Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 64: Khoảng Trống Giữa Hai Trái Tim: Cô Đơn Giữa Đám Đông

Giọt nước mắt của Lâm An lăn dài trên má, hòa vào vị đắng của ly cà phê nguội lạnh, như một lời kết cho buổi trò chuyện nặng trĩu với Mai Lan. Cô biết, Mai Lan đã nhìn thấy tất cả, cái nỗi đau ẩn sâu dưới lớp vỏ bình thản mà cô cố gắng xây đắp. Trái tim Mai Lan thắt lại, nhưng Lâm An chỉ cảm thấy mình đang tự xây lên một bức tường vô hình, không chỉ giữa cô và thế giới bên ngoài, mà còn giữa cô và Hoàng Minh. Cô đang dần rút lui khỏi chính mối quan hệ của mình, không phải vì hết yêu, mà vì quá mệt mỏi khi phải "cố gắng một mình quá lâu". Trong ký ức của Hoàng Minh, buổi tối hôm qua có lẽ chỉ là một sự kiện xã giao nhỏ mà anh đã cố gắng sắp xếp thời gian để tham dự, một việc anh đã làm tròn trách nhiệm. Anh sẽ nhớ những lúc cô rạng rỡ bên những bức tranh, nhưng liệu anh có nhớ được ánh mắt cô đã dõi theo anh, đầy hy vọng, rồi lại tắt lịm đi như thế nào không? Anh nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ. Và Lâm An, cô nhớ những lúc mình đau, nhưng cũng tự nhủ rằng anh cũng đã từng cố gắng. Nhưng những nỗ lực đó, trong ký ức của cô, đã quá đỗi mong manh và lạc lõng. Cô đã yêu anh, nhưng không phải trong trí nhớ của anh.

***

Chiều muộn, gió nhẹ thổi qua những tán cây cổ thụ quanh Hồ Gươm, mang theo hơi nước mát lành và mùi hương đặc trưng của đất ẩm, của cây cỏ xanh tươi. Tiếng chim hót ríu rít trên những cành lộc vừng khẳng khiu, hòa lẫn với tiếng cười đùa của trẻ con đang nô đùa trên bãi cỏ, tiếng rao lảnh lót của người bán kem, bán bắp rang bơ. Tất cả tạo nên một bức tranh thanh bình, sống động của một chiều cuối tuần ở thủ đô. Hoàng Minh và Lâm An đang đi dạo chậm rãi bên hồ, những bước chân của họ vô tình tạo nên một nhịp điệu riêng, nhưng lại chẳng mấy đồng điệu.

Hoàng Minh vẫn giữ phong thái điềm đạm thường thấy, dáng người cao ráo, vững chãi, nhưng đôi mắt anh lại dán chặt vào màn hình điện thoại. Ngón tay anh lướt thoăn thoắt, thỉnh thoảng lại dừng lại gõ những dòng tin nhắn hoặc đưa điện thoại lên tai nghe, giọng nói trầm ấm nhưng dứt khoát chỉ dành cho những cuộc gọi công việc. Anh như một tòa tháp kiên cố giữa dòng người tấp nập, nhưng lại tách biệt khỏi không gian xung quanh, tách biệt khỏi cả người con gái đang bước đi cạnh mình. Chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, quần âu tối màu càng làm tăng vẻ chuyên nghiệp, chỉnh tề của anh, một vẻ chỉnh tề đến mức dường như không dung nạp bất kỳ sự xao nhãng nào.

Lâm An bước đi bên cạnh, vóc dáng nhỏ nhắn, thanh thoát, đôi mắt to tròn, long lanh của cô dõi theo từng cử chỉ của Hoàng Minh, rồi lại lướt qua khung cảnh hồ nước yên bình. Mái tóc dài, mềm mại của cô buông xõa, bay nhẹ trong gió, nhưng dường như chẳng thể mang đi được nỗi u buồn đang lẩn khuất trong ánh mắt. Cô mặc một chiếc váy pastel nhẹ nhàng, nhưng sự dịu dàng ấy lại tương phản đến lạ với cảm giác lạc lõng đang bao trùm lấy cô. Cô cố gắng tìm kiếm một điểm chung, một tia kết nối để kéo anh trở về với khoảnh khắc hiện tại.

"Anh Minh, nhìn kìa, bông hoa kia đẹp quá!" Lâm An khẽ nói, giọng cô nhẹ nhàng như gió thoảng, cô chỉ tay về phía một bụi hoa giấy đang bung nở rực rỡ bên bờ hồ, những cánh hoa mỏng manh rung rinh trong nắng chiều. Cô mong chờ một ánh mắt, một nụ cười, hay ít nhất là một cái gật đầu từ anh.

Hoàng Minh chỉ "Ừm" một tiếng khô khan, ánh mắt vẫn không rời khỏi màn hình điện thoại. Anh lướt qua một email mới, rồi gõ nhanh vài dòng phản hồi. Dường như, cả thế giới đang thu bé lại trong lòng bàn tay anh, nơi có những dự án, những con số, những cuộc họp khẩn cấp. Lâm An cảm thấy một làn gió lạnh bất chợt thổi qua, dù nắng chiều vẫn còn ấm áp. Cô nuốt xuống một tiếng thở dài, cố gắng xua đi cảm giác hụt hẫng đang len lỏi.

Cô tiếp tục đi, cố gắng bắt chuyện thêm vài lần nữa, chỉ cho anh xem những chú chim bồ câu đang rải hạt, hay những cụ già đang tập thể dục dưỡng sinh, nhưng tất cả những gì cô nhận được vẫn chỉ là những cái "À", "Ừ" lơ đãng, hoặc một nụ cười xã giao không chạm đến đáy mắt. Trái tim cô nặng trĩu. Cô cảm thấy mình như một khán giả của chính cuộc hẹn của mình, một người đứng ngoài cuộc, dõi theo một Hoàng Minh bận rộn, một Hoàng Minh mà tâm trí anh đang trôi dạt ở một nơi rất xa. Khoảnh khắc này, cô đang ở cạnh anh, nhưng lại cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết. Cảm giác này, đã từng quen thuộc biết bao sau buổi triển lãm của cô, nay lại càng hiện hữu rõ ràng hơn.

Bỗng, điện thoại của Hoàng Minh lại reo lên, một cuộc gọi khẩn cấp. Anh dừng lại, đứng hẳn sang một bên, giọng nói trở nên nghiêm túc và dứt khoát hơn. Lâm An cũng dừng lại, đứng cách anh vài bước, tựa người vào hàng rào sắt quanh hồ. Cô nhìn những gợn sóng lăn tăn trên mặt nước, nhìn những con thuyền đạp vịt trôi hững hờ. Nỗi thất vọng len lỏi trong từng tế bào. Cô cố gắng lý giải cho anh, như cách cô đã làm với Mai Lan tối qua. Anh bận rộn vì công việc, vì sự nghiệp, vì tương lai của cả hai. Anh không cố ý. Nhưng rồi, một phần sâu thẳm trong cô lại hỏi, tương lai đó, có còn chỗ cho những khoảnh khắc hiện tại không, cho những cảm xúc nhỏ bé nhưng chân thật này không?

Cuộc gọi kéo dài hơn mười lăm phút. Lâm An đứng đó, cảm thấy thời gian như ngưng đọng. Tiếng người qua lại, tiếng xe cộ vẫn ồn ã, nhưng tất cả đều trở nên mờ nhạt, như một thước phim quay chậm không có âm thanh. Cô cảm thấy mình trở nên vô hình, như một phần của cảnh vật xung quanh, chứ không phải là người yêu đang đi dạo cùng anh. Khi Hoàng Minh kết thúc cuộc gọi, anh quay sang cô, ánh mắt có chút mệt mỏi nhưng vẫn giữ vẻ tập trung.

"Anh xin lỗi, có chút việc đột xuất. Em thông cảm nhé," anh nói, giọng điệu có chút hối lỗi, nhưng cũng nhanh chóng chuyển sang một sự bình thản quen thuộc. Anh đưa tay lên xoa nhẹ mái tóc cô, một cử chỉ theo thói quen hơn là một hành động xuất phát từ sự thấu hiểu sâu sắc.

Lâm An chỉ khẽ gật đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười. Cô biết, anh đã xin lỗi. Anh đã nói "thông cảm". Nhưng cô có thực sự thông cảm không? Hay cô chỉ đang cố gắng chấp nhận? Cô tự hỏi, liệu có bao giờ anh dừng lại để nghĩ xem cô đã cảm thấy thế nào trong suốt khoảng thời gian anh bận rộn với công việc không? Liệu anh có nhận ra những nỗ lực nhỏ bé của cô để kết nối, và rồi những hụt hẫng khi những nỗ lực đó tan biến vào hư không không?

Cô nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Hoàng Minh, ngón tay cô lướt nhẹ trên mu bàn tay anh, tìm kiếm sự ấm áp và gần gũi. Nhưng ngay lập tức, anh lại vô thức rút tay ra, chiếc điện thoại lại reo lên một tiếng báo tin nhắn mới. Anh lại dán mắt vào màn hình. Hành động nhỏ bé đó, diễn ra trong tích tắc, nhưng lại như một nhát dao khứa sâu vào trái tim Lâm An. Nó không phải là một sự từ chối ác ý, mà là một sự vô tình, một sự ưu tiên bản năng mà cô không thể cạnh tranh được. Cô mỉm cười gượng gạo, buông xuôi. Có lẽ, đây chính là cái cảm giác "thiếu vắng một điều gì đó cơ bản" mà cô đã nói với Mai Lan. Một khoảng trống không thể lấp đầy, một sự cô đơn hiện hữu ngay cả khi có anh ở cạnh. Cô lại tự nhủ, anh ấy đang ở cạnh mình, nhưng tâm trí anh ấy lại ở một nơi khác. Lại là công việc... anh ấy bận rộn là vì tương lai của cả hai mà. Cô cố gắng tự trấn an, nhưng tiếng nói nội tâm đó nghe sao mà yếu ớt, lạc lõng.

Hoàng Minh và Lâm An tiếp tục đi dạo, nhưng khoảng cách giữa họ, không phải là khoảng cách vật lý của những bước chân, mà là một khoảng cách vô hình, rộng lớn hơn nhiều. Anh thỉnh thoảng liếc nhìn cô, thấy cô vẫn mỉm cười, vẫn điềm tĩnh, và anh nghĩ rằng cô đã thông cảm. Anh không biết rằng, đằng sau nụ cười ấy là một trái tim đang dần khép lại, một tâm hồn đang gặm nhấm nỗi cô đơn một mình. Anh nhớ những lúc cô ở đó, nhưng quên mất những lúc cô chờ, chờ đợi một cái nhìn, một lời nói, một cử chỉ thấu hiểu từ anh. Và Lâm An, cô nhớ những lúc mình đau, nhưng cũng cố gắng tự nhủ rằng anh cũng đã từng cố gắng. Nhưng những nỗ lực của anh, trong ký ức của cô, đã quá đỗi mong manh và lạc lõng.

***

Tối đó, Lâm An trở về căn hộ của Thanh Mai, nơi cô đã tìm thấy một chút bình yên sau buổi triển lãm đầy hụt hẫng. Căn hộ nằm trên tầng cao, được thiết kế pha trộn giữa hiện đại và vintage, với tông màu ấm áp của be, xanh lá cây và nâu đất. Những đồ gốm thủ công được đặt tinh tế trên kệ sách, những bức tranh vẽ nhỏ trang trí tường, và vô số cây cảnh xanh tươi tràn ngập không gian, mang theo mùi đất ẩm dịu nhẹ. Ánh đèn vàng ấm áp lan tỏa khắp phòng, tạo nên một bầu không khí thư thái, dễ chịu, đối lập hoàn toàn với sự lạnh lẽo trong lòng Lâm An. Tiếng chim hót líu lo từ những lồng chim treo trên ban công, tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc đĩa than cũ kỹ, tiếng gió luồn qua khung cửa sổ khẽ rung rinh. Tất cả những âm thanh và mùi hương ấy thường mang lại cho cô sự an ủi, nhưng đêm nay, chúng lại càng làm nổi bật lên cảm giác trống rỗng.

Lâm An ngồi một mình bên cửa sổ, nhìn ra thành phố về đêm. Những ánh đèn đường lung linh, những tòa nhà cao tầng lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Dòng xe cộ vẫn hối hả trôi đi dưới chân, tạo thành những dải sáng dài vô tận. Cảm giác cô đơn ập đến mạnh mẽ hơn bao giờ hết, đối lập với sự ấm áp, bình yên của căn hộ. Cô cảm thấy mình như một chấm nhỏ li ti giữa biển ánh sáng và âm thanh, một chấm nhỏ không ai nhận ra, không ai thấu hiểu.

Cô nhớ về những ngày đầu của mối quan hệ với Hoàng Minh, những ngày mà mọi thứ dường như đều tràn ngập ánh sáng và hy vọng. Anh không phải là người lãng mạn, nhưng sự ổn định, chân thành của anh đã thu hút cô. Cô nhớ những buổi hẹn hò đầu tiên, anh luôn đúng giờ, luôn lắng nghe cô nói, dù lời nói của anh có phần ngắn gọn, súc tích. Cô đã từng tin rằng sự khác biệt giữa họ sẽ bổ sung cho nhau, rằng sự nhạy cảm của cô sẽ làm mềm đi sự lý trí của anh, và sự vững chãi của anh sẽ mang lại cho cô sự an toàn.

"Chúng ta ở bên nhau bao lâu rồi?" cô tự hỏi thầm, giọng nói nội tâm nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. "Sao mình vẫn cảm thấy cô đơn đến vậy?" Câu hỏi đó lơ lửng trong không gian, không có câu trả lời. Cô đã cố gắng, đã nỗ lực rất nhiều. Cô đã học cách chấp nhận sự bận rộn của anh, sự thiếu vắng những cử chỉ lãng mạn, những lời nói ngọt ngào. Cô đã tự nhủ rằng tình yêu không chỉ có hoa hồng và những lời có cánh, mà còn là sự tin tưởng, sự tôn trọng và sự đồng hành. Nhưng rồi, sự đồng hành ấy, giờ đây lại giống như hai con đường song song, gần nhau đến mức có thể chạm vào, nhưng lại kh��ng bao giờ giao nhau.

Cô với tay lấy cuốn nhật ký đã cũ, một món quà từ Mai Lan nhân dịp sinh nhật cô ba năm trước. Bìa cuốn nhật ký đã bạc màu theo thời gian, những trang giấy bên trong chứa đựng biết bao tâm tư, cảm xúc mà cô không thể nói ra thành lời. Cô vuốt ve bìa sách, cảm nhận sự lạnh lẽo của lớp giấy bìa cũ kỹ, nhưng cô không mở ra. Cô sợ phải đối diện với những dòng chữ đã viết, những ước mơ đã từng tươi sáng, những nỗi buồn đã từng câm lặng. Cô sợ phải nhìn thấy hình ảnh của một Lâm An đã từng tràn đầy hy vọng, đã từng tin rằng tình yêu sẽ vượt qua mọi khoảng cách.

Cô thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Mùi tinh dầu sả chanh dịu nhẹ từ chiếc máy khuếch tán lan tỏa khắp phòng, cố gắng xua đi sự nặng nề trong tâm hồn cô, nhưng vô ích. Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi cảm giác trống rỗng. Những lời nói của Mai Lan lại vang vọng trong đầu cô: "Cậu đừng tự bào chữa cho anh ấy nữa. Cậu xứng đáng được nhiều hơn thế." Cô xứng đáng được nhiều hơn thế ư? Nhưng nhiều hơn thế là gì? Và liệu cô có thể đòi hỏi nhiều hơn thế không?

"Có lẽ mình không nên đòi hỏi quá nhiều. Anh ấy bận rộn là vì tương lai của cả hai mà," cô lại tự trấn an, một câu nói quen thuộc mà cô đã lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần. Nhưng lần này, nó không mang lại chút an ủi nào. Nỗi cô đơn vẫn bám riết lấy cô, như một cái bóng không thể rũ bỏ. Cô nhận ra rằng, dù Hoàng Minh có bận rộn vì tương lai của họ đến đâu, thì cái hiện tại này, cái hiện tại mà cô đang sống, lại đang dần mục ruỗng vì sự thiếu vắng kết nối.

Lâm An mở mắt, nhìn ra bầu trời đêm. Một album ảnh điện tử trong tâm trí cô lướt qua, những hình ảnh về những buổi hẹn hò, những chuyến đi chơi, những kỷ niệm đã từng rất đẹp. Nhưng giờ đây, những kỷ niệm ấy lại giống như những bức tranh chưa hoàn thành, những bức tranh mà cô đã vẽ nên bằng cả tâm hồn, nhưng lại thiếu đi một nét cọ cuối cùng của sự thấu hiểu, của sự đồng điệu. Cô đã cố gắng lấp đầy khoảng trống đó bằng sự lý giải, bằng sự thông cảm, bằng những lời tự nhủ. Nhưng rồi, cô nhận ra, đó chỉ là những cố gắng đơn phương.

Cảm giác cô đơn sâu sắc này, khi ở bên Hoàng Minh, đã trở thành một người bạn đồng hành quen thuộc. Nó sẽ là tiền đề cho việc cô dần rút lui cảm xúc và ngừng chia sẻ, dẫn đến sự đổ vỡ sau này. Lâm An đang dần chấp nhận việc "cố gắng một mình" và kìm nén cảm xúc, báo hiệu sự tích tụ nỗi đau sẽ bùng nổ trong các sự kiện quan trọng, có thể là một "Đêm sinh nhật bị lãng quên" nào đó. Hoàng Minh vẫn không nhận ra những dấu hiệu bất ổn này, củng cố sự đối lập trong ký ức của hai người về mối quan hệ. Nỗi thất vọng từ những nỗ lực kết nối không thành của Lâm An sẽ khiến cô tìm kiếm sự an ủi ở những nơi khác, hoặc dần chấp nhận sự thật rằng cô không thể thay đổi Hoàng Minh. Cô đã yêu anh, nhưng không phải trong trí nhớ của anh, và cô đang dần nhận ra, rằng chính điều đó đang tạo nên một khoảng trống giữa hai trái tim, một khoảng trống mà cô đang phải gánh vác một mình.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free