Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 74: Khoảng Cách Vô Hình
Không khí trong phòng trở nên ngột ngạt. Lâm An không muốn tiếp tục câu chuyện đó nữa. Cô không muốn lại phải đối mặt với sự vô tâm, sự thiếu kết nối. Cô không muốn cảm thấy mình là một gánh nặng, là một người quá nhạy cảm trong mắt anh. Cô thu lại ánh mắt, cố gắng che giấu nỗi thất vọng đang cuộn trào trong lòng. Cô biết, mình phải xây bức tường đó cao hơn nữa, kiên cố hơn nữa. Cô sẽ không để anh thấy mình yếu đuối, sẽ không để anh biết mình đau đớn đến mức nào.
“Dự án của anh hôm nay thế nào rồi?” Cô chủ động chuyển sang một chủ đề khác, nói về công việc của anh, về những con số, những kế hoạch mà anh vẫn thường say mê kể. Giọng cô cố gắng giữ vẻ bình thản, như thể chưa từng có lời gợi mở nào được thốt ra, chưa từng có tia hy vọng nào vừa vụt tắt.
Hoàng Minh ngẩng lên, vẻ mặt giãn ra một chút. Anh bắt đầu hào hứng kể về dự án mới, về những khó khăn anh đang gặp phải, về những giải pháp anh đang tìm kiếm. Anh nói say sưa, không hề nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt Lâm An, không hề nhận ra rằng cô đang lắng nghe anh nói về thế giới của anh, trong khi thế giới của cô vừa bị anh khéo léo gạt sang một bên. Cô ngồi đó, gật gù, thỉnh thoảng đưa ra một câu hỏi mang tính xã giao, nhưng tâm trí cô đã trôi dạt về một nơi xa xăm.
Cô càng ngày càng rút lui cảm xúc vào bên trong, xây dựng một bức tường vô hình giữa cô và Hoàng Minh. Sự vô tâm lặp lại của anh, ngay cả khi cô đã cố gắng gợi mở, đã củng cố thêm cho cô rằng "mình đã cố gắng một mình quá lâu". Cái đêm sinh nhật sắp tới của cô, khi anh hoàn toàn bỏ quên, có lẽ sẽ chỉ là một giọt nước tràn ly, một sự kiện đỉnh điểm của chuỗi những lần bị bỏ quên và nỗi thất vọng chất chồng. Cô biết rằng, vết nứt vô hình này trong mối quan hệ của họ, chỉ có mình cô cảm nhận được. Và chỉ có mình cô, lặng lẽ, một mình, chịu đựng nỗi đau của nó. Cô nhìn ra ban công, nơi những ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao, nhưng chúng cũng không thể xua đi cái cảm giác trống rỗng đang bao trùm lấy cô. Cô đã không còn hy vọng được anh thấu hiểu nữa.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng len lỏi qua tấm rèm cửa mỏng, đổ những vệt vàng nhạt lên sàn gỗ tối màu trong căn hộ của Hoàng Minh. Không khí hơi se lạnh đầu ngày, mang theo chút ẩm ướt đặc trưng của Hà Nội những ngày giao mùa. Tiếng điều hòa vẫn chạy êm ái, tạo ra một âm thanh đều đều như tiếng thở dài vô hình của không gian. Lâm An thức dậy, cảm giác trống rỗng từ đêm qua vẫn còn đọng lại trong từng thớ thịt, nặng trĩu như một lớp sương mờ. Cô khẽ cử động, cơ thể mỏi mệt như vừa trải qua một trận chiến nội tâm không ngừng nghỉ.
Hoàng Minh vẫn ngủ say bên cạnh. Anh nằm nghiêng, một tay gác lên trán, hơi thở đều đặn và nhẹ nhàng. Khuôn mặt anh khi ngủ toát lên vẻ bình yên, thanh thản, hoàn toàn không vương vấn chút bận tâm nào của thế giới bên ngoài, hay của những cảm xúc đang cuộn xoáy trong lòng người phụ nữ nằm cạnh anh. Lâm An lặng lẽ nhìn anh, đôi mắt cô lướt qua từng đường nét góc cạnh trên gương mặt anh, sống mũi thẳng tắp, đôi môi mỏng. Anh vẫn là người đàn ông cô yêu, với vẻ ngoài điềm đạm và lý trí ấy. Nhưng đêm qua, và cả những đêm trước đó nữa, sự lý trí ấy đã trở thành một bức tường vô hình, ngăn cách cô với anh.
Một quyết định thầm lặng, nặng trĩu như đá tảng, bắt đầu hình thành trong tâm trí Lâm An. Cô sẽ không cố gắng nữa. Không phải là cô sẽ từ bỏ mối quan hệ này ngay lập tức, mà là cô sẽ từ bỏ việc cố gắng bộc lộ, cố gắng giải thích, cố gắng cầu xin sự thấu hiểu từ anh. Sự mệt mỏi đã đạt đến đỉnh điểm, nó không còn là một nỗi đau nhói mà đã biến thành một sự chai sạn, một lớp vỏ bọc dày cộm. Cô nhớ lại những lời anh nói đêm qua: “Em lại suy nghĩ nhiều rồi,” “chuyện bình thường mà em cũng để ý,” “đừng để mấy chuyện vặt vãnh làm ảnh hưởng tâm trạng em.” Mỗi câu nói, dù không ác ý, đều như một nhát dao cứa vào trái tim cô, nhắc nhở cô về sự khác biệt không thể nào san lấp giữa hai người. Anh nhìn thế giới qua lăng kính của logic và sự kiện, còn cô nhìn nó qua lăng kính của cảm xúc và những rung động tinh tế nhất.
Cô khẽ nhúc nhích, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh toát ra. Một thôi thúc nhẹ nhàng muốn chạm vào anh, muốn khẽ vuốt mái tóc mềm mại của anh, chợt len lỏi. Nhưng rồi, như một phản xạ vô điều kiện, bàn tay cô khựng lại giữa không trung, rồi từ từ rút về. Chạm vào anh lúc này, nó sẽ chỉ là một hành động vô nghĩa, không mang theo sự kết nối nào. Anh sẽ không cảm nhận được những gì cô muốn gửi gắm, và cô cũng sẽ không nhận lại được điều mình khao khát. Chi bằng, cứ giữ lấy khoảng cách an toàn này.
Lâm An nhẹ nhàng rời giường, từng cử động khẽ khàng như sợ đánh thức giấc ngủ của anh. Bàn chân trần chạm vào nền gỗ lạnh buốt, một cảm giác tê tái lan truyền lên khắp cơ thể, phản ánh đúng tâm trạng của cô lúc này. Cô bước vào phòng tắm, dòng nước mát lạnh từ vòi sen chảy xuống, cuốn trôi đi một phần mệt mỏi nhưng không thể gột rửa hết nỗi buồn sâu thẳm. Sau đó, cô đi thẳng vào bếp. Mùi cà phê phin rang xay nồng nàn mà Hoàng Minh vẫn thường chuẩn bị vào mỗi sáng sớm đã thoang thoảng trong không khí. Cô lẳng lặng pha hai ly cà phê, một cho mình, một cho anh. Mọi thứ vẫn diễn ra như thường lệ, không có gì thay đổi, nhưng bên trong Lâm An, một sự chuyển dịch lớn đã xảy ra.
Cô ngồi bên bàn ăn, nhâm nhi ly cà phê nóng, ánh mắt dõi ra ngoài ban công rộng lớn. Những ánh đèn thành phố đêm qua giờ đã nhường chỗ cho vẻ tấp nập, hối hả của một ngày mới. Tiếng còi xe từ xa vọng lại, tiếng người qua lại dưới đường, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống đô thị. Cô nhìn những tòa nhà cao tầng, những hàng cây xanh mướt, những con đường quen thuộc mà cô và anh đã từng đi qua. Mọi thứ vẫn ở đó, không thay đổi, nhưng chính cô đã thay đổi. Cô không còn là Lâm An của những ngày đầu yêu nhau, say mê chia sẻ mọi cảm xúc nhỏ nhặt nhất. Cô cũng không còn là Lâm An của vài tuần trước, vẫn còn cố gắng gợi mở, cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng. Giờ đây, cô chỉ muốn giữ mọi thứ cho riêng mình. Nỗi đau, sự cô đơn, và cả những cảm xúc không được thấu hiểu ấy, cô sẽ tự mình gặm nhấm. Nó là của cô, và chỉ mình cô mới hiểu được nó.
Hoàng Minh thức dậy sau đó không lâu. Anh bước ra khỏi phòng ngủ, mái tóc hơi rối, nhưng vẫn toát lên vẻ phong độ, điềm tĩnh. Mùi nước hoa nam tính cao cấp thoang thoảng trong không khí khi anh lướt qua cô. “Chào buổi sáng, em.” Anh nói, giọng trầm ấm, có chút ngái ngủ. Anh ngồi xuống đối diện cô, cầm lấy ly cà phê cô đã pha sẵn. “Cảm ơn em.” Anh nhấp một ngụm, vẻ mặt thư thái. “Hôm nay anh có cuộc họp quan trọng, cần chuẩn bị thêm chút tài liệu.”
Lâm An chỉ khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhạt. “Vâng, em biết rồi.” Cô không hỏi thêm, không gợi mở, không cố gắng tạo ra một cuộc trò chuyện sâu sắc nào. Cô chỉ đơn thuần là người lắng nghe, một vai diễn cô đã dần trở nên quen thuộc. Cô biết, anh sẽ không nhận ra sự khác biệt, anh sẽ cho rằng mọi thứ vẫn bình thường. Và cô, cũng muốn như vậy. Cô muốn anh tin rằng mọi thứ vẫn ổn, cho đến khi cô không thể chịu đựng được nữa.
***
Buổi chiều, quán cà phê "Ký Ức Đọng" vẫn yên bình như thường lệ. Tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng, du dương lấp đầy không gian, hòa quyện với mùi cà phê rang xay nồng nàn và thoảng hương hoa nhài từ ban công. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng giấy tạo ra một bầu không khí ấm cúng nhưng cũng đầy hoài niệm. Mai Lan ngồi đối diện Lâm An, đôi mắt to tròn, lanh lợi quan sát bạn. Cô thấy Lâm An khuấy ly cà phê đá của mình một cách chậm rãi, ánh mắt mơ hồ lướt qua khung cửa sổ lá sách gỗ màu xanh ngọc, nơi những hạt mưa li ti vừa kịp rơi xuống vài phút trước.
“Này An, sao dạo này cậu cứ như người mất hồn ấy?” Mai Lan lên tiếng, giọng điệu trong trẻo nhưng chất chứa một chút lo lắng. “Tớ hỏi cậu mấy câu rồi mà cậu cứ ‘à ừ’ mãi. Lại có chuyện gì với Hoàng Minh à?”
Lâm An giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ. Cô nở một nụ cười gượng gạo, nụ cười mà Mai Lan đã quá quen thuộc trong những ngày gần đây. “Không có gì đâu, Mai Lan. Chắc tớ hơi mệt thôi.” Cô cố gắng giữ giọng điệu bình thản nhất có thể, nhưng sự mệt mỏi trong đôi mắt cô không thể che giấu được. “Dạo này công việc cũng nhiều, với lại… tớ cũng không biết nữa.”
Mai Lan đặt ly trà sữa xuống, khẽ nghiêng người về phía trước. “Không biết cái gì? Cậu cứ giấu tớ hoài. Cậu và Hoàng Minh vẫn ổn chứ? Tớ thấy cậu ít khi kể về anh ấy dạo gần đây. Lần nào gặp tớ cũng chỉ nghe cậu kể chuyện công việc, chuyện thời tiết. Hai đứa có cãi nhau à?”
Lâm An lắc đầu. “Không cãi nhau. Anh ấy bận. Tớ cũng bận.” Cô ngừng lại, nhấp một ngụm cà phê. “Sáng nay, tớ kể với anh ấy về một giấc mơ tớ thấy đêm qua, về một con đường cũ và một ngôi nhà đổ nát. Tớ đã cảm thấy rất buồn khi tỉnh dậy. Tớ đã nghĩ, có lẽ anh ấy sẽ an ủi tớ, hoặc ít nhất là hỏi xem tớ có sao không.”
Mai Lan lắng nghe một cách chăm chú. “Rồi sao nữa?”
“Anh ấy chỉ nói là ‘chuyện vặt vãnh’, ‘em lại suy nghĩ nhiều rồi’. Anh ấy bận công việc.” Lâm An nói, giọng cô đều đều, không chút biểu cảm, như thể cô đang kể một câu chuyện của người khác. “Tớ… tớ không muốn kể thêm nữa. Kể ra cũng chỉ để rồi anh ấy lại không hiểu. Tớ mệt rồi.”
Mai Lan nhíu mày. Cô biết Hoàng Minh là người lý trí, ít nói, nhưng từ trước đến nay, anh vẫn luôn quan tâm đến Lâm An theo cách riêng của mình. Hoặc ít nhất, đó là những gì cô thấy. Nhưng dạo gần đây, cô cảm nhận được sự thay đổi trong Lâm An. Sự rút lui cảm xúc này không phải là tức giận hay buồn bã thông thường, mà là một sự cam chịu, một sự chấp nhận đau đớn. “Nhưng An ơi, cậu cứ giữ mãi trong lòng thế thì sao mà ổn được? Chuyện gì cũng có thể nói ra mà. Dù anh ấy có không hiểu đi chăng nữa, thì cậu cũng đã nói ra rồi. Hơn là cứ một mình chịu đựng chứ?” Mai Lan cố gắng khuyên nhủ.
Lâm An khẽ cười, một nụ cười không chạm đến mắt. “Tớ đã nói rồi, Mai Lan. Tớ đã nói rất nhiều lần. Nhưng mỗi lần nói ra, tớ lại cảm thấy mình trở nên yếu đuối hơn, trở nên bé nhỏ hơn trong mắt anh ấy. Anh ấy chỉ nghĩ tớ nhạy cảm quá, suy nghĩ quá nhiều. Anh ấy không thấy được những gì tớ đang cảm nhận. Anh ấy nhớ những lúc tớ ở đó, nhưng quên mất những lúc tớ chờ. Anh ấy nhìn thấy sự hiện diện của tớ, nhưng lại bỏ quên cảm xúc của tớ.” Cô nói, những lời này không phải là lời than vãn, mà là một sự khẳng định lạnh lùng về thực tại.
Mai Lan cảm thấy một sự bất lực. Cô biết Lâm An là người nhạy cảm, nhưng chưa bao giờ cô thấy Lâm An kiệt sức đến vậy. “Vậy cậu định cứ thế này mãi sao? Cứ giữ mọi thứ cho riêng mình?”
Lâm An nhìn ra ngoài, nơi bầu trời đang dần chuyển sang màu tím hồng của buổi hoàng hôn. “Tớ không biết nữa, Mai Lan. Tớ chỉ biết là tớ không muốn phải chiến đấu nữa. Tớ không muốn phải cố gắng một mình nữa. Có lẽ, im lặng là cách tốt nhất lúc này. Im lặng để mọi thứ tự trôi, im lặng để anh ấy không phải bận tâm, và im lặng để tớ không phải thất vọng.”
Mai Lan thở dài. Cô biết Lâm An đang cố gắng xây một bức tường vô hình quanh mình, để bảo vệ bản thân khỏi những tổn thương. Cô cũng hiểu rằng, việc Lâm An không nói thêm không phải vì cô hết yêu, mà vì cô đã quá mệt mỏi với việc không được thấu hiểu. “Cậu cứ như vậy, anh ấy sẽ không bao giờ biết được cậu đang nghĩ gì, đang cảm thấy thế nào.”
“Anh ấy đã không biết từ lâu rồi, Mai Lan.” Lâm An thì thầm, giọng cô nhỏ đến mức gần như chìm vào tiếng nhạc Jazz. “Và có lẽ, anh ấy cũng không cần biết.” Nụ cười của cô tắt hẳn, thay vào đó là ánh mắt xa xăm, chứa đựng một nỗi buồn vô hạn. Mai Lan cảm thấy một sự lo lắng dâng lên trong lòng. Cô nhìn Lâm An, nhìn người bạn thân của mình đang dần thu mình vào một thế giới riêng, một thế giới mà Hoàng Minh dường như không thể chạm tới. Mai Lan tự nhủ, cô cần phải làm gì đó, nhưng lúc này, cô chỉ có thể ở bên cạnh Lâm An, lặng lẽ chia sẻ nỗi buồn.
***
Tối đó, khi Lâm An và Hoàng Minh trở về căn hộ sau một ngày làm việc, không khí trở nên nặng nề hơn bao giờ hết, mặc dù không có lời nào được nói ra. Tiếng điều hòa vẫn chạy đều đều, tiếng thành phố vọng lại từ xa vẫn là những âm thanh quen thuộc, nhưng giờ đây, chúng dường như chỉ làm nổi bật thêm sự im lặng đáng sợ đang bao trùm lấy hai người.
Hoàng Minh ngay lập tức ngồi vào bàn làm việc, bật laptop. Ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên khuôn mặt anh, tạo thành một vầng hào quang lạnh lẽo. Anh bắt đầu gõ phím, tiếng lách cách đều đặn, nhịp nhàng như một cỗ máy. Anh say mê với những con số, những dự án, những kế hoạch của mình, hoàn toàn chìm đắm vào thế giới riêng mà không một chút bận tâm đến sự hiện diện của Lâm An. Mùi gỗ mới từ chiếc bàn làm việc hòa cùng mùi sách và mùi nước hoa nam tính cao cấp của anh, tạo nên một sự kết hợp quen thuộc, nhưng hôm nay, Lâm An chỉ cảm thấy nó xa lạ và lạnh lẽo.
Lâm An bước vào bếp, tự mình chuẩn bị bữa tối. Cô lựa chọn những món ăn đơn giản, không cần nhiều sự chuẩn bị hay tiếng động. Tiếng dao thớt nhẹ nhàng, tiếng nước chảy từ vòi, tất cả đều được thực hiện một cách cẩn trọng, như sợ làm xáo trộn sự tập trung của Hoàng Minh. Cô có một khoảnh khắc muốn chia sẻ một điều gì đó với anh – một bức tranh cô tình cờ thấy trên mạng, một câu chuyện thú vị cô nghe được từ Mai Lan, hay đơn giản là cảm giác se lạnh khi đi trên đường về. Nhưng rồi, như một làn gió lạnh thổi qua, ý nghĩ đó chợt tan biến. Cô tự nhủ rằng, anh sẽ không hiểu. Anh sẽ chỉ gật gù cho có, hoặc sẽ lại nói những lời khiến cô cảm thấy mình là người quá đa sầu đa cảm.
Cô đặt bữa tối lên bàn. “Anh ăn cơm đi.” Cô nói, giọng cô đều đều, không chút cảm xúc.
Hoàng Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh vẫn còn vương vấn những con số và biểu đồ. “Ừm, anh ăn ngay đây.” Anh nói, rồi lại quay trở lại với màn hình laptop thêm vài phút nữa, như thể cố gắng hoàn thành nốt một việc gì đó vô cùng quan trọng. Lâm An ngồi xuống, lặng lẽ ăn bữa tối của mình. Cô cảm nhận rõ rệt sự im lặng giữa hai người, một sự im lặng không phải của sự bình yên, mà là của một khoảng trống mênh mông, vô tận. Nó nặng nề, bí bách, và khiến cô cảm thấy mình đang chìm dần vào một vực sâu không đáy.
Một lúc sau, Hoàng Minh cũng ngồi vào bàn ăn. Anh ăn nhanh chóng, thỉnh thoảng liếc nhìn điện thoại. “Dự án này khá căng thẳng, anh phải hoàn thành trước cuối tuần.” Anh giải thích, giọng anh hơi mệt mỏi.
Lâm An chỉ khẽ gật đầu. “Anh cố gắng giữ gìn sức khỏe.” Cô không hỏi thêm về dự án, không thể hiện sự quan tâm sâu sắc nào nữa. Bởi vì cô biết, sự quan tâm của cô, những lời hỏi han của cô, sẽ không bao giờ được anh đón nhận một cách trọn vẹn. Nó sẽ chỉ là những âm thanh vô nghĩa trong thế giới đầy lý trí và công việc của anh.
Sau bữa tối, Hoàng Minh quay lại với công việc. Lâm An dọn dẹp bát đĩa, rồi ngồi xuống sofa, cầm một cuốn sách. Cô cố gắng tập trung vào những con chữ, nhưng tâm trí cô không ngừng trôi dạt. Cô nhìn Hoàng Minh, nhìn dáng vẻ chăm chú của anh. Trong đầu cô, cụm từ "cố gắng một mình quá lâu" lại hiện lên, rõ ràng và đau đớn hơn bao giờ hết. Nó không còn là một ý nghĩ thoáng qua, mà đã trở thành một lời khẳng định, một sự thật không thể chối cãi. Vết nứt vô hình giữa họ, mà chỉ có cô cảm nhận được, giờ đây đã rộng thêm, sâu thêm.
Cô biết rằng, những nỗ lực cứu vãn mối quan hệ này, nếu có, sẽ chỉ đến từ một phía. Và cô, đã mệt mỏi lắm rồi. Cô ngước nhìn ra ngoài ban công, nơi những ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao, nhưng chúng cũng không thể xua đi cái cảm giác trống rỗng đang bao trùm lấy cô. Cô đã không còn hy vọng được anh thấu hiểu nữa. Cảm giác cô đơn không phải là khi ở một mình, mà là khi ở bên cạnh người mình yêu mà vẫn cảm thấy đơn độc, lại một lần nữa dâng trào, bao trùm lấy cô. Hoàng Minh sẽ không bao giờ biết được rằng, ngay lúc này, cô đang lặng lẽ chấp nhận sự thật rằng họ đang sống trong hai thế giới khác biệt, dù vẫn cùng một mái nhà.
Đêm dần khuya, Hoàng Minh vẫn miệt mài bên máy tính. Lâm An khép cuốn sách lại, đôi mắt cô mệt mỏi. Cô đứng dậy, nhẹ nhàng đi vào phòng ngủ. Cô nằm xuống giường, cảm nhận sự lạnh lẽo của tấm ga trải giường bên cạnh, nơi Hoàng Minh vẫn chưa nằm. Cô biết, anh sẽ còn làm việc rất lâu nữa. Và đêm nay, cô sẽ lại một mình đối mặt với những suy nghĩ, những cảm xúc không tên đang cuộn xoáy trong lòng. Cô nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa vào bóng đêm. Cô đã tự mình xây nên bức tường này, và cũng chính cô đang phải chịu đựng sự cô đơn của nó.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.