Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 49: Bình Yên Tuyệt Đối, Hạnh Phúc Vĩnh Cửu
Hoàng Minh vẫn ngồi đó, nhấp cà phê, ánh mắt lấp lánh sự tự mãn, hoàn toàn không hay biết rằng, chính sự bình yên giả tạo này, chính sự vô tâm không nhận ra này, đang đẩy Lâm An ngày càng xa, vào một thế giới nội tâm lạnh lẽo mà anh không bao giờ chạm tới được. Nhưng đêm đó, khi ánh trăng đã vắt vẻo trên những mái nhà thành phố, xuyên qua khung cửa sổ lớn của căn hộ, soi rọi không gian tối giản với tông màu lạnh chủ đạo, Hoàng Minh lại không sao chợp mắt được. Tiếng điều hòa vẫn chạy êm ái, như một hơi thở đều đặn của sự tĩnh lặng, nhưng trong tâm trí anh, một dòng suy nghĩ mới đã bắt đầu cuộn chảy, lấp đầy mọi khoảng trống. Anh nhẹ nhàng rời khỏi giường, không muốn đánh thức Lâm An đang say ngủ bên cạnh, rồi bước về phía bàn làm việc.
Chiếc laptop sáng lên, phản chiếu gương mặt anh. Mùi gỗ mới từ chiếc bàn vẫn còn vương vấn, hòa cùng hương nước hoa nam tính cao cấp thoang thoảng trong không khí. Anh lướt qua những trang web du lịch. Một dự án lớn vừa kết thúc thành công rực rỡ, mang lại cho anh không chỉ sự thăng tiến trong công việc mà còn là một khoản thưởng kha khá. Cảm giác thành công ấy dường như lan tỏa sang cả mối quan hệ của anh. Anh tin rằng, giống như sự nghiệp của mình, tình yêu của anh và Lâm An cũng đang trên đà phát triển, chín chắn và ổn định. Anh nhớ lại những buổi hẹn hò 'êm đềm' gần đây, khi Lâm An chỉ im lặng lắng nghe những câu chuyện của anh, thi thoảng gật đầu hay mỉm cười nhẹ. Anh đã diễn giải sự im lặng ấy là dấu hiệu của sự trưởng thành, sự thấu hiểu và tin tưởng tuyệt đối vào anh. Chẳng phải Trần Long cũng đã nói vậy sao? "Con gái đến một độ tuổi là khác liền, biết vun vén cho gia đình. Chứ không có ai suốt ngày đòi lãng mạn như phim đâu." Lời nói của bạn thân như một lớp men củng cố thêm niềm tin sai lệch trong anh.
Hoàng Minh nhấp chuột, một trang web hiển thị hình ảnh bãi biển cát trắng trải dài dưới nắng vàng, nước biển xanh biếc đến lạ kỳ. Phía xa, những rặng dừa nghiêng mình trong gió, tạo nên khung cảnh thơ mộng đến nao lòng. Anh mỉm cười. “Phải rồi, một chuyến đi biển,” anh thầm nghĩ. “Một chuyến đi chỉ có hai đứa mình, để kỷ niệm tình yêu của chúng ta, kỷ niệm những năm tháng bình yên đã qua và những hạnh phúc vĩnh cửu đang chờ đợi.” Anh hình dung Lâm An trong bộ váy trắng nhẹ nhàng, mái tóc xõa bay trong gió biển, cùng anh nắm tay nhau dạo bước. Anh sẽ kể cho cô nghe về những thành công trong công việc, về những kế hoạch lớn lao cho tương lai, và cô sẽ lắng nghe, đôi mắt long lanh tin tưởng. Anh tin chắc rằng, đó là điều cô mong muốn. Cô đã luôn là người phụ nữ của gia đình, người không thích những thứ hào nhoáng, phù phiếm. Cô trân trọng sự ổn định, sự bình yên. Và anh, anh sẽ mang đến cho cô sự bình yên ấy, một sự bình yên trọn vẹn và không thể lay chuyển.
Anh nhắm mắt lại, một nụ cười mãn nguyện nở trên môi. Trong tâm trí anh, họ đang ngồi trên ban công của một resort sang trọng, ngắm nhìn hoàng hôn đỏ rực buông xuống mặt biển, ly cocktail lấp lánh trong tay. Không có tiếng cãi vã, không có những giận hờn vô cớ. Chỉ có sự bình yên, sự thấu hiểu và tình yêu lặng lẽ mà sâu sắc. Anh mở mắt, ánh nhìn quyết đoán. Anh sẽ đặt phòng, sẽ sắp xếp mọi thứ thật chu đáo. Anh muốn Lâm An bất ngờ, muốn cô cảm nhận được tình yêu chân thành và sự quan tâm của anh. Anh tin rằng chuyến đi này sẽ là một cột mốc quan trọng, một lời khẳng định cho tương lai chung của họ. Anh đã sẵn sàng cho một cuộc sống hôn nhân, một gia đình nhỏ, nơi anh và Lâm An sẽ cùng nhau vun đắp một tổ ấm bình yên.
Hoàng Minh gõ vài dòng tin nhắn vào hộp thư của Lâm An, dù biết cô đã ngủ say. "Anh đang nghĩ về chuyến đi của chúng ta. Một nơi thật đẹp, chỉ có hai chúng ta thôi. Em sẽ thích nó." Anh gửi đi, lòng tràn ngập sự phấn khích và một niềm tin không gì lay chuyển được. Anh đặt điện thoại xuống, nhìn ra cửa sổ. Thành phố về đêm lung linh ánh đèn, tiếng còi xe và tiếng còi tàu hỏa vọng lại từ xa, như một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống đô thị. Nhưng trong căn hộ của anh, chỉ có sự tĩnh lặng và mùi cà phê phin còn vương vất từ buổi sáng. Anh hít một hơi thật sâu, cảm thấy lồng ngực căng tràn hạnh phúc. Anh đã xây dựng một cuộc sống hoàn hảo, một tình yêu hoàn hảo. Anh không hề biết rằng, cái "hoàn hảo" ấy chỉ tồn tại trong phiên bản ký ức của riêng anh, và Lâm An, người phụ nữ đang ngủ say bên cạnh anh, lại đang sống trong một câu chuyện hoàn toàn khác. Anh tin rằng tình yêu của họ sẽ vĩnh cửu, không bao giờ thay đổi, một niềm tin tuyệt đối mà không có bất kỳ dấu hiệu nào của sự rạn nứt có thể chạm tới.
Vài ngày sau, tại nhà hàng "Bữa Tối Đầu Tiên", không khí lãng mạn bao trùm không gian với ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn chùm pha lê và nến lung linh trên bàn. Tiếng nhạc piano du dương như hòa vào tiếng thì thầm nhỏ nhẹ của các thực khách, tiếng dao dĩa khẽ chạm vào đĩa sứ, tạo nên một bản giao hưởng êm ái. Mùi thức ăn thơm ngon từ bếp, thoang thoảng mùi rượu vang và hương hoa ly trên bàn ăn, tất cả đều góp phần tạo nên một buổi tối ấm cúng và riêng tư. Hoàng Minh, trong bộ vest lịch lãm, ngồi đối diện Lâm An. Anh cảm thấy tràn đầy năng lượng và hưng phấn. Sự tự tin của một người đàn ông thành công tỏa ra từ anh, khiến anh càng thêm phần cuốn hút.
"Em thấy không gian ở đây thế nào?" Hoàng Minh hỏi, ánh mắt lấp lánh niềm vui. "Anh đã phải đặt trước cả tuần mới có được bàn này đấy." Anh mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện.
Lâm An khẽ mỉm cười đáp lại, nụ cười nhẹ nhàng và có chút khách sáo. "Đẹp lắm anh ạ. Món ăn cũng ngon nữa." Cô nói, giọng nói nhẹ nhàng như thường lệ, nhưng có một chút gì đó xa xăm, mơ hồ trong ánh mắt. Cô chỉ tập trung vào việc dùng bữa, không nhìn thẳng vào anh quá lâu.
Hoàng Minh không nhận ra điều đó. Anh chỉ thấy sự đồng tình của cô, sự chấp nhận những gì anh chọn lựa. Anh tin rằng cô đang tận hưởng buổi tối này, như cách anh đang tận hưởng. Anh gắp một miếng tôm cho cô, rồi đặt đĩa xuống.
"Anh có một tin muốn chia sẻ với em," anh bắt đầu, giọng nói đầy hào hứng. "Anh nghĩ chúng ta nên đi một chuyến xa, chỉ hai đứa mình thôi. Anh vừa hoàn thành dự án lớn, có một khoản thưởng kha khá. Anh muốn dành thời gian đó cho em, cho chúng ta." Anh nhìn sâu vào mắt cô, mong chờ một phản ứng nhiệt tình. "Em muốn đến đâu? Bãi biển hay núi rừng? Anh đã xem qua vài nơi rồi, có một resort ở Phú Quốc rất đẹp, bãi biển riêng tư, dịch vụ cao cấp. Hoặc nếu em thích sự mát mẻ, anh cũng có thể tìm hiểu mấy khu nghỉ dưỡng trên Đà Lạt..."
Hoàng Minh vẽ ra một viễn cảnh đẹp đẽ về những ngày nghỉ ngơi sắp tới. Anh nói về bãi biển cát trắng dưới nắng vàng, về những buổi tối hoàng hôn lãng mạn khi hai người nắm tay nhau dạo bước, về tiếng sóng vỗ rì rào như lời thì thầm của tình yêu. Anh hình dung cảnh họ cùng nhau thưởng thức những món hải sản tươi ngon, cùng nhau ngắm nhìn bầu trời đầy sao, không vướng bận công việc hay những lo toan thường nhật. Anh tin rằng đó sẽ là những khoảnh khắc tuyệt vời, một minh chứng cho tình yêu bền chặt của họ. Anh muốn chuyến đi này sẽ là một kỷ niệm không thể nào quên, một dấu ấn sâu đậm trong hành trình tình yêu mà anh tin rằng sẽ là vĩnh cửu.
Lâm An lắng nghe, đôi khi mỉm cười nhẹ, gật đầu, nhưng ánh mắt cô lại lướt qua khung cửa kính, nhìn ra dòng xe cộ tấp nập bên ngoài, những ánh đèn pha lướt qua nhau như những mảnh đời vội vã. Cô cảm thấy một sự xa cách lạ lùng, như thể cô đang ở trong một bộ phim mà cô không phải là nhân vật chính. Cô nhìn xuống đĩa thức ăn, rồi lại vuốt ve 'Chiếc đồng hồ khắc tên' trên cổ tay mình một cách vô thức. Chiếc đồng hồ, món quà kỷ niệm từ Hoàng Minh, giờ đây dường như nặng hơn trên cổ tay cô, không còn mang ý nghĩa vui vẻ như trước nữa.
"À... đâu cũng được anh ạ," Lâm An khẽ nói, giọng nhỏ, hơi xa xăm. "Miễn là đi cùng anh." Cô nhìn anh, nở một nụ cười gượng gạo, cố gắng che giấu sự mệt mỏi nội tâm đang dâng trào. Cô biết, Hoàng Minh muốn cô vui, muốn cô hào hứng. Nhưng cô không thể. Cô cảm thấy như mình đang diễn một vai diễn, một vai diễn mà cô đã quá quen thuộc trong mối quan hệ này. Cô đã cố gắng rất nhiều để đáp lại sự kỳ vọng của anh, để trở thành "người phụ nữ bình yên" mà anh hằng mong muốn. Nhưng sự bình yên ấy, trong lòng cô, lại là một sự trống rỗng đến đáng sợ.
Hoàng Minh nắm lấy tay Lâm An, ánh mắt tràn đầy hy vọng và sự chắc chắn. "Em không cần phải lo lắng gì cả. Anh sẽ lo hết. Em chỉ cần chuẩn bị tinh thần để tận hưởng thôi." Anh tin rằng câu nói "đâu cũng được" của cô là biểu hiện của sự tin tưởng tuyệt đối, của việc cô giao phó hoàn toàn mọi quyết định cho anh. Anh không hề nhận ra sự thiếu nhiệt tình đó, không nhận ra bàn tay cô khẽ rút lại khi anh nắm lấy, không nhận ra ánh mắt lảng tránh của cô khi cô nhìn ra ngoài cửa sổ. Đối với anh, đó là biểu hiện của một tình yêu trưởng thành, không cần những lời nói hoa mỹ hay những cử chỉ phô trương. "Em tin anh, phải không?" Anh hỏi, giọng nói đầy tự tin.
Lâm An gật đầu nhẹ. "Vâng, em tin anh." Lời nói nhẹ bẫng, tựa như một làn khói mỏng tan trong không khí, không để lại bất kỳ dấu vết cảm xúc nào. Cô không muốn phá vỡ không khí vui vẻ của anh, không muốn khiến anh thất vọng. Cô đã quá mệt mỏi với việc phải giải thích, phải đấu tranh cho những cảm xúc của mình. Có lẽ, im lặng là cách tốt nhất. Cô nhìn vào đôi mắt anh, cố gắng tìm kiếm một tia sáng, một sự thấu hiểu nào đó, nhưng chỉ thấy sự tự mãn và niềm tin không gì lay chuyển. Cô thở dài trong lòng, một hơi thở nhẹ đến mức chính cô cũng không nghe thấy.
Sau bữa tối, Hoàng Minh đưa Lâm An về căn hộ. Trên đường đi, anh vẫn tiếp tục hào hứng kể về những địa điểm du lịch, những hoạt động mà họ có thể làm cùng nhau. Lâm An chỉ im lặng lắng nghe, thi thoảng gật đầu. Cô cảm thấy như có một bức tường vô hình đang lớn dần giữa họ, một bức tường được dựng nên từ những hiểu lầm, những kỳ vọng và những cảm xúc không được bày tỏ. Anh nói về tương lai, về những kế hoạch lớn lao, nhưng cô lại chỉ thấy một khoảng trống mênh mông trong lòng mình. Cô biết, anh yêu cô theo cách của anh, nhưng đó không phải là cách cô muốn được yêu, hay đúng hơn, đó không phải là cách cô cảm nhận được tình yêu. Khi xe dừng trước cửa, anh hôn nhẹ lên trán cô, và cô khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự lạnh lẽo từ nụ hôn ấy, không phải là lạnh lẽo của sự thờ ơ, mà là lạnh lẽo của một khoảng cách vô hình.
Tối muộn hôm đó, trong không khí ồn ào, náo nhiệt của một quán nhậu vỉa hè quen thuộc, Hoàng Minh gặp Trần Long. Tiếng cụng ly chan chát, tiếng nói chuyện rôm rả, tiếng xe cộ qua lại và tiếng nhạc xập xình từ loa kéo tạo nên một hỗn hợp âm thanh đặc trưng của đêm Sài Gòn. Mùi đồ nướng thơm lừng, mùi bia thoang thoảng và chút bụi đường hòa quyện, tạo nên một bức tranh sống động về cuộc sống về đêm. Hoàng Minh cảm thấy thoải mái hơn khi ở bên Trần Long, người bạn thân luôn biết cách khuấy động không khí và lắng nghe anh.
"Thằng Long này," Hoàng Minh gọi, giơ ly bia lên. "Tao có chuyện vui muốn kể mày nghe." Khuôn mặt anh rạng rỡ dưới ánh đèn vàng vọt của quán nhậu, phản chiếu niềm hưng phấn không giấu diếm.
Trần Long, với vẻ ngoài năng động, khỏe khoắn và nụ cười thường trực, vỗ vai Hoàng Minh một cái rõ kêu. "Chuyện gì mà mày hớn hở thế? Lại vừa trúng số hay sao?" Anh nói đùa, rồi cụng ly với Hoàng Minh.
"Hơn cả trúng số," Hoàng Minh cười lớn. "Tao đang tính đưa An đi biển một chuyến. Một chuyến đi lãng mạn, chỉ hai đứa mình thôi." Anh hào hứng kể về kế hoạch của mình, về resort sang trọng, về bãi biển riêng tư, về những buổi hoàng hôn lãng mạn mà anh đã hình dung. Anh tin rằng, đây là một bước tiến mới trong mối quan hệ của họ, một sự khẳng định cho tình yêu bền vững.
Trần Long nghe xong, đôi mắt lanh lợi của anh sáng lên. "Tuyệt vời! Tuyệt vời ông mặt trời luôn! Con gái ai mà chẳng thích lãng mạn. Với lại, đến tuổi này, yêu nhau phải biết giữ lửa chứ!" Anh nói, giọng điệu dứt khoát, mang theo một chút kinh nghiệm 'đời' mà anh tự cho là mình có. Anh vỗ vai Hoàng Minh thêm lần nữa, bày tỏ sự ủng hộ nhiệt tình. "Mày làm đúng rồi đó. Cứ để nó bất ngờ. Phụ nữ thích những thứ bất ngờ lắm."
"Tao cũng nghĩ vậy," Hoàng Minh gật gù, uống cạn ly bia. "An nhà tao dạo này cũng ít nói hơn, anh nghĩ là cô ấy trưởng thành hơn rồi, biết trân trọng sự bình yên này. Chuyến đi này chắc chắn sẽ làm cô ấy vui." Anh hoàn toàn tin vào nhận định của mình, tin vào những lời củng cố của Trần Long. Anh không hề nhận ra rằng, những lời khuyên bâng quơ ấy, dù xuất phát từ ý tốt, lại đang vô tình củng cố thêm bức tường niềm tin sai lầm mà anh đang xây dựng.
"Đúng rồi! Mày thấy không?" Trần Long tiếp lời, giọng điệu hào hứng. "Mấy đứa con gái bây giờ, đứa nào cũng đòi hỏi. Thằng Quang Anh thì suốt ngày cãi nhau với bồ vì tội không chịu nhắn tin. Con nhỏ Mai Lan thì đòi hỏi đủ thứ, nào là quà cáp, nào là đi chơi. Mệt bỏ xừ. Mày có An là phúc rồi. Con bé nó biết điều, biết nghĩ. Yêu như mày với An mới là tình yêu đích thực, bình yên, không drama." Anh lắc đầu, như thể đang tiếc cho những người bạn khác của mình.
Hoàng Minh cảm thấy một sự mãn nguyện dâng trào. Anh đã đúng. Mối quan hệ của anh và Lâm An là hình mẫu lý tưởng. Họ không cần những kịch tính, những sóng gió để chứng minh tình yêu. Họ chỉ cần sự bình yên, sự thấu hiểu và tin tưởng lẫn nhau. Anh nhấp thêm một ngụm bia, vị đắng nhẹ hòa quyện với hương vị cay nồng của đồ nướng, tạo nên một cảm giác sảng khoái.
"Đúng là mày nói có lý," Hoàng Minh thừa nhận, nụ cười rạng rỡ. "Tao cũng cảm thấy rất hạnh phúc. Chuyến đi này, tao muốn nó sẽ là một khởi đầu mới, một lời hứa cho tương lai. Tao tin rằng tình yêu của chúng ta sẽ vĩnh cửu, không bao giờ thay đổi." Anh nhìn Trần Long, ánh mắt tràn đầy sự chắc chắn. Anh hoàn toàn không biết rằng, chính trong những lời nói vô tư của Trần Long, những điều mà anh tin là chân lý, lại đang gieo mầm cho một sự thật phũ phàng sắp được hé lộ. Sự "bình yên" mà anh đang tận hưởng, sự "ít nói" mà anh cho là trưởng thành, tất cả đều là những tín hiệu của một mối quan hệ đã rạn nứt từ bên trong, nhưng anh, trong sự tự mãn của mình, lại hoàn toàn không nhận ra.
Đêm khuya, khi thành phố đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn tiếng gió khẽ rít qua khe cửa sổ và tiếng điều hòa chạy êm ái, Hoàng Minh nằm trên giường, bên cạnh Lâm An đang ngủ say. Cô nằm nghiêng, mái tóc dài xõa trên gối, gương mặt thanh tú hiện lên vẻ mệt mỏi ngay cả trong giấc ngủ. Anh khẽ vuốt nhẹ mái tóc cô, rồi hôn lên trán. Một nụ hôn nhẹ nhàng, nhưng trong tâm trí anh, nó mang nặng ý nghĩa của sự chở che, của tình yêu và của một lời hứa.
Anh không ngủ được. Tâm trí anh vẫn tràn ngập những hình ảnh về chuyến đi sắp tới. Anh mỉm cười mãn nguyện, lòng ngập tràn niềm tin vào sự 'bình yên' và 'hạnh phúc' mà anh và Lâm An đã cùng nhau vun đắp. Anh hình dung cảnh họ nắm tay nhau dạo bước trên bãi biển, cùng nhau ngắm hoàng hôn đỏ rực buông xuống biển, ánh mắt Lâm An lấp lánh niềm hạnh phúc. Anh tin rằng đó sẽ là một kỷ niệm đẹp đẽ, một minh chứng cho tình yêu vĩnh cửu của họ, một tình yêu không cần ồn ào, không cần phô trương, mà chỉ cần sự thấu hiểu và tin tưởng tuyệt đối.
Hoàng Minh nhắm mắt lại. Trong bóng tối, anh cảm nhận được sự ấm áp từ cơ thể Lâm An bên cạnh, một sự ấm áp quen thuộc đã gắn bó với anh bao nhiêu năm tháng. Anh tin rằng, tình yêu của họ sẽ mãi mãi như thế này, bình yên, ổn định, không bao giờ thay đổi. Anh đã xây dựng một lâu đài vững chãi trong tâm trí mình, một lâu đài của sự nghiệp, của tình yêu, của hạnh phúc. Anh tin rằng lâu đài ấy được xây trên nền móng vững chắc của sự thấu hiểu và tin tưởng lẫn nhau. Anh tin rằng, đây chính là đỉnh cao của tình yêu, nơi hai con người cùng nhau hướng về một tương lai tươi sáng, không một gợn sóng.
"Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau," câu nói ấy chưa bao giờ hiện hữu trong tâm trí Hoàng Minh. Lúc này, anh chỉ thấy một bức tranh hoàn hảo, một kết thúc có hậu cho câu chuyện tình yêu của mình. Anh tin rằng họ đang sống trong cùng một ký ức, cùng một hiện tại, và cùng hướng tới một tương lai. Anh tin rằng Lâm An cũng đang cảm nhận được sự trọn vẹn này, sự bình yên và hạnh phúc không đổi. Anh tin rằng, không có bất kỳ điều gì có thể chia cắt họ, không có bất kỳ hiểu lầm nào có thể làm rạn nứt mối quan hệ mà anh đã dày công vun đắp. Anh chìm vào giấc ngủ, với nụ cười vẫn còn vương trên môi, một nụ cười của sự tự mãn và niềm tin tuyệt đối vào một tình yêu vĩnh cửu. Anh không hề hay biết rằng, chính sự bình yên tuyệt đối mà anh đang tận hưởng, chính sự vô tâm không nhận ra những dấu hiệu xa cách của Lâm An, lại là khởi đầu cho một sự tan vỡ không thể tránh khỏi, một sự tan vỡ được xây dựng trên những ký ức không đồng điệu.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.