Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Chúng ta đã yêu nhau, nhưng không phải trong trí nhớ của nhau - Chương 86: Những Nỗ Lực Thầm Lặng Đánh Rơi Giữa Lặng Im

Gió lạnh bên ngoài táp vào mặt Lâm An, mang theo mùi ẩm của đất và hương hoa giấy thoảng từ những cây hoa trong ngõ nhỏ. Cô rảo bước trên con hẻm vắng, con hẻm 'Thời Gian Ngừng Lại' như tên gọi mà cô đã đặt cho nó từ những ngày đầu yêu nhau. Giờ đây, thời gian không còn ngừng lại nữa, mà trôi đi lạnh lẽo, vô tình. Bóng tối dần bao trùm con hẻm, những ngọn đèn đường vàng vọt hắt xuống những vệt sáng leo lét trên mặt đường. Mỗi bước chân của cô đều nặng trĩu, như thể cô đang kéo lê cả một tảng đá ký ức phía sau. Cô cảm nhận gió lạnh luồn qua mái tóc, qua lớp áo mỏng, thấm vào tận xương tủy. Nỗi cô đơn bủa vây cô mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô đã cố gắng một mình quá lâu rồi, và bây giờ, cô phải chấp nhận một sự thật nghiệt ngã. "Anh ấy không hiểu. Anh ấy sẽ không bao giờ hiểu được," cô tự nhủ, giọng nói nội tâm run rẩy, vỡ vụn. Hoàng Minh vẫn ngồi đó, trong quán cà phê ấm áp, nhìn theo bóng lưng cô khuất dần. Vẻ mặt anh thoáng chút khó hiểu, nhưng rồi anh nhanh chóng quay lại với chiếc điện thoại trên bàn, tiếp tục công việc đang dang dở. Có lẽ, đối với anh, mọi chuyện đã kết thúc. Nhưng đối với Lâm An, đây chỉ là khởi đầu của một sự chấp nhận mới. Ký ức là một câu chuyện được kể lại, mỗi người một phiên bản. Và phiên bản của cô, đầy rẫy những giọt nước mắt và sự cố gắng một mình, sẽ không bao giờ trùng khớp với phiên bản của anh, đầy rẫy sự bình yên và logic. Điều đáng tiếc nhất không phải là sự chia ly, mà là khi nhìn lại, ta nhận ra mình đã yêu nhau trong hai câu chuyện hoàn toàn khác biệt. Và đêm nay, cô đã chính thức chấp nhận sự thật đó.

***

Lâm An trở về căn hộ của mình, cánh cửa khép lại sau lưng cô với một tiếng 'cạch' khô khốc, vang vọng trong không gian vốn dĩ quen thuộc nhưng giờ đây lại trở nên xa lạ đến lạ lùng. Căn hộ của cô, nơi mà cô đã dành bao tâm huyết để trang trí, với những chậu cây cảnh xanh tươi mơn mởn trên ban công, những bức tranh nhỏ bé treo tường, và góc đọc sách ấm cúng ngập tràn ánh nắng buổi chiều, giờ đây như nhuốm một màu ảm đạm. Tiếng chim hót từ lồng chim trong góc ban công vẫn đều đặn, tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ vẫn du dương, nhưng tất cả chỉ càng làm nổi bật sự tĩnh lặng, trống rỗng trong tâm hồn cô. Mùi tinh dầu sả chanh thoang thoảng trong không khí, một mùi hương cô thường dùng để thư giãn, cũng không thể xoa dịu được sự căng thẳng đang siết chặt lấy trái tim cô.

Cô lững thững bước vào phòng khách, vứt chiếc túi xách xuống ghế sofa bọc vải mềm mại, rồi gục mình xuống đó, cảm giác như tất cả sức lực đã rời bỏ cơ thể. Mái tóc dài mềm mại xõa tung trên vai, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây vô hồn nhìn ra ban công nơi những chậu cây xanh vẫn lặng lẽ vươn mình, không hề hay biết đến bão tố đang gầm gào trong lòng người chủ. Cô ngẩng đầu lên, nhìn ngắm những chiếc lá xanh non, những bông hoa nhỏ bé đang hé nở, tự hỏi liệu chúng có cảm nhận được sự đổi thay nào trong không khí hay không. Cảm giác lạnh lẽo từ bên ngoài dường như đã bám riết lấy cô, luồn qua lớp áo mỏng, thấm vào tận xương tủy, làm cô khẽ rùng mình.

Điện thoại trên tay, màn hình phát ra ánh sáng xanh nhạt, phản chiếu lên gương mặt mệt mỏi của cô. Cô mở khung chat với Hoàng Minh. Những dòng chữ cuối cùng của anh vẫn hiển thị rõ mồn một: "Anh về rồi. Em cũng nghỉ ngơi sớm đi." Một câu nói ngắn gọn, súc tích, và vô cùng… bình thường, như thể không hề có một cuộc đối thoại đầy nước mắt và sự thất vọng vừa diễn ra. Cô hít một hơi thật sâu, ngón tay lướt nhẹ trên bàn phím ảo. Cô muốn viết thật nhiều, muốn bày tỏ hết những cảm xúc đang bóp nghẹt mình, muốn anh hiểu rằng cô đau khổ đến nhường nào. Nhưng rồi, từng câu, từng chữ cứ hiện lên rồi lại bị xóa đi. "Anh có hiểu em đang buồn thế nào không?" – Xóa. "Em không ổn chút nào." – Xóa. "Em ước gì anh có thể nhìn thấy những gì em đang cảm nhận." – Xóa. Mỗi lần xóa đi một dòng chữ, một phần hy vọng trong cô lại vụn vỡ. Cô biết, nếu cô nói ra tất cả, anh lại sẽ lý giải theo cách của anh, lại sẽ coi đó là sự "suy nghĩ quá nhiều" của cô.

Cuối cùng, sau một hồi giằng xé, cô gõ một tin nhắn ngắn gọn, đầy ẩn ý. Nó không phải là một lời trách móc, cũng không phải là một lời giải thích. Nó chỉ là một tín hiệu mong manh, một lời kêu gọi nhỏ bé, hy vọng anh sẽ nhận ra sự bất thường trong đó, và hỏi han cô một câu thật lòng. Cô đã cố gắng gói ghém tất cả nỗi hụt hẫng, sự cô đơn và một chút mong chờ vào vài từ ngữ ít ỏi.

*Anh về đến nơi chưa? Em hơi buồn một chút.*

Tin nhắn được gửi đi, màn hình lại trở về với sự tĩnh lặng đáng sợ. Cô đặt điện thoại xuống bàn, thở dài thườn thượt. Tiếng thở dài của cô như tiếng gió heo may lướt qua những kẽ lá, mang theo sự mệt mỏi và nặng trĩu. Cô tựa đầu vào thành ghế, nhắm mắt lại. Trong bóng tối, hình ảnh Hoàng Minh ngồi đối diện cô ở quán cà phê, vẻ mặt bối rối khi thấy cô khóc, rồi lại nhanh chóng quay về với sự bình thản quen thuộc, cứ hiện lên rõ mồn một. Anh có đưa tay định chạm vào má cô, nhưng cô đã né tránh. Một cử chỉ nhỏ, nhưng đủ để cô nhận ra sự chần chừ, sự thiếu kết nối trong hành động đó. Anh không hiểu, thực sự không hiểu. Những giọt nước mắt đó không phải chỉ vì đêm sinh nhật bị lãng quên, mà là vì tất cả những lần cô cảm thấy bị bỏ rơi, bị lãng quên, bị coi nhẹ cảm xúc của mình.

Cô mở mắt, nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ khắc tên mà anh đã tặng, vẫn nằm trên bàn. Chiếc đồng hồ, một kỷ vật của "lời xin lỗi" mà anh đã dùng để xoa dịu cô sau "Đêm sinh nhật bị lãng quên". Lúc đó, cô đã cố gắng tin rằng đó là một cử chỉ chân thành, một nỗ lực để bù đắp. Nhưng bây giờ, nó chỉ là một vật vô tri, một lời nhắc nhở cho sự khác biệt sâu sắc trong cách họ nhìn nhận tình yêu và sự tổn thương. Anh nghĩ rằng một món quà có thể xóa nhòa đi cảm giác bị bỏ mặc, nhưng cô lại cảm thấy món quà ấy chỉ càng làm nổi bật sự vô tâm của anh, hơn là tình yêu. Nó trở thành một gánh nặng, một biểu tượng cho những gì đã mất mát, hơn là một dấu ấn của sự quan tâm.

Cô đứng dậy, bước ra ban công. Gió lạnh vẫn thổi, làm những chiếc lá cây khẽ rung rinh. Mùi đất ẩm và hương hoa giấy hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của buổi tối se lạnh. Cô hít sâu một hơi, cố gắng lấp đầy lồng ngực bằng không khí trong lành, nhưng cảm giác trống rỗng trong lòng vẫn không hề vơi đi. Cô đã cố gắng, cô đã nỗ lực, và cô đã thất bại. "Mình đã cố gắng một mình quá lâu rồi," cô thầm thì, giọng nói chỉ đủ cho chính mình nghe thấy. Giờ đây, cô phải chấp nhận sự thật nghiệt ngã này. Một sự chấp nhận không phải là sự buông xuôi, mà là một bước chuyển mình, một sự thức tỉnh đau đớn.

Cô quay vào trong, bật đèn phòng ngủ. Ánh sáng vàng dịu lan tỏa khắp căn phòng, xua đi phần nào bóng tối, nhưng không thể xua đi được nỗi buồn đang bao trùm lấy cô. Cô thay bộ đồ ở nhà, chiếc áo thun rộng và quần dài mềm mại. Cảm giác được bao bọc trong chất liệu vải ấm áp cũng không đủ để sưởi ấm trái tim đang lạnh giá. Cô nằm xuống giường, kéo chăn lên đến cằm. Căn phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng côn trùng kêu rả rích từ bên ngoài vọng vào. Cô với tay lấy điện thoại, mở lại khung chat. Tin nhắn của cô vẫn còn đó, nhưng không có hồi đáp. Chẳng có tin nhắn nào đến. Chẳng có câu hỏi nào được đặt ra.

Lâm An nhìn chằm chằm vào màn hình, chờ đợi. Từng giây, từng phút trôi qua như cả thế kỷ. Cô hy vọng, dù chỉ là một tia hy vọng nhỏ nhoi, rằng anh sẽ hiểu, rằng anh sẽ nhận ra sự khác lạ trong lời nói của cô. Cô mong anh sẽ hỏi: "Em buồn vì chuyện gì?" hoặc "Em không ổn chỗ nào?". Một câu hỏi đơn giản, một sự quan tâm nhỏ nhoi thôi cũng đủ để thắp lên chút ấm áp trong cô lúc này. Nhưng không có gì cả. Chỉ có sự im lặng kéo dài, nặng nề như một lời khẳng định cho nỗi cô đơn mà cô đang phải đối mặt.

Cô cảm thấy một gợn sóng thất vọng nữa dâng lên trong lòng, nhưng lần này, nó không còn mạnh mẽ như những lần trước. Nó chỉ là một tiếng thở dài thườn thượt, một sự chấp nhận lặng lẽ. Cô đã biết trước điều này sẽ xảy ra, phải không? Cô đã tự nhủ rằng cô phải chuẩn bị tinh thần cho một kết cục xấu, cho sự vô vọng của những nỗ lực hàn gắn. Vậy mà, vẫn còn một phần trong cô bám víu vào một điều kỳ diệu, vào một sự thấu hiểu bất ngờ. Giờ đây, tia hy vọng ấy đã vụt tắt hoàn toàn. Cô không còn khóc nữa. Những giọt nước mắt đã cạn khô, để lại một khoảng trống rỗng tê tái. Cô chỉ nằm đó, đôi mắt mở to nhìn lên trần nhà, cảm nhận sự lạnh lẽo dần bao trùm lấy toàn bộ cơ thể và tâm hồn. Ký ức về cuộc nói chuyện ở quán cà phê, về vẻ mặt bình thản của anh, về những lời giải thích logic nhưng vô cảm, cứ hiện về, dày vò cô. Đêm đó, giấc ngủ đến với Lâm An muộn màng và đầy ám ảnh.

***

Cùng buổi tối hôm đó, trong căn hộ của Hoàng Minh, tiếng gõ phím máy tính đều đặn vang lên trong không gian yên tĩnh. Căn hộ được thiết kế tối giản, với tông màu lạnh chủ đạo như xám, trắng, đen, mang đậm phong cách của một người đàn ông thực tế và lý trí. Nội thất hiện đại, ít đồ trang trí rườm rà, mọi thứ đều tập trung vào công năng sử dụng, phản ánh rõ nét con người anh. Tiếng điều hòa chạy êm ái, chỉ có tiếng thành phố vọng lại từ xa như tiếng còi xe, tiếng còi tàu hỏa, tạo nên một bản giao hưởng đô thị quen thuộc mà anh đã quen nghe mỗi đêm. Mùi gỗ mới từ chiếc bàn làm việc, mùi sách, thoảng hương nước hoa nam tính cao cấp mà anh dùng, và mùi cà phê phin còn vương vấn từ buổi chiều, tất cả hòa quyện lại tạo nên một không gian làm việc lý tưởng cho anh.

Hoàng Minh đang dở dang một dự án quan trọng. Hàng loạt số liệu và biểu đồ phức tạp chiếm trọn màn hình máy tính. Anh nhíu mày, tập trung phân tích từng con số, từng đường nét. Đối với anh, công việc không chỉ là trách nhiệm mà còn là một niềm đam mê, một thế giới mà anh có thể kiểm soát và hiểu rõ bằng logic. Mọi thứ trong công việc đều có nguyên tắc, có quy luật, khác hẳn với mớ cảm xúc hỗn độn mà anh thường xuyên phải đối mặt trong các mối quan hệ cá nhân.

Điện thoại anh đặt cạnh bàn phím rung nhẹ. Một tin nhắn. Anh liếc nhìn. Là Lâm An. Anh khẽ cau mày, một phản ứng gần như vô thức. Anh nhớ lại cuộc gặp mặt ở quán cà phê chiều nay. Cô đã khóc. Anh không hiểu tại sao cô lại khóc nhiều đến thế, chỉ vì một chuyện đã xảy ra từ lâu. Anh đã giải thích, đã nói rằng anh đã bù đắp, đã đưa ra lý do hợp lý cho sự vắng m���t của mình. Đối với anh, mọi việc đã được giải quyết. Anh đã cố gắng xoa dịu cô, đã nhẹ giọng hơn. Anh nghĩ rằng cô đã nói ra được nỗi lòng, và anh cũng đã nghe, đã phản hồi. Vậy là đủ rồi.

Anh mở tin nhắn. *Anh về đến nơi chưa? Em hơi buồn một chút.*

Hoàng Minh đọc lướt qua. "Hơi buồn một chút." Anh thầm nghĩ, Lâm An đôi khi suy nghĩ hơi nhiều. Cô ấy luôn là người nhạy cảm, dễ xúc động. Chắc là do cuộc nói chuyện chiều nay còn vương vấn trong lòng cô ấy. Nhưng anh đã nói rõ ràng rồi mà? Anh đã giải thích cặn kẽ mọi chuyện. Anh không thấy có lý do gì để cô ấy phải buồn nữa. Anh không nhận ra rằng câu nói "hơi buồn một chút" của Lâm An là một lời cầu cứu, một tín hiệu mong manh cho sự bất an sâu sắc, một lời mời anh bước vào thế giới cảm xúc của cô. Anh chỉ đơn thuần coi đó là một biểu hiện cảm xúc nhẹ nhàng, không đáng để bận tâm quá mức, hoặc đã được giải quyết từ trước.

Anh gõ nhanh một tin nhắn hồi đáp, giọng điệu ngắn gọn, súc tích, không một chút dư thừa.

*Anh về rồi. Em cũng nghỉ ngơi sớm đi.*

Anh không hỏi "buồn vì chuyện gì?", không hỏi "em có ổn không?", không một lời an ủi nào mang tính cảm xúc. Đối với Hoàng Minh, việc anh đã xác nhận rằng anh an toàn về nhà, và khuyên cô nghỉ ngơi, là đủ để thể hiện sự quan tâm. Anh tin rằng đó là cách tốt nhất để cô có thể "quên đi" những điều không vui và trở lại trạng thái bình thường. Anh nghĩ rằng việc tập trung vào công việc, vào những điều thực tế, sẽ giúp cô bớt "suy nghĩ lung tung".

Sau khi gửi tin nhắn, anh đặt điện thoại xuống, ánh mắt lại quay về với màn hình máy tính. Tiếng gõ phím tiếp tục vang lên đều đặn. Trong đầu anh, những con số, những dự án lại chiếm trọn. Anh không nghĩ thêm về tin nhắn của Lâm An. Đối với anh, một vấn đề đã được nói ra, đã được lý giải, thì nó đã kết thúc. Anh không có thói quen đào sâu vào những tầng cảm xúc phức tạp, đặc biệt là khi anh cảm thấy chúng không có căn cứ logic rõ ràng. Anh không nhận ra rằng sự thờ ơ của anh trước những tín hiệu nhỏ của Lâm An chính là nguyên nhân sâu xa của sự đổ vỡ. Anh chỉ đơn thuần nghĩ, *cô ấy lại thế rồi*, rồi nhanh chóng quay lại với thế giới của riêng mình, nơi mọi thứ đều có trật tự và rõ ràng.

Ánh sáng từ màn hình máy tính hắt lên gương mặt anh, làm nổi bật vẻ tập trung. Anh vẫn ngồi đó, bình thản và vững vàng, không hề hay biết rằng từng hành động, từng lời nói, hay cả sự im lặng của anh, đang từng chút một đẩy người con gái anh từng yêu thương ra xa, vào một thế giới của nỗi cô đơn không lối thoát. Anh nhớ những lúc cô ở đó, nhưng anh đã quên mất những lúc cô chờ, quên mất những lúc cô cần anh nhất, và anh đã không ở đó. Ký ức của anh về mối quan hệ này vẫn là một chuỗi ngày yên ổn, không cãi vã, chỉ đơn thuần là "xa dần" vì "hết hợp". Anh không biết, hay không muốn biết, rằng trong ký ức của cô, đó là một chuỗi những lần bị bỏ quên, những tin nhắn không hồi đáp, những lần chờ đợi vô vọng.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng dịu dàng trải dài trên con đường quen thuộc, báo hiệu một ngày mới mát mẻ. Quán cà phê 'Ký Ức Đọng' vẫn ẩn mình trong con hẻm nhỏ, với tiếng chuông gió ngân nga khe khẽ khi có khách ra vào, tiếng nhạc Jazz êm đềm du dương, và mùi cà phê rang xay nồng nàn. Lâm An bước vào quán, tìm một chiếc bàn cạnh cửa sổ, nơi ánh sáng tự nhiên tràn vào, làm dịu đi chút nào sự u ám trong lòng cô. Cô đã cố gắng chọn một bộ trang phục có phần tươi sáng hơn hôm qua, một chiếc áo blouse màu pastel nhẹ nhàng, nhưng đôi mắt cô vẫn ánh lên vẻ mệt mỏi chưa tan.

Cô gọi một ly latte, hương sữa béo ngậy và cà phê thơm lừng xộc thẳng vào khứu giác, khiến cô cảm thấy ấm áp hơn một chút. Cô ngồi đó, chậm rãi nhâm nhi từng ngụm, ánh mắt thỉnh thoảng liếc nhìn ra cửa. Cô đã biết Hoàng Minh thường ăn trưa ở đây vào thứ Ba. Một thói quen đã tồn tại từ rất lâu, một mảnh ghép nhỏ trong "ký ức chung" của họ. Cô không chắc liệu mình có nên đến đây hay không, nhưng một phần trong cô vẫn hy vọng, một cách ngây thơ, rằng có thể, chỉ có thể thôi, anh sẽ để ý thấy sự khác biệt ở cô. Cô muốn cho anh một cơ hội nữa để nhìn thấy mình, để nhận ra rằng cô không ổn.

Đúng như dự đoán, chỉ một lát sau, tiếng chuông gió lại ngân lên, và Hoàng Minh bước vào. Anh vẫn như mọi khi, cao ráo, điềm đạm, với bộ đồ công sở lịch sự. Anh nhìn quanh một lượt, và ánh mắt họ chạm nhau. Một thoáng ngạc nhiên lướt qua trên gương mặt anh, rồi anh gật đầu chào cô, một nụ cười nhẹ, gần như không rõ nét. Anh tiến đến bàn của cô, kéo ghế ngồi đối diện.

"Em cũng ở đây à?" Hoàng Minh hỏi, giọng anh vẫn trầm đều, không một chút cảm xúc đặc biệt nào. Anh đặt chiếc cặp tài liệu xuống ghế bên cạnh, rồi lấy điện thoại ra đặt lên bàn.

Lâm An cố gắng giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể, nhưng ánh mắt cô vẫn chứa đầy nỗi buồn mà cô không cách nào che giấu được hoàn toàn. Cô hít một hơi thật sâu, rồi thở ra nhẹ nhàng, một tiếng thở dài gần như vô thức. Cô chậm rãi đặt ly cà phê xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ xíu. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, cố gắng truyền tải một điều gì đó mà lời nói không thể diễn tả.

"Vâng, em... em cũng tiện ghé qua." Cô dừng một chút, rồi lấy hết can đảm hỏi, giọng cô hơi thấp, mang theo một chút ẩn ý mà cô hy vọng anh sẽ nhận ra. "Anh có thấy em dạo này khác không?"

Câu hỏi của cô như một viên đá nhỏ rơi vào mặt hồ phẳng lặng, tạo ra những gợn sóng lăn tăn trong không gian yên tĩnh của quán. Cô chờ đợi. Chờ đợi một sự thấu hiểu, một ánh mắt nhận ra sự mệt mỏi trong cô, sự khác lạ trong tâm trạng cô.

Hoàng Minh nhìn cô một lát, ánh mắt anh lướt qua gương mặt cô, mái tóc, bộ quần áo. Anh nhíu mày nhẹ, tỏ vẻ suy nghĩ. Nhưng suy nghĩ của anh không hướng về cảm xúc của cô, mà về vẻ ngoài. Anh không nhìn sâu vào đôi mắt, không lắng nghe tiếng lòng.

"Khác?" Anh lặp lại, như thể đang phân tích một vấn đề. "Ừ, có vẻ em hơi... mệt. Quầng thâm mắt cũng rõ hơn một chút. Công việc áp lực à?"

Câu trả lời của Hoàng Minh như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Lâm An. "Mệt," "quầng thâm mắt," "công việc áp lực." Tất cả đều là những lý do logic, thực tế, hoàn toàn bỏ qua mọi cảm xúc mà cô đang cố gắng thể hiện. Anh đã hoàn toàn lý giải sai tín hiệu của cô. Cô không muốn anh hỏi về công việc. Cô muốn anh hỏi về cô, về trái tim cô, về nỗi buồn đang gặm nhấm cô.

Lâm An cảm thấy một nỗi thất vọng sâu sắc nữa dâng lên, nhưng cô đã quá mệt mỏi để phản ứng. Cô chỉ khẽ lắc đầu. "Không... không hẳn là do công việc."

Hoàng Minh gật đầu, nhưng ánh mắt anh đã quay về với chiếc điện thoại trên bàn. Anh nhanh chóng mở các ứng dụng, kiểm tra tin nhắn, email công việc. Anh dường như đã "giải quyết" xong vấn đề "khác" của cô, và giờ là lúc quay lại với những ưu tiên của mình. Tiếng gõ bàn phím điện thoại của anh vang lên lách tách trong không gian quán cà phê ấm cúng. Anh hoàn toàn không để ý đến ánh mắt Lâm An đang nhìn anh, ánh mắt đầy ẩn ý và một nỗi buồn sâu thẳm.

Lâm An nhìn anh, nhìn cách anh cúi đầu vào điện thoại, cách anh hoàn toàn bỏ qua sự hiện diện của cô, bỏ qua tín hiệu mà cô đã cố gắng gửi gắm. Mùi cà phê thơm lừng, tiếng nhạc Jazz du dương, và cả sự ấm áp của quán cà phê đều trở nên vô nghĩa. Cô chỉ cảm thấy lạnh lẽo. Cô biết mình đã cố gắng hết sức. Cô đã đưa ra một cơ hội nữa, một lời mời gọi nhỏ bé. Nhưng anh đã không nhận ra. Anh nhớ những lúc cô ở đó, nhưng anh quên mất những lúc cô chờ, quên mất những lúc cô đau, quên mất những lúc cô cố gắng giao tiếp.

Cô im lặng, chỉ nhẽ nhàng nhấp một ngụm cà phê. Vị đắng của cà phê lan tỏa trong miệng, hòa lẫn với vị chát của nỗi thất vọng. Cô cảm thấy kiệt sức. Cảm giác "cố gắng một mình quá lâu" bỗng trở nên rõ ràng và nặng nề hơn bao giờ hết. Đây là một cuộc chiến mà cô không thể thắng, bởi đối thủ của cô không hề hay biết rằng một cuộc chiến đang diễn ra. Anh vẫn bình thản, vẫn logic, vẫn tập trung vào thế giới của riêng anh.

Một giọt nước mắt lặng lẽ lăn xuống khóe mắt Lâm An, nhưng lần này, cô không lau đi. Cô để nó chảy dài trên má, hòa vào vị đắng của cà phê. Cô không còn muốn che giấu nữa. Cô nhận ra, mình đang dần buông bỏ, không phải vì hết yêu, mà vì không thể tiếp tục yêu một người không yêu cùng một ký ức, không thể sống cùng một hiện tại. Khoảnh khắc đó, cô biết rằng cô cần một sự thay đổi lớn.

***

Buổi tối cùng ngày, căn hộ của Mai Lan ngập tràn ánh sáng ấm áp và mùi nến thơm thoang thoảng. Tiếng nhạc nhẹ nhàng từ một playlist acoustic được mở nhỏ, tạo nên một không gian thư thái, đối lập hoàn toàn với sự căng thẳng mà Lâm An đang mang theo. Mai Lan, với vẻ ngoài dễ thương và nụ cười rạng rỡ, ôm Lâm An vào lòng ngay khi cô vừa bước qua ngưỡng cửa. Mai Lan cảm nhận được sự nặng trĩu trong cơ thể Lâm An, cái ôm của cô bạn không còn nhẹ nhàng, thanh thoát như mọi khi.

"Cậu đến rồi, An. Trông cậu xanh xao quá, có chuyện gì vậy?" Giọng Mai Lan trong trẻo, nhưng tràn đầy sự lo lắng, đôi mắt to tròn của cô bạn nhìn thẳng vào Lâm An, như thể muốn nhìn thấu tâm can.

Lâm An khẽ lắc đầu, gục đầu vào vai Mai Lan. Cô không khóc, nhưng cảm thấy một sự trống rỗng lớn lao đang bao trùm lấy mình. Cái ôm ấm áp của Mai Lan mang lại chút an ủi, nhưng không đủ để lấp đầy khoảng trống ấy. Mùi nến thơm thoang thoảng hương gỗ đàn hương và oải hương xoa dịu các giác quan của cô, nhưng nỗi đau trong lòng vẫn còn nguyên đó.

"Mình... mình chỉ thấy chán thôi, Lan à," Lâm An thều thào, giọng cô nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. Cô cố gắng giấu đi mức độ thất vọng sâu sắc, cố gắng giảm nhẹ nỗi đau. "Không biết mình có đang làm phiền anh ấy không nữa."

Mai Lan nhẹ nhàng xoa lưng Lâm An, rồi tách cô ra một chút, giữ lấy đôi vai gầy của bạn. Cô nhìn sâu vào mắt Lâm An, vẻ mặt đầy kiên nhẫn và thấu hiểu. "An à, cậu có vẻ không ổn. Có chuyện gì mà cậu không muốn nói với mình không? Đừng giấu mình nữa." Giọng Mai Lan dịu dàng, nhưng ẩn chứa một sự kiên định, như muốn khuyến khích Lâm An mở lòng. Cô biết bạn mình đang che giấu điều gì đó, một điều gì đó lớn hơn nhiều so với "chán" hay "làm phiền".

Lâm An thở dài. Tiếng thở dài của cô nặng nề, như trút hết tất cả sự mệt mỏi và u uất trong lòng. "Mình... mình không biết nữa. Chỉ là... mình cảm thấy anh ấy không hiểu mình. Dù mình có cố gắng thế nào đi chăng nữa, anh ấy vẫn không hiểu." Cô ngừng lại, cố gắng kìm nén cảm xúc. "Hôm qua mình đã nói chuyện với anh ấy. Mình đã cố gắng bộc bạch tất cả những gì mình cảm thấy bị tổn thương, bị bỏ quên. Mình đã nói về đêm sinh nhật, về những lần mình chờ đợi vô vọng. Nhưng anh ấy... anh ấy lại coi đó là sự suy nghĩ quá nhiều, là những chuyện không đáng để bận tâm."

Mai Lan siết chặt tay Lâm An, ánh mắt cô bạn ánh lên sự tức giận và thất vọng thay cho bạn mình. "Cái gì? Anh ta lại nói thế nữa sao? Mình đã bảo cậu rồi mà, cái tên Hoàng Minh đó, anh ta chỉ sống trong thế giới của logic và số liệu thôi. Anh ta làm sao mà hiểu được cảm xúc của cậu chứ?"

"Rồi hôm nay," Lâm An tiếp tục, giọng cô nghẹn lại. "Mình đã cố ý đến quán cà phê 'Ký Ức Đọng', nơi mà bọn mình thường hẹn hò. Mình đã hỏi anh ấy 'Anh có thấy em dạo này khác không?'. Mình đã hy vọng anh ấy sẽ nhìn thấy sự mệt mỏi này, sự buồn bã này trong mắt mình. Nhưng anh ấy lại nói mình 'hơi mệt' và 'có lẽ do công việc áp lực'. Rồi anh ấy lại quay ra nhìn điện thoại, làm việc của anh ấy như thể mình không hề tồn tại."

Giọng Lâm An cuối cùng cũng vỡ òa, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Cô đã cố gắng kiềm chế, nhưng nỗi đau quá lớn, sự thất vọng quá sâu sắc. "Mình... mình đã cố gắng một mình quá lâu rồi, Lan à. Mình không biết phải làm gì nữa." Cô gục đầu vào vai Mai Lan, những tiếng nức nở nhỏ dần, hòa vào tiếng nhạc dịu nhẹ.

Mai Lan ôm chặt lấy Lâm An, cảm nhận được sự run rẩy trong cơ thể bạn. Cô không nói gì, chỉ để Lâm An khóc, để cô bạn trút bỏ những gánh nặng đang đè nén. Cô biết, trong những khoảnh khắc như thế này, lời nói đôi khi là vô nghĩa. Cái ôm, sự hiện diện, là điều quan trọng nhất. Mai Lan xoa nhẹ mái tóc Lâm An, lòng cô tràn ngập sự lo lắng. Cô đã thấy Lâm An chịu đựng quá nhiều. Nỗi đau của Lâm An không chỉ là nỗi đau của một cuộc tình tan vỡ, mà là nỗi đau của sự không được thấu hiểu, của sự cô đơn ngay cả khi có người yêu bên cạnh.

"An à," Mai Lan thì thầm, giọng cô dịu dàng như một lời ru. "Cậu xứng đáng được yêu thương, được thấu hiểu. Cậu không cần phải cố gắng một mình mãi thế này đâu."

Lâm An không đáp, chỉ khẽ gật đầu trong vòng tay Mai Lan. Cô cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực, một sự kiệt sức cả về thể chất lẫn tinh thần. Những nỗ lực của cô, những tín hiệu nhỏ bé mà cô đã cố gắng gửi gắm, đều đã rơi vào khoảng lặng vô tận của sự thờ ơ. Cô nhận ra, đây không phải là một cuộc chiến mà cô có thể tiếp tục. Đã đến lúc cô phải chấp nhận một sự thật nghiệt ngã, rằng ký ức của họ, cảm xúc của họ, sẽ mãi là hai đường thẳng song song, không bao giờ gặp nhau. Sự thờ ơ của Hoàng Minh trước những tín hiệu nhỏ của cô đã củng cố thêm hình ảnh một người đàn ông lý trí, thực tế, nhưng thiếu tinh tế trong cảm xúc, là nguyên nhân sâu xa của sự đổ vỡ. Và Lâm An, trong vòng tay ấm áp của Mai Lan, bắt đầu suy nghĩ sâu sắc về "cố gắng một mình quá lâu", cho thấy cô đang chuẩn bị cho một quyết định buông bỏ, dù còn đau khổ. Sự lo lắng của Mai Lan về Lâm An, báo hiệu rằng tình trạng của Lâm An sẽ ngày càng tồi tệ nếu cô không tìm cách thoát ra.

Đêm đó, trong căn hộ ấm cúng của Mai Lan, Lâm An không còn cảm thấy lạnh lẽo nữa, nhưng nỗi cô đơn trong lòng cô vẫn còn đó, sâu thẳm và day dứt. Cô đã đến giới hạn của mình. Cô đã cố gắng. Và bây giờ, cô phải buông.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free