đó, đã định hình nên câu chuyện của họ, và cũng định hình nên con người của mỗi người. Nếu mọi thứ đều hoàn hảo, thì bản chất của ký ức đã thay đổi.
Họ ngồi đó, nhìn ra mặt hồ, nơi ánh nắng lấp lánh như hàng triệu vì sao rơi xuống. Sự im lặng không còn là sự nặng nề, mà là sự đồng cảm. Cả hai đều cảm nhận được một sự kết thúc. Không phải là kết thúc của một cuộc tình, mà là kết thúc của một cuộc chiến đấu với ký ức, với những hiểu lầm. Sự chấp nhận này không mang lại niềm vui, nhưng nó mang lại một sự bình yên sâu sắc, một sự giải thoát khỏi gánh nặng của những gì đã qua.
Hoàng Minh ngẩng đầu lên, nhìn Lâm An. Ánh mắt anh, giờ đây, không còn sự bối rối hay phủ nhận, mà là sự thấu hiểu, một sự thấu hiểu muộn màng nhưng chân thành. Anh nhìn thấy Lâm An của hiện tại, một người phụ nữ mạnh mẽ hơn, thanh thản hơn, chứ không phải là cô gái từng gầy mòn trong nỗi chờ đợi của ký ức anh.
"Cuộc chia tay này, không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu mới cho cả hai." Lâm An thầm nghĩ, lòng cô nhẹ bẫng. Cô biết rằng từ giây phút này trở đi, cô sẽ bước đi trên con đường của riêng mình, không còn bị ràng buộc bởi những phiên bản ký ức không tương đồng. Và Hoàng Minh, anh cũng sẽ mang theo bài học này, như một hành trang quý giá cho tương lai.
Họ đứng dậy, chậm rãi, như thể không muốn phá vỡ khoảnh khắc tĩnh lặng này. Không một lời hứa hẹn, không một cái ôm, chỉ là một cái nhìn cuối cùng, chứa đựng tất cả sự tiếc nuối, sự thấu hiểu và sự chấp nhận. Ánh nắng trưa vẫn rải vàng trên mặt hồ, phản chiếu một tương lai không rõ ràng nhưng đầy hy vọng cho cả hai.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.